11. Chương 11: Bẫy và Nước Mắt

Con Rể Văn Nam Chủ Xuống Tay Với Ta Rồi

Chương 11: Bẫy và Nước Mắt

Con Rể Văn Nam Chủ Xuống Tay Với Ta Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tư Vân Dịch ngồi im lặng nhìn bức ảnh chú chó cải thìa gật đầu trên màn hình, đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua, xem lại những thông tin mà Sở Quân Liệt vừa chia sẻ.
Yến An đã trở về. Yến gia bỗng nhiên đổi thái độ với Sở Quân Liệt, chuyện gì đó không bình thường, giống như có một mấu chốt bí mật. Chỉ cần hé mở ra, mọi chuyện sẽ được giải đáp.
Yến phu nhân là người diễn xuất bậc thầy. Tư Vân Dịch sớm biết điều đó. Trong sách, Yến gia là thủ lĩnh nhúng tay đẩy Sở Quân Liệt vào vực lửa. Đợi khi Sở Quân Liệt khôi phục ký ức, quay lại tính sổ với bọn họ. Kỹ năng diễn xuất của Yến phu nhân đã đạt đến đỉnh cao.
Yến phu nhân than khóc, nói với Sở Quân Liệt rằng bà không tình nguyện kết hôn với gia đình họ. Nếu không phải nhờ gia đình Tư gia ra sức ép, bọn họ nhất định không để Sở Quân Liệt đến làm rể.
Chưa đợi Sở Quân Liệt trả lời, bà đã khóc lóc nức nở, tả lại cảnh tượng thảm khốc khi nhặt Sở Quân Liệt lên. Nếu không phải do lòng trắc ẩn, Sở Quân Liệt đã chết bên vệ đường từ lâu, làm gì còn ngày hôm nay.
Dù vậy, lòng hận thù của Sở Quân Liệt vẫn không nguôi. Ông không tha thứ cho Yến An. Muốn đem người đi, Yến phu nhân quỳ xuống trước chân Sở Quân Liệt, khóc lóc nắm lấy ống quần cậu, diễn một màn khóc than thảm thiết, phát huy tình mẫu tử đến tận cùng.
Cha mẹ Sở Quân Liệt mất sớm, nhìn Yến phu nhân – người cậu gọi là 'Mẹ' làm ra hành động như vậy, cuối cùng cậu vẫn tha cho Yến An, không còn để tâm đến gia đình họ nữa.
Yến gia tìm được đường sống giữa chỗ chết. Ngay sau đó, họ nghe tin gia đình Tư gia tan cửa nát nhà. Lũ chuột tham lam ấy đem tài sản của Tư gia sau khi sụp đổ về nhà mình. Thấy Sở Quân Liệt không quan tâm đến những chuyện vặt vãnh này, chúng càng lấn tới, nhặt nhạnh những gì còn sót lại của gia đình Tư gia cho bằng hết.
Cuối cùng, mọi thứ đều trở thành của bọn họ.
Yến gia trước giờ không động tay động chân khi không có lợi. Giờ đây, mọi chuyện diễn ra như trong mộng. Sau khi đưa Sở Quân Liệt về nhà làm rể, bọn họ không còn quan tâm đến sự sống chết của cậu nữa. Nhưng giờ đây, chúng lại cố tình ôm hết việc chuẩn bị tiệc đính hôn, nghe nói còn tổ chức xa hoa tột bậc.
Chỉ còn hai ngày nữa là tới tiệc đính hôn. Yến gia bỗng nhiên đổi thái độ với Sở Quân Liệt. Theo hiểu biết của Tư Vân Dịch, có đến tám phần mười là bọn họ đang lập mưu tính kế, chờ Sở Quân Liệt sa vào bẫy.
Với tính cách hiện tại của Sở Quân Liệt, có lẽ dù người khác nói gì, cậu cũng chẳng tin. Vậy thì để cậu tự mình phát hiện đi.
"Ông chủ." Hứa trợ lý nhìn Tư Vân Dịch, trầm ngâm. Ông đưa cho Tư Vân Dịch thông tin mới nhất điều tra được từ Yến gia.
"Yến gia mấy hôm trước chữa bệnh ở bệnh viện thẩm mỹ bị trộm đồ. Hiện tại đang phối hợp với cảnh sát, kiểm kê lại vật phẩm bị trộm."
Chữa bệnh ở bệnh viện thẩm mỹ?
Ánh mắt Tư Vân Dịch tối sầm, nhanh chóng mở điện thoại.
×××××
"Anh hai, đây là thiệp mời."
Yến An cười tủm tỉm đưa cho Sở Quân Liệt một phong thư có viền đỏ vàng, sắc đỏ nổi bật. Khi Sở Quân Liệt nhận lấy, cảm nhận được trọng lượng sang trọng của tấm thiệp.
