Chương 7: Yên Nhược Tuyết

Con Đường Bá Chủ

Chương 7: Yên Nhược Tuyết

Con Đường Bá Chủ thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phía Bắc Băng Thiên Đại Lục.
Tại một vùng núi rộng lớn vô tận, hai con yêu thú khổng lồ như hai ngọn núi nhỏ ầm ầm đụng vào nhau. Hai cặp mắt đỏ ngầu điên cuồng muốn xé xác đối phương ra từng mảnh. Cây cối trong vùng núi rộng hàng trăm dặm đổ rạp, vô số yêu thú nhỏ yếu một số thì tan xương nát thịt, số khác thì bỏ chạy tán loạn, còn lại thì nằm im run rẩy trên mặt đất, không dám động đậy.
Thảm cảnh này rõ ràng do hai con yêu thú đáng sợ đang điên cuồng chiến đấu gây ra. Những móng vuốt sắc nhọn không ngừng cắm phập vào cơ thể đối phương, không chút lưu tình.
Trong lúc chúng vẫn liều lĩnh lao vào chiến đấu kịch liệt, một thiếu niên tóc dài bất ngờ xuất hiện trên vai một trong số chúng, như thể vừa xuyên không đến.
“Keng! Thành công thoát khỏi Lạc gia, hoàn thành nhiệm vụ ‘Rồng Ra Biển Lớn’, thưởng một lần chỉ định triệu hoán vật phẩm Địa cấp!”
Âm thanh hệ thống vang lên bên tai.
Sau khi sử dụng Tiểu Na Di Phù, Lạc Nam lập tức được truyền tống thoát khỏi Lạc gia. Hắn từng ảo tưởng rằng với vận may của mình, biết đâu hắn sẽ được truyền tống vào một động phủ nào đó, nơi có truyền thừa của cao nhân và vô số linh đan diệu dược.
Chỉ là…
“Con mẹ nó, chuyện quái quỷ gì thế này?”
Gặp tình cảnh trước mắt, Lạc Nam trong lòng mắng to. Hắn nằm mơ cũng không nghĩ tới lần truyền tống đầu tiên lại trực tiếp bị đưa vào chiến trường của hai con yêu thú đáng sợ.
Lạc Nam nhanh nhẹn từ trên vai yêu thú nhảy xuống đất, đồng thời tỏa ra một lớp hồn lực bao bọc cơ thể. Với cường độ hồn lực hiện tại của hắn, đủ sức chống lại dư chấn chiến đấu do hai con yêu thú tạo ra.
Nếu tu sĩ bình thường thấy hành động này của hắn, chắc chắn sẽ trợn tròn mắt kinh ngạc, bởi vì hồn lực là phần yếu ớt và dễ bị tổn thương nhất của tu sĩ, vậy mà hắn lại dám dùng nó làm lá chắn.
Đó là sự khác biệt giữa một linh tu và một hồn tu. Dù Lạc Nam chưa phải Hồn Tu chân chính, nhưng hắn vẫn có thể thực hiện một số phương pháp cơ bản để điều khiển hồn lực phòng thủ hoặc tấn công.
Cũng may, trong mắt hai con yêu thú kia lúc này, Lạc Nam hoàn toàn không đáng để tâm. Chúng vẫn tiếp tục liều lĩnh công kích đối phương, bất chấp sự hiện diện của Lạc Nam.
Nhờ công dụng của Thấu Thị Phù, Lạc Nam nhận ra đây rõ ràng là hai con Hắc Sơn Hùng khổng lồ.
Kim Nhi vẫn lơ lửng bên cạnh Lạc Nam trong mọi hoàn cảnh. Ngoại trừ Lạc Nam, không ai có thể nhìn thấy nàng, đừng nói là hai con Hắc Sơn Hùng, ngay cả Thiên Đạo cũng vậy. Kim Nhi giống như một tồn tại hoàn toàn tách biệt khỏi thế giới này.
