Con Rể Văn Nam Chủ Xuống Tay Với Ta Rồi
Chương 39: Làm ấm chân
Con Rể Văn Nam Chủ Xuống Tay Với Ta Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ông lão nghiêng mặt nhìn cháu trai, giọng đầy chua xót: "Cháu vất vả như thế mới kiếm được một người vợ tốt, nếu vì ông mà khiến cháu rơi vào tình cảnh khó xử thì phải làm sao?".
Ông không phải chưa chứng kiến cảnh những người già mắc bệnh trở thành gánh nặng, trở thành mối bất hòa trong gia đình. Nhiều trường hợp bệnh không khỏi mà kéo dài, dai dẳng, khiến người vốn kiên nhẫn và lương thiện nhất cũng bị bào mòn.
Người ta thường nói: "Bệnh nhân trước giường không có con thảo", huống chi đây là hai vợ chồng trẻ, lại không có chút quan hệ huyết thống nào với ông. Họ vừa kết hôn chưa lâu đã gặp phải chuyện phiền toái như vậy.
Sở Quân Liệt nghe xong liền cúi đầu, tay vô thức đặt lên tảng đá bên cạnh, vẽ loằng ngoằng mấy đường trên mặt đất.
Trong vài tháng kết hôn cùng Tư tiên sinh, cậu chỉ kiếm được thêm chút tiền lương, ngược lại Tư tiên sinh lại cho cậu nhiều tiền tiêu vặt đến vậy, còn mua đồ dùng cho Liệt Phong. Anh đã nuôi một người và một chó rồi, giờ đây bởi vì cháu mà còn phải bỏ tiền đưa ông lão đi khám bệnh.
Tư tiên sinh chưa từng trách mắng cậu lấy một lời, nhưng giờ đây cậu lại phải mượn thêm mười lăm vạn của Tư tiên sinh để chữa bệnh.
Cậu đời này chẳng biết bao giờ mới trả hết được khoản tiền này.
Tư tiên sinh đối với thân thể của cậu không hề sinh ra dục vọng nào.
Sở Quân Liệt cảm thấy thật khổ sở.
(Anh Sở muốn bán thân trả nợ hả?) Có phải quần áo của cậu không đủ để gợi lên hứng thú của Tư tiên sinh?
Hay ngực cậu không đủ đầy, dáng người không đẹp?
Ông lão vốn đã khổ sở, lại nhìn thấy cháu trai bên cạnh cũng khổ sở, không khỏi thở dài.
Trước khi Sở Quân Liệt về nhà, Tư Vân Dịch đã nhận được cuộc gọi từ dì Ôn.
Dì Ôn kể lại tình trạng bệnh của ông lão cùng việc Sở Quân Liệt đưa ông đi khám cho Tư Vân Dịch, giọng đầy lo lắng: "Ông ấy không chịu tiếp nhận điều trị, nói mãi cũng không nghe. Tiểu Sở da mặt mỏng, lòng tự trọng lại cao, không muốn nói chuyện này với cháu, nên dì đành gọi điện báo cho cháu biết."
"Dì Ôn, cháu biết rồi." Ánh mắt Tư Vân Dịch thoáng động. Sau khi tạm biệt dì Ôn, chờ điện thoại bên kia ngắt kết nối, anh buông máy xuống.
Hiện giờ vừa có kết quả chẩn đoán bệnh, và cũng xác minh được một điều: ông lão này đúng là người mà Sở Quân Liệt cần gặp.
Trong sách ghi lại quá trình hai người quen biết, Sở Quân Liệt lúc đó là khi gia đình Tư gia đi du lịch nước ngoài, cậu bỏ trốn ra ngoài làm thuê. Trong khoảng thời gian đó, cậu đã gặp ông lão.
Sở Quân Liệt chia cho ông nửa phần cơm, hai người nói chuyện suốt cả tháng trời, quen nhau như bằng hữu lâu năm, trở thành bạn tri kỷ.
Giờ đây Tư Vân Dịch đã thay đổi cốt truyện, khiến Sở Quân Liệt làm việc tại trung tâm thương mại, nhưng ông lão này cố tình đến vùng phụ cận trung tâm thương mại xin cơm. Hai người gặp nhau như số phận đã định.
Tư Vân Dịch lấy ra một tờ giấy, suy tính quỹ đạo hai người trong sách, viết kế hoạch xuống giấy, phát hiện tất cả đều có dấu vết để lại.
