Con Rể Văn Nam Chủ Xuống Tay Với Ta Rồi
Mối Duyên Định Sẵn
Con Rể Văn Nam Chủ Xuống Tay Với Ta Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Vân Dịch, chú..."
Thấy Tư Vân Dịch quay người lại, chị dâu vươn tay muốn nói gì đó nhưng rồi lại ngập ngừng, không biết nên mở lời như thế nào.
Đứa trẻ bên dòng họ Tư vốn tính tình không tốt, còn lũ trẻ nhà mình lại chẳng hợp với Sở Quân Liệt. Nhưng dù sao, chẳng lẽ vì thế mà chú út phải hy sinh hạnh phúc của mình, toàn tâm toàn ý cho người khác chứ?
"Ba!" Anh trai của Tư Vân Dịch cũng có chút sốt sắng, nhìn về phía lão gia Tư gia.
Sở Quân Liệt đứng phía sau Tư Vân Dịch, vẻ mặt hơi căng thẳng nhìn lão gia kia, bàn tay nắm chặt đến trắng bệch.
Lão gia Tư nhìn thoáng qua ánh mắt trầm tĩnh của đứa con trai, biết anh đã suy nghĩ thấu đáo mới đưa ra quyết định này. Nhưng khi nhìn người thanh niên đứng sau lưng, so sánh hai người, quả thật là một trời một vực.
Lão gia Tư đấu tranh nội tâm hồi lâu, cuối cùng bất đắc dĩ lắc đầu.
"Tùy anh vậy."
Thấy cha mình đã đồng ý, ánh mắt Tư Vân Dịch nhẹ nhõm hơn.
Không giống như những người khác, Tư Vân Dịch đã cân nhắc kỹ lưỡng vấn đề này. Dù không nói ra, nhưng bản thân anh chính là người thích hợp nhất để giúp Sở Quân Liệt ở rể.
Toàn bộ cảnh trong mơ hay nói đúng hơn là trong cuốn tiểu thuyết "Con rể cuồng si tìm tới cửa", nhân vật Tư Vân Dịch chỉ xuất hiện vài lần ngắn ngủi.
Nếu tính cả những cảnh nền, tổng cộng anh chỉ xuất hiện ba lần, đủ để khái quát cả cuộc đời anh.
Lần đầu tiên, anh được nhắc đến qua lời của người khác, trước mặt Sở Quân Liệt một cách tình cờ, rồi bị lũ trẻ cười nhạo, đánh giá: "Thanh cao vô tình".
Lần thứ hai, sau khi Sở Quân Liệt ở rể nhà họ Tư được một năm, lão gia Tư qua đời, anh trở về thừa kế gần như toàn bộ gia sản họ Tư theo di chúc.
Lần thứ ba, sau khi Sở Quân Liệt khôi phục ký ức, nghe được tin đồn, trên đường trở về đã gặp tai nạn xe cộ, xe bị hỏng, người cũng qua đời.
Nếu không thể tránh khỏi, thời điểm này chính mình cũng hợp với Sở Quân Liệt. Nếu tránh được, khi chân ái của Sở Quân Liệt xuất hiện, chính anh cũng có thể chủ động rút lui.
Việc liên hôn giữa họ Tư và họ Yến đã an toàn, không chỉ không trì hoãn duyên phận của Sở Quân Liệt mà còn giúp cậu tránh khỏi cảnh bị ngược đãi.
So với mưu đồ của lão gia Sở, anh ở đây xem như là một thế cờ tam thắng.
Yến phu nhân nhìn mấy người họ Tư trên mặt mỗi người đều lộ vẻ khác nhau, rồi nhìn Tư Vân Dịch với quyết tâm rõ ràng, mơ màng nói đến chuyện mở tiệc đính hôn. Khi rời khỏi nhà cũ họ Tư, chân bà đã yếu đi.
Ai có thể tưởng tượng được rằng người có tiền đồ vô hạn nhất họ Tư lại chọn Sở Quân Liệt? Ngay cả Yến phu nhân cũng cảm thấy không thể tin nổi.
Sở Quân Liệt bước ra khỏi cổng lớn họ Tư, gương mặt vẫn tươi cười, cười đến mức mặt cũng căng ra, vừa nghĩ đến Tư Vân Dịch, anh không nhịn được mà lại cười tiếp.
"Quân Liệt à." Yến phu nhân trong lòng lặng lẽ suy tính, rồi gọi Sở Quân Liệt, "Chúng ta về nhà thôi."