Nàng quan sát tình huống, mở môi nhỏ nói:
“Là Hắc Sơn Hùng. Khí tức của chúng cho thấy chúng là yêu thú tam giai trung kỳ, tương đương với tu sĩ nhân loại Kim Đan trung kỳ.”
“Ta nhìn đây rõ ràng là một đôi vợ chồng, không biết vì nguyên nhân gì lại sống mái ăn thua đủ với nhau.” Lạc Nam tỏa ra hồn lực, vừa chống lại dư chấn do hai tên to lớn kia gây ra, vừa mở miệng nói. Hắn phát hiện khả năng khống chế hồn lực của mình đã thành thạo hơn một chút, đây rõ ràng là một cơ hội rèn luyện.
“Chúng nó có thể là một cặp, nhưng đó là trước đây, ít nhất là trước khi thứ kia xuất hiện.” Kim Nhi thản nhiên nói, ngón tay nhỏ nhắn chỉ về một hướng.
Lạc Nam theo ngón tay nàng nhìn lại, chỉ thấy xa xa có một gốc linh dược nhỏ nhắn đang tỏa ra ánh sáng nhẹ nhàng. Thân cây nhỏ chỉ bằng que tăm, nhưng trên đỉnh mọc ra một bông hoa màu nâu đất lớn, tràn ngập linh khí.
“Loại linh dược gì?” Lạc Nam chú ý hỏi. Hiển nhiên có thể khiến hai con gấu vợ chồng này ly tán và đánh nhau để tranh giành, đủ thấy linh dược kia có công dụng phi thường.
“Cũng tạm được thôi, là một gốc linh dược Thổ hệ Huyền cấp trung phẩm.” Kim Nhi bình thản, nàng nói tiếp:
“Tên nó là Thổ Linh Thảo, có thể cung cấp một lượng lớn Thổ hệ linh khí cho người sử dụng, đồng thời tăng cường khả năng hấp thụ Thổ hệ linh khí trong thời gian ngắn.”
Lạc Nam chợt hiểu ra. Hắc Sơn Hùng là loại yêu thú tinh thông thuộc tính Thổ, đứng trước sự cám dỗ của một gốc linh dược hệ Thổ, việc chúng phát cuồng là điều dễ hiểu.
Lạc Nam nghĩ đến cách thức tu luyện bên trong Bất Hủ Diễn Sinh Kinh tầng thứ nhất, lập tức động lòng.
Kim Nhi cũng biết Lạc Nam động tâm, cũng không ngăn cản hắn.
Lạc Nam quan sát thấy hai con gấu vẫn dây dưa lẫn nhau, hắn cố tỏ ra vô hại, không nhanh không chậm tiến về phía gốc linh dược kia.
Hai con Hắc Sơn Hùng hoàn toàn không chú ý. Trong mắt bọn chúng, Lạc Nam chỉ là một con kiến hơi lớn một chút, một tay có thể bóp chết, hoàn toàn không đủ khả năng tranh giành linh dược.
Nếu đổi lại kẻ khác thì đúng là như thế, nhưng đây lại là Lạc Nam, một kẻ tài giỏi và gan dạ. Hắn vừa vận dụng hồn lực bảo vệ cơ thể, vừa lén lút chậm rãi tiến lên.
Lạc Nam phát hiện càng tiếp cận linh dược, cường độ dư chấn công kích của hai tên khổng lồ kia ngày càng yếu đi. Hiển nhiên chúng không muốn làm hỏng linh dược nên đã giữ khoảng cách khá xa để chiến đấu.
Mà khi Lạc Nam chỉ còn cách linh dược vài bước chân, vì luôn cảnh giác động tĩnh xung quanh linh dược, nên vợ chồng nhà gấu cũng phát hiện ra “con chuột” Lạc Nam đang có ý đồ cướp “thức ăn” của chúng.