Trong sách, Sở Quân Liệt giờ đây đã ở rể bên dòng họ Tư, làm người hầu miễn phí, ông già kia thì ở vùng phụ cận trung tâm thương mại xin cơm. Sớm muộn gì hai người cũng sẽ va chạm với bọn côn đồ.
Ông lão khi đó cô đơn một mình, sau khi bị ẩu đả, có thể sẽ rời khỏi khu trung tâm thương mại, đến nơi ít người hơn. Gần khu trung tâm thương mại lại có khu nhà đang sửa chữa, đúng chỗ có nhiều công nhân tụ tập.
Đối với Sở Quân Liệt, công nhân ở Cảng Thành thiếu người, nhưng nếu làm việc trong nội thành, rất dễ bị gia đình Tư gia phát hiện. Vậy nên cậu chọn nơi càng vắng người càng tốt, hai người gặp nhau, như thể đã là điều tất nhiên.
Tư Vân Dịch suy tư một lát, chuyện này rất có khả năng có ý nghĩa gì đó, dù anh đã thay đổi cốt truyện, nhưng Sở Quân Liệt vẫn gặp được người cậu phải gặp. Chuyện nên xảy ra vẫn sẽ xảy ra, chỉ là thời gian có chút lệch.
Điều này đối với cái chết ngoài ý muốn của Tư Vân Dịch không phải quá tốt.
Người vì xúc phạm Sở Quân Liệt mà chết giờ có thể được cứu, người vì bệnh tật qua đời cũng có thể nhờ phát hiện sớm mà sống sót. Nhưng trong sinh hoạt hàng ngày, vẫn có thể xảy ra những điều ngoài ý muốn. Người chết bất ngờ, trừ việc đi chùa thắp hương, còn lại đều không có cách nào khác.
"Tư thiếu gia, cơm đã dọn xong rồi." Dì giúp việc gõ cửa thư phòng, nhắc nhở người trong phòng.
Tư Vân Dịch bỏ tờ giấy vào ngăn kéo, đi ra khỏi thư phòng, đến phòng ăn thưởng thức món ăn dì giúp việc đã làm. Bỗng nhiên, anh phát hiện hương vị này cùng với đồ ăn mà Sở Quân Liệt nấu không khác biệt là mấy.
Không phải trình độ của dì giúp việc thấp, mà do Sở Quân Liệt tiến bộ quá nhanh.
Liệt Phong ngửi thấy mùi đồ ăn, chạy từ ban công đến bên người Tư Vân Dịch, vì Sở Quân Liệt không ở nhà nên cậu vô tư dụi đầu vào chân Tư Vân Dịch, đuôi vẫy loạn.
Tư Vân Dịch lấy cái đĩa nhỏ, để vào một ít đồ ăn, cúi người đặt trước mặt Liệt Phong.
Liệt Phong cực kỳ hứng thú với đồ ăn, nhưng thức ăn có thêm gia vị lại không tốt cho dạ dày của chó.
Tư Vân Dịch cũng từng bảo dì giúp việc làm thức ăn riêng cho Liệt Phong, nhưng chó này rất thông minh, vừa nghe nói không phải thức ăn chủ nhân ăn thì lập tức mất hứng.
Nên giờ đây trên bàn luôn có vài món ăn ít gia vị, chuyên dùng để đối phó với Liệt Phong.
Liệt Phong hai ngụm liền ăn sạch đĩa đồ ăn, uống no xong cũng không rời đi, dụi đầu vào chân Tư Vân Dịch, nằm đó sưởi ấm.
Trong phòng không lạnh, nhưng Tư Vân Dịch vốn dĩ chân tay lạnh lẽo, cũng không thấy phiền phức khi để Liệt Phong ủ ấm chân mình.
Cuối cùng, từ chối một thú cưng trị giá mấy trăm vạn để sưởi ấm chân cũng không phải quá lễ phép.
Ăn được một nửa, cửa ngoài phòng khách vang lên tiếng động. Sở Quân Liệt hôm nay xin nghỉ để đưa ông lão đi khám sức khỏe, nên về sớm hơn thường lệ.
Liệt Phong phát hiện có người đến, vội vàng đứng dậy muốn chạy về phòng, nhưng vì quá vội vã mà vô tình đụng phải chân bàn, "Ngao" một tiếng lui về sau, rồi lại nằm lên chân Tư Vân Dịch.
Sở Quân Liệt nhanh chóng thay giày đi vào nhà, thấy Tư tiên sinh vẫn đang ăn, cậu vốn chưa chú ý đến chuyện dưới chân Tư tiên sinh, nhưng vì tiếng kêu của Liệt Phong mà nhìn thấy chú chó lớn với cái đuôi xù lông lộ ra dưới bàn ăn.
