Con Tim Rạo Rực - Mật Thu
Lễ trưởng thành
Con Tim Rạo Rực - Mật Thu thuộc thể loại Linh Dị, chương 69 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Biệt Đông thẹn đỏ mặt, cảm thấy Lãnh Phong thật không biết xấu hổ, đúng lúc này còn nói ra những lời như thế. Cậu cắn chặt môi không cho mình thốt ra tiếng. Nhưng sức mạnh của Lãnh Phong quá đáng sợ, chỉ hai lần cậu đã mở miệng, không kìm được tiếng kêu nhỏ.
“Không ai nghe thấy đâu,” Lãnh Phong vẫn không ngừng, “Chỉ có mình anh nghe thôi, bé cưng.”
Cách xưng hô này quá sến sẩm, “bé cưng”, “vợ”, “Đông Đông”, Lãnh Phong thay nhau gọi cậu, mỗi tiếng đều khiến Biệt Đông thẹn đỏ mặt. Cậu không mặc quần áo, nghe tiếng thở hổn hển và những lời âu yếm. Đến khi mọi thứ kết thúc, cậu cảm thấy tim mình tràn đầy hạnh phúc.
Dường như mọi nơi đều tràn ngập cảm giác thỏa mãn.
Sau đó, họ ôm nhau ngủ một giấc ngắn.
Sáng hôm sau, lưng cậu chắc chắn sẽ hơi mỏi. Ban ngày, Lãnh Phong lấy lại lý trí, bắt đầu tự trách mình không phải là người tốt, sao có thể hành hạ vợ như vậy.
Hắn ngồi xổm xuống: “Anh cõng em nhé, vợ?”
Biệt Đông vừa cười vừa đẩy hắn ra: “Em đi được, không cần khoa trương như thế.”
Toàn thân đau nhức, nhưng cậu thấy vẫn ổn, cảm giác không tệ. Nhưng cậu không muốn Lãnh Phong cứ nhắc đi nhắc lại chuyện đêm qua. Có một số việc xảy ra vào ban đêm có thể được tha thứ, nhưng không thể chấp nhận việc bạn trai thỉnh thoảng nhắc lại vào ban ngày. Có thể làm nhưng đừng nói, cứ nói là cậu lại thẹn đỏ mặt, vừa tức giận vừa khó chịu.
Biệt Đông vẫn nhớ chỗ cắm trại ngày hôm qua. Họ quay về theo đường cũ. Lều vải và dụng cụ nấu ăn vẫn còn đó, vài thứ bị gấu dẫm hỏng, vài thứ vẫn dùng được. Sau khi thu dọn, họ lại lên đường.
Hôm đó suôn sẻ, họ tìm được nhà thực vật mất tích sâu trong rừng, anh ấy vẫn ổn, không bị thương, đang thu thập mẫu vật. Nhìn thấy hai người, nhà thực vật mở to mắt, vỗ đầu nói: “Trời ơi, hóa ra tin nhắn cuối cùng của tôi không được gửi đi…”
Anh giải thích rằng tối hôm đó, qua sông, là thung lũng sông nơi gửi tín hiệu định vị cuối cùng, vì dưới chân trơn nên bị ngã, đồ đạc quan trọng trong túi chống nước bị cuốn đi. Khi tìm lại thì túi đã vỡ, tất cả mẫu vật thu thập trước đó đều mất, thiết bị liên lạc vẫn còn nhưng đã ngấm nước. Anh mày mò suốt buổi chiều, cuối cùng gửi được tín hiệu định vị, sau đó soạn một tin nhắn:
“Thiết bị liên lạc bị ngấm nước, có lẽ đã hỏng, nhưng người không sao, sẽ làm việc và quay về theo kế hoạch.”
Tin nhắn trên thiết bị của anh hiển thị đã gửi thành công, nhưng thực tế chưa gửi đi.
Hóa ra chỉ là sợ bóng sợ gió, nhưng dù thế nào, nhiệm vụ cứu hộ này cũng đã thành công. Biệt Đông gửi tin nhắn cho trụ sở, báo tin đã tìm được người an toàn. Công việc của nhà thực vật trên núi còn hai ngày nữa mới xong, họ cũng ở lại núi hai ngày nữa.
Hai ngày cuối cùng, Biệt Đông rất thoải mái, không cần lo lắng về tiến độ cứu hộ, chỉ cần mỗi ngày tìm chỗ thích hợp để cắm trại, tốt nhất gần nguồn nước, có thể bắt cá cải thiện bữa ăn. Nhà thực vật cũng có rất nhiều kinh nghiệm sinh tồn, Biệt Đông và anh cùng tìm được nhiều thực vật ăn được, bữa ăn trở nên ngon bất ngờ.
