Con Rể Văn Nam Chủ Xuống Tay Với Ta Rồi
Thuần phục con ngựa hoang
Con Rể Văn Nam Chủ Xuống Tay Với Ta Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 71 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mấy người cùng nhau lái xe đến bãi chăn nuôi của A Đan. A Đan trên đường ngủ một giấc, tỉnh dậy thì mắt cũng tinh tỉnh hơn hẳn.
Ở bãi chăn nuôi có một người đàn ông trung niên, da ngăm đen, thấy A Đan dẫn người đến thì hơi ngạc nhiên.
"A Đan, không phải cậu nói muốn nghỉ ngơi hai ngày sao, sao hôm nay đã về rồi?"
"Đừng nhắc nữa". A Đan chỉ vào mấy người đi theo phía sau, "Đây là khách từ thành phố đến, nói muốn cưỡi con ngựa tốt nhất của tôi".
"Ngựa tốt nhất của cậu sao?" Người đàn ông có chút không tin, "Bảo bối Lưu Táo của cậu, ngoài cậu ra ai nó cũng không cho chạm vào, người bình thường nào mà cưỡi được nó".
"Khách này khẩu khí lắm, hai chúng tôi đã cược với nhau rồi". A Đan nói, "Cứ chờ xem đi".
Thấy Tư Vân Dịch bước vào khoảng đất trống được vây quanh bằng hàng rào gỗ, Sở Quân Liệt có chút lo lắng, nắm lấy tay người trước mặt.
"Tư tiên sinh!"
"Không sao đâu". Tư Vân Dịch giơ tay xoa xoa đỉnh đầu Sở Quân Liệt, thấy cậu vẫn níu kéo không buông, Tư Vân Dịch tháo kính mắt bỏ vào túi áo khoác, sau đó cởi áo khoác đưa cho Sở Quân Liệt.
Sở Quân Liệt ôm chặt áo khoác của Tư tiên sinh vào lòng, mắt dõi theo người trong bộ vest màu xám, eo thẳng tắp, tiếp nhận bao tay và roi ngựa từ người đàn ông ở bãi chăn nuôi.
"Chúng tôi ở đây không có mũ và quần áo bảo hộ". Người đàn ông trung niên có vẻ khuyên ngăn, "Không bằng cậu bỏ đi".
"Không sao". Tư Vân Dịch thử roi ngựa, khi quất roi vẫn nghe thấy tiếng xé gió.
A Đan nhìn cảnh tượng trước mắt, huýt sáo một cái thật to, một lát sau, một con tuấn mã với bộ lông màu mận chín chạy như bay đến, tiến vào khu vực trong hàng rào gỗ.
Tư Vân Dịch đeo bao tay cưỡi ngựa, nắm roi ngựa bước vào trong hàng rào, thấy người lạ tiến vào, tuấn mã lập tức trở nên bất an, cảnh giác nhìn người trước mặt, nó chớp mắt vài cái rồi chạy vòng quanh.
"A Đan, sao cậu không chuẩn bị yên ng vậy, khách làm sao mà cưỡi đây?" Hướng dẫn viên liếc nhìn cái lưng ngựa trống trơn, mặt có chút khó xử.
"Việc này phải dựa vào chính anh ta". A Đan treo bộ yên ngựa lên hàng rào gỗ, đảm bảo Tư Vân Dịch có thể lấy được.
"Tôi không cố ý làm khó đâu, Lưu Táo vốn không thích bị trói buộc, ngày thường tôi cũng không đeo cho nó".
"Lúc thuần phục Lưu Táo, chúng tôi dùng năm sáu người đàn ông cùng nhau vây nó". Người đàn ông trung niên đứng cạnh hàng rào nhìn vào bên trong.
"Tính tình Lưu Táo quá dữ dằn, lúc đó nó còn chưa lớn bằng bây giờ, A Đan cũng không dễ dàng có thể đè nó xuống được, vị khách này, cậu nên cẩn thận một chút".
Sở Quân Liệt bám vào hàng rào gỗ, lúc nào cũng chú ý đến người trong hàng rào, trong con ngươi đen ngòm tràn đầy lo lắng.
"Đấy, chạy đi". A Đan nhìn tình hình trong hàng rào, ánh mắt lộ ra nụ cười, nhìn Tư Vân Dịch theo hướng con ngựa chạy, dùng roi ngựa quất xuống, ngoài đau lòng còn có chút khinh thường.
