117. Chương 117: Kế Hoạch Của Táo: Chờ Chú Già Đi!

Con Trai Là Nam Phụ

Chương 117: Kế Hoạch Của Táo: Chờ Chú Già Đi!

Con Trai Là Nam Phụ thuộc thể loại Linh Dị, chương 117 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đường Táo đang nhìn Đường Dĩ Tố chằm chằm, bị má mi phát hiện cái là thằng bé vội vàng quay mặt đi chỗ khác.
Ai ngờ đâu lại bắt gặp ánh mắt của Lục Châu.
Vốn dĩ định cúi đầu lảng tránh, nhưng Đường Táo bỗng dưng đổi ý, thằng bé nhăn mặt lại, trừng mắt nhìn Lục Châu.
Lục Châu cũng hơi bất ngờ. Anh vẫn luôn biết Đường Táo tồn tại, cũng đã xem qua hồ sơ của cậu bé, nếu không thì cũng sẽ chẳng giúp Đường Dĩ Tố sắp xếp nhiều chuyện tới vậy.
Nhưng mà nhìn hình với nhìn người thật đúng là cảm giác hoàn toàn khác nhau.
Đường Táo rất đẹp trai, dù đứng giữa một đám con nít thì nó vẫn nổi bật hẳn lên. Tóc hơi xoăn, da trắng nõn nà, đường nét khuôn mặt rõ ràng, sắc sảo, kết hợp những nét đẹp của cả phương Đông lẫn phương Tây, lại thừa hưởng sự tinh tế từ ngũ quan của mẹ.
Không hổ danh là con trai của Đường Dĩ Tố, khí chất vừa nhìn đã thấy khác biệt hẳn so với những đứa trẻ khác.
Có điều, sao Lục Châu cứ cảm giác ánh mắt thằng bé nhìn mình lại tràn đầy vẻ thù địch? Đường Dĩ Tố nhìn hai người đàn ông, một lớn một nhỏ đang nhìn nhau chằm chằm mà ngẩn ngơ cả người. Đúng lúc đó, một người bước tới bên cạnh cô: “Chị là mẹ của bé Đường Táo phải không ạ?”
“Dạ?” Đường Dĩ Tố giật mình, vội vàng đáp lời.
Vừa quay đầu, Đường Dĩ Tố nhận ra liền: “Cô Lâm?”
Người phụ nữ mặc đồng phục nhân viên thương mại này không ai khác chính là Lâm Cẩm, giáo viên chủ nhiệm của Đường Táo ở trường mầm non.
Đường Dĩ Tố nhìn vẻ ngoài của cô Lâm, rồi lại nhìn chiếc áo blouse trắng trên người Đường Táo, trong lòng còn đang thắc mắc thì cô Lâm đã lên tiếng: “Mẹ Đường Táo tới thăm con hả? Đường Táo á, thằng bé thông minh lắm. Nhìn bên ngoài có vẻ khó gần vậy thôi nhưng thực ra là một cậu bé rất lương thiện, thích giúp đỡ mọi người. Chị coi kìa, dù mặt nó lạnh te nhưng mấy bạn nhỏ khác cứ thích vây quanh mãi thôi.”
Đường Dĩ Tố liếc nhìn Đường Táo, đúng là thằng bé đang xụ mặt xuống, nhìn chằm chằm Lục Châu.
Nhưng cô Lâm nói không sai, xung quanh Đường Táo đúng là có không ít bạn nhỏ, cách đó không xa còn có đứa đang gọi tên nó rủ qua chơi. Hồi nãy Đường Dĩ Tố cũng nhờ tiếng gọi đó mới phát hiện ra con mình.
Đường Dĩ Tố nhìn đám nhỏ, hỏi: “Cô ơi, các bé này đều là bạn học của Táo hết hả cô?”
“Đương nhiên là không rồi.” Cô Lâm nghe vậy liền vội vàng giải thích.
Hóa ra gần đây, đài truyền hình Quả Xoài có một chương trình thực tế về gia đình đang rất ăn khách, hợp tác với trường Thiên Quỳnh. Tập mới nhất lấy một phần bối cảnh ở trường, quay xong ở trường rồi thì đoàn làm phim dẫn các bé qua trung tâm thương mại quay tiếp. Nhà trường muốn nhân cơ hội này để các bé được tham gia trải nghiệm thử.
Cô Lâm nói vậy Đường Dĩ Tố mới nhớ ra, chuyện này hồi tháng trước trường đã thông báo cho phụ huynh rồi.