"Anh hai đừng trách mẹ nhé." Yến An ngồi đối diện Sở Quân Liệt, ánh mắt chân thành giải thích.
"Chúng ta đều nghĩ thời gian anh hai ở Cảng Thành ngắn, không kịp kết bạn bè nên khi phát thiệp mời quên đưa cho anh mấy tấm."
"Đúng vậy, là mẹ sơ suất." Yến phu nhân cũng bước tới, trên mặt là vẻ mặt nhu hòa.
Sở Quân Liệt theo bản năng lùi sang bên cạnh, khoảng cách với Yến phu nhân bỗng nhiên trở nên thân thiết.
"Anh hai, anh nói tên bạn muốn mời tới đi, em giúp anh viết lên thiệp mời."
Yến An đứng dậy, tích cực lấy tới một cây bút, giơ tay định lấy thiệp mời trong tay Sở Quân Liệt.
"Không cần." Sở Quân Liệt thu tay lại, trong mắt thoáng qua vài phần cảnh giác.
"Anh sẽ tự viết."
Yến An vẫn duỗi tay về phía Sở Quân Liệt, khuôn mặt nhỏ thoáng tái nhợt, cắn môi dưới, quay trở lại vị trí cũ.
Diện mạo của Yến An giống Yến phu nhân đến tám phần, mái tóc nâu ngắn mềm mại, làn da trắng như tuyết, đôi mắt hạnh long lanh. Nguyên bản là vẻ dáng phúc hậu vô hại, giờ đây lại lộ ra chút ủy khuất. Yến phu nhân không nhịn được, mở miệng nói chuyện.
"Quân Liệt, con có thể không biết, em trai con vốn dĩ ở nước ngoài. Vừa nghe tin con kết hôn, suốt đêm đi máy bay quay về. Mấy ngày qua vẫn theo chúng ta vội vội vàng vàng chuẩn bị tiệc đính hôn cho con, không dám nói ra nỗi khổ sở."
Yến phu nhân vừa nhắc mắt, ý bảo thiệp mời trong tay Sở Quân Liệt: "Ngay cả việc thiết kế thiệp mời chính thức cũng đều là một tay em trai con chọn lựa cẩn thận. Mặc kệ giá cao thấp, chính là muốn con được vui vẻ."
Sở Quân cúi đầu, nhìn thiệp mời trong tay, biết rõ giá trị thực sự xa xỉ của nó.
"Anh hai, những việc trước đây đều do em còn nhỏ, không hiểu chuyện." Yến An giọng nói nhỏ đi vài phần: "Anh hai à, giờ anh sắp phải đi rồi, em mới phát hiện có chút tiếc nuối, cũng phát hiện mình đã làm nhiều việc quá đáng."
Hai mẹ con nhìn Sở Quân Liệt không nói lời nào, ánh mắt khẽ động. Yến An bước tới, đặt cây bút trước mặt Sở Quân Liệt.
"Anh hai muốn tự viết thiệp mời, vậy anh cứ viết đi. Em làm nhiều như vậy, chỉ muốn anh cho em thêm một cơ hội. Dù anh có tha thứ hay không, lúc tiệc đính hôn diễn ra, em vẫn sẽ vì anh mà vui vẻ."
Sở Quân Liệt nhìn cây bút trước mặt, do dự một lát, mở thiệp mời ra, cầm bút viết tên của ông chủ Thường.
Hai mẹ con nhìn thấy tên người được mời, liếc nhau.
"Anh hai chỉ có một người bạn này thôi sao?" Yến An vẻ mặt ngoan ngoãn nhìn Sở Quân Liệt.
"Chỉ có một người này." Sở Quân Liệt gấp thiệp mời, nhìn chữ 'Hỷ' viết hoa trên mặt thiệp, ngón tay không nhịn được vuốt ve một chút.
Nhớ đến người muốn cùng mình bước vào tiệc đính hôn, đôi mắt Sở Quân Liệt thoáng vui mừng, lại tưởng tượng ra cảnh chỉ cần đính hôn xong, mình và Tư tiên sinh có thể ở bên nhau. Sở Quân Liệt mím môi, che giấu đi tâm tư nóng bỏng trong lòng.
Mỗi ngày đều có thể nhìn thấy Tư tiên sinh, cùng nhau sinh hoạt, hạnh phúc biết bao. (mê vợ rồi)
"Anh hai." Yến An nhìn thấy dáng vẻ của Sở Quân Liệt, cố gắng áp chế sự ghen tị trong lòng, khóe miệng đáng yêu cong lên.