Nếu anh ta dùng đau đớn để uy hiếp, thì càng không thể thuần phục Lưu Táo.
Không biết đã chạy bao lâu, vó ngựa làm đất cát phía dưới bắn tung lên tạo thành từng luồng tro bụi, tốc độ của Lưu Táo cũng chậm lại, A Đan chợt nhận ra, người đang cầm roi ngựa kia không hề quất thẳng roi vào người ngựa mà vị trí quất xuống dừng lại trước người hoặc phía sau, anh dùng cách này để hạn chế hoặc thay đổi hướng chạy của con ngựa.
Lưu Táo dường như cũng nhận ra người trước mắt không đáng sợ như lúc ban đầu, tốc độ cũng dần chậm lại, nhưng đến khi mệt mới chịu dừng lại.
Thấy con ngựa cuối cùng cũng bình tĩnh lại, Tư Vân Dịch cũng không quất roi ngựa nữa, vươn một bàn tay về phía nó, từ từ tiến lại gần.
Mấy người ở phía hàng rào thấy vậy theo phản xạ mà nín thở.
Tư Vân Dịch đeo bao tay chuyên dụng để cưỡi ngựa, từ từ tiến lại gần tuấn mã lông màu mận chín trước mặt, ngay khi khoảng cách chỉ còn nửa thước, tuấn mã như bị kinh động, lại bắt đầu chạy loạn.
Tư Vân Dịch nhanh chóng quất roi ngựa, giống như lúc trước tiếp tục chi phối đường chạy của con ngựa.
Thấy khoảng đất trong hàng rào lại sắp bị xới tung bụi đất, A Đan cười, "Tôi đã nói rồi mà, con ngựa này đâu dễ dàng cho người lạ tiếp xúc, nó chỉ cho tôi đến gần thôi, giống như vợ tôi vậy".
A Đan vừa dứt lời chưa được bao lâu, sau một phen ngựa chạy trốn, Lưu Táo lại lần nữa dừng lại, nhìn người trước mặt.
Tư Vân Dịch không hề có vẻ không kiên nhẫn, anh ổn lại hô hấp, ánh mắt trầm ổn đổi tay cầm roi ngựa, lần nữa duỗi tay, từ từ tiến lại gần tuấn mã.
Lưu Táo nhìn bàn tay đang không ngừng tiến về phía nó, quay đầu ngựa, phát ra vài tiếng phì phì trong mũi, lại quay lại, nhìn người trước mặt.
Tư Vân Dịch nhẹ nhàng chạm vào chóp mũi Lưu Táo.
Tuấn mã cũng không né tránh.
"Ha, vợ cậu chịu để người khác chạm vào kìa". Hướng dẫn viên vui sướng khi thấy người gặp họa.
A Đan nhăn mày, có chút hoài nghi nhìn cảnh tượng trước mắt.
Sở Quân Liệt nhìn cảnh tượng trước mắt, cuối cùng cũng bỏ đi nỗi lo, đôi mắt chăm chú gắt gào nhìn người trong lòng trong hàng rào gỗ, ánh mắt sáng quắc.
Tư Vân Dịch thu ngắn roi ngựa, tiến lại gần tuấn mã trước mặt, dùng một đoạn roi ngựa nhẹ nhàng cọ lên mặt tuấn mã, vỗ về phần cổ của nó.
Sở Quân Liệt chớp mắt, nhìn đoạn roi ngựa nhẹ nhàng cọ vào má con ngựa, lại nhìn người cầm roi, nuốt xuống một ngụm nước bọt.
Lưu Táo yên tĩnh lại, Tư Vân Dịch vừa trấn an nó, vừa lấy bộ yên ngựa từ trên hàng rào xuống.
Tư Vân Dịch dùng roi ngựa, đập nhẹ lên lưng tuấn mã, phần đuôi roi khẽ quét, để cho nó quen với cảm giác có vật lạ trên lưng, sau đó liền thay roi bằng dây cương, dây cương quấn ở cổ ngựa, từ từ vòng qua lỗ tai ngựa.
Lưu Táo không quen với việc đeo bộ yên ngựa, nó ngửa đầu kêu vài tiếng, Tư Vân Dịch nắm phần dây phía trước, từ từ dắt nó đi lại.
