Con Trai Là Nam Phụ
Chương 114: Cây Kem Ngọt Ngào
Con Trai Là Nam Phụ thuộc thể loại Linh Dị, chương 114 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tần Hoa vừa nghe xong, lập tức càu nhàu: "Cô không đặt báo thức để đi đón con hay sao?"
Đường Dĩ Tố vừa đứng dậy vừa đáp: "Có đặt chứ, nhưng nhà em gần trường, còn công ty thì xa lắm. Em đi trước đây, tối nay chị có qua nhà em ăn cơm không?"
Nhắc tới chuyện này, Tần Hoa liền bực bội: "Vất vả lắm tôi mới giải quyết xong chuyện của cô, thì cái đứa ngốc nghếch kia lại vi phạm hợp đồng, để lại một mớ hỗn độn cho tôi dọn dẹp. Tôi phải chạy đến đó ngay, sắp tới chắc sẽ không rảnh rỗi được đâu, có chuyện gì cô cứ gọi điện cho tôi."
"Kẻ ngốc nghếch" mà bà nhắc tới, đương nhiên là nghệ sĩ dưới trướng Tần Hoa.
Đường Dĩ Tố nhìn Tần Hoa với vẻ đồng cảm, lại một lần nữa cảm thấy sâu sắc rằng lịch trình của hai người cứ đối lập nhau. Quả nhiên, lúc Đường Dĩ Tố rảnh rỗi thì Tần Hoa lại bận tối mặt.
Sau khi tạm biệt Tần Hoa, Đường Dĩ Tố nhanh chóng đi đến nhà trẻ Thiên Quỳnh.
Từ lúc xảy ra chuyện, việc đưa đón Đường Táo đều do Tần Hoa một tay phụ trách. Giờ đã tra ra manh mối, minh oan cho Đường Dĩ Tố, nên sáng sớm lúc đi làm, cô không nói với Đường Táo hôm nay mẹ sẽ đến đón, định bụng sẽ tạo cho thằng bé một bất ngờ.
Trước kia Đường Dĩ Tố chỉ là một cái tên mờ nhạt, đi ngoài đường chẳng mấy ai nhận ra. Nhưng lần này thì khác, sức nóng của sự việc lại cao hơn hẳn, nhờ độ phổ biến của Bành Hiểu Vũ và Hàn Thu Nhã mà thu hút không ít người qua đường hiếu kỳ chú ý. Đường Dĩ Tố tự thấy diện mạo mình cũng khá nổi bật, có nét riêng khó lẫn vào đâu được.
Để tránh phiền phức không đáng có, lần này đi đón con, Đường Dĩ Tố đội chiếc nón lưỡi trai sụp thấp xuống, tóc buông xõa che khuất hai bên má, lại cúi đầu xem điện thoại. Đa số mọi người lướt qua đều không để ý đến cô, dù thi thoảng có người nhìn thêm vài lần cũng chẳng thấy rõ Đường Dĩ Tố trông cụ thể thế nào.
Đám trẻ nhỏ dưới sự hướng dẫn của cô giáo lần lượt đi ra từ khu lớp học, xếp hàng chờ phụ huynh đón về.
Đường Dĩ Tố ngoan ngoãn đứng trong đám đông, lén lút nhìn qua cổng trường quan sát những đứa nhỏ bên trong. Những đứa nhỏ trường mầm non, lớn nhất cũng chưa quá tám tuổi, đứa nào đứa nấy như củ cải nhỏ, ngóng cổ chờ ba mẹ đến đón.
Ánh mắt Đường Dĩ Tố lướt qua từng gương mặt non nớt, nhìn được một nửa thì bỗng cảm thấy có một ánh nhìn đang dừng lại trên mặt mình. Cô theo bản năng quay đầu lại, lập tức chạm phải ánh mắt Đường Táo.
Thấy mẹ cuối cùng cũng nhìn thấy mình, Đường Táo liền nhảy cẫng lên và hô to: "Con ở đây nè!!"
Đường Dĩ Tố nhìn bộ dạng nhảy cẫng của thằng bé, không nhịn được bật cười, vội vã vẫy tay với con.