"Em mấy ngày trước có xem qua một bộ phim nước ngoài. Tân lang vì 100 vạn mà đào hôn lễ, nếu là anh, cho anh 100 vạn anh có đào hôn không?" (có duyên dữ he)
Sở Quân Liệt nhìn Yến An với vẻ kỳ quái.
"Anh vì sao phải đào hôn?"
"Tận 100 vạn đó, có thể mua rất nhiều thứ. Có thể cho anh cơ hội mua một căn nhà thuộc về chính mình, còn có thể giúp anh không phải làm mấy công việc vất vả nữa..." Yến An nhìn chằm chằm Sở Quân Liệt, tròn mắt.
"Anh hai không muốn có 100 vạn sao?"
Sở Quân Liệt nhanh chóng lắc đầu.
"Thế 200 vạn?" Thân thể Yến An nghiêng về phía trước, khẩn trương nhìn Sở Quân Liệt.
Thấy Sở Quân Liệt vẫn lắc đầu, Yến An cắn răng: "500 vạn, 500 vạn có đủ không?"
Sở Quân Liệt theo bản năng ngửa ra sau, kéo dài khoảng cách với Yến An, nhìn thiếu niên đáy mắt thoáng đỏ, thong thả lắc đầu kiên định lần nữa.
"An An!" Yến phu nhân đứng dậy, vội vàng gọi Yến An, gần như mất bình tĩnh. Bà cười cười vỗ vỗ hắn, kéo hắn về vị trí cũ.
"Con nhìn con xem, xem mấy cái phim vớ vẩn. Điện ảnh với đời thật sao có thể giống nhau." Yến phu nhân cười khanh khách nhìn về phía Sở Quân Liệt: "Quân Liệt, con nói xem có đúng không?"
"Con phải đi rồi!" Sở Quân Liệt thấy không khỏe liền đứng dậy, lại bị Yến phu nhân đè lại.
"Quân Liệt à, con tới đây, một chén nước cũng chưa uống, sao có thể đi." Yến phu nhân vẻ mặt tươi cười: "Ở lại đây, chúng ta cùng nhau ăn bữa cơm, lại cùng nhau bàn chuyện tiệc đính hôn."
"Đúng rồi, mẹ, sáng nay có phải mẹ chưng nước lê không?" Yến An đột nhiên nhớ ra: "Con đi lấy lại đây, cho anh nếm thử."
Yến An đứng dậy chạy tới phòng bếp, Yến phu nhân cũng đứng dậy theo, đi phía sau gọi Yến An.
"An An, nước lê còn cần hâm nóng, để mẹ làm cho."
Nhìn hai mẹ con Yến gia rời đi, Sở Quân Liệt không nhịn được nhẹ nhàng thở ra, cúi đầu xem thiệp mời trong tay, không tự chủ cười lên.
Trong phòng bếp, hai mẹ con tranh nhau một cái ly thủy tinh, ly đế hơi mỏng đựng nước thuốc không màu. Yến phu nhân đáy mắt nghiêm túc.
"An An, loại việc này để mẹ làm. Con vẫn còn nhỏ, đến lúc bị phát hiện, để một mình mẹ phụ trách là được rồi."
"Mẹ, sẽ không bị phát hiện đâu. Sở Quân Liệt ở Cảng Thành chỉ có một người bạn, người ấy cũng không quen biết. Nếu cậu ấy biến mất, cũng chẳng có ai phát hiện đâu." Yến An gắt gao nắm chặt cái ly: "Con nghe nói, mấy người của gia đình Tư gia đều không thích cậu ấy. Chúng ta lúc đó chỉ cần nói cậu ấy không muốn liên hôn nên bỏ chạy, ai cũng sẽ không hoài nghi."
"An An, mẹ có kinh nghiệm. Con nếu thật sự làm chuyện này, có khi cả đời cũng khó quên. Nghe lời, để mẹ làm."
Yến phu nhân dùng lực đoạt lấy cái ly.
"Thiệp mời đều đã phát đi. Tin tức gia đình Tư gia và Yến gia liên hôn cũng truyền khắp Cảng Thành. Chỉ cần Sở Quân Liệt biến mất, mẹ và con sẽ đi tìm Tư lão gia. Ông ta sẽ nể tình cảm với ông nội của con mà đồng ý cho con đóng vai nạn nhân." Yến phu nhân hít một hơi sâu, lau sạch ly, để vào khay.
"Vậy anh Vân Dịch sẽ đồng ý chứ?" Yến An nhìn cái ly, mắt lộ ra vẻ khẩn trương và kích động.
"Vậy phải xem thủ đoạn của con thế nào!" Yến phu nhân điều chỉnh hô hấp, giơ lên nụ cười nhu hòa, đi ra khỏi phòng bếp.