Lưu Táo quay đầu muốn giãy ra, Vân Dịch liền dùng sức, kéo đầu ngựa về hướng đúng, Lưu Táo vốn còn muốn quay đầu lại bị Tư Vân Dịch đột nhiên kéo lại.
Sau hai ba lần lặp lại như vậy, Lưu Táo cuối cùng cũng không phản kháng nữa, theo hướng mà Tư Vân Dịch dắt nó, bắt đầu đi đi lại lại. Tư Vân Dịch nhìn xuống phần chân ngựa, sau khi xác định nó đã thích ứng, dắt nó đến vị trí trung tâm trong hàng rào gỗ, đứng cạnh nó, vuốt ve một bên mặt, cổ và phần lưng ngựa.
Tư Vân Dịch chỉnh dây cương trên người Lưu Táo, vỗ nhẹ sống lưng tuấn mã, Lưu Táo bị một loạt động tác trấn an làm cho thoải mái, yên tĩnh nhìn người trước mặt.
Tư Vân Dịch dùng dây cương phân biệt bốn vó của tuấn mã, Lưu Táo bị buộc nâng chân lên, Tư Vân Dịch cúi xuống kiểm tra móng ngựa của nó.
"Vị khách này, gan cũng đủ lớn đấy". Người đàn ông trung niên nhìn cảnh tượng trước mắt, không biết nên nói gì.
Thấy Lưu Táo đã quen với việc huấn luyện, Tư Vân Dịch lấy ra phần yên ngựa, trước tiên đặt phần lót dưới yên lên lưng ngựa, thấy Lưu Táo không phản đối, sau đó đặt cả phần yên lên lưng nó, đồng thời điều chỉnh dây lưng cho vừa vặn.
Nhìn Tư Vân Dịch trang bị bộ yên lên người Lưu Táo, A Đan đã có dự cảm bất thường, khi anh thật sự dẫm chân lên bàn đạp, lưu loát leo lên lưng ngựa, lại thấy Lưu Táo không hề phản kháng, hắn hoàn toàn ngơ ngác.
"Ồ, vợ cậu..." Hướng dẫn viên rất vui mừng, còn muốn trêu chọc A Đan một chút, nhưng khi nhìn biểu cảm của hắn, cuối cùng vẫn nuốt lời.
Tư Vân Dịch cưỡi Lưu Táo, eo thẳng tắp, nắm chắc dây cương, nhìn về mấy người đang ghé vào hàng rào gỗ.
Sở Quân Liệt nhìn người trước mặt vì thuần ngựa mà tóc tai hơi rối, vài sợi tóc dán lên cổ trắng như tuyết, áo xám dường như đã bị mồ hôi ẩm ướt, áo sơ mi trắng bên trong mở hai cúc trên, mơ hồ để lộ ra xương quai xanh đẹp bên trong.
Đôi tay được bao kín bởi găng tay đen cầm chắc dây cương, trông có chút tương phản với phần tay áo sơ mi trắng lộ ra cổ tay.
Ánh mắt Sở Quân Liệt chuyển lên, nhìn Tư tiên sinh ngồi trên lưng ngựa, mắt lạnh lùng đảo qua phía cậu, trái tim lại "Thình thịch" nhảy loạn.
A Đan im lặng rời đi, trở lại khu lều trại, người đàn ông trung niên mở hàng rào, để khách cưỡi ngựa đi ra.
"Tôi muốn cưỡi nó chạy một đoạn". Tư Vân Dịch cúi người hỏi người đàn ông trung niên, "Được không?"
"Được chứ". Người đàn ông trung niên cười, cũng thấy được vài phần bản lĩnh của người trước mặt.
Tư Vân Dịch cầm dây cương, điều khiển Lưu Táo vui vẻ chạy về phía trước, Sở Quân Liệt nhìn người trong lòng càng lúc càng chạy xa, sốt ruốt hỏi người đàn ông trung niên.
"Còn ngựa không?"
"Dĩ nhiên là còn". Người đàn ông trung niên quay đầu nhìn người thanh niên trước mặt, "Chúng tôi là trại nuôi ngựa mà".
