Con Rể Văn Nam Chủ Xuống Tay Với Ta Rồi
Chương 36: Cuộc đối đầu sinh tử
Con Rể Văn Nam Chủ Xuống Tay Với Ta Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hôm nay đến lượt Tư Vân Dịch chăm sóc cụ Tư. Hôm nay tinh thần của cụ không được tốt, ngủ lơ mơ suốt ngày. Khi thấy con trai út xuất hiện, cụ cố gắng tỉnh táo ăn bữa tối cùng anh, nhưng cuối cùng lại buồn ngủ không thể mở mắt nổi.
Sau khi đưa cụ về phòng ngủ, nhìn đồng hồ thấy đã đến giờ chị ba thay ca, Tư Vân Dịch liền bàn giao công việc cho chị.
Trên đường về nhà, nhìn dòng xe cộ bên ngoài cửa sổ, Tư Vân Dịch chợt nhớ đến ánh mắt lẩn tránh của Sở Quân Liệt hai ngày nay. Cậu ấy hành động có chút khác thường, anh giơ tay nhìn đồng hồ, đúng lúc Sở Quân Liệt tan làm.
"Không về nhà nữa." Tư Vân Dịch quay sang nhìn tài xế, "Đưa tôi đến khu trung tâm thương mại."
Tài xế thoáng bỡ ngỡ nhưng vẫn vâng lệnh đổi hướng, lái xe đến trung tâm thương mại.
Tư Vân Dịch biết rõ Sở Quân Liệt mỗi ngày đều đi xe buýt về nhà. Anh bảo tài xế dừng xe gần trạm dừng xe buýt, rồi quan sát những nhân viên tan làm đang rời khỏi trung tâm thương mại.
Đợi được khoảng nửa tiếng, tài xế nhìn chằm chằm về phía điểm dừng xe buýt nhưng vẫn không thấy bóng dáng của Sở Quân Liệt.
Tài xế vừa nhìn thấy đôi tay đang nắm nhau bên cạnh, ánh mắt không ngừng lướt qua đám đông, đột nhiên chú ý đến một bóng người đang chạy vội qua phía bên kia.
Người chạy vội trong đám đông khiến tài xế để ý. Tuy không nhìn rõ mặt nhưng hình dáng cơ thể ấy, tám phần chắc chắn là người mà anh chủ đang đợi.
Tài xế quay đầu, phát hiện anh chủ cũng đã nhìn thấy bóng người ấy. Khi Sở Quân Liệt nghe thấy tiếng bước chân, vội vàng chạy về phía khu vực vắng người, bóng người biến mất trong đám đông.
Khu vực đó tài xế cũng đã nghe nói. Đó là gần khu công nghiệp. Dù trung tâm thương mại mới được xây lên nhưng vài cửa hàng xung quanh vẫn chưa có người thuê, tình hình này đã kéo dài vài tháng, hiện tại vẫn chưa khá lên mấy.
Khu vực đó giờ đây có thể coi là một mảnh đất trống. Sở Quân Liệt chạy tới đó làm gì?
Tài xế theo bản năng nhìn về phía nam nhân ngồi phía sau, thấy anh chủ đặt tay lên cửa xe, chuẩn bị mở ra.
"Tôi ra ngoài một chút, anh chờ tôi ở đây."
Tư Vân Dịch bước ra khỏi siêu xe, đi về phía nơi Sở Quân Liệt biến mất.
Mấy cửa hàng trống trải, không có người dọn dẹp nên rác rưởi đầy đường. Càng đi vào trong, Tư Vân Dịch càng nghe rõ những âm thanh đau đớn vang lên.
Âm thanh ấy không phải của Sở Quân Liệt.
Đi theo hướng phát ra âm thanh, qua một loạt cửa hàng, Tư Vân Dịch cuối cùng cũng đến được chỗ Sở Quân Liệt.
Mấy gã côn đồ thân hình vạm vỡ bị đánh ngã đầy trên mặt đất. Có tên cánh tay đã biến dạng, nằm lăn lộn trên mặt đất. Có tên quỳ gối, thân thể cong lại như con tôm, hai tay run rẩy che mặt, không phát ra nổi âm thanh nào.
Một ông lão tóc bạc trắng ngồi dưới đất, mắt sững sờ nhìn qua, trông như đang mơ màng chưa tỉnh.
"Mày... đừng đến đây, bên trên tao còn có người, họ sẽ không bỏ qua cho mày, mày..." Gã đàn ông có lẽ là tên cầm đầu, giọng run rẩy đến cực điểm, mặt sưng đỏ, nói chuyện không liền mạch.