Sở Quân Liệt ở phòng khách ngồi một lát, thấy Yến phu nhân bưng khay tới, mang theo nụ cười tươi rói, trong ly thủy tinh được rót đầy nước lê đưa tới.
"Quân Liệt, mẹ cũng không quá thuần thạo mấy việc trưng đồ này, nên nước lê có chút ngọt quá, con không để ý chứ?"
"Mẹ và em trai không uống sao?" Sở Quân Liệt thoáng nhìn qua nước lê trước mặt mình.
"Mẹ thật bất công, không cho con thử." Yến An cười ôm lấy cánh tay Yến phu nhân, lấy ly của mình uống.
Yến An trước mặt Sở Quân Liệt uống một ngụm to nước lê, lát sau nhíu mày, buông ly ra làm nũng với mẹ.
"Mẹ cho nhiều đường quá rồi."
"Ôi! Mẹ thật hồ đồ!" Yến phu nhân cười nhìn về phía Sở Quân Liệt: "Quân Liệt, con nếm thử đi!"
Dưới ánh mắt của Yến phu nhân, Sở Quân Liệt bưng ly nước lê lên, ngửi được vị ngọt thanh của lê. Đang định uống thì cảm giác điện thoại rung lên.
Dưới cái nhìn chăm chú của hai mẹ con, Sở Quân Liệt buông ly nước, lấy điện thoại trong túi ra. Chuông reo vang, là cuộc gọi video đầu tiên từ Tư tiên sinh!
Sở Quân Liệt thoáng thất thần, sửa sang lại tóc, nhanh chóng kết nối video.
"Tư tiên sinh." Sở Quân Liệt nhìn nam nhân trong màn hình, nở nụ cười rạng rỡ.
"Anh Vân Dịch?!" Yến An có chút kinh ngạc, bất chấp tới gần Sở Quân Liệt, nhìn về phía điện thoại của cậu.
Người trong màn hình vẫn giống như trong ký ức của cậu, mặt mày lạnh lùng, mang theo chút dư vị lưu luyến, giống như cách xa ngàn dặm nhưng lại khiến người ta rung động trong lòng.
Tư Vân Dịch nhìn hai anh em đang 'thân mật' trong màn hình, im lặng một lát. Sở Quân Liệt như ý thức được, nhanh chóng quay điện thoại về phía mình, rời khỏi khung hình em trai.
"Tư tiên sinh, anh có chuyện gì sao?"
Sở Quân Liệt trong mắt là niềm vui khó nén, một tay đề phòng thiếu niên muốn chen đến, đứng dậy né tránh.
"Tôi muốn cùng cậu ngày mai tới gia đình tôi dùng bữa tối." Tư Vân Dịch nhìn bối cảnh phía sau Sở Quân Liệt: "Trước khi đính hôn, đến làm quen với người nhà của tôi một chút."
"Được ạ, Tư tiên sinh!" Sở Quân Liệt liên tục gật đầu, lại muốn tránh thoát Yến An đang muốn tiến đến thăm dò.
"Anh Vân Dịch!" Yến An nghe được giọng nói trong video, vội vàng mở miệng: "Ngày mai có thể cho em cùng đến gia đình Tư không? Đã lâu rồi em chưa gặp ông nội Tư!"
Tư Vân Dịch nhìn ly nước phía sau Sở Quân Liệt, ánh mắt bình thản.
"Cậu có thể cùng Sở Quân Liệt đến."
"Cảm ơn anh Vân Dịch!" Yến An nhận được hồi đáp, nháy mắt kích động nhảy dựng lên.
Tư Vân Dịch không nói nhiều lời, kết thúc cuộc gọi. Sở Quân Liệt nhéo nhéo điện thoại, hai mắt đều tràn đầy thỏa mãn.
"Anh Vân Dịch đối với anh thật tốt!" Yến An gắt gao nhìn chằm chằm người thanh niên trước mặt: "Sợ anh trong tiệc đính hôn không quen thuộc với người bên gia đình Tư, còn mời anh tới nhà cũ ăn cơm."
Sở Quân Liệt không nhịn được, giơ khóe môi, tay với lấy ly nước lê trên bàn, muốn mượn việc uống nước che giấu đi niềm vui trong lòng.
Yến An sắc mặt khẽ biến, nhớ tới lời nói trong video, đột nhiên đẩy ly nước trong tay Sở Quân Liệt ra.
Ly thủy tinh rơi xuống đất, phát ra tiếng vang thanh thoát. Toàn bộ nước lê trong ly bắn xuống sàn, suýt chút nữa bắn lên người Yến phu nhân.
Sở Quân Liệt ngẩn người ra, quay đầu nhìn về phía Yến An.