Một con ngựa được dắt đến, Sở Quân Liệt trong tay cầm áo khoác của người trong lòng, không chút do dự, theo bản năng nhanh chóng nhảy lên lưng ngựa, kéo chặt dây cương, hai chân kẹp vào bụng ngựa, cúi thấp thân thể, theo hướng Tư tiên sinh rời đi chạy tới.
"Tư tiên sinh!" Sở Quân Liệt cưỡi ngựa, lớn tiếng gọi người sắp không còn thấy bóng dáng phía trước, bất chợt cậu nhìn thấy thứ gì đó phía trước, thân thể theo bản năng hơi đứng lên một chút, một chân đạp xuống bàn đạp, một tay nắm chắc dây cương, nghiêng người xuống dưới, duỗi tay nhặt lấy đồ vật dưới mặt đất, mượn lực từ eo, nhanh chóng quay lại lưng ngựa.
Toàn bộ động tác đều mượt như nước chảy, người đàn ông trung niên và hướng dẫn viên đứng phía sau thấy cũng sửng sốt.
"Tiểu tử này, cậu nên tham gia cuộc thi đua ngựa nhặt khăn ha-đa của chúng tôi". Người đàn ông trung niên không nhịn được nói, "Với thân thủ này, nói không chừng có thể đoạt giải".
Sở Quân Liệt đem đồ vật nhặt về tay mới phát hiện đây là dây buộc tóc của Tư tiên sinh.
Lưu Táo chạy rất nhanh, Sở Quân Liệt gần như không còn nhìn thấy bóng dáng của người trước mặt, cậu có một cảm giác dâng lên trong lòng, giống như bị bỏ rơi, ý niệm này không ngừng xoay vòng trong lòng Sở Quân Liệt, khiến cậu khó chịu.
Sở Quân Liệt không biết mình đã chạy bao lâu, cậu không còn nhìn thấy bóng dáng của Tư tiên sinh phía trước, Sở Quân Liệt nhìn xung quanh núi, sốt ruốt gọi tên.
Nghe tiếng ngựa hí vang, Sở Quân Liệt nhanh chóng điều khiển ngựa chạy về phía phát ra âm thanh, đến đỉnh núi, thấy Tư tiên sinh cưỡi trên lưng ngựa, đứng nơi ánh chiều tà chiếu xuống.
"Tư tiên sinh!" Đôi mắt Sở Quân Liệt sáng rực, nhanh chóng cưỡi ngựa chạy đến gần Tư Vân Dịch.
Sở Quân Liệt nhìn chăm chú, thấy Tư tiên sinh như nghe thấy tiếng gọi của cậu mà nghiêng người, từ phía xa nhìn về phía cậu.
Mái tóc mềm dài của Tư tiên sinh nhẹ rũ phía sau, theo từng cơn gió trên đỉnh núi mà bay bay, Sở Quân Liệt nhìn vào ánh mắt lạnh lùng của người trước mặt, không biết vì sao, đáy lòng đột nhiên dấy lên nỗi sợ, sợ rằng anh - một người không hề bị trói buộc, muốn buông bỏ cậu, tận tình đuổi theo tự do.
Tính chất quyến rũ của tự do là rất lớn.
Nhưng xin đừng bỏ em lại.
Sở Quân Liệt nhanh chóng cưỡi ngựa đến, gần như gấp gáp đến bên cạnh người cậu luôn luôn nhớ nhung.
"Tư tiên sinh, trời lạnh rồi, anh khoác áo vào đi". Sở Quân Liệt đưa áo qua.
Tư Vân Dịch rũ mắt nhìn áo, không duỗi tay nhận.
Sở Quân Liệt cố nén nỗi thống khổ vô danh trong lòng, cẩn thận lấy ra vật kia - dây buộc tóc cậu nhặt được trên đường.
Tư Vân Dịch nhìn dây buộc tóc, im lặng một lúc, giơ tay lấy lại từ tay Sở Quân Liệt.
Sở Quân Liệt cúi đầu nhìn bàn tay sắp rời khỏi tay mình, không nhịn được giơ tay nắm lấy tay người trước mặt.
Tư Vân Dịch ngước mắt nhìn về phía Sở Quân Liệt.
"Tư tiên sinh". Sở Quân Liệt ổn định ngựa dưới chân, ánh mắt trong trẻo đen láy nhìn anh, giọng nói còn mang chút nghẹn ngào.