Mãi đến khi Đường Dĩ Tố dắt tay Đường Táo ra khỏi trường, đôi mắt thằng bé vẫn sáng lấp lánh, bàn tay nhỏ xíu nắm chặt lấy tay mẹ.
Hôm nay thằng bé mặc chiếc áo khoác pha màu xanh trắng, lúc đi ra ngoài thì đội nón lên đầu, lớp lông xù trên cổ áo càng tôn lên gương mặt trắng trẻo như ngọc của thằng bé, khiến nó thêm đáng yêu. Vì quá vui vẻ nên hai má thằng bé đỏ hây hây. Mãi cho đến khi Đường Dĩ Tố dắt nó vào một nhà hàng tìm chỗ ngồi xuống, Đường Táo mới hoàn hồn, lạ lẫm nhìn cô: "Mình không về nhà ăn cơm hả má mi?"
"Ừ," Đường Dĩ Tố gật đầu với thằng bé, "Hôm nay mình đổi khẩu vị, con muốn ăn gì thì cứ gọi món đó."
Từ hồi Đường Dĩ Tố xuyên không đến đây đến giờ, hai mẹ con hầu như chưa từng ra ngoài ăn ở tiệm lần nào.
Dù tay nghề nấu nướng của Đường Dĩ Tố có giỏi đến đâu, ăn mãi cũng ngán, lâu lâu cũng phải đổi khẩu vị một chút chứ.
Nhất là con nít, đứa nào mà chẳng thích ăn kẹo, ăn gà rán. Mấy món đó từ lúc Đường Dĩ Tố tới đây, Đường Táo hầu như chưa được ăn. Nhiều khi thấy mấy đứa nhỏ khác ăn ngon lành, Đường Dĩ Tố cũng chạnh lòng nghĩ đến con mình.
Tuy biết mấy thứ đó là "thực phẩm rác" chẳng bổ béo gì, nhưng lâu lâu ăn cho thỏa cơn thèm thì cũng đâu có sao. Bởi vậy, nhân dịp hôm nay Đường Dĩ Tố đã được minh oan, lại được tiếp tục đưa đón Đường Táo đi học, cô liền dắt thằng bé đi, tính cho nó ăn một bữa thỏa thích ở ngoài.
Đường Táo nghe vậy, liếc mắt nhìn quanh một vòng, sau đó nhoài người về phía bàn, ghé sát về phía Đường Dĩ Tố.
Thấy vậy, Đường Dĩ Tố cũng cúi thấp người xuống gần thằng bé. Hai mẹ con nhìn nhau chăm chú, Đường Táo ghé sát tai cô, thủ thỉ: "Má mi, chỗ này đắt lắm, hay mình về nhà đặt cơm hộp đi, rẻ hơn nhiều đó ạ."
"Con mà cũng biết tính toán cơm hộp rẻ hơn nữa hả?" Đường Dĩ Tố phì cười trêu thằng bé. "Nhưng mà đợi cơm hộp giao tới nơi thì nguội ngắt hết rồi, ăn tại chỗ mới ngon và nóng hổi chứ."
Đường Dĩ Tố đang nói thì thấy một đứa nhỏ cầm cây kem đi ngang qua bàn bọn họ. Cô lập tức liếc mắt, ra hiệu với Đường Táo: "Con muốn ăn cái đó không?"
Đường Táo vừa thấy cây kem là mắt sáng rực lên, nhìn chằm chằm theo không chớp mắt. Mãi tới khi đứa nhỏ kia đi khuất, thằng bé mới luyến tiếc thu ánh mắt về, rồi quay sang Đường Dĩ Tố lắc đầu.
Đường Dĩ Tố cứ tưởng con sẽ gật đầu cái rụp, ai dè thèm muốn chết mà còn làm bộ lắc đầu từ chối. Nhìn dáng vẻ thèm thuồng mà cố kìm nén của thằng bé, Đường Dĩ Tố đứng bật dậy, nắm tay Đường Táo kéo xềnh xệch ra quầy: "Bán cho chị hai cây kem đi!"