Tư Vân Dịch nhìn Sở Quân Liệt. Mặt cậu không biểu lộ cảm xúc, dẫm lên tay gã đàn ông kia, rồi đột nhiên cắm thanh sắt xuống đất.
Máu tươi bắn ra. Mặt Sở Quân Liệt giờ đây đã dính đầy máu, thờ ơ với tiếng thét của gã đàn ông kia, tiếp tục cầm con dao lên.
Gã đàn ông bắt đầu kêu cứu, xin tha, giống như mấy gia súc khi đối mặt với dao mổ, ra sức vùng vẫy hai chân.
Ánh mắt Sở Quân Liệt từ đầu đến cuối không có bất cứ thay đổi nào, lạnh băng như thể gã đàn ông kia không phải là con người. Trên bàn tay nắm chặt con dao lộ ra mạch máu màu xanh nhạt, cơ bắp trên cánh tay cũng lộ ra sau tay áo, hàm chứa sức mạnh đáng kinh người.
Một nhát dao vững vàng đâm xuống.
Ông lão không dám nhìn cảnh tượng trước mắt, quay đầu ra chỗ khác, lại nhìn thấy một nam nhân đang lặng lẽ đứng nhìn cách đó không xa.
Bị người khác nhìn thấy rồi!
Ông lão nhìn thẳng vào người đang chứng kiến kia, tim thiếu chút nữa ngừng đập.
Cậu ta đến từ lúc nào? Cậu ta có báo cảnh sát không? Nếu cậu ta đến muộn, chỉ thấy cảnh tượng Tiểu Sở đánh người, nơi này lại không có camera, lúc đó vào cục cảnh sát, nếu họ muốn người chứng kiến khai ra, không chừng sẽ bị cắn ngược lại, nói Tiểu Sở tấn công bọn côn đồ trước!
Tim ông lão nhói lên, tưởng tượng cảnh tượng thanh niên ngồi trong cục cảnh sát. Huống hồ đứa nhỏ này còn là người ở rể, đến lúc đó, không chừng tương lai và hôn nhân của cậu sẽ bị hủy hoại mất!
"Tiểu Sở!" Ông lão gọi Sở Quân Liệt, ánh mắt vừa nôn nóng vừa hoảng loạn.
Tất cả đều bởi vì ông, tất cả đều tại ông nên đứa trẻ này mới gặp phải chuyện như vậy!
Ông lão nhìn Sở Quân Liệt, thấy biểu cảm trên mặt cậu nhanh chóng suy sụp, cậu hoảng loạn quay mặt lại, nhanh chóng xóa đi vết máu trên mặt.
Ánh mắt của Sở Quân Liệt quá mức kinh hoàng. Người vừa nãy vô cảm giờ đây tay đã có chút run rẩy, cả người như đứa trẻ làm việc xấu bị người lớn phát hiện, liều mạng mà cọ đi máu dính trên người. Ông lão thấy có chút kỳ quái.
Ông thấy nam nhân kia đã đi tới, từng bước trầm ổn tiến lại gần.
Khoảng cách ngày càng gần, ông thấy rõ dáng người cao gầy của anh, dung mạo tinh xảo, mắt kính che đi đôi mắt thanh lãnh, cực giống thiếu gia thanh quý được bồi dưỡng trong những gia đình giàu có.
Nói là thiếu gia thì cũng có chút không ổn thỏa, biểu tình của nam nhân bình tĩnh, trên người mang khí chất ổn trọng, toàn thân không nhiễm hạt bụi, nhìn thôi cũng thấy anh khác hẳn những người khác.
Nam nhân xuất chúng như vậy, anh cùng hoàn cảnh xung quanh rõ ràng không tương xứng, ông lão cũng không rõ lắm, anh vì sao lại xuất hiện ở chỗ như thế này.
Sở Quân Liệt rõ ràng nghe được tiếng bước chân phía sau, lại cúi đầu không dám xoay người lại.
Ông lão đột nhiên phản ứng lại, nỗ lực từ dưới đất đứng dậy, hướng về phía nam nhân giải thích, "Không phải giống như cậu nhìn thấy đâu, thằng nhóc này là vì cứu tôi, mấy gã này đều không phải người tốt, đều là do tôi cả!"
Tư Vân Dịch nhàn nhạt nhìn về phía gáy của Sở Quân Liệt.
