90. Chương 90 – Hoa đào tan tác

Con Đường Thăng Cấp Ở Thế Giới Khác

Chương 90 – Hoa đào tan tác

Con Đường Thăng Cấp Ở Thế Giới Khác thuộc thể loại Linh Dị, chương 90 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vẻ mặt Thương Minh Hòa trở nên luống cuống, hiển nhiên không biết mình đã chọc tức Chu Tầm ở chỗ nào.
Sau khi trấn tĩnh, anh lập tức hỏi Thính Vũ, "Bây giờ họ đang ở đâu?".
Thính Vũ lướt nhìn Thương Minh Hòa dè dặt, mấp môi không nói.
"Nói đi." Tần Lạc Xuyên như có suy nghĩ, thúc giục Thương Minh Hòa.
Thính Vũ không muốn nói, "Mấy người chủ quân hiện đang ở tiệm vải Chu Ký.".
Giống như ở trấn Vũ Khê, tiệm vải Chu Ký ở thành Dung cũng là sản nghiệp của nhà họ Chu.
Thương Minh Hòa nghe vậy liền quay người bước ra ngoài, Tần Lạc Xuyên vội kéo lại, "Đợi đã, hỏi rõ chuyện gì rồi hãy đến.".
Bọn họ chưa biết nguyên nhân Chu Tầm tức giận, vội vàng chạy tới, dù Thương Minh Hòa có cố gắng thuyết phục, cũng chưa chắc giải quyết được tận gốc.
Thương Minh Hòa hiếm khi sáng suốt trong vấn đề này, biết không thể kéo dài chuyện đi tìm chồng, "Chúng ta ngồi xe ngựa đến đó, vừa đi vừa nói.".
Lên xe ngựa xong, Thính Vũ dưới cái nhìn chăm chú của Tần Lạc Xuyên và Thương Minh Hòa, chậm rãi kể nguyên nhân Chu Tầm tức giận.
Câu chuyện phải quay ngược về lúc họ vừa đến thành Dung.
Lúc ấy, sau khi tách khỏi Tần Lạc Xuyên không lâu, Thương Minh Hòa lập tức dẫn người đi đường vòng đến Tây Cốc, còn Chu Tầm và Thương Thanh Nguyệt thì cùng Tôn Tướng quân đến thành Dung.
Dù Tôn Tướng quân đã nhận lời Tần Lạc Xuyên và Thương Minh Hòa chiếu cố gia đình hắn, nhưng chỉ là trên đường, sau khi đưa người đến nhà Thương Minh Hòa, Tôn Chí An liền trở về. Hơn nữa, chuyện trong gia đình này, dù ông biết cũng không tiện can thiệp.
Sau khi vào nhà, hai người Chu Tầm và Thương Thanh Nguyệt – một là chồng của Thương Minh Hòa, một là em trai ruột – cùng với cấp trên như Tôn Tướng quân tự mình đưa đến, quản gia đương nhiên cung kính đón họ vào.
Vốn dĩ chuyện này không có vấn đề gì, nhưng ngay khi họ vừa bước vào cửa, đột nhiên từ trong nhà chạy ra một thiếu niên, giọng còn chưa kịp lớn đã vang lên, "Anh Thương, cuối cùng anh cũng về từ kinh thành rồi~".
Giọng thiếu niên trong trẻo, nhóm người mới vào cửa đều nghe rõ, tức khắc sinh ra một cảm giác chẳng lành, nhất là Thương Thanh Nguyệt, trong lòng càng thêm thình thịch, lén nhìn Chu Tầm bên cạnh, quả nhiên sắc mặt đã sầm xuống.
Thiếu niên từ trong viện chạy ra, không gặp Thương Minh Hòa, ngẩn ra như nhau, ánh mắt quét qua nhóm người trong sân, cuối cùng dừng lại trên Thương Thanh Nguyệt, tiến lên thân mật chào hỏi, "Cậu chính là Thanh Nguyệt nhỉ, trước đây anh Thương thường xuyên nhắc đến cậu.".
Rõ ràng gã nhỏ hơn Thương Thanh Nguyệt vài tuổi, lại cố tình gọi thẳng tên, ý đồ rõ ràng đến mức ngay cả nha hoàn phía sau cũng hiểu, huống chi là Chu Tầm bên cạnh.
