13. Chương 13: Trò Chơi Và Sự Thật

Con Rể Văn Nam Chủ Xuống Tay Với Ta Rồi

Chương 13: Trò Chơi Và Sự Thật

Con Rể Văn Nam Chủ Xuống Tay Với Ta Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thấy Tư Vân Dịch gọi mình, Yến An liền nở một nụ cười tươi rói, ngoan ngoãn ngồi đối diện với nam nhân, "Anh Vân Dịch ơi!"
Tư Vân Dịch đẩy chồng bài trên bàn về phía Yến An, rồi tháo kính xuống, ánh mắt lạnh lùng nhìn cậu bé.
Yến An hiểu ngay, đây là cơ hội để chơi trò chơi của anh Vân Dịch. Cậu vui mừng lấy mấy tấm thẻ, đảo lên rồi cúi đầu rút một tấm, nhìn về phía nam nhân.
"Nữ hài ôm cún" – giọng nói lạnh lùng của Tư Vân Dịch vang lên, đôi mắt sâu thẳm chăm chú nhìn Yến An.
Yến An tiếp tục đổi thẻ, ngước mắt nhìn Tư Vân Dịch.
"Ruộng lúa mạch"
"Biển sâu"
"Mặt trời"
"Đứa trẻ đang khóc"
"Tiền tài"
...
Tư Vân Dịch tăng nhanh tốc độ, Yến An cũng không tự chủ mà phải phản ứng nhanh hơn. Đến khi Tư Vân Dịch nói "Người bị thương", Yến An buông xuống tấm thẻ cuối cùng trên tay.
Sau khi xem xong hai mươi mấy tấm thẻ, Tư Vân Dịch không hề đoán sai bất kỳ tấm nào.
"Chú nhỏ đoán nhanh quá! Lại đúng hết nữa!" Lão nhị đứng sau Yến An không nhịn được vỗ tay, nhưng chợt nhớ lại cảm giác hai lần thua cậu bé vài năm trước, không khỏi nghi ngờ rằng đây có phải là sự sắp đặt.
"Hầu hết mọi người khi nhìn một hình ảnh cố định đều sẽ có những phản ứng tương tự. Cậu nghĩ có thể thắng được tôi, nên khi nhìn những tấm thẻ sẽ ở trạng thái tích cực, đồng thời những phản ứng cũng gợi lên sự sợ hãi hay bi thương giống như trong hình ảnh."
Tư Vân Dịch thu lại mấy tấm thẻ trên bàn, nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn.
"Cậu biết những tấm thẻ này có ý nghĩa gì không?"
Đối diện với ánh mắt của Tư Vân Dịch, Yến An đột nhiên cảm thấy lo sợ.
"Chú nhỏ không đoán sai bất kỳ tấm nào, điều đó có nghĩa là Yến An không thể lừa được chú nhỏ!" Tư Huyên Huyên phấn khích thay Yến An trả lời.
"Vậy nên" – ngón tay trắng nõn của Tư Vân Dịch nhéo mấy tấm thẻ, cẩn thận nhìn mặt bàn.
"Cậu có dám đứng trước mặt tôi và nói lại những điều vừa nói với Tư Bắc Viễn không?"
Mấy đứa trẻ nhà Tư gia nghe vậy đều sững sờ, đồng loạt quay sang nhìn Yến An như ngồi trên chảo lửa.
Dưới ánh mắt của mọi người, Yến An cắn môi dưới, không dám nói lời nào.
"Yến An, nói đi!" Lão nhị Tư Bắc Viễn, người có mối quan hệ tốt nhất với Yến An, thấy bộ dạng của cậu không nhịn được mà thúc giục.
"Em... em thật ra cũng không hiểu rõ lắm về chuyện này..." Giọng Yến An nhỏ như muỗi, không dám nhìn thẳng đối diện.
"Nói dối!" Giọng lạnh lùng của Tư Vân Dịch vang lên.
Thấy ánh mắt của mấy đứa trẻ Tư gia thay đổi, Yến An nắm chặt ghế bên cạnh, bất an mở miệng lần nữa.
