Con Tim Rạo Rực - Mật Thu
Chương 42: Hai người là một đôi
Con Tim Rạo Rực - Mật Thu thuộc thể loại Linh Dị, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chương 42: Hai người là một đôi
Sau khi Thiệu Kỳ Hoa rời đi, anh dặn Lãnh Phong nhất định phải hoàn thành tác phẩm. Khi xong xuôi, anh sẽ quay lại bàn chuyện triển lãm.
Lần này, Lãnh Phong tiễn anh ra tận sân bay châu Khánh Nguyên. Thiệu Kỳ Hoa từ đây bay thẳng đến Đăng Hồng. Trước khi đi, Lãnh Phong vẫn hỏi thăm, ông cụ vẫn khỏe chứ?
Thiệu Kỳ Hoa cười, bảo rằng vẫn như trước, hô mưa gọi gió, vui vẻ vô cùng.
Lãnh Phong cũng cười, vẫy tay tiễn anh. Trên đường về, hắn suy nghĩ hồi lâu, bỏ ông bố mình khỏi danh sách chặn hai năm, nhưng vẫn chặn Khoảnh khắc[1].
[1] Khoảnh khắc – một chức năng trong ứng dụng wechat.
Dọc đường về, Lãnh Phong vẫn miên man suy nghĩ. Dĩ nhiên, tác phẩm sẽ hoàn thành, nhưng hắn chưa bao giờ nghĩ đến chuyện trưng bày nó.
Tác phẩm này là tình cảm riêng tư nhất của hắn, là nơi tinh khiết và được bảo vệ nhất trong lòng. Lãnh Phong không muốn nó bị người khác nhìn thấy.
Hắn không muốn tác phẩm bị đánh giá, dù tốt hay xấu, hắn đều không màng.
Ngoài người sáng tác, tác phẩm này chỉ cần một người xem. Lãnh Phong nghĩ đến Biệt Đông, trong lòng không chắc chắn, nhưng lại mong chờ một ngày nào đó, khi Biệt Đông nhìn thấy tác phẩm, sẽ có phản ứng như thế nào?
Hắn không chắc, giống như bây giờ hắn nghĩ đến tình cảm của Biệt Đông dành cho mình cũng không rõ ràng. Dù đã có nhiều đêm gần gũi, thân mật cùng giường chung gối. Lãnh Phong cảm thấy khó chịu khi nghĩ đến Biệt Đông trắng như tuyết, da mịn như ngọc, lạnh lẽo được hắn ôm vào lòng sưởi ấm.
Từ Tết âm lịch đến Tết nguyên tiêu, Lãnh Phong thấy Biệt Đông gầy đi trông thấy, cằm nhọn hẳn. Hắn đau lòng, luôn bảo cậu đừng làm việc quá sức, rảnh rỗi thì nghỉ ngơi. Còn mình, hắn ra chợ chọn nguyên liệu nấu ăn, mua đồ bổ dưỡng, nhờ Tư Phóng hầm cho Biệt Đông.
Biệt Đông chẳng màng đến, cậu vốn được “nuôi thả” lớn lên, sau khi trưởng thành mười chín tuổi, vẫn chưa quen với việc được người khác chăm sóc như vậy. Đến giờ, bốn chữ “liễu yếu đào tơ” lại hiện lên trong đầu cậu.
Cậu cảm thấy Lãnh Phong đối xử với mình quá tốt. Trong chuyến đi xa mua đồ Tết kia, cậu vẫn nghe Lãnh Phong nói rằng xem cậu như em trai, muốn chăm sóc. Nhưng sau khi trở về lâu như vậy, Lãnh Phong càng ngày càng tốt với cậu, Biệt Đông không khỏi đoán chút.
Cậu nghĩ, chắc là Lãnh Phong thích mình. Đây gần như là sự hiểu ngầm.