"Cậu xem đi, bọn họ nhiều người như vậy, chúng tôi chỉ có hai người, nơi này lại không có camera, bọn họ, bọn họ,..." Ông lão giải thích một lát, đột nhiên ý thức ra vấn đề, nhìn về phía Sở Quân Liệt, đẩy đẩy cậu.
"Nơi này không có camera, chạy mau đi! Cậu ta cũng không nhìn rõ mặt cháu, chạy mau!"
Sở Quân Liệt bị ông đẩy hai cái, nổ lực ngẩng đầu lên, biểu tình chua xót.
"Chạy hướng nào ạ?"
"Còn hướng nào nữa, chạy về nhà đi!" Ông lão trừng mắt, "Việc này cháu đừng nói với ai, nếu có chuyện gì, ông sẽ chịu trách nhiệm!"
Sở Quân Liệt im lặng một hồi lâu, cẩn thận giương mắt nhìn Tư tiên sinh đang đứng bên cạnh, thấy biểu tình trên mặt anh không có chút dư thừa, cậu cẩn thận dịch một bước lại gần Tư tiên sinh.
Tư Vân Dịch không có tránh né!
"Sao cháu còn chưa đi!" Ông lão ánh mắt tuyệt vọng, "Cháu định chờ cảnh sát đến bắt cháu vào tù à?"
"Không đến mức đó." Ánh mắt Tư Vân Dịch lướt qua mấy tên côn đồ đang nằm dưới đất, âm thanh nhẹ nhàng.
"Cảnh sát sẽ nhận định vụ này như một vụ thấy người gặp nạn nên mới giúp đỡ, sẽ không truy cứu trách nhiệm hình sự."
"A?" Ông lão nhìn nam nhân trước mắt ngẩn người, "Gì?"
"Cái kia..." Sở Quân Liệt cúi đầu, lỗ tai đỏ lên, giới thiệu với ông lão người bên cạnh.
"Đây, đây là người mà cháu hay nhắc tới, là... là anh nhà cháu."
Ông lão sững sờ tại chỗ, đôi mắt giật giật, ánh mắt từ trên người Sở Quân Liệt chuyển đến trên người nam nhân kia, lặp đi lặp lại một hồi, lại nhìn bộ dáng Sở Quân Liệt, chấn động trong lòng hồi lâu vẫn chưa tiêu tán hết.
Làm ông gấp nửa ngày.
Hóa ra lại là người nhà?
Ông hậu tri hậu giác mới phản ứng lại, Sở Quân Liệt bên kia sớm đã trình bày lại sự việc.
"Kia, cái kia..." Ông lão giơ tay gãi gãi mặt, không biết nên nói cái gì.
"Tôi sẽ thông báo với cảnh sát, cũng sẽ nói lại tình huống ở đây." Tư Vân Dịch nhìn về phía ông, "Những người này tám phần là đã có tiền án rồi, bọn họ còn mang theo vũ khí bên người, ẩu đả với người nợ tiền, đối với người nhà của ông có những công kích về mặt vũ lực, tất cả đều trái pháp luật, ông là người bị hại, không cần lo lắng."
"Tôi cũng không phải người đi vay..." Ông lão áy náy cúi đầu, "Là do con trai tôi."
"Con trai ông nợ nần, vậy để một mình cậu ta gánh vác đống nợ này đi." Tư Vân Dịch nhìn về phía mấy tên côn đồ vẫn nằm dưới đất, "Hơn nữa bất luận là công ty kinh doanh trong lĩnh vực nào, đều không thể tiến hành đòi nợ theo cách thức như vậy, gã ta vừa nói bên trên có người chống lưng, vậy cảnh sát cũng có thể đem người chống lưng đó kéo xuống."
Ông lão nhìn nam nhân trước mắt, không biết vì sao, trong lòng đã không còn sự hoảng loạn như trước, lời nói của anh không nhanh không chậm, ánh mắt lý tính mà khắc chế, là kiểu có thể khiến đám đông ồn ào im lặng trong một giây lát.
Thừa dịp Tư tiên sinh cùng ông lão nói chuyện, Sở Quân Liệt trộm cúi xuống bên cạnh rút dao cùng thanh sắt ra, gã côn đồ bị đau mà tỉnh lại, Sở Quân Liệt rút giày của gã ta ra, nhét vào trong miệng gã.
Làm xong hết thảy, Sở Quân Liệt ngẩng đầu nhìn về phía Tư Vân Dịch, ánh mắt Tư Vân Dịch bình tĩnh đảo qua, ý bảo cậu đừng đụng vào hiện trường.