Hơn nữa, hai ngày liên tục không có mưa, cuộc sống yên bình. Đến ngày rời núi, Lãnh Phong mới nhớ ra mùa mưa ở Lê Tân đã kết thúc.
Nhiệm vụ hoàn thành, cuộc sống quay lại quỹ đạo bình thường. Ngoài mối liên kết sâu sắc hơn giữa hai người, hắn thấy mọi thứ vẫn như trước.
Nhưng Lãnh Phong biết rằng mình đã khác.
Lúc ở núi Ly Sơn, trong đầu hắn có rất nhiều suy nghĩ, muốn sáng tác nhiều Biệt Đông hơn, cũng muốn sáng tác ngọn núi mà Biệt Đông yêu nhất. Biến tất cả mọi thứ đã kích thích giác quan và thần kinh hắn thành tác phẩm, để những ký ức khắc sâu đó không chỉ là ký ức, mà còn muốn dùng cách khác để chúng trở nên bất tử.
Sau khi cùng Biệt Đông vượt qua một ngọn núi lớn, Lãnh Phong như được giải tỏa một số huyệt vị. Những ngọn núi hắn từng nhìn thấy trước đây không còn như bây giờ, những người hắn gặp trước đây cũng không còn như bây giờ. Mọi thứ bên ngoài không thay đổi, nhưng trong lòng hắn đã khác.
Hắn luôn giữ một khoảng cách an toàn để quan sát mọi thứ, nhưng giờ khoảng cách đó đã biến mất, trái tim hắn hoàn toàn hòa quyện với những gì hắn muốn cảm nhận.
Tất cả những thói quen hắn rèn luyện từ nhỏ, tuân theo hơn hai mươi năm đã khắc vào xương cốt đều biến mất, chỉ còn trực giác và bản năng được phóng đại vô hạn. Trong các tác phẩm hiện tại của hắn có sự hoảng loạn và sợ hãi, có sự bùng nổ trốn thoát khỏi mọi thứ, là sự thô ráp và sức mạnh hắn chưa bao giờ thể hiện, còn có cả sự dịu dàng vô tận.
Lê Tân bước vào mùa thoải mái nhất. Mùa thu trời trong xanh mát mẻ, khách du lịch dần nhiều hơn. Đến mùa đông, việc kinh doanh của quán cơm Tư Phóng ngày càng tốt lên, kéo theo công việc buổi tối của Biệt Đông cũng kết thúc muộn hơn.
Sau khi trở về từ núi Ly Sơn, Lãnh Phong trở nên bận rộn hơn, không còn suốt ngày bám dính Biệt Đông nữa. Biệt Đông rất vui khi thấy hắn bận việc của mình, làm tác phẩm của mình. Chỉ khi trời tối sắp kết thúc công việc, Lãnh Phong nhất định đến sớm, sau đó chờ Biệt Đông cùng về nhà.
Cuộc sống yên bình như nước, thoáng qua là gần đến mùa đông. Gần như đúng thời điểm này năm ngoái, Biệt Đông đến Lê Tân. Cậu nhớ hồi đó mình đi tàu sơn xanh hai ngày hai đêm, đói đến mức ngực dán vào lưng, may mà trên đường gặp nhiều người tốt cho cậu đồ ăn, lại cho cậu đi nhờ xe miễn phí mới đến được.
Một năm sau, cậu lại lớn thêm một tuổi, hai mươi tuổi, Biệt Đông nghĩ, nếu cậu vẫn ở trong bộ tộc, chắc sẽ có lễ trưởng thành truyền thống.
Nhưng giờ cậu không thấy tiếc nuối, cậu đã có lễ trưởng thành, là lễ khác mà Lãnh Phong đã trao cho cậu dưới bầu trời cao xa trống trải ngày đó.
Mấy hôm nay, Biệt Đông vẫn nhớ về chuyện của mình. Từ sau khi ở trong khách sạn homestay bên bờ biển Lê Dạng, cậu càng muốn có một nơi nhỏ của riêng mình. Mặc dù trên thị trấn cổ có đủ loại hình kinh doanh, quán trà sữa làm ăn phát đạt, tiệm tạp hóa tấp nập khách du lịch. Nhưng Biệt Đông nghĩ đi nghĩ lại, vẫn muốn kinh doanh khách sạn.
Vì vậy, sau giờ bận rộn vào buổi trưa mỗi ngày, buổi chiều rảnh rỗi cậu sẽ đọc diễn đàn trên mạng xem có ai muốn chuyển nhượng khách sạn không, cũng sẽ đi bộ quanh thị trấn xem có nhà ai treo biển không. Nhưng cậu không nói cho ai biết chuyện này. Hiện tại, nền kinh tế du lịch của Lê Tân ngày càng phát triển, giá khách sạn cũng tăng theo. Biệt Đông ước lượng số tiền ít ỏi trong tài khoản tiết kiệm của mình, cảm thấy đủ dùng.