Bước chân Sở Quân Liệt dừng lại một chút, nụ cười trên mặt dần biến mất. Anh biết Yến phu nhân chắc chắn có nhiều điều muốn mình giải đáp.
"Sở Quân Liệt." Một giọng nói thanh nhã vang lên, Sở Quân Liệt lập tức quay người, chầm chậm chạy đến bên Tư Vân Dịch, môi không tự chủ mà nhếch lên.
"Yến phu nhân, không bằng đêm nay tôi đưa Sở Quân Liệt về." Tư Vân Dịch sắc mặt như thường, trong mắt thoáng chút lạnh nhạt.
Yến phu nhân gượng cười, nhìn về phía đứa con trai trưởng, "Vậy để Quân Liệt chọn đi, xem nó muốn về cùng ai."
Yến phu nhân thẳng thắn nhìn Sở Quân Liệt, ánh mắt đầy quyết tâm.
Bà muốn Sở Quân Liệt về cùng mình, bởi hiện tại kế hoạch đã thay đổi, Sở Quân Liệt càng trở nên quan trọng. Bà yêu cầu Sở Quân Liệt phải duy trì mối quan hệ tốt đẹp với họ Yến, như vậy mới có thể giúp họ Yến thu lợi nhiều hơn.
Tư Vân Dịch không nhìn Sở Quân Liệt, chưa kịp mở miệng, đã nghe thấy tiếng đáp lại phía sau.
"Con đi cùng Tư tiên sinh."
Yến phu nhân nháy mắt đầy bất mãn, Tư Vân Dịch mỉm cười với bà, rồi dẫn Sở Quân Liệt lên chiếc xe Jaguar XJ màu trắng bạc.
(Chiếc xe này ở Việt Nam có giá khoảng 7,4 tỷ)
Thấy xe của Tư Vân Dịch rời đi, Yến phu nhân nghiến răng, chồng bà ở bên an ủi, nhưng bà tránh né, không để ông chạm vào vai mình.
"Giờ còn chưa chính thức bước vào họ Tư đâu, nó đã thế mà coi chúng ta như không!" Yến phu nhân cay nghiệt đóng cửa xe, "Đồ mắt trắng như lông chim, vô tâm vô phế!"
"Có chỗ tốt thì hưởng thôi." Chồng bà nói nhẹ nhàng, "Tiểu An nhà chúng ta không cần phải ở rể họ Tư nữa, nó cũng sẽ tự do."
Nghĩ đến đứa con trai, sắc mặt Yến phu nhân dịu đi chút, nghĩ rồi cũng nở nụ cười, "Chúng ta về nhà nói cho An An biết tin này."
Nơi Sở Quân Liệt thuê trọ là khu phố cũ Cảng Thành, phương tiện ở đây đều tương đối cũ, ngõ hẹp, chính là thử thách kỹ thuật lái xe của tài xế.
"Tư tiên sinh." Sở Quân Liệt nhìn Tư Vân Dịch cạnh mình, vốn định nói lời cảm ơn nghiêm túc, nhưng vừa nhìn vào đôi mắt nam nhân kia, anh quên mất điều mình định nói.
Sở Quân Liệt há miệng thở dốc, chưa nói thành lời, lỗ tai đã nóng bừng, mắt đỏ lên.
Tư Vân Dịch nhìn Sở Quân Liệt cúi đầu, ngẩng đầu, lại cúi đầu, suốt hơn mười phút cứ như vậy, vành tai đã đỏ như sắp nhỏ máu mà vẫn chưa nói được câu gì.
Suốt cả quá trình, Tư Vân Dịch đều giữ bình tĩnh, chờ đến khi Sở Quân Liệt đã sẵn sàng, cuối cùng anh nghẹn ngào nói: "Anh có muốn lên nhà uống nước không?"
Thấy vẻ luống cuống của Sở Quân Liệt, Tư Vân Dịch khẽ gật đầu, theo anh vào hành lang cũ.
Sở Quân Liệt dẫn đường phía trước, tay chân đều hấp tấp, đèn hành lang đều là loại cảm ứng, một số bóng bị hỏng, anh phải vỗ tay hoặc hô to mới miễn cưỡng khiến chúng sáng lên chút ánh sáng mờ ảo.
Phòng thuê của Sở Quân Liệt ở tầng bốn, Tư Vân Dịch gắng né tránh ánh mắt nóng bỏng của anh, bước theo vào phòng, mới biết nơi này chật hẹp đến thế.
Sở Quân Liệt rót cho Tư Vân Dịch một chén nước, hai tay cẩn thận bưng đến, đưa trước mặt anh, Tư Vân Dịch nhận lấy, lịch sự cảm ơn.
