Năm 2010, tôi lần đầu tiên tiếp nhận một vụ án mạng không chỉ rúng động bởi sự tàn nhẫn, mà còn bởi nỗi đau thầm lặng bị che giấu sau lớp vỏ của sự "yêu đương". Một cô gái quê ngây thơ, mang theo ánh mắt chất phác và niềm tin vào tình yêu nơi thành phố phồn hoa, đã rơi vào tay người bạn trai tự xưng là "sành đời". Hắn không chỉ lừa dối, đùa cợt tình cảm của cô, mà còn biến cô thành trò tiêu khiển – đem cô giới thiệu cho "đám bạn chí cốt" để cùng nhau tận hưởng thú vui bệnh hoạn. Dưới những đòn tâm lý tàn khốc, nhân phẩm bị giày xéo từng ngày, cô dần sụp đổ. Và rồi, trong một đêm tối không lối thoát, cô chọn cái chết để chấm dứt nỗi đau. Vì là tự sát, pháp luật đành bất lực. Những kẻ thủ ác cười nhạt, coi như không có gì xảy ra. Nhưng trên đời này, có những tội ác không bị trừng phạt bằng luật pháp… thì sẽ bị trừng phạt bằng cách khác. Vì báo ứng, đôi khi không đến từ toà án – mà đến từ chính lương tâm và bóng tối mà chúng đã gieo rắc.