Tình yêu, đôi khi là một lưỡi dao hai lưỡi. Với Lâm Vũ Sinh, nó là lời nguyền ám ảnh từ lời mẹ dặn: "Yêu một người, phải bất chấp tất cả để có được người ấy."
Bởi vậy, dù Trọng Dương Hạ không hề yêu cậu, Lâm Vũ Sinh vẫn dùng thủ đoạn đê hèn nhất: đánh thuốc mê, biến đêm định mệnh đó thành sự cưỡng ép. Khi một đêm không đủ, cậu tiếp tục dùng mọi cách để trói buộc anh vào hôn nhân.
Năm năm dài đằng đẵng trôi qua, Lâm Vũ Sinh sống trong một cuộc hôn nhân lạnh lẽo, cố gắng sưởi ấm trái tim băng giá của Trọng Dương Hạ, nhưng vô vọng. "Cho nên ngày đó hôn tôi, là để nói lời tạm biệt với tôi sao?" – câu hỏi ấy cứ mãi vọng trong tâm trí cậu, nhưng không lời đáp.
Cho đến một buổi sáng định mệnh, khi Trọng Dương Hạ lại một lần nữa không về nhà, Lâm Vũ Sinh nhận được một bức ảnh. Trong đó, Trọng Dương Hạ ôm ấp một người xa lạ, gương mặt anh rạng rỡ nụ cười hạnh phúc, một nụ cười mà cậu chưa từng nhận được. Kỳ lạ thay, trái tim Lâm Vũ Sinh không hề đau đớn, chỉ còn lại sự trống rỗng đến lạ thường.
Lúc này, cậu mới chợt nhớ về vế sau của lời mẹ dặn năm xưa: "...nếu như người đó cũng có khả năng yêu con." Có lẽ, đây chính là cái giá mà cậu phải trả.
Sau khi ly hôn, Lâm Vũ Sinh chọn cách biến mất, chạy trốn thật xa, mong muốn bắt đầu một cuộc sống mới, yên bình và không có Trọng Dương Hạ.
Nhưng định mệnh trớ trêu, nửa năm sau, khi cậu tưởng mình đã an toàn, Trọng Dương Hạ lại xuất hiện. Anh tìm thấy cậu, giam giữ cậu trong căn phòng tối tăm quen thuộc. Ánh mắt đỏ ngầu, lạnh như băng, Trọng Dương Hạ gằn từng chữ, như một lời tuyên bố đầy ám ảnh: "Không phải em rất giỏi hạ độc sao? Giết tôi đi, hoặc là... ngoan ngoãn ở lại đây mãi mãi!"
Đây không phải là câu chuyện về ngoại tình, mà là khúc mắc của hai trái tim cố chấp, bị cuốn vào vòng xoáy của hiểu lầm và tình yêu mù quáng, để rồi phải trải qua lửa tá tràng mới có thể tìm thấy nhau.
Truyện Đề Cử