Hoạt động diễn ra trong giờ học, có giáo viên đi theo, không cần phụ huynh tham gia. Hơn nữa, để bảo mật thông tin riêng tư cho học sinh, Đường Dĩ Tố nhớ mang máng trường có gửi văn bản cam kết sẽ để học sinh của trường và học sinh tham gia chương trình tách biệt nhau, hạn chế lên hình. Nếu lỡ xuất hiện trong khung hình thì sẽ báo phụ huynh để quyết định xem có cắt bỏ hay che mặt hay không.
Trường Thiên Quỳnh xưa nay làm việc chu đáo, Đường Dĩ Tố đọc qua thấy không có vấn đề gì, coi như cho Đường Táo đi dã ngoại một chút thôi, nên cũng không để tâm lắm. Ai ngờ lịch quay lại đúng vào hôm nay, xui khiến thế nào lại khiến cô và Lục Châu chạm mặt ngay tại đây!
Cô Lâm nói tiếp: “Bên trường Thiên Quỳnh đã tính toán đến sự an toàn của các bé nên mỗi lớp chỉ chọn một em, mỗi em đều có một giáo viên theo sát. Lớp tôi chọn Đường Táo, do tôi phụ trách trông coi. Nhưng mà đoàn làm phim muốn có nhiều trẻ con cho thêm phần sôi động, trường mình duyệt ít quá nên các trường khác cũng dẫn học sinh tới chơi cùng.”
Lục Châu đứng ngay cạnh Đường Dĩ Tố nãy giờ, nghe vậy liền nói với cô Lâm: “Làm phiền cô giáo rồi.”
Lâm Cẩm là giáo viên trường Thiên Quỳnh, đương nhiên nhận ra vị cổ đông lớn của trường. Thấy Lục Châu khách sáo với mình như vậy, cô Lâm cảm thấy bất ngờ và vinh dự: “Dạ không có chi, đây là trách nhiệm của tôi mà ạ. Trường được hợp tác với đài truyền hình cũng là nhờ công của các vị trong hội đồng quản trị. Các bé chơi vui lắm, hai vị phụ huynh cứ yên tâm.”
Hai vị phụ huynh?
Lục Châu vừa nghe xong, nụ cười trên môi anh lập tức rạng rỡ hơn hẳn.
Đương nhiên Đường Dĩ Tố nhận ra sự thay đổi trên nét mặt anh. Dưới ánh mắt của cô Lâm, Đường Dĩ Tố vừa xấu hổ vừa lúng túng, mặt cô đỏ bừng lên lúc nào không hay.
Đường Táo đứng một bên thấy cảnh này, lập tức cởi chiếc áo blouse trắng ra, đưa cho bạn nhỏ bên cạnh để đóng vai tiếp, rồi chạy ào tới trước mặt Đường Dĩ Tố.
Vừa thấy Đường Táo, sự chú ý của Đường Dĩ Tố lập tức chuyển sang con trai mình, cô kéo thằng bé lại, lau mặt cho nó: “Con có mệt không?”
Tuy là mùa đông nhưng trong trung tâm thương mại mở sưởi ấm lắm, Đường Táo lại bị đám bạn vây quanh nên trán lấm tấm một lớp mồ hôi mỏng.
Đường Táo cúi đầu, để mặc má mi xoa đầu, nhưng miệng thì nín thinh không chịu nói chuyện.
Cô Lâm thấy ba người đứng chung một chỗ, nhìn y hệt một gia đình ba người hạnh phúc, liền hiểu ý mà nói: “À vậy... thôi tôi đi xem tình hình các lớp khác nhé, mẹ Đường Táo trông chừng bé một chút nha, lát nữa tôi quay lại.”
“À, dạ được.” Đường Dĩ Tố đang ngượng chín mặt. Chuyện của Đường Táo và Lục Châu còn chưa biết giải quyết thế nào, có cô giáo ở đây càng khó xử.
Giờ cô giáo chịu đi chỗ khác là tốt nhất rồi. Đường Dĩ Tố gật đầu lia lịa. Đợi cô giáo đi khuất, Đường Dĩ Tố và Lục Châu mới nhìn nhau.
Thấy Đường Dĩ Tố rối bời, hoàn toàn không biết phải làm sao, Lục Châu bèn nói: “Đường Táo chơi nãy giờ chắc cũng mệt rồi, mình tìm chỗ nào ngồi nghỉ một chút đi, được không?”
“Được, được.” Đường Dĩ Tố gật đầu lia lịa, rồi cúi xuống hỏi Đường Táo: “Táo à, con có muốn uống gì không?”
Đường Táo lắc đầu, vẫn im lặng không chịu mở miệng nói chuyện.