RỐNG!
RỐNG!
Hai tiếng gầm gừ phẫn nộ vang lên khiến vô số yêu thú cấp thấp sợ hãi ngã quỵ xuống đất. Lạc Nam cũng không khá hơn là bao, dù sao cường độ cơ thể hắn vẫn còn quá yếu, dù có hồn lực bảo vệ cũng không chịu nổi khí tức do yêu thú tam giai chính diện phát ra. Hắn cố nén đau đớn, nuốt ngược ngụm máu sắp phun ra vào trong, điên cuồng lao như bay về phía gốc Thổ Linh Thảo kia.
Hai con Hắc Sơn Hùng giận đỏ cả mắt, nhưng chúng cũng không vội vàng. Yêu thú tam giai đã có trí khôn nhất định. Chúng nghĩ Lạc Nam tu vi yếu ớt, cho dù có hái được Thổ Linh Thảo thì cũng làm gì được? Vẫn không thể thoát khỏi sự truy sát của chúng. Lạc Nam hiện tại đang ở gần Thổ Linh Thảo. Nếu chúng toàn lực công kích có thể giết chết Lạc Nam, nhưng đồng thời cũng sẽ làm hư hại dược thảo.
Vì thế, vợ chồng nhà gấu lúc này bắt đầu dừng chiến. Chúng lao về phía Lạc Nam, tiếng gầm rống và khí tức liên tục dồn ép về phía hắn, ý đồ muốn ép hắn đến chết mà không cần công kích, tránh làm tổn hại linh dược.
Lạc Nam trực tiếp hứng chịu khí tức áp bức của hai con yêu thú tam giai, sắc mặt tái nhợt vô cùng, hồn lực bảo vệ quanh thân cũng bắt đầu run rẩy. Lúc này hắn chỉ còn cách Thổ Linh Thảo hai bước chân.
RỐNG!
Lần này Lạc Nam không nhịn nổi, một ngụm máu tươi phun ra. Hắn cắn răng, bật mạnh người về phía Thổ Linh Thảo, tay phải cấp tốc nhổ nó lên, đồng thời tay trái bóp nát một tấm Tiểu Na Di Phù khác.
Kẻ trộm biến mất một cách kỳ lạ.
Vợ chồng nhà gấu ngơ ngác.
Hai cặp mắt đỏ ngầu liên tục dò tìm.
RỐNG! RỐNG!
Chúng lại tiếp tục tàn nhẫn lao vào nhau, lần này như muốn cùng đối phương đồng quy vu tận để trút hết sự phẫn hận trong lòng.
Bóng dáng thiếu niên lại xuất hiện.
Ưm... ưm...
“Lần này không biết...” Thiếu niên lẩm bẩm chưa dứt lời, một âm thanh rên rỉ mê hoặc chợt vang bên tai khiến sắc mặt hắn căng cứng lại.
Tiếng của một nữ nhân.
Lạc Nam hít sâu một hơi lấy lại bình tĩnh, bắt đầu dò xét tình hình xung quanh. Chợt sắc mặt hắn biểu lộ đủ loại cảm xúc: kinh ngạc, xót xa, kinh diễm,... vô số biểu cảm hiện lên chỉ trong một khoảnh khắc.
Đây là một mật thất kín đáo rộng vài chục mét vuông, nhưng lại sáng sủa vô cùng nhờ năm viên dạ minh châu lấp lánh khảm trên tường.
Tuy nhiên, điều khiến Lạc Nam bối rối không phải vì những viên dạ minh châu quý giá, mà vì bên trong mật thất bí ẩn này đang nằm một nữ nhân.
Một nữ nhân bị trọng thương đang hấp hối.
Lạc Nam nuốt một ngụm nước bọt. Hắn xin thề với trời, đây là lần đầu tiên hắn chứng kiến một nữ tử xinh đẹp đến mức khiến người ta phải nín thở như vậy.