"Em chỉ biết một chút, nhưng chuyện liên hôn này đúng là chủ ý của Sở Quân Liệt."
"Nói dối!" Tư Vân Dịch nhìn chằm chằm Yến An, xung quanh toát lên cảm giác lạnh lẽo và áp bức, khiến sắc mặt Yến An trắng bệch.
"Thật ra, thật ra tất cả đều là chủ ý của mẹ em. Em không cố ý lừa mọi người, thật lòng xin lỗi!" Yến An nhìn Tư Vân Dịch với ánh mắt đáng thương, chóp mũi đỏ lên, nước mắt lưng tròng.
"Từ đầu đến giờ, chưa có câu nào của cậu là thật."
Thấy ánh mắt của cháu gái nhìn Yến An toàn là tức giận, Tư Vân Dịch đứng dậy, không muốn lãng phí thời gian ở đây thêm nữa.
"Anh Vân Dịch!" Yến An cũng đứng bật dậy, nước mắt chảy ròng ròng.
"Anh có biết em làm tất cả những điều này là vì sao không? Tất cả chỉ vì em thích anh!"
"Em không muốn liên hôn với Tư gia vì đối tượng không phải là anh. Em thường xuyên tới đây chơi cũng chỉ muốn nhìn anh một chút. Em nói xấu Sở Quân Liệt cũng chỉ muốn anh chán ghét hắn, muốn anh nhìn em nhiều hơn!"
Yến An nghẹn ngào, nhìn thẳng vào đôi mắt Tư Vân Dịch.
"Anh Vân Dịch, anh có thể nhìn ra không? Anh nói xem, em nói dối hay nói thật!"
Tư Vân Dịch im lặng một lúc, nhìn bộ dạng Yến An nước mắt đầy mặt, bình tĩnh mở miệng.
"Cậu tham lam và ích kỷ đến tột cùng. Cậu không cần lấy cái danh nghĩa thích anh mà bao biện cho hành động của mình. Cậu rõ ràng biết tôi chưa bao giờ thích cậu, vậy mà còn hại người khác. Tôi khuyên cậu nên đi gặp bác sĩ tâm lý đi."
"Em không muốn!" Yến An lau nước mắt, đưa tay về phía Tư Vân Dịch nhưng bị anh né đi.
"Anh Vân Dịch, em có gì kém cỏi so với cái đứa nông thôn ngu xuẩn đó?" Yến An nước mắt không ngừng, "Anh vì sao lại tình nguyện sống cùng Sở Quân Liệt mà không muốn em đến cạnh anh?
Anh Vân Dịch, anh thật sự muốn để Sở Quân Liệt – cái kẻ dơ bẩn đó – động vào mình sao?"
(Mấy đứa kia dơ bẩn thế nào????)
Mấy người trong phòng giải trí đều nhìn Yến An với ánh mắt phức tạp, lạnh lùng nhìn về phía cậu.
Tư Vân Dịch đeo kính lại, mở miệng từng chữ một.
"Đó là chuyện của tôi."
"Không liên quan gì đến cậu."
Yến An cuối cùng không chịu nổi, khóc lóc lao ra khỏi phòng giải trí. Vừa tới cửa, cậu nhìn thấy người mình cực ghét – Sở Quân Liệt, cậu ta đang bưng đĩa cam cắt sẵn, đứng ở cửa phòng bên cạnh, không biết đã đứng đó bao lâu.
"Tất cả là do mày!" Yến An đỏ mắt, duỗi tay đẩy Sở Quân Liệt, nhưng cậu ta nhẹ nhàng tránh đi.
"Mày!" Yến An tức giận, nhìn vào đôi mắt lạnh lùng của đối phương, ngay lập tức đưa tay định ném đĩa cam.
Nhưng chưa kịp phản ứng, Yến An đã bị đẩy ngã, đĩa cam rơi xuống sàn, dính đầy nước cam và thịt quả trên người.