"Tư tiên sinh, anh chạy nhanh quá, nếu em không đuổi kịp thì phải làm sao?"
"Do nó chạy nhanh". Tư Vân Dịch nhìn về phía Lưu Táo, "Nếu không đuổi kịp, cậu có thể ở đó chờ".
"Nếu em đứng đó chờ, Tư tiên sinh sẽ quay lại sao?" Môi mỏng của Sở Quân Liệt mím chặt.
Tư Vân Dịch im lặng một lúc, nhìn vào đôi mắt đen láy của cậu, bình tĩnh mở miệng.
"Chắc chắn sẽ".
Sở Quân Liệt không muốn buông bàn tay kia, mím môi, "Khi Tư tiên sinh quay lại, anh sẽ không mang ai khác về đúng không?"
"Đây là nơi núi rừng hoang dã". Tư Vân Dịch nhíu mày, "Tôi mang dã nhân hay người sói về sao?"
Sở Quân Liệt cố nén nụ cười muốn nở, buông bàn tay Tư Vân Dịch.
Hai người thúc ngựa, từ từ trở về.
Tư Vân Dịch tùy ý buộc tóc dài, khi trở lại bãi chăn nuôi của A Đan, trời đã tối.
Tư Vân Dịch và Sở Quân Liệt vừa xuống ngựa đã thấy một người đàn ông da màu đồng đi ra từ lều trại, mặt mày có chút dữ dằn, mặc áo choàng màu xanh đen, hai tay nâng khăn ha-đa trắng, dâng lên trước mặt Tư Vân Dịch.
"Anh là ai?" Sở Quân Liệt lập tức cảnh giác che trước người Tư Vân Dịch, thân hình cao lớn của cậu che khuất hoàn toàn người phía sau.
"Tôi còn là ai nữa". Người đàn ông mặt bất đắc dĩ, "Là người đưa các anh đến đây đó".
Sở Quân Liệt đánh giá người đàn ông một vòng, hơi ngạc nhiên, "A Đan?"
"Đúng vậy, tôi thua". A Đan đã thua cược, mắt nhìn Lưu Táo, đưa khăn ha-đa cho người sau Sở Quân Liệt.
"Khách quý, chào mừng ngài đến".
Trong lều, thịt đã được nấu chín, A Đan đưa cho hai người chén rượu rồi bắt đầu kính rượu.
Tư Vân Dịch bưng chén rượu bạc, đầu ngón tay dính chút rượu lúa mạch, đối với không trung vái ba lần, kính trời, kính đất, kính các vị thần.
Sau đó uống cạn ly rượu đã kính ba lần.
Sở Quân Liệt học theo Tư tiên sinh, uống cạn ly rượu, mắt khẽ động.
Rượu này khác với những loại Sở Quân Liệt từng uống, rượu vào miệng mang vị ngọt thuần, sau đó là vị chua nhẹ, cuối cùng còn có chút cay.
Nhưng sau khi nuốt xuống một lúc, nó còn để lại hương nhẹ nơi cổ họng, khiến người ta lại cảm nhận được tầng hương vị thứ hai.
A Đan thịt dê chiêu đãi khách, kết hợp với phương pháp chế biến độc đáo của dân chăn nuôi, thịt ăn vào gần như không còn mùi tanh, chỉ còn lại mùi thơm và sự mềm ngọt. Ăn thêm một miếng bánh bao lớn, rất hợp với thịt dê canh, ăn vào còn mang vị ngọt.
Sở Quân Liệt ăn thịt dê, lần lượt kính rượu mấy người chủ nhà, lại giúp Tư tiên sinh uống vài chén, cuối khi bình rượu cạn, người cũng đã mơ hồ.
"Tư tiên sinh" Sở Quân Liệt không muốn rời xa mà dán vào người Tư Vân Dịch, mặt đỏ bừng, "Nếu anh thích thuần hóa liệt mã, vậy anh cũng đến thuần hóa em được không, anh xem, trong tên em cũng có chữ "Liệt", em chắc chắn sẽ là một chú ngựa tốt".
Thấy Tư tiên sinh không phản ứng, Sở Quân Liệt nghiêng ngả đi ra ngoài, chốc lát sau cầm roi ngựa nhét vào tay Tư Vân Dịch.