102. Chương 102

Con Trai Là Nam Phụ thuộc thể loại Linh Dị, chương 102 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hai ngày sau, nhà trẻ Thiên Quỳnh khai giảng. Đường Dĩ Tố chống gậy cùng Đường Táo đến trường làm thủ tục nhập học.
Đơn đề nghị trước đó của Đường Dĩ Tố đã được Lục Châu cùng hội đồng quản trị xét duyệt. Từ đó về sau, nhà trẻ Thiên Quỳnh bãi bỏ điều khoản "từ chối gia đình đơn thân" khỏi quy định nhập học.
Ngoài điều đó ra, những yêu cầu khác vẫn không hề thay đổi.
Mặc dù hoàn cảnh của các gia đình đơn thân thường khó khăn hơn nhiều so với gia đình bình thường, rất khó để chi trả học phí, nhưng đây vẫn là một cơ hội cho họ. Nhờ vậy, số lượng trẻ trúng tuyển vào Thiên Quỳnh năm nay cũng nhiều hơn một chút so với mọi năm.
Trong đại sảnh, các phụ huynh xếp hàng theo thứ tự.
Vốn dĩ, với vẻ đẹp nổi bật của mình, Đường Dĩ Tố đứng giữa đám đông luôn là người đầu tiên thu hút mọi ánh nhìn. Huống hồ hôm nay cô còn bị thương ở chân, thật sự khó mà không chú ý đến.
Tuy nhiên, các phụ huynh ở đây phần lớn đều có ý thức khá tốt. Sau khi phát hiện chân của Đường Dĩ Tố có vấn đề, mọi người không những không tỏ vẻ ngạc nhiên, một vài phụ huynh giữ thái độ bình thản, còn những người khác dù khó giấu được vẻ ngạc nhiên, nhưng cũng không nhìn chằm chằm vào vết thương của cô, mà cố ý dời ánh mắt đi chỗ khác, tránh để cô cảm thấy khó chịu.
Lúc này, tại quầy làm thủ tục, một phụ huynh không hiểu vì lý do gì mà đã nói chuyện với nhân viên nhà trẻ Thiên Quỳnh suốt hai mươi phút vẫn chưa xong.
Các phụ huynh đứng chờ một lúc cũng bắt đầu cảm thấy mất kiên nhẫn.
Trong đại sảnh tuy có bật điều hòa, bên cạnh cũng có phòng nghỉ, nhưng ai ở đây mà chẳng là người bận rộn. Thấy có người sắp sửa bực tức, vị phụ huynh rề rà kia cuối cùng cũng giải quyết xong vấn đề, xoay người nhanh chóng rời khỏi đại sảnh.
Nhân viên gọi tên người tiếp theo. Người được gọi tên nhìn về phía sau, khẽ nói gì đó với nhân viên. Một lát sau, anh ta rời khỏi hàng, đi đến trước mặt Đường Dĩ Tố, nói: "Tôi đã nói với nhà trẻ là muốn đổi vị trí với chị, chị cứ đi trước đi."
Đường Dĩ Tố sửng sốt, nhìn vị phụ huynh kia, chắc chắn mình chưa từng quen biết anh ta trước đây.
Đối phương nhìn vẻ mặt ngơ ngác của Đường Dĩ Tố, mỉm cười nói với cô: "Chân chị không tiện lắm, đứng lâu sẽ mệt. Chị cứ làm xong sớm rồi về nhà nghỉ ngơi cho khỏe."
Đường Dĩ Tố vội vàng nói: "Không phải, không phải đâu. Chân tôi chỉ bị thương thôi, chứ không phải người tàn tật. Hơn nữa bên cạnh cũng có phòng nghỉ, chỉ là tôi lười ngồi một lát rồi lại phải đứng lên nên không sang đó. Anh không cần đặc biệt quan tâm tôi như vậy đâu."
Vị phụ huynh kia cười: "Tôi đã nói với họ rồi, chị cứ đi đi, đừng để con chị đợi lâu nữa."
Nói xong, anh ta lại nhìn Đường Táo.
Đường Táo nhanh nhẹn khoanh tay: "Cháu cảm ơn thúc thúc ạ."
"Ha, không cần khách sáo. Đứa nhỏ này thật lễ phép." Vị phụ huynh kia vừa nghe, lập tức bật cười.
Thấy vậy, Đường Dĩ Tố đành phải liên tục nói lời cảm ơn, sau đó dẫn Đường Táo đến quầy làm thủ tục.