Mọi người trong phòng nghe thấy tiếng động, hối hả chạy ra, thấy Sở Quân Liệt đứng loạng quạng bên cạnh, đĩa cam toàn bộ rơi trên sàn, Yến An ngã bên cạnh, người dính đầy cam, khóc đến tội nghiệp.
"Anh Vân Dịch, Sở Quân Liệt cố ý đẩy ngã em!"
Mấy đứa trẻ Tư gia sững sờ, lão tam trợn tròn mắt, kéo Sở Quân Liệt ra, nhìn Yến An với ánh mắt khinh thường.
"Cậu còn không biết xấu hổ mà nói như vậy? Cậu là loại người gì? Chúng ta đều rõ, cậu còn muốn lừa bọn này à?"
"Thôi đi, thủ đoạn vu oan cho người khác cũng nên thăng cấp rồi! Với trình độ này, đúng là giống phim truyền hình thôi!" Lão đại hừ mạnh, quay đầu đi.
"Bắc Viễn!" Yến An khóc lóc nhìn Tư Bắc Viễn, người duy nhất từng nói chuyện với mình, nhưng giờ ánh mắt anh ta cũng trở nên xa cách.
"Yến An, tôi thật sự không nghĩ cậu là loại người như vậy."
"Không phải, thật sự không phải em!" Yến An ủy khuất, nước mắt chảy ròng ròng, giờ này có trăm cái miệng cũng không thoát tội.
Tư Huyên Huyên đem lễ vật Yến An đưa tới, ném trước mặt cậu. Tư Bắc Kỳ cúi xuống nhìn cam rơi đầy sàn, nuốt nước miếng, định nhặt lên ăn, nhưng bị lão đại kịp thời bế lên.
"Chúng ta đi, không cần xem cậu ta diễn nữa!" Lão đại đi trước, ôm nhóc Kỳ quay lại phòng giải trí.
Thấy mọi người rời đi, Yến An không nhịn được khóc, Sở Quân Liệt là người cuối cùng bước vào phòng giải trí, đóng cửa, đối mặt với Yến An, nở nụ cười tươi.
(Bé Liệt đỉnh quá >"
"Chuyện mấy quả cam đó để sau đi, lần sau ăn lại được. Cậu nhỏ, cậu dạy cháu cách ném phi tiêu vào trung tâm được không?"
Sở Quân Liệt nhìn mấy người trước mặt đã rời đi khá đông, ánh mắt động, chạy nhanh về phía Tư Vân Dịch, đôi mắt đen lạnh, tràn đầy sung sướng.
"Tư tiên sinh, cảm ơn anh!"
Tư Vân Dịch liếc qua Sở Quân Liệt, nhạt nhẽo đáp.
"Không có gì."
"Tư tiên sinh, bọn họ muốn em dạy cách phi tiêu, em có thể đi không?" Sở Quân Liệt ngước đầu nhìn Tư Vân Dịch, ánh mắt không giấu nổi kích động, tiện thể ve vẩy cái đuôi cún như đang xin phép chủ nhân.
"Cậu cứ đi đi." Tư Vân Dịch rũ mắt xuống đọc sách, ngón tay thon nhẹ nhàng kẹp trang sách.
Sở Quân Liệt không rời mắt Tư Vân Dịch, quay người hướng về mấy đứa trẻ Tư gia, dạy chúng kỹ xảo mà cậu luyện được.
Nghe Sở Quân Liệt cố tình hạ thấp giọng, ánh mắt Tư Vân Dịch từ trên sách nhìn lên, nhìn chằm chằm cậu thanh niên đang bị mấy đứa trẻ vây quanh.
Tư Vân Dịch lấy lại tấm thẻ đoán sai hồi nãy – tấm thẻ hình ngục giam.
Đối diện là hình ảnh tội phạm giết người hàng loạt, kẻ có nhân cách phản xã hội bẩm sinh.
Khác với đa số người bình thường, họ có những phản ứng khác biệt với một số hình ảnh cố định.