Cầm được kem rồi, Đường Dĩ Tố chẳng nói chẳng rằng đút luôn vào tay Đường Táo: "Lỡ mua rồi, con phải ngoan ngoãn ăn hết đó nha."
Đường Táo cầm cây kem, líu ríu theo sau Đường Dĩ Tố về chỗ ngồi. Thấy má mi đã bắt đầu ăn ngon lành, thằng bé cũng bắt chước y hệt, ghé sát mặt vào cây kem, thè lưỡi liếm một cái thật cẩn thận, sau đó ngước lên lén nhìn Đường Dĩ Tố.
"Ngon không con?" Đường Dĩ Tố hỏi.
Đường Táo cúi gằm mặt, không nói chuyện.
"Đường Táo nè, ăn ngon không con?" Thấy cái mặt thằng nhỏ đáng yêu quá, Đường Dĩ Tố ngứa miệng muốn trêu chọc, bèn hỏi tiếp.
Đường Táo mím chặt môi, nhất quyết không chịu trả lời.
"Đường Táo... Đường Táo Nhỏ, Đường Táo Bự, Táo Tàu, Táo Ngọt, Cục cưng Táo ngọt ngào ơi..." Đường Dĩ Tố lập tức tung ra chiêu cuối.
Đường Táo nghe Đường Dĩ Tố gọi tên mình càng lúc càng lớn, vội vàng vờ giận dỗi: "Má mi đừng có đặt biệt danh linh tinh cho con nữa, con giận thật đó."
Đường Dĩ Tố nhìn cái vẻ "khẩu thị tâm phi" ngoài miệng thì cứng rắn nhưng trong lòng lại thích thú của thằng bé, không nhịn được cười nói: "Thì con cứ giận đi, giận xong nhớ ăn hết cây kem nha."
Thấy Đường Dĩ Tố chẳng hề coi lời mình nói ra gì, Đường Táo phồng má nhìn cô: "Con mà giận là con làm chuyện xấu đó."
"Con thì làm được chuyện xấu gì chứ?" Đường Dĩ Tố vừa ăn kem vừa tò mò hỏi.
Đường Táo nhìn Đường Dĩ Tố với vẻ uy hiếp: "Con... Ở đây đông người như vậy, con sẽ đứng ngay tại đây kêu to má mi là má mi cho coi!"
"Phụt."
Đường Dĩ Tố không kìm được, bật cười thành tiếng.
Cô còn tưởng thằng bé định nói chuyện gì ghê gớm lắm, hóa ra "chuyện xấu" lại là cái này hả?!
Chẳng mảy may bận tâm đến lời đe dọa của Đường Táo, Đường Dĩ Tố thách thức: "Vậy con gọi đi, má mi chẳng sợ đâu."
Đường Táo trừng mắt nhìn Đường Dĩ Tố, thấy mẹ mình đúng là "hết thuốc chữa", bèn nhanh nhảu dùng giọng bình thường gọi một tiếng: "Má mi."
Đường Dĩ Tố cười tủm tỉm gật đầu với thằng bé.
Thấy vậy, Đường Táo lấy hơi, gọi lớn hơn: "MÁ MII!"
Kêu xong, Đường Dĩ Tố còn chưa kịp phản ứng gì thì Đường Táo đã lật đật ngó nghiêng xung quanh.
Do Đường Táo la lớn quá nên có mấy người quay đầu lại nhìn một cái. Thấy không có gì lạ, họ cũng nhanh chóng quay đi làm việc của mình.
Thấy không ai để ý tới bên này, Đường Táo mới thở phào nhẹ nhõm, rồi quay sang nhìn Đường Dĩ Tố với vẻ lo lắng. Ai dè lại thấy cô đang cười tít mắt nhìn mình, vẫn gật đầu y như lúc nãy, lại còn đáp lại: "Ơi."
Đường Táo ngẩn ra. Sự kinh ngạc qua đi, thằng bé vội vàng nghiêm mặt lại, nói với Đường Dĩ Tố: "Má mi đừng có trả lời bừa."
