Con Đường Bá Chủ
Chương 18: Tà Hoàng Lộ Diện
Con Đường Bá Chủ thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Thử thách thế này mới thú vị.” Tình Nhi tinh quái nhếch mép cười, trên thân hình nhỏ nhắn, xinh xắn, một luồng linh lực mạnh mẽ nhanh chóng vận chuyển, tu vi bắt đầu bộc phát.
Luyện Khí Viên Mãn
Trúc Cơ Sơ Kỳ
Trúc Cơ Hậu Kỳ
Trúc Cơ Viên Mãn
Tu vi của nàng dừng lại ở Trúc Cơ Viên Mãn. Một cô bé 14 tuổi với tu vi Trúc Cơ Viên Mãn, sự yêu nghiệt của nàng hoàn toàn không thua kém thiên tài số một của thế lực tu chân Bát Cấp Lạc gia – Lạc Vũ.
“Đúng vậy, muội muội, cùng nhau tiêu diệt nó nào, Khanh khách.” Hồng Liên hé đôi môi đỏ mọng, chiếc lưỡi đỏ chót ướt át liếm nhẹ khóe môi, và tu vi của nàng cũng nhanh chóng tăng lên.
Kim Đan Sơ Kỳ… Kim Đan Hậu Kỳ… Nguyên Anh Sơ Kỳ.
Cuối cùng, tu vi của nàng dừng lại ở Nguyên Anh Sơ Kỳ.
“Quả nhiên.” Lạc Nam lắc đầu cười khổ. Yên Nhược Tuyết của hắn cũng ở Nguyên Anh sơ kỳ, nhưng thân phận của nàng là gì chứ? Là Thánh nữ của thế lực tu chân Thất cấp Bách Hoa Môn, lại còn nhờ Lạc Nam hỗ trợ mới đột phá thành công. Trong khi đó, Hồng Liên này tuổi tác chỉ lớn hơn Nhược Tuyết một chút, mà đã có tu vi như vậy. Thân phận của các nàng làm sao có thể đơn giản được? Kẻ ngốc cũng có thể đoán ra đáp án.
“Khanh khách, hì hì, còn ngẩn người ra đó làm gì? Chiến thôi!” Hai nàng nhìn Lạc Nam đang ngắm nhìn mình chằm chằm, đồng thanh cười nói.
“Được thôi, chiến!” Lạc Nam cũng bị khí thế của hai cô gái kích thích, tu vi Nhị Đỉnh hoàn toàn bộc phát, khí thế cuồn cuộn tương đương với Kim Đan kỳ tỏa ra khiến đôi mắt đẹp của hai nàng sáng rực.
“Huyền cấp vũ kỹ - Phong Thần Cước!” Thật khó tưởng tượng thân hình nhỏ nhắn của Tình Nhi đột ngột bay vút lên cao, nơi bàn chân nhỏ bé của nàng có vô số lốc xoáy gió bao quanh, tạo thành một cơn lốc xoáy nhỏ lao thẳng đến Hài Cốt mà đạp mạnh.
Vô cùng bạo lực.
Lần này, hài cốt không đứng yên nữa, nó giơ Quyền trượng lên đón đỡ.
Xoạt
Hài Cốt bị một cú đạp của Tình Nhi đẩy lùi, trên sàn đá lưu lại hai vết rãnh dài do chân của nó tạo thành.
“Huyền cấp vũ kỹ - Liệt Hỏa Ấn!” Hồng Liên không cam chịu yếu thế, hai tay tinh xảo bấm pháp quyết kỳ lạ, Viêm Hỏa liền hình thành một ấn lớn khổng lồ, trực tiếp xuất hiện giáng thẳng vào đầu Hài Cốt.
CỐC CỐC
Lần này rõ ràng có hiệu quả, vị trí đầu lâu của hài cốt đã hơi nứt vỡ.
ẦM
Liệt Hỏa Ấn cuối cùng đánh trượt, rơi xuống mặt đất, bởi vì hài cốt đã nhanh chóng né tránh.
“Hừ, chạy đi đâu!” Lạc Nam đuổi theo, một lần nữa xuất hiện trước mặt nó, hai cánh tay của Thổ Hùng phía sau lại một lần nữa khóa chặt toàn thân Hài Cốt.