Sở Quân Liệt khi nhìn tấm thẻ người bị trói đầy máu nhưng không hề run rẩy, càng không có phản ứng như người khác, giống như nhìn một vật vô tri.
Nếu Yến An là tiểu ác ma, vậy Sở Quân Liệt còn đáng sợ hơn gấp ngàn lần.
Nhưng điều này có liên quan gì không?
Không, hoàn toàn không liên quan.
Tư Vân Dịch thu ánh mắt, tiếp tục cúi xuống nhìn sách.
Số phận của anh, có lẽ chỉ còn lại ba năm. Nuôi một con chó sói trong nhà cũng chẳng sao.
Sở Quân Liệt thoáng nhận ra điều gì, quay đầu nhìn nam nhân xa xa đang cúi đọc sách, ngón tay trắng nõn đỡ lấy sách, vài sợi tóc đen rơi trên cổ dài, mắt kính mỏng trên mặt vừa tinh xảo vừa đẹp, toàn thân toát lên khí chất cấm dục, như trăng sáng trên bầu trời, trong trẻo và lạnh lùng.
Nhờ sự giúp đỡ của Sở Quân Liệt, kỹ thuật phi tiêu của mấy đứa trẻ Tư gia đã tiến bộ. Sở Quân Liệt định rời đi cùng Tư Vân Dịch, nhưng mấy đứa trẻ không chịu buông.
Đến giờ cũng không sớm, Tư Vân Dịch đưa Sở Quân Liệt tới phòng trọ trước, nhắc nhở cậu mai phải đến tập dượt trước lễ đính hôn, đồng thời nhắc luôn chuyện nhẫn đính hôn.
Vừa nghe nhắc đến nhẫn, Sở Quân Liệt hai mắt sáng lên, sờ ngực lấy ra hộp nhẫn nhung quen thuộc, mở trước mặt Tư Vân Dịch.
Tư Vân Dịch đeo nhẫn vào ngón tay, thử xem vừa không. Sở Quân Liệt cúi đầu, nhìn chằm chằm, trên mặt không tự chủ nở nụ cười tươi.
"Tư tiên sinh đeo nhẫn trông thật đẹp."
Thấy nhẫn vừa, Tư Vân Dịch tháo ra bỏ vào hộp.
Sở Quân Liệt nhìn ngón tay Tư Vân Dịch, trên đó còn lại vết hằn "CJL".
(Chǔ jūn liè – tên Sở Quân Liệt, viết tắt bằng chữ cái Latinh là CJL)
Đó là tên cậu, lưu lại trên người Tư tiên sinh.
Ánh mắt Sở Quân Liệt không rời Tư Vân Dịch, nhiệt độ trước ngực dần tăng lên.
Chỉ như vậy, Sở Quân Liệt đã cảm nhận được sự thoả mãn tràn đầy, muốn mạnh mẽ đáp trả.
Trời đã về khuya, Tư Vân Dịch nhẹ giọng tạm biệt, quay về xe. Sở Quân Liệt nhìn theo xe đi xa, vội lấy nhẫn đeo lên, nắm chặt không ngừng, sau đó buông ra, cảm nhận chút trói buộc từ chiếc nhẫn.
Nhìn theo hướng người mình yêu đi, Sở Quân Liệt cúi đầu ngắm nhẫn trên tay, tưởng tượng cuộc đời sẽ đeo nó, không muốn buông ra dù chỉ một khắc.
Trở lại phòng trọ, ánh đèn hành lang mờ nhạt, Sở Quân Liệt ngước đầu nhìn chiếc nhẫn phản chiếu ánh sáng lấp lánh.
Phòng như bị sự xuất hiện của cậu làm náo động, đột nhiên vang lên tiếng 'Rầm, rầm', nụ cười trên mặt Sở Quân Liệt tắt, đứng dậy đi về phía góc phòng, thấy một con chuột nhảy ra, chạy loạn.
Sở Quân Liệt quay đầu nhìn chiếc màn thầu tẩm nước lê buổi chiều, con chuột đã gặm mất một nửa.