Lúc đầu Thương Thanh Nguyệt quả thật bối rối chốc lát, nhưng nhanh chóng bình tĩnh lại. Cô hiểu rõ anh trai mình, dù có dây dưa với Chu Tầm nhiều năm, nhưng đã có hôn ước, hơn nữa cuối cùng chọn kết hôn, thì không có khả năng ở thành Dung bên này còn có người khác.
Sau khi suy nghĩ cẩn thận, Thương Thanh Nguyệt không lập tức đáp lại, mà quay đầu nhìn quản gia đứng bên cạnh, dùng ánh mắt dò hỏi đây là chuyện gì.
Gặp cảnh tượng này, quản gia hận không thể chưa từng xuất hiện, nhưng thấy Thương Thanh Nguyệt dò hỏi, vẫn căng da mặt tiến lên, giới thiệu, "Đây là Phương công tử Phương Vũ, em trai của Bả tổng Phương, năm đó Nam Cương nội loạn, Bả tổng Phương từng giúp chủ tử một lần.".
Trong ba câu ngắn ngủi, Thương Thanh Nguyệt đã đoán được đại khái là chuyện như thế nào. Lúc này Chu Tầm cũng đã bình tĩnh lại, "Đi vào trong phòng nói chuyện đi.".
"Chủ quân mời bên này." Quản gia cung kính hành lễ với Chu Tầm, sau đó phân công nha hoàn và tiểu tư phía sau dọn hành lí vào.
Người trong tiểu viện lập tức rời đi hơn phân nửa, người hầu chỉ còn lại quản gia và mấy nha hoàn thiếp thân như Tố Tuyết.
Thương Thanh Nguyệt và Chu Tầm song song đứng chung một chỗ. Khi bước đi về phía trước, Thương Thanh Nguyệt cố ý đưa Tiểu Đoàn Tử về phía Chu Tầm.
Tiểu Đoàn Tử quen trò chơi nhỏ này, sau khi nghiêng gần nửa người về phía Chu Tầm, lập tức vươn hai tay, vui vẻ hô, "Mợ, bế!".
Chu Tầm đang suy nghĩ chuyện, cũng không phát hiện động tác nhỏ của Thương Thanh Nguyệt, nghe Tiểu Đoàn Tử gọi, nhìn đứa bé nhào về phía mình, theo bản năng đưa tay ôm lấy.
Từ đầu Phương Vũ đã đoán được thân phận của Chu Tầm, vừa rồi quản gia lại xưng hô y là chủ quân, nhưng nghe Tiểu Đoàn Tử mềm mại gọi Chu Tầm là mợ, sắc mặt vẫn có chút khó coi.
Thương Thanh Nguyệt vốn đang cố ý, đương nhiên chú ý biến hóa biểu cảm của gã, lại chỉ xem như không thấy, đi theo phía sau Chu Tầm cùng nhau vào đại sảnh.
Là tiểu công tử của nhà họ Chu, đương nhiên Chu Tầm không phải người dễ bị bắt nạt. Hơn nữa y vốn dĩ là chủ nhân của toàn nhà này, sau khi vào đại sảnh, lập tức trực tiếp ngồi ở chủ vị.
Thương Thanh Nguyệt đi theo ngồi xuống bên cạnh y, sau khi Phương Vũ tiến vào cũng chỉ có thể ngồi ở vị trí khách bên phải.
Ôm Tiểu Đoàn Tử đáng yêu, tâm trạng của Chu Tầm dường như tốt hơn không ít, ngay cả dặn dò nha hoàn phía sau cũng mang theo ý cười, "Còn không lo pha trà cho khách.".
"Vâng." Nha hoàn lên tiếng đáp xong thì rời khỏi đây, người trong đại sảnh càng ít.
Phương Vũ không nghĩ tới y giữ được bình tĩnh như vậy, hơn nữa còn lập tức đánh trả lại. Gã vốn dĩ không có chuẩn bị, việc làm và lời nói trước đó cũng chỉ là hành vi dưới sự kích động, chung quy tuổi tác quá nhỏ, lại bị người trong nhà nuông chiều nuôi lớn, không đủ bình tĩnh.
Bị Chu Tầm đánh trả nhẹ bổng như vậy, lập tức rối loạn trong lòng, nói chuyện cũng trở nên không biết lựa lời, "Ngươi chính là cái tên thiếu niên năm đó anh Thương muốn hủy hôn ước nhỉ?".
Không biết là trùng hợp hay vì gì khác, Thính Vũ mới nói đến chỗ này, xe ngựa cũng đã tới trước cửa tiệm vải Chu Ký.
