42. Chương 42: Bản án và sự thương yêu

Con Rể Văn Nam Chủ Xuống Tay Với Ta Rồi

Chương 42: Bản án và sự thương yêu

Con Rể Văn Nam Chủ Xuống Tay Với Ta Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Anh ta đây là trả thù lại ngài vì vụ điều tra thuế đấy." Người đàn ông trung niên nhíu mày, "Hắn biết rõ thiếu gia là người thừa kế duy nhất của gia tộc Sở, cố tình làm như vậy, rõ ràng muốn làm nhục gia tộc Sở."
Cụ Sở nhìn bức ảnh chụp lâu rồi, im lặng.
Cụ có thể chấp nhận cháu trai mình mặt mày đầy bụi bẩn ở công trường, có thể chấp nhận cậu ấy ở nhà dọn mâm bày bát, thậm chí chấp nhận việc cậu ấy bị ép ở rể sau khi mất trí nhớ.
Nhưng cụ Sở không thể chấp nhận được, người thừa kế duy nhất của gia tộc Sở lại bị một kẻ đàn ông khác giày xéo dưới chân.
Gã họ Tư này, rõ ràng biết điểm yếu của cụ, bức ảnh này không chỉ ám chỉ vụ điều tra thuế, mà còn là lời cảnh báo.
Gã có thể khiến Sở Quân Liệt gặp phải vô số nhục nhã, rồi lưu lại tài liệu và hình ảnh. Nếu gia tộc Sở động thủ với gã, gã sẽ đem tất cả tung ra ngoài.
Lúc đó, gia tộc Sở sẽ trở thành trò cười của kinh thành. Dù Sở Quân Liệt có khôi phục ký ức, muốn báo thù, nhưng một khi cậu biết những gì mình đã trải qua, sẽ càng mâu thuẫn với việc kế thừa gia tộc Sở.
Dù sao cũng là do gia tộc Sở ra tay trước.
Cũng là gia tộc Sở thấy cậu gặp nạn mà chẳng cứu giúp.
Cụ Sở xóa bức ảnh, ánh mắt trở nên nghiêm túc.
Có lẽ từ lúc bắt đầu, cụ đã đi sai bước rồi. Đáng lẽ khi Tư Vân Dịch lần đầu gửi hình ảnh tới, nên đưa Sở Quân Liệt trở về gia tộc Sở.
Nhưng cụ vẫn luôn có ý niệm, sự tình đã đến bước này, nói gì cũng chẳng còn tác dụng.
"Lão gia, bây giờ phải làm sao?" Người đàn ông trung niên cúi người hỏi.
"Trước tiên cứ bỏ qua gia tộc Tư đi." Cụ Sở nhìn bức ảnh chụp cậu bé trên bàn, ánh mắt đầy xót xa, nhưng khi nhìn bức ảnh cặp vợ chồng trẻ kia, ánh mắt càng thêm kiên quyết.
"Cứ để Quân Liệt chịu khổ ở cảng thành một thời gian đi."
×××××
Cuối cùng, kết quả xét nghiệm của ông già cũng có, không khác biệt so với dự đoán của bác sĩ Ôn. Bác sĩ Ôn trao tờ kết quả cho người giám hộ là Sở Quân Liệt, giải thích cặn kẽ.
Sở Quân Liệt nhìn tờ giấy, có chút hoang mang. Bác sĩ Ôn nghiêm cẩn giải thích.
"Đây là kết quả xét nghiệm, trực tiếp quyết định bệnh nhân có thể phẫu thuật hay không. Cấp độ 1 và 2 là bệnh nhân có thể an toàn qua phẫu thuật, nếu là cấp độ 3, cần phải điều trị trước ở khoa nội."
"Vậy ông ấy..." Sở Quân Liệt không hiểu lắm tờ giấy trên tay.
"Cấp độ 2. Chúng tôi có thể xác định chính xác thể tích phần gan cần cắt bỏ qua hình ảnh. Tôi cũng sẽ đảm bảo Bilan gan của ông ấy sẽ nằm trong phạm vi bình thường. Cậu cũng nên chú ý khẩu phần ăn của ông ấy." Bác sĩ Ôn nhìn Sở Quân Liệt.