Sở Quân Liệt đi đến trước bàn ăn, Liệt Phong có chút xấu hổ cúi đầu, chủ nhân và chó nhìn nhau, cùng cảm thấy ngượng ngùng.
Sở Quân Liệt nhìn chằm chằm Liệt Phong dưới chân Tư Vân Dịch, môi mỏng mím chặt.
"Đồ ăn vẫn còn nóng." Tư Vân Dịch ý bảo Sở Quân Liệt vào phòng bếp, "Còn cơm phần cậu."
"Cảm ơn Tư tiên sinh." Sở Quân Liệt đi đến phòng bếp lấy cơm trở về, phát hiện Liệt Phong vẫn nằm chỗ cũ, chôn đầu không nhúc nhích.
Sở Quân Liệt nhìn chằm chằm Liệt Phong, trong mắt không giấu được sự ghen tị.
Liệt Phong nhớ lại chuyện trước kia, không nhịn được run rẩy. Tư Vân Dịch thấy chó có chút khẩn trương, liếc nhìn Sở Quân Liệt đang phân cao thấp, dừng đũa.
"Cậu cũng muốn Liệt Phong giúp ủ ấm chân sao?"
Liệt Phong nghe xong, lập tức đưa cái đuôi xù của mình lên chân Sở Quân Liệt, tỏ vẻ nó chỉ là công cụ ủ ấm chân mà thôi.
"Ấm, ấm chân?" Sở Quân Liệt sửng sốt, nhận thấy cái đuôi của Liệt Phong nhúc nhích trên chân, mang đến chút hơi ấm.
"Tư tiên sinh, anh thấy lạnh sao?" Sở Quân Liệt lập tức quan tâm dò hỏi, trong mắt không giấu được niềm hối hận.
"Tay chân lạnh lẽo thôi." Tư Vân Dịch biểu tình như thường gắp đồ ăn.
Sở Quân Liệt cúi đầu nhìn thoáng qua Liệt Phong đang ủ chân cho Tư tiên sinh, ánh mắt càng thêm hổ thẹn.
Tư tiên sinh đối tốt với cậu như vậy, cậu còn không bằng Liệt Phong biết nhìn mặt đoán ý. Cậu thế nhưng không biết Tư tiên sinh muốn cái gì.
Ăn xong cơm chiều, Sở Quân Liệt thu hồi bát đĩa, nhanh chóng lau sạch bàn ăn và quét tước qua một lượt, sau đó liền trở về phòng ngủ.
Tư Vân Dịch biết Sở Quân Liệt tối nay nhất định sẽ vì ông lão mà mở lời vay tiền, đem công việc dời đến phòng khách làm, chờ cậu mở miệng.
Liệt Phong mượn cớ làm ấm chân, cũng không kiêng dè chủ nhân, quang minh chính đại nằm trên chân Tư Vân Dịch, thi thoảng lại ngửa bụng lên, muốn chủ nhân gãi nhẹ vài cái.
Tư Vân Dịch ngừng công việc trong tay, ngước mắt nhìn Sở Quân Liệt, xem xem Long Ngạo Thiên này sẽ mở lời vay tiền như thế nào.
"Tư tiên sinh." Sở Quân Liệt mặc áo ngủ lông xù, ánh mắt chân thành, "Em vừa tắm xong rồi."
Mở đầu chuyện bằng việc này sao?
Tư Vân Dịch có chút không nghĩ đến.
"Tư tiên sinh, em cũng có thể giúp anh làm ấm chân." Sở Quân Liệt ngồi cạnh Tư Vân Dịch, ngón tay trong tay áo lông xù cào nhẹ vài cái, biểu tình nghiêm túc.
"Hơn nữa em sẽ không rụng lông."
Đột nhiên bị cue – Liệt Phong ngẩng đầu, hai mắt kinh ngạc nhìn chủ nhân.
Tui rụng lông thì sao?
Có chó nhà ai mà không rụng lông không!!
Tư Vân Dịch cảm thấy quá trình vay tiền này càng thêm kỳ lạ.
"Thật đó, anh có thể thử một lần." Sở Quân Liệt cúi đầu, tích cực giơ tay xua đuổi Liệt Phong, nhanh chóng cởi dép lê trên chân Tư Vân Dịch, kéo khóa áo ngủ của mình, đem hai chân trắng nõn đặt lên bụng, rồi lại nhanh chóng kéo khóa lại.