Để ý gần hai tháng, cuối cùng Biệt Đông cũng tìm được một khách sạn thích hợp. Hình ảnh trên mạng cũng không tệ lắm, nhưng vị trí hơi lệch, nằm bên ngoài tường thành thị trấn cổ Lê Tân, bên kia đường quốc lộ. Giá cả vẫn có thể chấp nhận. Mặc dù vượt quá dự tính của Biệt Đông, nhưng cậu nghĩ vẫn có thể giảm một chút. Thế là cậu liên lạc với đối phương, hẹn thời gian nói chuyện.
Bên kia quyết định thời gian vào buổi chiều. Trước khi đi, Biệt Đông đột nhiên không yên tâm, sợ mình nhìn lầm nên gọi Tư Phóng đi cùng. Tư Phóng đã kinh doanh quán cơm nhiều năm, vẫn có năng lực nhìn nhận khách sạn hay cửa hàng có tiềm lực phát triển hay không. Biệt Đông cũng tin tưởng gã.
Trên đường đi, Tư Phóng hỏi: “Mày nói chuyện này cho thằng Phong chưa? Sao không gọi cậu ta đi cùng?”
Biệt Đông đáp: “Chuyện vẫn chưa quyết định, nói với anh Phong chỉ khiến anh ấy lo lắng suông. Nếu thực sự quyết định mua lại, chắc chắn cũng phải bảo anh ấy đến xem.”
Tư Phóng nhìn cậu không nói gì.
Một lát sau, Biệt Đông lại nói: “Em sợ anh Phong sẽ cho em tiền, em không muốn như vậy.”
Lúc này Tư Phóng mới gật đầu: “Nên làm vậy, nếu thằng Phong biết mày muốn mua khách sạn, chắc chắn sẽ cho mày hết tài sản, nhưng mày không thể nhận số tiền này.”
Biệt Đông “Vâng” một tiếng. Cậu biết rõ trong lòng mình nghĩ gì, nhưng Tư Phóng là người ngoài cũng nói vậy. Một lát sau cậu hỏi: “Anh Tư ơi, có phải anh luôn nghĩ em và anh Phong không thể lâu dài không, cho nên bảo em đừng nợ anh ấy?”
Vẻ mặt Tư Phóng hơi xấu hổ, một lúc sau mới nói: “Không thể nói là có nợ hay không, anh em ruột còn tính toán rõ ràng nữa là. Vợ chồng thật sự quay mặt vì chuyện tiền nong cũng không phải ít. Chúng mày mới bên nhau chưa lâu, tốt hơn là nên chú ý chừng mực trong những chuyện này.”
Gã cũng chỉ có thể nói đến mức này, nhưng vừa rồi Biệt Đông đã nói ra những điều gã nghĩ. Nếu ngay từ đầu đã định sẵn sẽ không thể bền lâu thì đừng dính líu vào nhau quá sâu, tình cảm hay tiền bạc cũng vậy.
Về chuyện “không thể bền lâu”, Biệt Đông đã nghĩ đến từ lâu, cũng đã có đáp án, sẽ không còn bận tâm nữa. Về phần cậu không cần tiền của Lãnh Phong cũng không phải vì chuyện này. Cậu chỉ đơn giản rất muốn chứng minh bản thân, để xem chỉ dựa vào năng lực và sự cố gắng của mình liệu có thể có một “sự nghiệp” nho nhỏ hay không, vậy thôi.
Hai người đến khách sạn chuyển nhượng, việc kinh doanh của khách sạn đìu hiu, đã đến mùa cao điểm cũng chỉ có vài khách. Người dẫn họ đi tham quan là quản lý, dáng vẻ lừ đừ vừa mới tỉnh dậy. Nói là ông chủ kinh doanh cái khác bị thua lỗ, đang vội bán nơi này, anh ta đã không được nhận lương hai tháng rồi, sau khi chuyển nhượng nơi này mới nhận được tiền.
Nơi này khá rộng nhưng có cảm giác được sửa sang từ lâu, tất cả các thiết bị và đồ nội thất đều đã cũ kỹ. Biệt Đông nhìn sơ qua đã phát hiện bồn cầu của mấy nhà vệ sinh bị rỉ nước, cửa tủ quần áo không đóng được, sàn nhà cũng đã phồng lên. Quản lý cũng rất thản nhiên, nói thẳng là khách sạn này cần được cải tạo, rất khó để kinh doanh trong tình trạng xuống cấp này. Mấy năm nay nhà nghỉ ở Lê Tân phát triển rất mạnh, khách du lịch có rất nhiều lựa chọn, ngay cả khi họ giảm bốn mươi phần trăm giá phòng cũng rất khó bán được.