“Mau tấn công nó, mặc kệ Thổ Hùng! Ta không giữ được lâu!” Lạc Nam hét lớn về phía hai nàng, sắc mặt căng thẳng, nhanh chóng gia tăng linh lực hòa vào Thổ Hùng, bởi vì hài cốt đang kịch liệt vùng vẫy trong tay Thổ Hùng, quyền trượng không ngừng giáng xuống cánh tay nó.
Hai nàng gật đầu. Hài Cốt bị Thổ Hùng ôm chặt, tấn công Hài Cốt chẳng khác nào đồng thời tấn công Thổ Hùng, nhưng Lạc Nam đã yêu cầu, nên các nàng không suy nghĩ nhiều nữa.
“Địa cấp vũ kỹ - Liệt Diễm Xuyên Vân!” Hồng Liên điều động toàn bộ linh lực trong cơ thể, vô số linh lực hệ hỏa thuần phục dưới thân nàng, hình thành một ngọn giáo lửa khổng lồ.
“Địa cấp vũ kỹ - Toàn Phong Kích!” Tình Nhi hai tay kết ấn, trước mặt nàng, vô số nguyên tố phong hệ hình thành những cơn lốc, chúng đột ngột dung nhập vào nhau tạo thành một cơn lốc xoáy lớn, thậm chí hơi nóng từ Tử Tâm Phần Không Viêm cũng bị xua tan phần nào.
“Lên!”
Hai nàng đồng thanh hét lớn, hai loại vũ kỹ với tốc độ kinh người toàn lực tấn công Hài Cốt.
“Rừ”
Hài Cốt gầm thét giãy giụa, nhận thấy không thể thoát khỏi sự khống chế của Thổ Hùng, đỉnh Quyền Trượng nhanh chóng ngưng tụ lôi đình, vươn tay ném mạnh về phía hai luồng tấn công.
ĐOÀNG
Âm thanh vang trời chấn động. Trước sự va chạm kịch liệt, thân thể Lạc Nam cuối cùng cũng không chịu nổi, bị lực phản chấn đánh bay ra xa, miệng phun một ngụm máu tươi, Thổ Hùng hoàn toàn tan vỡ.
Hai nàng cũng không khá hơn là bao. Không gian căn phòng có hạn, sự va chạm của các loại công kích khủng bố khiến sắc mặt hai nàng trắng bệch, hai đôi môi mê người chảy máu. Hồng Liên có tu vi Nguyên Anh thì còn đỡ, nhưng Tình Nhi chỉ ở Trúc Cơ viên mãn, lúc này linh lực đã hoàn toàn cạn kiệt, ngồi bệt xuống đất, hơi nóng từ Tử Tâm Phần Không Viêm khiến nàng hận không thể lột sạch y phục cho mát mẻ.
“Ha ha, tốt tốt, không tệ, rất không tệ.”
Một âm thanh vui vẻ, dí dỏm đột ngột vang lên. Ba người đang thở phào chợt giật mình, sắc mặt đại biến nhìn về phía phát ra âm thanh.
Chỉ thấy Hài Cốt lúc này đã vỡ vụn thành từng mảnh, Lôi Đình Quyền Trượng lăn dài trên mặt đất.
Chiếc nhẫn hình đầu lâu lúc này đang phát sáng, một linh hồn mờ ảo từ bên trong nó thoát ra ngoài.
Đó là linh hồn của một nữ nhân, không, phải nói là một nam tử mới đúng. Chỉ là nam tử này có vẻ ngoài còn xinh đẹp hơn đa số nữ nhân, hắn mày liễu, mắt to, mũi cao thẳng, một thân y phục màu hồng phấn trông thật quái dị. Nếu không phải nơi cổ họng có yết hầu rõ rệt, e rằng không ai nhận ra hắn là nam nhân.
Không thèm để ý ánh mắt kỳ lạ của Lạc Nam và hai nàng, nam nhân yêu dị mở miệng cảm thán: “Vô số năm qua, cuối cùng cũng chờ được rồi.”
“Tiền bối, xin hỏi ngài là ai?” Hồng Liên là người đầu tiên mở miệng hỏi, nàng không hề sợ hãi.