Nói rồi, Đường Táo còn nghiêm túc nói thêm: "Má mi muốn gọi con tên gì cũng được, con cho má mi gọi thoải mái, con không giận đâu. Nhưng mà ở ngoài đường má mi không được lên tiếng linh tinh vậy đâu nha!"
Đường Dĩ Tố nhìn cái mặt ngơ ngác mà đáng yêu muốn xỉu của thằng bé, không nhịn được cười nói: "Nhưng mà Tiểu Táo nè..."
Cô đã chạy đến trường mầm non đón Đường Táo biết bao nhiêu lần, dù là nhà trẻ Thanh Cảng hay trường mầm non Thiên Quỳnh cũng đều đã từng đến. Trừ những ngày nhạy cảm đặc biệt vừa rồi, còn lại ngày thường cô cũng chẳng mấy khi kiêng dè. Trong lòng Đường Dĩ Tố đã sớm chuẩn bị tâm lý cho việc Đường Táo có thể bị lộ diện trước công chúng bất cứ lúc nào.
Sao tự dưng bây giờ Đường Táo lại còn cẩn trọng hơn cả cô vậy nè? Đường Táo nhìn Đường Dĩ Tố vẫn chưa hiểu ra, nó bày ra vẻ mặt như thể "lo cho má mi muốn rầu thúi ruột", rồi nói với cô: "Giờ má mi đóng phim rồi, ai cũng biết má mi là ai, mình phải cẩn thận hơn trước đây mới được."
Đường Dĩ Tố khó hiểu nhìn con: "Sao con biết là mọi người đều biết má mi?"
"Mấy bạn trong lớp nói chuyện phiếm với nhau, có nhắc tới tên của má mi." Đường Táo nghiêm túc, ra dáng một ông cụ non nói. "Má mi hiểu chưa?"
Đường Dĩ Tố nghe vậy liền hỏi lại: "Bạn học của con cũng xem tin tức giải trí nữa hả? Vậy... chuyện xảy ra với má mi mấy hôm trước, con biết hết rồi sao?"
Đường Táo ngớ người ra, vội vàng cúi gằm mặt xuống, chột dạ không dám nhìn thẳng vào mắt Đường Dĩ Tố.
Đường Dĩ Tố có nằm mơ cũng không ngờ tới, lũ trẻ ở trường Thiên Quỳnh lại "trưởng thành sớm" đến mức này, trong lớp đã biết bàn tán về tin tức showbiz nóng hổi rồi.
Mấy hôm trước cư dân mạng mắng chửi Đường Dĩ Tố khó nghe đến mức nào, chính cô biết rõ. Cô cứ tưởng mình đã giấu Đường Táo rất kỹ, nào ngờ đâu những lúc cô không hay biết, thằng bé đã hiểu rõ mười mươi.
Hóa ra lúc cô gồng mình gánh vác áp lực, Đường Táo cũng âm thầm chịu đựng và chờ đợi cùng má mi, hơn nữa vì không muốn để cô lo lắng, nó chẳng hề biểu lộ ra ngoài dù chỉ một chút.
Nghĩ tới đây, Đường Dĩ Tố chỉ biết thầm thấy may mắn, cũng may là chuyện này cuối cùng đã lật ngược thế cờ.
Đường Dĩ Tố tuy để ý đến danh dự, nhưng trong lòng cô càng coi trọng Đường Táo hơn gấp bội. Dù là vì Đường Táo đi chăng nữa, sau này Đường Dĩ Tố nhất định phải biết giữ gìn thanh danh của mình.
Đường Táo trộm ngẩng đầu nhìn thoáng qua, thấy sắc mặt Đường Dĩ Tố ngưng trọng, cậu bé nghĩ ngợi một lát, rồi ghé sát vào tai cô: "Ngọt lắm."
"Hả?"
"Kem, ngọt ngào." Đường Táo nhanh chóng trả lời.
Đường Dĩ Tố không nhịn được vươn tay, xoa xoa mái tóc xoăn của thằng bé: "Kem sắp tan rồi, mau ăn đi nào."
Đứa trẻ này, sao lại có thể đáng yêu đến vậy không biết.