Thấy xe ngựa dừng lại, nàng vội vàng tổng kết, "Chủ quân nói, nhất định là mợ vì chuyện này mà tức giận.".
"Ta biết rồi." Thương Minh Hòa gật đầu, vén màn xe nhảy xuống, cũng không đợi Tần Lạc Xuyên và Thính Vũ, ngay lập tức bước đến cửa chính tiệm vải.
Thính Vũ rướn đầu, vẫn luôn nhìn theo cho đến khi Thương Minh Hòa bước vào cửa chính tiệm vải, mới xuống xe ngựa theo, sau đó tranh công với Tần Lạc Xuyên, "Chủ tử, biểu hiện lúc nãy của ta không tệ chứ?".
"Tạm được." Tần Lạc Xuyên không để ý gật đầu, "Là Thanh Nguyệt bảo ngươi làm như vậy?".
"Vâng." Thính Vũ thành thật đáp, tiếp theo không nhịn được lại hỏi, "Chủ tử, khi nào thì người phát hiện ra?".
"Lúc ngươi nói câu thứ hai." Tần Lạc Xuyên trả lời.
Tố Tuyết và Thính Vũ hầu hạ bên người hắn và Thương Thanh Nguyệt, các nàng làm việc lại đều không tệ, Tần Lạc Xuyên và Thương Thanh Nguyệt bèn cho các nàng một ít quyền lợi.
Mặc dù hai nha hoàn này ở trong phủ có chút quyền lợi, nhưng phép tắc cần giữ cũng chưa bao giờ vượt qua. Thương Minh Hòa là anh vợ của Tần Lạc Xuyên, dù tính như thế nào cũng là chủ tử chính thống. Cho dù anh thật sự làm chuyện gì phụ lòng Chu Tầm, Thính Vũ là một nha hoàn, cũng không có lập trường bày tỏ tức giận với anh.
Nhưng lúc đó nàng biểu hiện ra ngoài, hơn nữa còn để người khác dễ dàng nhận thấy được, vậy chỉ có thể là Thương Thanh Nguyệt bày mưu đặt kế rồi.
Nếu như đã được Thương Thanh Nguyệt bày mưu đặt kế, vậy...
Tần Lạc Xuyên hỏi, "Chuyện người vừa kể ở trên xe đều là thật sao?".
"Đúng là như vậy." Thính Vũ chạy nhanh vài bước đuổi theo Tần Lạc Xuyên, "Nô tì không có thêm bớt chữ nào.".
Tần Lạc Xuyên chỉ nghe được miêu tả, cũng cảm thấy Chu Tầm chỉ chờ bọn họ trở về mới chạy đến tiệm vải, đã đủ săn sóc.
Hơn nữa anh vợ này của hắn những phương diện khác thì khá tốt, nhưng cố tình trong chuyện tình cảm này lại giống như hũ nút.
Tuy rằng đã kết hôn với Chu Tầm, nhưng có một số việc hai người vẫn chưa nói rõ, Chu Tầm lại đang bỏ ra quá nhiều trong phần tình cảm này. Nếu như vẫn luôn tiếp tục như vậy, có lẽ thời gian dài, Chu Tầm cũng sẽ có được cảm giác an toàn trong quá trình chung sống, nhưng trớ trêu thay lại gặp phải chuyện này.
Thương Thanh Nguyệt làm em trai, quả thật là cần phải nhắc nhở anh trai nhà mình một chút.
Tần Lạc Xuyên mới bước vào cửa chính tiệm vải, Thương Thanh Nguyệt đã ôm Tiểu Đoàn Tử ra đón.
Hai người đối mặt một lúc, Thương Thanh Nguyệt giật mình, bình tĩnh nhìn Tần Lạc Xuyên một lúc lâu, mới lẩm bẩm gọi, "Phu quân.".
Tần Lạc Xuyên tiến lên một bước, ôm cả Thương Thanh Nguyệt và Tiểu Đoàn Tử vào lòng, "Ừm, ta về rồi.".
Bị bọn họ kẹp ở bên trong, Tiểu Đoàn Tử không thoải mái giãy giụa, lúc này Tần Lạc Xuyên mới buông người ra, ánh mắt lướt nhanh trong phòng một lần. Trong phạm vi tầm mắt không thấy được Thương Minh Hòa, cũng không thấy Chu Tầm, bèn hỏi, "Mấy người anh cả đâu?".
"Anh Tầm ở trên lầu xem sổ sách." Thương Thanh Nguyệt bĩu môi ra hiệu về phía trên lầu, "Anh ấy đi lên tìm anh Tầm.".