Vừa nghĩ đến điều đó, Biệt Đông vô thức mỉm cười, nhưng cậu cảm thấy hơi ngại ngùng, không biết nên đáp lại thế nào, chỉ giả vờ như mọi chuyện bình thường.
Cậu biết đàn ông cũng thích đàn ông. Hồi nhỏ trong làng, có hai người như vậy, họ là một đôi, bị cả làng chê cười sau lưng là “bê đê”. Sau đó, cả hai biến mất, có người nói bị gia đình đuổi đi, cũng có người bảo họ tự rời đi, dù sao cũng không còn thấy nữa.
Biệt Đông năm sáu tuổi từng nhìn thấy họ ôm hôn sau cây cổ thụ, làm vài chuyện mà cậu lúc đó hoàn toàn không hiểu. Người cao hơn đè lên người thấp hơn, người dưới luôn th* d*c, phát ra vài âm thanh nghe vừa đau vừa vui. Cậu sợ đến mức đứng im, lặng nhìn toàn bộ quá trình. Sau đó, người đè trên quay sang cười nhe răng, mang theo ý đe dọa. Biệt Đông hoảng sợ chạy mất, mấy đêm sau vẫn gặp ác mộng.
Tất nhiên, cậu chưa bao giờ kể cho ai nghe. Chuyện đàn ông với đàn ông để lại cho cậu ấn tượng không tốt. Cậu cũng chưa bao giờ nghĩ mình sẽ ở bên một người đàn ông.
Đương nhiên, cậu cũng chưa từng nghĩ đến phụ nữ. Cậu chỉ muốn sống tiếp như vậy, không mong chờ ai, cũng không liên lụy ai.
Cậu nhớ Lãnh Phong từng có vợ chưa cưới, quen rất nhiều bạn gái. Có lẽ hứng thú của anh ta với mình chỉ là nhất thời, nghệ sĩ vốn không bị ràng buộc. Biệt Đông nghĩ. Nhưng dù sao, cậu cũng rất biết ơn khi có người từng đối xử tốt với mình như vậy.
Rằm tháng Giêng, trong thành phố cổ lung linh đèn hoa đăng suốt đêm, có rất nhiều người mặc Hán phục. Dọc đường Tùy Viên, thoáng thấy ít nhất mười mấy cẩm y vệ, còn có vô số nương nương Đông cung, quý phi Tây cung. Ai cũng cầm chiếc đèn lồng, yểu điệu thướt tha, tựa như quay về thời Trường An hay nhà Minh, phong cách độc đáo.
Biệt Đông hơi ngạc nhiên, mở rộng tầm mắt, ngay cả khách ở khách sạn cũng mặc Hán phục xen lẫn đám người đi chơi. Trước khi ra ngoài, Lãnh Phong còn nói với Biệt Đông: “Cậu chủ này, cậu cũng mặc một bộ đi, dáng người cậu mặc vào chắc chắn rất đẹp!”
Biệt Đông cười xua tay, tiễn họ ra ngoài rồi quay sang Tư Phóng.
Không ngờ ngay cả Tư Phóng cũng hỏi: “Mấy bộ quần áo thời xưa mà thằng Nguyên với Phong mua năm ngoái đâu? Mấy đứa trẻ tìm mặc vào, suốt ngày chơi với ông già như anh là thế nào.”
Lãnh Phong cũng ở đây, Tư Phóng nói với hắn: “Anh thấy năm ngoái chú hóa trang cũng ổn phết, chú biết quần áo ở đâu đúng không? Đi, tìm rồi mặc vào.”
Biệt Đông tò mò, năm ngoái Lãnh Phong hóa trang thành gì? Rốt cuộc có đẹp không?
Thế là cậu hối hả: “Anh Phong, anh mặc cho em xem tí đi mà.”
Lãnh Phong không từ chối, ôm lấy vai cậu: “Được, anh Phong mặc cho cậu xem, cậu cũng mặc cho anh Phong xem đi.”