Sở Quân Liệt lộ ra nụ cười tươi rạng rỡ, đứng phía sau Tư Vân Dịch, ánh mắt long lanh nhìn ông lão.
Chỉ một lát sau, xe cứu thương cùng xe cảnh sát liền đến, Tư Vân Dịch mang hai người đến cục cảnh sát, làm tường trình và báo cáo giám định thương tích.
Sự tình đã rõ ràng, mấy gã côn đồ kia cho dù được chống lưng nhưng vẫn bị định tội, sau đó bên cục cảnh sát liền đơn giản giải quyết vụ việc.
Tận đến khi sắc trời đã tối, mấy người mới từ cục cảnh sát đi ra, đưa ông lão trở về phòng thuê.
Đồ vật trong phòng đã bị phá cho tan tành, Sở Quân Liệt lấy cái chổi, đem mấy mảnh vụn trên đất quét sạch ra ngoài, ông lão nhìn những đồ vật vừa mới mua bị đập thành như vậy, hai mắt đều là đáng tiếc.
"Đồ hỏng rồi thì không cần tiếc." Tư Vân Dịch đứng bên cạnh, nhìn về phía ông, "Ngày mai để Tiểu Sở đưa ông đi mua lại."
"Hôm nay để mấy đứa vướng phải phiền toái lớn như vậy." Ông lão hổ thẹn cúi đầu, "Sao lại phiền mấy đứa mua cho lão già này cái này cái kia nữa."
"Không sao cả!" Sở Quân Liệt đổ rác quay về, đôi mắt sáng lấp lánh, "Tư tiên sinh anh ấy đã nghe chuyện về ông rồi, anh ấy cũng rất quan tâm đến tình hình của ông, tiền thuê nhà cùng tiền mua đồ đạc đều là Tư tiên sinh đưa cho cháu!"
Ông lão nhìn nam nhân toàn thân không nhiễm bụi trần trước mắt, càng thêm hổ thẹn.
Sở Quân Liệt lúc trước luôn nói tiền là do anh nhà của cậu đưa cho, ông còn tưởng cậu muốn ông an tâm nên mới nói như vậy, không nghĩ tới đây lại là thật.
Hiện tại nghĩ đến, Tiểu Sở đúng như lời cậu nói, cậu vậy mà có may mắn tìm được một người bạn đời ưu tú như vậy.
Tư Vân Dịch nhìn ông lão trước mắt, không khỏi nhớ tới tình tiết người bạn già của Sở Quân Liệt gặp bệnh trong tiểu thuyết.
Trong sách, ông lão té xỉu cạnh đống rác, Sở Quân Liệt sau khi phát hiện liền đưa người vào bệnh viện, sau khi kiểm tra liền phát hiện là ung thư gan giai đoạn cuối, nếu không làm phẫu thuật ngay, khả năng cao sẽ chỉ còn sống được 1, 2 năm, nhưng Sở Quân Liệt lại không có đủ tiền để chi trả cho cuộc phẫu thuật này, cậu lần đầu buông đi tôn nghiêm đi cầu xin mấy người bên dòng phụ Tư gia, cuối cùng vẫn là không có kết quả gì.
Quá trình phát triển của ung thư gan không có thời gian cụ thể, nhưng nếu hiện tại cậu lại gặp được ông sớm hơn, vậy có thể sẽ phát hiện được bệnh tình sớm hơn, nếu kịp thời làm phẫu thuật, ông lão này có thể sống lâu hơn.
Nhưng như vậy đồng nghĩa với việc cuốn y thư kia đến tay Sở Quân Liệt càng trễ, hoặc là căn bản không còn cơ hội để lấy được nữa.
Tư Vân Dịch cũng vừa nghe được, ông lão này còn có đứa con đang mắc nợ.
Sở Quân Liệt đem phòng ốc dọn dẹp cho gọn gàng lại, vừa nhấc đầu liền thấy Tư tiên sinh đang đứng ở cửa, trầm mặc không lên tiếng.
"Tư tiên sinh, anh mệt lắm sao?" Hai mắt Sở Quân Liệt trần đầy sự quan tâm, hiện tại đã là đêm khuya, bình thường đây đã là thời gian Tư tiên sinh đi nghỉ ngơi rồi.
"Có một chút." Tư Vân Dịch ngẩng đầu, ánh mắt nhìn từ ông lão với vẻ mặt đầy quan tâm rồi quay về phía Sở Quân Liệt.
"Ngày mai cậu đưa ông ấy đến bệnh viện kiểm tra một lượt xem sao."