"Ông ấy sẽ sớm được sắp xếp phẫu thuật. Cậu hãy trấn an ông ấy một chút, để hai ngày này ông ấy được ngủ ngon giấc."
"Cháu biết rồi." Sở Quân Liệt hít một hơi sâu, "Cảm ơn bác sĩ Ôn."
Sở Quân Liệt quay lại phòng bệnh, nhìn ông già trước mặt với vẻ khẩn trương. Ông già càng bị nhìn chằm chằm càng thêm lo lắng.
"Tiểu Sở, bác sĩ nói sao? Tế bào ung thư của ông lan rộng đến đâu rồi?"
"Không có." Sở Quân Liệt hít sâu hai lần, "Tình trạng gan của ông không tệ, chuẩn bị được phẫu thuật rồi."
Ông già nghe xong, cố gắng không trợn mắt với cậu.
Sở Quân Liệt nghĩ đến việc ông sẽ sớm được phẫu thuật, nở một nụ cười nhẹ, "Ông cứ ăn no ngủ say đi, ông sẽ sớm được phẫu thuật thôi."
"Ông biết rồi." Ông già vẫy tay, "Nhưng cháu ngày nào cũng chạy tới chạy lui đến bệnh viện, còn luôn xin nghỉ nữa, chủ cửa hàng không nói gì à?"
"Cháu làm theo giờ, cháu cũng nói với cửa hàng trưởng để đổi ca rồi." Sở Quân Liệt cúi đầu nhìn thời gian, "Chủ cửa hàng tây trang cũng rất tốt, đồng ý cho cháu xin nghỉ vài hôm."
Ông già thấy Sở Quân Liệt liên tục nhìn thời gian, giơ tay đuổi cậu, "Mau đi đi, suốt ngày ở đây cọ tới cọ lui, biết bao giờ mới mua được nhẫn kim cương cho người cháu yêu đây."
Nhắc đến nhẫn kim cương, Sở Quân Liệt phấn chấn hẳn lên, không khách sáo, "Vậy cháu đi trước nhé!"
Nhìn dáng vẻ Sở Quân Liệt nhanh chóng rời đi, ông già không nhịn được giơ tay nhắc nhở, "Trước khi ông phẫu thuật, nhớ đưa người yêu của cháu đến một chuyến nhé!"
"Cháu biết rồi!" Sở Quân Liệt từ xa giơ tay làm 'OK' với ông già.
Tối hôm đó, sau khi thu dọn xong chén đũa, Sở Quân Liệt thấy Tư tiên sinh trực tiếp quay về phòng ngủ. Cậu lau bàn xong, dọn dẹp phòng bếp sạch sẽ, nhưng cửa phòng ngủ vẫn đóng im ỉm.
Tư tiên sinh hôm nay có việc quan trọng sao?
Sở Quân Liệt tắm rồi thay đồ ngủ, nằm trên sofa ngoài phòng khách lăn lộn mãi không thấy người mình muốn gặp đi ra ngoài.
Liệt Phong nằm bên cạnh, nhìn chủ nhân đầy lo lắng, lắc đuôi vui sướng khi thấy chủ nhân gặp nạn.
Không rụng lông thì sao? Còn không phải vẫn thất nghiệp đi.
Sở Quân Liệt đối diện với ánh mắt của Liệt Phong, lại nhìn cửa phòng đóng chặt, đứng trước cửa hồi lâu, không dám tiến lên gõ cửa.
Tư tiên sinh đã nói, khi anh đang làm việc không được quấy rầy.
Nhưng hôm nay Tư tiên sinh không được ủ ấm chân, không biết anh có bị lạnh không.
Sở Quân Liệt nâng tay lên, ngón tay dừng giữa không trung, lưỡng lự mãi, cuối cùng vẫn không dám gõ cửa.
Sợ Tư tiên sinh tức giận, sợ Tư tiên sinh sau này không cần cậu ủ ấm chân nữa.
Cậu đối với Tư tiên sinh chỉ có thể làm điều này, không thể để nó mất đi.
Nhìn chủ nhân bối rối trước cửa lâu đến, Liệt Phong đứng bên cạnh xem kịch, cái đuôi đong đưa, không tiếng động cười nhạo.