Dưới ánh sáng dạ minh châu.
Mỹ nhân khoác trên mình lớp lụa mỏng, làn da trắng mềm mại như mỡ đông. Thân thể thon dài uyển chuyển, bộ ngực đầy đặn tròn trịa khẽ nhấp nhô theo từng hơi thở. Mái tóc dài xanh lam óng ả, cái cổ cao quý như thiên nga, cùng xương quai xanh ngọc ngà hiện rõ.
Phong Hoa Tuyệt Đại (Vẻ đẹp tuyệt thế).
Đó là mỹ từ Lạc Nam dành cho nàng. Chỉ là lúc này, nữ nhân tuyệt sắc kia dường như đang chịu trọng thương rất nặng. Nàng vô lực nằm trên mặt đất, hai mắt khép hờ, hàng mi dài khẽ run rẩy. Bờ môi nhỏ nhắn mê người tái nhợt thỉnh thoảng rên rỉ vì đau đớn, trên trán lấm tấm mồ hôi.
Như một hành động theo bản năng, Lạc Nam ngồi xổm xuống, dùng ống tay áo ân cần lau đi mồ hôi trên trán nàng.
“Nữ nhân này đã bị phản phệ cực kỳ nghiêm trọng trong lúc bế quan đột phá. Đây là hiện tượng khi tâm cảnh không đủ nhưng lại nóng lòng truy cầu cảnh giới cao hơn. Linh hồn nàng lúc này đã bị tổn thương khá nghiêm trọng rồi.” Kim Nhi với kiến thức uyên bác, lập tức đưa ra kết luận.
“Liệu Thương Đan của ta có thể cứu chữa nàng không?” Lạc Nam vừa hỏi, hai tay đã đỡ mỹ nhân dựa lưng vào lòng mình. Hắn cảm thấy để nàng nằm dưới đất thêm một giây cũng là một tội lỗi.
“Liệu Thương Đan do hệ thống cung cấp chỉ giúp hồi phục linh lực và chữa trị thân thể, đối với tổn thương linh hồn như nàng thì hoàn toàn vô hiệu.” Kim Nhi giải thích.
Lạc Nam cảm nhận thân thể mềm mại trong lòng khẽ run rẩy. Hắn dùng sức ôm chặt thêm một chút, dùng hơi nóng từ cơ thể mình sưởi ấm cho nàng. Tay phải vòng qua eo nhỏ mềm mại, cảm nhận làn da mềm mại của nàng, mũi hít lấy hương thơm dịu nhẹ tỏa ra từ mỹ nhân. Một sự thỏa mãn không thể tả bằng lời dâng lên trong lòng.
Mà nữ nhân trong ngực như cảm nhận được điều gì, hàng chân mày lá liễu vốn nhíu chặt vì đau đớn cuối cùng cũng giãn ra đôi chút, nhưng miệng nhỏ vẫn không ngừng rên rỉ, chứng tỏ nàng vẫn đau đớn vô cùng.
“Tình huống này là do tâm cảnh không theo kịp tu vi nhưng lại cố chấp đột phá, dẫn đến hậu quả nghiêm trọng. Vì không phải ai cũng là Hồn Tu có được Hồn Lực cường đại như ký chủ, nên khi linh hồn bị tổn thương sẽ cực kỳ nghiêm trọng. Nếu không cứu chữa kịp thời sẽ dẫn đến hồn phi phách tán.” Kim Nhi nghiêm túc cung cấp kiến thức cho Lạc Nam.
“Ta muốn biết làm sao để cứu sống nàng?” Lạc Nam vội vàng hỏi, tay vẫn không ngừng lau mồ hôi trên trán nàng. Hắn không hiểu vì sao mình lại lo lắng cho nàng đến vậy. Lần đầu gặp mặt đã bị vẻ đẹp của nàng thu hút, bị dáng vẻ yếu ớt mảnh mai của nàng khiến hắn muốn che chở mà không cần lý do. Thậm chí hắn còn thầm cảm tạ Tiểu Na Di Phù đã truyền tống mình đến đây để gặp được nàng.