Chén nước này chắc cũng không mới, mặt ngoài vẽ mấy đóa hoa đỏ rực, mang đậm phong cách thập niên 90.
Tư Vân Dịch nhẹ nhấp một ngụm, nhìn mấy đồ cổ trong phòng thuê: chiếc tủ lạnh cũ kỹ đã ngừng sản xuất, chiếc giường cũ, cái bàn gỗ, cùng cái giá để đồ phủ nilong, như thể sợ bụi bám.
Sở Quân Liệt đứng cạnh Tư Vân Dịch, ánh mắt không tự chủ dõi theo ngón tay anh cầm chén nước, ngón tay thon dài như ngọc bạch cạnh mấy đóa hoa tục khí trên thành chén, trông đẹp đến mê hồn.
Vài giọt nước chảy trên thành chén, tụ lại ở đáy, như bàn tay nam nhân mang dòng chất lỏng xóa nhòa mấy đóa hoa, rồi theo lòng bàn tay chảy xuống, cảnh tượng khiến lỗ tai anh nóng bừng, nghiêng mặt đi không dám nhìn tiếp.
Tư Vân Dịch nuốt ngụm nước, đột nhiên nghe "Ong" một tiếng, cả phòng rung chuyển, phải mất hai giây anh mới nhận ra tiếng động từ chiếc tủ lạnh cũ kia.
Sở Quân Liệt nghe thấy cũng hoàn hồn, ánh mắt rời đi, môi mỏng mím chặt, "Cái tủ lạnh có tật xấu, thợ sửa nói linh kiện đã ngừng sản xuất, sửa cũng chỉ tạm vậy."
"Tôi có thể xem qua không?" Tư Vân Dịch đặt chén nước xuống.
Sở Quân Liệt như chợt nhớ ra điều gì, cúi đầu mở cửa tủ lạnh, giống như đứa trẻ làm chuyện xấu mà nắm chặt hai tay bên người, mắt thoáng chút hối hận.
Tủ lạnh có gì, Sở Quân Liệt biết rõ.
Chính anh không nên để lộ cuộc sống bừa bộn trước mặt anh.
Anh cũng biết Tư Vân Dịch vì sao chấp nhận mình: bởi không đành lòng nhìn anh bị từ chối, cuối cùng phải lưu lạc đến dòng họ Tư, bị khinh thường.
Chỉ cần Tư Vân Dịch nghe qua đời sống của mình là đủ rồi, sao anh lại nóng vội lôi kéo anh vào đây, khiến anh chứng kiến hết những khốn khó cùng túng thiếu của mình?
Sở Quân Liệt không ngừng nhớ lại những ánh mắt đầy ghét bỏ.
Yến phu nhân, Yến An, khách hàng siêu thị, cùng mấy đứa trẻ họ Tư.
Liệu khi họ nhìn thấy bộ mặt thật của anh, có phải sẽ ném cho anh những ánh mắt như vậy không?
Tủ lạnh mở ra, đủ loại mùi vị xộc vào trước mắt, Tư Vân Dịch im lặng nhìn mấy chiếc màn thầu đông lạnh, còn có mấy khối điểm tâm, một hàng bánh mì, túi rau cũ, đĩa thức ăn thừa bọc nilong.
Tủ đông gần như trống không, trừ mấy cục băng, chỉ còn hai miếng thịt đông sơ sài, chắc đã đông lạnh được ba tháng, chủ nhân không nỡ vứt đi.
Bên cạnh còn cái rương nhỏ, bên trong đủ loại túi nilong lớn bé, như thể đã dùng nhiều lần, luyến tiếc không ném đi.
Nhìn những thứ trước mắt, Tư Vân Dịch chưa bao giờ nghĩ rằng Sở Quân Liệt lại sống khổ sở đến vậy.
"Bình thường anh ăn gì?" Tư Vân Dịch đóng rương lại, nghiêng mặt nhìn Sở Quân Liệt đang cúi đầu.
Sở Quân Liệt ngẩng đầu, muốn tìm chút vẻ ghét bỏ trên mặt Tư Vân Dịch nhưng lại nhìn thấy cảm xúc mình chưa từng thấy.
Giống như được bao dung hết thảy những dơ bẩn, giống như chạm sâu tới tận đáy lòng anh mà mang đến trấn an cùng lòng thương.
Anh không chê cậu, cũng không thấy cậu vừa nghèo vừa dơ.
Sở Quân Liệt không tự chủ mở miệng, nói thật lòng, giọng khàn khàn.