Tần Lạc Xuyên hiểu rõ, ôm Tiểu Đoàn Tử từ trong tay Thương Thanh Nguyệt qua, "Vậy chúng ta tìm một chỗ chờ đi.".
***
Lại nói về Thương Minh Hòa, sau khi lên lầu dưới sự chỉ điểm của Thương Thanh Nguyệt, cách một cái rèm châu, liếc mắt một cái là thấy được Chu Tầm đang ngồi trước bàn dài nghiêm túc viết gì đó.
Anh theo bản năng mà thả nhẹ bước chân.
Nhưng Chu Tầm vẫn nghe được, nghe tiếng bèn ngẩng đầu lên liếc nhìn Thương Minh Hòa một cái, lạnh nhạt chào hỏi, "Phu quân đã về rồi.".
"Ừ." Thương Minh Hòa thở phào, còn chủ động nói chuyện với mình, vậy chứng minh tình huống không quá tệ.
Ngay sau đó như nhớ tới điều gì, đột nhiên chợt tỉnh ngộ. Nếu không có những lời nói vừa rồi của Thính Vũ, có khả năng anh sẽ thật sự cho rằng Chu Tầm chỉ đang bận chuyện cửa hàng mà thôi.
Thương Minh Hòa há miệng một cái, "Em...".
Anh còn chưa dứt lời, đã bị Chu Tầm nhanh chóng ngắt lời, "Hôm nay cửa hàng có việc gấp, ta đành đến đây xử lí trước, một chút là xong ngay.".
Sau khi nói xong, lại quay về cúi đầu viết lên sổ sách.
Y cúi đầu, từ vị trí của Thương Minh Hòa, cũng chỉ có thể nhìn thấy được đỉnh đầu và cái trán nhẵn mịn của y.
Thương Minh Hòa cứ bình tĩnh nhìn như vậy, cuối cùng vẫn là Chu Tầm không kiềm được trước, ngẩng đầu hỏi, "Còn có chuyện gì sao?".
Thương Minh Hòa nhớ tới lúc bọn họ mới quen biết, Chu Tầm giống như những con khổng tước ở vùng Nam Cương kia, xinh đẹp lại kiêu kì.
Sau khi nhận ra được tâm tư của mình, y trực tiếp quấn lấy người trong nhà đến cầu hôn, gan đúng là không nhỏ chút nào.
Sau đó tuy rằng đã trải qua một ít trắc trở, nhưng hai người vẫn đính hôn. Chỉ là ngay sau đó bản thân lập tức tới thành Dung.
Sau đó nữa nhà họ Thương xảy ra chuyện.
Thương Minh Hòa đã chịu liên lụy không nhỏ, lúc ấy ngay cả chính anh cũng không biết còn có cơ hội quay trở về kinh thành hay không. Dưới tình huống như vậy, nếu vẫn nắm hôn thư của hai người không bỏ, đối với Chu Tầm mà nói không khỏi quá bất công.
Vì thế Thương Minh Hòa bèn nhờ người mang một tờ đơn hủy hôn đến kinh thành, nói là đơn hủy hôn, thật ra cũng chỉ là một tờ giấy trắng viết ba chữ đơn hủy hôn, cùng với ở cuối trang viết tên và con dấu của Thương Minh Hòa.
Còn về ở giữa muốn viết cái gì, hoặc là do bên nào hủy hôn, toàn bộ đều theo ý Chu Tầm.
Sau khi gửi đơn hủy hôn đi, nói Thương Minh Hòa không mất mát là giả, nhưng nhiều hơn chính là thở phào nhẹ nhõm một hơi, ít nhất khổng tước nhỏ kiêu kì kia sẽ không bị mình liên lụy.
Chỉ là không bao lâu sau kinh thành gửi thư đến, Chu Tầm trực tiếp nói y đã dốt đơn hủy hôn kia, sau đó lần chờ đợi này vậy mà hơn ba năm.
Thương Minh Hòa nhìn người trước mắt, đường nét trên cằm so với khi tách ra hai tháng trước trở nên rõ nét hơn, rõ ràng là đang tức giận vì chuyện của Phương Vũ, nhưng trong mắt lại không có một chút oán trách nào với mình.
Áy náy và đau lòng bất chợt xuất hiện, làm hai mắt Thương Minh Hòa đều có chút cay cay, "Chúng ta nói chuyện một chút nhé.".