“Có lẽ đây là tình yêu sét đánh trong truyền thuyết chăng?” Lạc Nam thầm nghĩ. Dựa vào cách bố trí mật thất, hắn biết thân phận nàng chắc chắn không hề tầm thường. Dù sao, là một Bá Chủ trong tương lai, Lạc Nam muốn nàng là của mình. Ai dám ngăn cản, chỉ có một chữ: “Giết!”
“Để chữa trị trường hợp này có hai cách.”
“Cách thứ nhất cần có thiên tài địa bảo cường đại có khả năng gia tăng Hồn Lực cho nàng sử dụng.” Kim Nhi nói.
Lạc Nam yên tâm gật đầu. Hắn đã hoàn thành nhiệm vụ phụ thoát khỏi Lạc gia, còn dư một lần triệu hoán vật phẩm Địa Cấp theo chỉ định chưa sử dụng, có thể triệu hoán Thiên Địa dị bảo Địa cấp để bổ sung linh hồn cho nàng.
Tuy nhiên, hắn muốn nghe cách thứ hai.
“Cách thứ hai là công tử song tu cùng nàng.” Kim Nhi thẳng thắn nói.
Phụt!
Lạc Nam suýt chút nữa phun ra, nhìn gương mặt tái nhợt trong lòng, hắn nuốt nước bọt hỏi: “Tại sao lại là cách này?”
“Cường độ linh hồn của công tử vượt xa người thường, lại có kinh văn Bất Hủ Diễn Sinh Kinh phụ trợ. Linh hồn của công tử chính là loại thuốc trị thương tổn linh hồn cao cấp nhất thiên địa rồi.” Kim Nhi ung dung giải thích tiếp: “Mà muốn dùng linh hồn của mình để cứu chữa nàng, hai người phải hợp thể là điều đương nhiên.”
“KENG! Thành công tính kế Lạc gia, hoàn thành nhiệm vụ ẩn tàng!”
Lạc Nam lập tức ngớ người, nhiệm vụ ẩn tàng là cái quỷ gì? Hắn vội vàng mở chú thích nhiệm vụ.
“Ký chủ lấy tu vi nhỏ yếu tính kế thế lực Bát cấp, mượn nhờ Thiên Đạo khiến Lạc gia tổn thất nặng nề. Đây là tâm cơ mà một Bá Chủ nên có, vì thế hoàn thành nhiệm vụ ẩn tàng.”
Lạc Nam hiểu rõ, đồng thời cũng vui mừng hừ lạnh: “Đây mới chỉ là bắt đầu thôi, sớm muộn gì ta cũng sẽ đòi lại cả vốn lẫn lãi!”
“KENG! Phát động nhiệm vụ phụ: Cứu chữa Yên Nhược Tuyết. Hoàn thành: ban thưởng một lần triệu hoán Vũ Kỹ Địa cấp ngẫu nhiên. Thất bại: vô duyên với mỹ nữ trong 10 năm!”
Chú thích nhiệm vụ: “Một Bá Chủ cần có trợ lực để thành đại sự. Các cụ có câu: sau lưng người đàn ông thành công luôn có bóng hình phụ nữ. Ký chủ cần vận dụng công pháp song tu để chữa thương cho Yên Nhược Tuyết, sau đó tìm cách chinh phục trái tim nàng. Nàng thích hợp trở thành hiền thê trên con đường Bá Chủ của ký chủ.”
“Tên nàng là Yên Nhược Tuyết sao?” Lạc Nam trìu mến ngắm nhìn thân thể ngày càng run rẩy trong lòng, khẽ lẩm bẩm tên của nàng.
Hắn biết, đã đến lúc phải đưa ra quyết định.