Năm ngoái, Giang Nguyên và Lãnh Phong mua mấy bộ Hán phục, mặc trong Tết nguyên tiêu rồi cất đi. Lúc này, Lãnh Phong dẫn Biệt Đông đến phòng Giang Nguyên tìm, quả nhiên thấy mấy bộ treo ngay ngắn trong tủ.
Quả nhiên có bộ đồ cá bay[2] mà ai cũng thích, đủ kiểu dáng, có bộ thần tiên nhìn vào muốn gọi sư tôn, cũng có trang phục tay áo hẹp nhìn vào muốn gọi đại hiệp. Mỗi bộ đều tinh xảo, không phải hàng trưng bày.
[2] Bộ đồ cá bay (feiyu mangyi) là trang phục truyền thống của người Hán xuất hiện lần đầu vào triều Minh. Nó còn là tên gọi cụ thể của chiếc áo choàng được trang trí bằng hoa văn cá bay.
Biệt Đông thực sự ngạc nhiên, vô cùng thích thú, hỏi Lãnh Phong: “Năm ngoái anh mặc bộ nào?”
Lãnh Phong chỉ bộ cá bay, “Cái này.”
Biệt Đông nhìn thấy, dù trên phố toàn là cẩm y vệ, Lãnh Phong mặc cái này vào cũng là cẩm y vệ đẹp nhất phố. Cậu ngẩng mặt cười, phun ra hai chữ, “Muốn xem.”
Lãnh Phong xoa đầu cậu, “Được, mặc cho cậu xem.”
Lãnh Phong không tránh đi, cứ cởi áo trước mặt Biệt Đông, thay bộ đồ cá bay gồm quần áo, đao, còn có mũ ô sa. Sau khi chỉnh sửa, hắn đứng nghiêm trước mặt Biệt Đông: “Thế nào?”
Biệt Đông chỉ thấy Lãnh Phong trông như vậy quá đáng tiếc, đáng lẽ nên đi đóng phim. Bây giờ các nam chính trên TV cổ trang đều xấu đến mức người và thần đều phẫn nộ. Trai đẹp như hắn lại phí hoài tuổi thanh xuân ở đây, quá lãng phí.
“Đẹp lắm.” Cậu quan sát từ trên xuống dưới, sau đó mím môi cười, ôm nắm đấm hành lễ: “Tham kiếm đồng tri.”
“Ơ,” Lãnh Phong buồn cười, “Còn biết đồng tri[3] cơ à?”
[3] Đồng Tri là chức danh của viên chức dân sự thời Tống, Minh, Thanh.
Biệt Đông cũng cười khúc khích. Cậu biết nhờ xem TV ở góc quán cơm Tư Phóng lúc rảnh rỗi. Lãnh Phong mặc xong nói: “Nào, cậu đừng chạy, cậu cũng phải chọn một bộ.”
Biệt Đông sờ đầu, cậu chưa mặc bao giờ nên muốn thử, nhưng lại ngại không giải thích được. Lãnh Phong đã chọn cho cậu bộ sa bào khí chất thần tiên: “Bộ này thế nào, thượng thần?”
Ha ha ha ha… Biệt Đông cười to trong lòng, nhưng mặt lại đỏ bừng, liên tục xua tay: “Không không không, bộ này không hợp với anh chút nào, hai chúng ta hoàn toàn không cùng thế giới.”
Đúng thật, Lãnh Phong chỉ muốn xem dáng vẻ Biệt Đông mặc váy bào, không nghĩ đến cảm giác CP. Biệt Đông tự chọn một bộ: “Em mặc cái này, em làm thị vệ của anh.”
Là bộ trang phục tay áo hẹp màu xanh lam ngọc, cổ đứng bó chặt eo, thật sự hợp với bộ đồ cá bay. Biệt Đông thay áo, dáng người cậu thon dài, sau khi thắt lưng trông vừa giống thị vệ vừa giống cao thủ thích khách, rất phong cách.