“Hừm, nha đầu, Viêm Hỏa thật nồng đậm, hẳn là người của Diễm gia sao?” Nam tử yêu dị cười tà mị nói.
Hồng Liên giật mình kinh hãi, không ngờ đối phương vừa nhìn đã thấu rõ thân phận của mình.
“Tiểu nữ Diễm Hồng Liên ra mắt tiền bối.” Hồng Liên chắp tay khách khí nói.
“Hừ, nhìn đã thấy không phải thứ tốt lành gì, tinh tướng gì chứ? Ta gọi người đánh ngươi đấy!” Tình Nhi lấy lại một hơi sức lực, nàng cực kỳ ghét cái tên quái gở trước mắt này.
“Haha, ngươi nói bà lão âm thầm bảo vệ các ngươi đó sao? Bên trong động phủ của ta, Hóa Thần Kỳ cũng không thể tiến vào được.” Nam tử yêu dị bình thản nói, cứ như mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của hắn vậy.
Không đợi Tình Nhi mở miệng, hắn thần bí nói tiếp, khóe mắt đầy ẩn ý nhìn Lạc Nam đang ngồi đó:
“Tiểu nha đầu này tuy không có Hỏa Linh Căn, nhưng huyết mạch lại tương liên với nha đầu áo đỏ kia. Hai ngươi là tỷ muội sao? Thật tiện cho tiểu tử này!”
“Cái gì?” Đến lượt Lạc Nam kinh hãi, hắn không ngờ hai nàng lại là tỷ muội.
“Hì hì, bất ngờ lắm sao? Ta tên Diễm Điệp Tình, chúng ta quả thật là tỷ muội.” Tình Nhi tinh nghịch hướng về phía Lạc Nam làm mặt quỷ, hiển nhiên cảm thấy rất vui vẻ trước sự ngạc nhiên của hắn.
“Khoan đã, tiện cho hắn là sao? Ngươi đừng ăn nói hàm hồ!” Hồng Liên lúc này lấy lại được một chút sức lực, trừng mắt nhìn hắn.
“Haha, thời gian của ta không còn nhiều. Các ngươi đã là truyền nhân của ta thì phải đùm bọc, gắn bó với nhau. Ta cả đời cô đơn nên khi chết đi vẫn một thân một mình, vì thế ta đã có sự chuẩn bị.” Hắn cười quỷ dị đáp.
“Ngươi… ngươi muốn làm gì?” Lạc Nam cũng bắt đầu cảm thấy bất ổn.
“Haha, tận hưởng đi, các truyền nhân của ta!” Hư ảnh nam tử quỷ dị cười, bên trong chiếc nhẫn đầu lâu, một luồng khí lãng màu hồng phấn đột ngột xuất hiện, chỉ chốc lát đã lan tỏa khắp căn phòng.
“Nhớ kỹ, ông mai của các ngươi tên là Tà Hoàng! HAHAHA!” Âm thanh cười lớn ngông cuồng, tà mị vang vọng.
Linh hồn của Tà Hoàng lúc này hoàn toàn tiêu tán trong thiên địa, nguyện vọng đã thành, hắn yên tâm ra đi.
Mà khi khí lãng màu hồng tràn ra, Lạc Nam trong lòng thầm kêu "hỏng bét". Bên dưới, tiểu huynh đệ nhanh chóng ngẩng cao đầu dữ dội.
Lạc Nam khó khăn nhìn sang hai nàng, chỉ thấy lúc này các nàng cũng đang nhìn hắn, hai chiếc lưỡi ướt đẫm đang liếm nhẹ đôi môi đỏ mọng, má đào ửng đỏ, ánh mắt tràn ngập vẻ gợi tình. Cuối cùng, hai âm thanh khiến nam nhân thiên hạ điên cuồng khẽ thủ thỉ cất lên:
“Tiểu Nam ơi, tỷ - muội nóng quá…”
Bên trên trần nhà, Tử Tâm Phần Không Viêm vốn đang lơ lửng cũng thu hồi nhiệt độ nóng bỏng, thay vào đó lại phát ra ánh sáng nhè nhẹ, như ngọn đèn tân hôn cho một nam hai nữ.
...