Ánh mắt Sở Quân Liệt liếc đến cái đuôi đang lắc lư, quay đầu nhìn Liệt Phong, đột nhiên nheo mắt. Động tác lắc đuôi của Liệt Phong dừng lại, ẩn chứa dự cảm bất thường.
Tư Vân Dịch vừa mới được hưởng mấy ngày ủ ấm chân, hôm nay khi qua nhà cũ, quản gia nói hôm nay đi mua đồ, thấy có máy ủ ấm chân kiểu mới, mua hai cái được giảm nửa giá. Vì thế mua cho Tư lão gia một cái, còn một cái để cho Tư Vân Dịch mang về.
Tư Vân Dịch thử chiếc máy ấm chân kia, độ ấm vừa vặn, nhiệt độ ổn định, không có tiếng ồn, coi như không tồi.
Sử dụng chiếc máy ấm chân trăm tỷ luôn có chút gánh nặng tâm lý, nhưng hiện tại dùng cái này, có thể tùy ý động chân, càng tự do hơn.
Ở phòng ngủ làm việc một lúc, Tư Vân Dịch đột nhiên nghe thấy cửa phòng chuyển đến tiếng móng vuốt cào, ngay sau đó là âm thanh có chút thấp của Sở Quân Liệt, "Liệt Phong! Không được cào cửa, Tư tiên sinh đang làm việc!"
Tiếng móng vuốt cào cửa càng thêm lớn, còn có tiếng chó lớn kêu lên "Ngao ngao".
Tư Vân Dịch im lặng một lát, xỏ dép lê vào, đi tới trước cửa, mở cửa phòng ra.
Cửa phòng mở ra, Sở Quân Liệt nhanh chóng buông tay đang nắm móng vuốt của Liệt Phong, Liệt Phong nháy mắt nhảy sang bên cạnh, ánh mắt ủy khuất nhìn về phía chủ nhân, nâng móng lên liếm liếm.
Sở Quân Liệt ngồi xổm trước cửa, ngẩng đầu nhìn về phía Tư Vân Dịch, ánh mắt đầy vô tội.
"Tư tiên sinh, chắc là Liệt Phong nhớ anh, nó cứ cào cửa, em vừa mới nỗ lực ngăn nó lại."
Liệt Phong liếm xong móng vuốt, ánh mắt u oán nhìn chủ nhân.
Đúng là, làm khó dễ cẩu liền không nói tiếng người!
Tư Vân Dịch nhìn ánh mắt ủy khuất của Liệt Phong, lại nhìn Sở Quân Liệt trước mắt, cũng không vạch trần cậu, chỉ bình tĩnh hỏi.
"Có chuyện gì sao?"
"Không, không có gì." Hai lỗ tai Sở Quân Liệt đỏ lên, ánh mắt nhìn chằm chằm hai chân người trước mặt.
"Chỉ là muốn hỏi anh một chút là anh có lạnh không thôi."
"Hôm nay cũng không tính là lạnh." Tư Vân Dịch giơ tay tính đóng cửa phòng, nhìn về phía Sở Quân Liệt.
"Còn chuyện gì nữa không?"
"À, đúng rồi." Sở Quân Liệt nhớ lời ông già dặn dò, "Tư tiên sinh, hôm nay em tới bệnh viện thăm ông, bác sĩ Ôn nói với em, tình trạng hiện tại của ông có thể phẫu thuật được rồi."
"Tốt lắm." Tư Vân Dịch nhìn Sở Quân Liệt gật đầu, "Cậu vất vả rồi."
"Không vất vả." Sở Quân Liệt nở nụ cười tươi, gắt gao nhìn chăm chú người trước mặt.
"Ông ấy hình như có chút sợ phẫu thuật, ông nói với em, trước khi thực hiện giải phẫu có thể tới thăm ông ấy một, không biết anh có thời gian không?"
Tư Vân Dịch nhớ lại lịch làm việc của mình, "Có thời gian."
"Vậy chờ tới gần lúc ông ấy giải phẫu, em sẽ nói với anh." Sở Quân Liệt tươi cười rạng rỡ.
"Được." Tư Vân Dịch ánh mắt như thường, "Còn việc gì nữa không?"
"Không có." Sở Quân Liệt ngượng ngùng cúi đầu, biết Tư tiên sinh đã nhìn thấu chiêu trò của cậu rồi.
"Ngủ ngon." Tư Vân Dịch đóng lại cửa phòng.