"Sáng sớm ăn chút màn thầu hoặc đồ ăn thừa từ tối, giữa trưa lại ăn màn thầu, buổi chiều xào thêm chút rau. Ông chủ Thường đôi khi đem cơm đến, buổi tối đói bụng ăn nửa khối điểm tâm hoặc bánh mì."
Tư Vân Dịch không bình phẩm, chỉ nhìn khoảng không giữa giường và tủ lạnh. "Tủ lạnh có vấn đề vậy tối anh ngủ như thế nào?"
"Buổi tối có thể tỉnh dậy 7-8 lần, ở công trường làm việc vất vả, số lần tỉnh cũng ít hơn."
Sở Quân Liệt cảm thấy ngực mình dâng lên nỗi xót xa.
Anh là người đầu tiên chú ý đến anh.
Anh là người đầu tiên hỏi anh những vấn đề này.
"Cha mẹ anh biết không?" Tư Vân Dịch ngẩng đầu nhìn về phía trước.
"Bà ấy không thích nghe em nói những chuyện này."
Sở Quân Liệt nhấp môi, cố xóa đi nỗi chua xót trong lòng.
"Trước khi em xảy ra tai nạn, bà ấy đã tiêu quá nhiều tiền rồi."
Anh dừng lại, quay mặt về phía Tư Vân Dịch, con ngươi đen láy, tràn đầy chân thành và biết ơn.
"Hiện tại, em và bà ấy có lẽ đã thanh toán xong rồi."
Tư Vân Dịch nhìn Sở Quân Liệt, nghĩ rằng không nên hỏi thêm nữa, sợ rằng anh sẽ không kìm chế được mà khóc.
Để che đi đôi mắt ướt át của mình, anh rót nước nóng vào chén cho Tư Vân Dịch, lòng hơi động, đề xuất giải pháp.
"Anh có muốn, sau khi đính hôn chuyển tới chỗ tôi không?"
Giọng trầm thấp, trước sau như một, rõ ràng trong sáng, mang đến cho Sở Quân Liệt hy vọng xa vời, hy vọng anh chưa bao giờ dám nghĩ tới.
Sở Quân Liệt run rẩy cầm phích nước, cả người như đóng băng, đầu không ngừng lặp lại lời anh.
Chỉ cần đính hôn, sau đó anh có thể ở cùng Tư tiên sinh sao?!
Tư Vân Dịch nhớ lại cảnh trong mơ của Sở Quân Liệt, cảm thấy lời mình nói không sai.
Sở Quân Liệt là nam chủ trong cuốn sách, tính cách hiếu thắng, lòng tự trọng cao, dù lâm vào cảnh khốn cùng, anh thà chịu khổ cũng muốn độc lập tự chủ, chỉ dựa vào chính mình.
"Em có."
Tư Vân Dịch chưa nghĩ xong, đã nghe thấy tiếng đáp.
Giống như sợ anh hối hận, Sở Quân Liệt tăng âm lượng, mắt hơi hồng nhìn chằm chằm, lại nói một lần nữa.
"Em có muốn."
Tư Vân Dịch gật đầu, cảm giác hiểu anh vẫn chưa đủ sâu.
"Tiệc đính hôn của chúng ta sẽ tổ chức vào ngày 26, còn chút thời gian nhưng cũng không quá gấp gáp."
Tư Vân Dịch lấy điện thoại, đưa cho Sở Quân Liệt, ánh mắt bình tĩnh.
"Lưu số của anh vào đây, anh còn phải chuẩn bị nhiều thứ, ngày mai tôi đưa anh đi mua."
Sở Quân Liệt xỏ chân vào dép lê, tiến về phía phòng tắm, bật bình nóng lạnh, đỏ mặt dùng nước lạnh tỉ mỉ lau thân thể.
Tư Vân Dịch ngồi trong xe, gửi tin nhắn cho quản gia và dì giúp việc trong nhà sửa sang phòng khách, suy nghĩ những thứ cần thiết cho đính hôn cùng Sở Quân Liệt, đầu ngón tay gõ gõ, đặt một chiếc điện thoại mẫu mới nhất.
Lão gia Sở muốn lợi dụng việc mất trí nhớ, khiến Sở Quân Liệt phải trải qua cảnh nghèo đói cùng quẫn, chịu vô số khinh bỉ và ngược đãi, từ đó loại bỏ đi sự kháng cự của anh đối với họ Sở, biến anh thành người thừa kế hoàn hảo.
Tư Vân Dịch lại cố tình, không để ông toàn tâm toàn ý.