Lãnh Phong ngồi trên giường Giang Nguyên, dang rộng hai chân, hai tay đặt lên đầu gối, tư thế thoải mái, đôi mắt sáng ngời nhìn chằm chằm Biệt Đông, khen từ tận đáy lòng: “Người trong phủ Đô úy chúng ta đẹp thật.”
Biệt Đông và hắn cùng cười, chuẩn bị ra ngoài thì Lãnh Phong giữ cậu lại: “Còn dây buộc đầu nữa, tóc cậu dài rồi, đủ tạo kiểu.”
Từ khi đến Lê Tân, Biệt Đông chưa cắt tóc, lần đầu cắt ở nhà, thấy hơi dài, che mặt. Cậu định sau Tết nguyên tiêu sẽ đi cắt. Lãnh Phong vừa buộc tóc cho cậu vừa nói: “Để tóc đi, tóc cậu đẹp, chỉ cần buộc gọn là được.”
Đôi tay Lãnh Phong khéo léo, có thể khắc hoa, chải đầu. Lúc này hắn buộc nửa đầu tóc cho Biệt Đông, rồi quấn bằng dây buộc tóc cùng màu xanh lam ngọc. Biệt Đông như một thị vệ trẻ tuổi anh tuấn thời cổ đại. Lãnh Phong hơi hối hận: “Cậu thế này ra ngoài không biết sẽ có bao nhiêu người nhìn chằm chằm.”
Biệt Đông cũng nhìn mình trong gương, hình như cũng khá ổn. Lần đầu tiên, cậu cảm thấy ngoại hình của mình cũng được, không xấu.
Nhưng đứng bên hắn, Biệt Đông thấy Lãnh Phong mới thực sự là anh tuấn. Hai người đứng cạnh nhau trước gương, Lãnh Phong đứng sau Biệt Đông một chút, không biết nhau nghĩ gì, nhưng cùng hiện lên một ý nghĩ – thực sự rất xứng đôi.
Vừa nghĩ đến đó, Biệt Đông hơi đỏ mặt. Cậu nhanh chóng kéo Lãnh Phong đi ra ngoài: “Đi, chúng ta ra phố chơi đi.”
Toàn bộ thành phố cổ tỏa ánh sáng lung linh, ven đường có người uống rượu làm thơ. Lãnh Phong mua hai chiếc đèn lồng cầm tay ở cửa hàng bên đường, một con hổ một con thỏ. Hắn đưa đèn lồng con thỏ cho Biệt Đông, hai người thong thả đi bộ vô định.
Cảnh tượng đương nhiên thu hút rất nhiều người chụp ảnh, dọc đường gặp vô số thợ ảnh cuồng chụp ảnh họ. Lúc đầu Biệt Đông hơi ngại, muốn trốn sau Lãnh Phong. Lãnh Phong kéo cậu ra, ghé vào tai nói: “Đừng trốn, đứng bên tôi.”
Biệt Đông lập tức như con mèo được vuốt lông, ngoan ngoãn đứng bên cạnh, chói mắt vì ánh đèn flash.
Cả hai đều không có weibo, cũng không biết đêm nay ảnh của họ cùng với hot search “Hội đèn lồng Hán phục thành phố cổ Lê Tân” được truyền đi khắp nơi. Tiếc rằng trong tiếng hét chói tai và bình luận của mấy chục nghìn người, không ai nhận ra hai anh vừa đẹp trai vừa xứng đôi này là ai, nhưng chỉ thoáng nhìn cũng có thể thấy họ là một cặp từ cái cách nhìn nhau.
Sau tiếng hét chói tai, bên dưới còn có hàng dài lời chúc phúc: “Chẳng cần biết họ là ai, hy vọng hai người bên nhau lâu dài, mãi mãi không chia lìa.”