Biệt Đông xem một lượt, trong lòng đã nắm chắc, lại nói đến giá cả. Quản lý nói rằng vẫn có thể bàn bạc, ông chủ của họ cần tiền gấp nên dễ thương lượng.
Tư Phóng vẫn luôn im lặng, đến lúc này mới lên tiếng nói rằng họ sẽ về suy nghĩ thêm, lần tới nếu muốn nói chuyện tiếp sẽ hẹn thẳng ông chủ ra ngoài.
Sau khi ra khỏi khách sạn, Biệt Đông hỏi ý gã, Tư Phóng nói thẳng: “Vị trí quá lệch, phòng xập xệ quá, nếu mày tiếp quả có lẽ chỉ cần hai trăm nghìn, nhưng phải tốn năm trăm để cải tạo. Nếu không sẽ không thể kinh doanh, không có lời.”
Trong lòng Biệt Đông cũng có kết luận này, cậu thở dài, không nói gì.
Tư Phóng hiểu tâm trạng cậu nên an ủi: “Đừng sốt ruột, kiểu gì cũng sẽ chờ được thứ thích hợp với mày nhất.”
Biệt Đông ngẩn người, cậu nghe ra ý khác trong lời nói này, nhưng bây giờ cậu không có thời gian nghĩ nhiều, trong lòng bị nỗi thất vọng lấp đầy. Gần hai tháng mới gặp được khách sạn cứ tưởng sẽ thích hợp, trước khi đi Biệt Đông đã hy vọng rất nhiều, đâu biết thực tế và hình ảnh lại hoàn toàn khác nhau.
Tư Phóng nói: “Anh cũng sẽ để ý giúp mày, dù sao anh cũng sống ở khu vực này lâu hơn mày, tin tức cũng nhanh hơn.”
Biệt Đông gật đầu: “Cảm ơn anh Tư.”
Buổi tối Lãnh Phong đến đón cậu, hai người cùng về nhà. Biệt Đông không được vui cho lắm, Lãnh Phong hỏi cậu làm sao? Biệt Đông chỉ lắc đầu, cậu không muốn nói, cũng không nói nên lời.
Sau khi cậu tắm xong đi ra, Lãnh Phong kéo cậu xuống tầng một, mở tấm vải che các pho tượng ra cho Biệt Đông xem các tác phẩm hắn làm gần đây. Thế là Biệt Đông nhìn thấy rất nhiều bản thân, gần như đều đã thành hình. Lãnh Phong giới thiệu từng cái cho cậu: “Đây là ở sông hoang dã, đây là ở biển, đây mà mơ…”
Về bức tượng sớm nhất kia, bức tượng yếu đuối lại bướng bỉnh kia, Lãnh Phong nói: “Nó tên là Đông.”
Cuối cùng Biệt Đông cũng cười, nhiều bản thân như vậy, nghĩ rằng chúng được sinh ra từ bàn tay của Lãnh Phong, cậu cảm thấy thực sự rất tuyệt vời.
Đồng thời trong lòng có một suy nghĩ mơ hồ. Các tác phẩm do Lãnh Phong làm tốt như vậy mà chỉ có một mình cậu xem, thực sự quá tiếc. Cậu không hy vọng Lãnh Phong chỉ sáng tác vì một mình cậu. Hy vọng Lãnh Phong của bây giờ sẽ được nhiều người biết đến hơn, được những người từng khen ngợi và giẫm đạp hắn trước đây nhìn thấy.
Cậu nghĩ đây mới là “sự nghiệp” thật sự của Lãnh Phong, hắn nên tỏa sáng.
Buổi tối Lãnh Phong tiếp tục làm tác phẩm, Biệt Đông tiện tay cũng điêu khắc bên cạnh. Cậu vẫn quen thuộc với gỗ hơn. Lúc này nhìn bạn trai, cậu khắc một Lãnh Phong nho nhỏ, có chút khoa trương, có chút dễ thương, là dáng vẻ của Lãnh Phong hồi đầu, mắt trợn trừng, rất hung dữ, rất tức giận, giống một pho tượng Kim Cương đáng yêu.
Sau khi làm xong cậu đưa cho Lãnh Phong xem, Lãnh Phong lập tức bật cười, cầm trong tay không muốn rời. Tiếp đó hắn chụp một bức ảnh, đăng lên Khoảnh khắc đầu tiên sau ba năm – “Tôi do Tiểu Đông làm”.
Lời tác giả:
Nhà thực vật: không ngờ ngay cả tôi cũng là người trợ giúp…