Động tác liền mạch lưu loát, giống như đã có âm mưu từ trước.
Liệt Phong đứng bên cạnh trố mắt ngốc nhìn, Tư Vân Dịch còn chưa kịp ngăn lại thì đã thấy hai chân tựa hồ đã dẫm lên bụng cậu.
Hai người da thịt kề sát, nhiệt độ không ngừng tăng.
Sở Quân Liệt cúi đầu, nỗ lực không để Tư Vân Dịch nhìn thấy hai tai cùng mặt đang nóng bừng lên, một tay giữ ở ngực như giữ bảo bối, một tay nâng lên, cẩn thận nhặt mấy sợi lông còn dính trên quần cho Tư tiên sinh.
Đem lông chó nhặt ra, để lại thành một đống nhỏ trên khăn giấy, cho Tư tiên sinh nhìn thấy rõ ràng.
Tư Vân Dịch trầm mặc hồi lâu.
"Tư tiên sinh, anh cứ làm việc tiếp đi." Sở Quân Liệt nghiêm túc giương mắt, "Em sẽ giữ im lặng."
Công cụ giữ ấm chân trị giá trăm vạn tựa hồ cảm thấy mình không thể địch lại, suy sụp nằm một bên. Tư Vân Dịch thử đánh giá con người Sở Quân Liệt, mơ hồ nhớ tới trong sách có nhắc đến đơn vị "Chục tỷ".
(Thay cái máy làm ấm chân từ trăm vạn sang chục tỷ, chỉ có Dịch ca mới được hưởng thôi)
Có chút quá mức xa xỉ.
Sở Quân Liệt có thể vì vay tiền mà làm tới bước này, Tư Vân Dịch đúng là chưa bao giờ nghĩ đến.
Mắt thấy Sở Quân Liệt cúi đầu, thật sự muốn duy trì im lặng, Tư Vân Dịch có ý muốn rút chân ra nhưng lại cảm giác tay Sở Quân Liệt như cái vòng sắt, nắm chặt lấy mắt cá chân của anh.
"Tư tiên sinh có thể thử thêm một chút được không?" Sở Quân Liệt nhận thấy Tư tiên sinh muốn rút chân lại, liều mạng muốn giữ lấy.
"Em vừa tắm rửa sạch sẽ rồi!"
Em so với Liệt Phong còn tốt hơn.
Tư Vân Dịch còn chưa mở miệng đã thấy Sở Quân Liệt ngẩng đầu, hai mắt đỏ lên.
"Em không để người khác chạm vào, em thật sự rất sạch sẽ."
Trừ việc sờ đầu, kết hôn lâu như vậy, Tư tiên sinh vẫn luôn không chạm vào cậu.
Sở Quân Liệt cũng biết rõ ràng, cậu không xứng với Tư tiên sinh.
Nhưng ít nhất, mỗi tháng, mỗi năm, dần dần có thể tiếp xúc nhiều hơn một chút.
Một chút thôi cũng tốt rồi.
Sở Quân Liệt trong mắt mang theo ánh nước, Tư Vân Dịch bình tĩnh suy tư một lát, chủ động mở miệng.
"Hôm nay cậu đưa ông đến bệnh viện, kết quả kiểm tra thế nào rồi?"
Thấy Tư tiên sinh không cự tuyệt nữa, hai mắt Sở Quân Liệt ánh lên chút ánh sáng, nhớ lại những việc đã phát sinh ở bệnh viện, lại không khống chế mà có chút khổ sở.
"Dì Ôn nói, ông ấy có khả năng bị ung thư gan, nhưng may mắn là mới ở giai đoạn đầu."
"Hôm nay dì Ôn đã gọi điện cho tôi." Tư Vân Dịch nhìn Sở Quân Liệt, "Cần bao nhiêu tiền?"
"Mười,...mười lăm vạn." Sở Quân Liệt áy náy cúi đầu, "Dì Ôn đã nói đây chỉ là ước chừng."
Tư Vân Dịch lấy ra tấm thẻ đã được chuẩn bị sẵn kẹp trong tài liệu, đưa cho Sở Quân Liệt.
"Đây là 50 vạn."
Sở Quân Liệt nhìn ngón tay thon dài kẹp tấm thẻ, chậm rãi ngẩng đầu mở to hai mắt.
"Tư tiên sinh, là, là mười lăm vạn, không phải 50 vạn...".
"Tốt nhất là nên chuẩn bị tốt mọi thứ, cậu cũng muốn ông ấy an tâm phải không?" Tư Vân Dịch sắc mặt bình tĩnh.