Nhìn cửa phòng ngủ một lần nữa đóng lại, nụ cười trên mặt Sở Quân Liệt dần biến mất. Cậu đi qua phòng bếp, trừng mắt nhìn chiếc máy rửa chén, quay lại phòng ngủ, lấy ra điện thoại, bắt đầu tìm kiếm chiếc máy ấm chân.
Chính là chiếc máy ấm chân mà cậu nhìn thấy trong thoáng chốc khi Tư tiên sinh mở cửa phòng.
Sở Quân Liệt biết được đầu sỏ khiến Tư tiên sinh không tìm cậu chính là do chiếc máy này.
Sở Quân Liệt mím chặt môi, dựa vào ký ức khi nháy mắt nhìn thấy, tìm hiểu tỉ mỉ xem đối thủ của mình như thế nào.
Hai mặt cung cấp nhiệt, có ba mức nhiệt độ, còn nhiều tác dụng massage nữa!
Sở Quân Liệt càng thêm căm thù công nghệ cao.
Cả đêm hôm đó, Sở Quân Liệt suy nghĩ về sách lược đối phó. Sáng sớm hôm sau, khi đang nướng bánh mì chuối, cậu nhận được điện thoại của bác sĩ Ôn.
Ông già được sắp xếp phẫu thuật vào ngày mai, từ chiều nay sẽ bắt đầu ngừng ăn uống.
Sở Quân Liệt trước tiên nói tin tức này cho Tư Vân Dịch, hai người ăn xong bữa sáng, lập tức chạy tới bệnh viện. Ông già thấy hai người trẻ tuổi đều đến thăm mình, ánh mắt lộ ra chút hiền hòa.
"Ông không cần phải khẩn trương." Tư Vân Dịch đứng bên giường bệnh, giọng trầm ấm trấn an ông, Sở Quân Liệt thấy vậy liền lấy ghế dựa đến, đặt ở phía sau Tư tiên sinh.
Tư Vân Dịch thuận thế ngồi xuống, chỉ thấy ông từ trong gối sờ soạng một lát, lấy ra một quyển sách bìa trống trơn, có chút cũ nát.
"Ông cũng nói chuyện với bác sĩ rồi, ông cũng biết, ca phẫu thuật này không quá khó khăn, nhưng mà... Vẫn có chút nguy hiểm." Ánh mắt ông mang theo vài phần cảm khái.
"Cả đời này, ông kỳ thật cũng sống đủ rồi, chua ngọt đắng cay gì cũng đã từng trải qua rồi, chỉ có duy nhất một tiếc nuối chính là sinh ra đứa con trai như vậy, thật hổ thẹn với tổ tiên."
"Ông không có gì để báo đáp hai đứa, cũng chỉ có cuốn y thư này." Ông già nghiêm túc đưa quyển sách cho Tư Vân Dịch.
"Quyển sách này được lưu truyền bao lâu rồi ông cũng không biết, nhưng ông biết rõ ràng, tổ tiên ông đã có mấy đời làm ngự y, cha ông có được bản lĩnh khám bệnh bốc thuốc, phần lớn đều nhờ vào cuốn y thư này."
Tư Vân Dịch nhìn y thư trước mắt, im lặng một lát, ngước mắt nhìn ông già.
"Giá trị của cuốn y thư này rất lớn, ông xác định muốn đưa cho cháu sao?"
"Thật ra ông cũng từng nghĩ sẽ đem nó đưa cho Tiểu Sở." Ông già cười cười, nhìn về phía Sở Quân Liệt đứng bên cạnh, "Tiểu Sở tính tình rất tốt, cũng không chê ông già này, còn trả tiền thuê nhà rồi cơm nước cho ông."
"Nhưng ông cũng phát hiện ra, cháu cùng Tiểu Sở ở bên nhau, nhà này cũng là do cháu quản, ông đưa cho Tiểu Sở, Tiểu Sở cũng sẽ giao lại cho cháu, không bằng ông trực tiếp đưa cho cháu."
Tư Vân Dịch ngước mắt nhìn Sở Quân Liệt, Sở Quân Liệt nhìn ông già, đầy vẻ đồng tình mà gật đầu, đúng là một bộ dạng "Ông đúng là hiểu cháu mà".