Đường Dĩ Tố đành nói: “Vậy lát nữa mình tìm chỗ ngồi trước, con muốn uống gì thì tự gọi, được không?”
Đường Táo liếc nhìn má mi một cái, không gật cũng không lắc, nhưng Đường Dĩ Tố cảm nhận rõ ràng con trai đang giận dỗi.
Bị con nhìn như vậy, Đường Dĩ Tố nhất thời luống cuống, chỉ biết dắt tay thằng bé đi theo Lục Châu vào một quán cà phê.
Trước đó, mối quan hệ giữa Đường Dĩ Tố và Lục Châu vẫn chưa rõ ràng, vốn định hôm nay sẽ nói rõ ràng, nào ngờ lời còn chưa kịp nói thì Đường Táo đã xuất hiện.
Diễn biến này quá nhanh, khiến Đường Dĩ Tố hoàn toàn ngỡ ngàng.
Theo kế hoạch, cô và Lục Châu sẽ xác định tình cảm, quen nhau một thời gian cho ổn định rồi mới giới thiệu Đường Táo với anh. Kết quả bây giờ mọi thứ bị đẩy nhanh bất ngờ, trong chốc lát Đường Dĩ Tố không biết phải mở lời giải thích mối quan hệ này với Đường Táo thế nào, và nên giới thiệu ra sao đây?
Trong lúc bối rối đó, Đường Dĩ Tố dắt Đường Táo ngồi xuống. Thằng bé không nói một lời nào khiến cô cũng mất bình tĩnh theo.
Ngược lại, Lục Châu, người ban nãy bị Đường Dĩ Tố chọc cho hoảng loạn, giờ lại là người bình tĩnh nhất trong ba người.
Thấy hai mẹ con không có tâm trạng gọi món, Lục Châu tự gọi hai ly nước ép cho anh và Đường Dĩ Tố. Thấy Đường Táo đổ mồ hôi nhễ nhại, anh gọi cho bé một ly sữa tươi không lạnh.
Khi ba ly nước được bưng ra, sắc mặt Đường Táo vốn đang dịu lại. Nhìn thấy má mi và Lục Châu uống nước ép giống nhau, còn mình thì uống sữa trắng toát, mặt mày thằng bé lập tức sầm lại lần nữa.
Đường Dĩ Tố thấy vậy biết ngay là có chuyện. Những đứa trẻ khác dù không thích uống sữa, nhưng có nước mang lên thì cũng uống thôi.
Nhưng Đường Táo thì khác, tối nào thằng bé cũng uống một ly sữa nên không hề ghét sữa, nhưng ngay lúc này thì dù có thích uống sữa, thằng bé cũng nhất quyết không chịu uống.
Nếu là ngày thường hai mẹ con uống khác nhau thì chẳng sao, nhưng giờ là thời khắc nhạy cảm, Đường Dĩ Tố rối quá nên đã sơ suất.
Thấy sắc mặt con trai như vậy, Đường Dĩ Tố vội vàng đổi ly của mình với Đường Táo, kéo ly sữa về phía mình, đẩy ly nước ép sang cho con. Như vậy thì Đường Táo và Lục Châu sẽ uống giống nhau. Thà để một mình cô uống sữa còn đỡ hơn để Đường Táo phải uống sữa một mình.
Đổi xong, Đường Dĩ Tố vội vàng định uống một ngụm, giả bộ mình thích uống sữa để Đường Táo đỡ ngượng. Miệng cô còn chưa chạm tới ly thì Lục Châu bỗng lên tiếng: “Dĩ Tố, em uống nước ép đi, ly này anh chưa động đến đâu.”
Nói xong, anh chẳng cần giải thích nhiều, lấy luôn ly sữa trước mặt Đường Dĩ Tố, rồi đẩy ly nước ép của mình sang cho cô.
Cái ly sữa bị chuyển qua chuyển lại, từ chỗ Đường Táo qua chỗ Đường Dĩ Tố, cuối cùng lại lọt vào tay Lục Châu.
Không chỉ Đường Dĩ Tố ngỡ người, mà Đường Táo cũng quay sang nhìn chằm chằm vào ba ly nước sau màn “ảo thuật đổi ly” ngoạn mục.
Dưới ánh mắt của hai mẹ con, Lục Châu cúi đầu nhấp nhẹ một ngụm sữa.
“Là anh sơ suất. Mọi người hay mặc định đồ uống tốt nhất cho trẻ con là sữa, nhưng chính vì vậy mà dễ khiến bọn trẻ nảy sinh tâm lý phản kháng. Một đứa trẻ tự thấy mình đã trưởng thành thì ghét nhất là bị đóng khung với những món như sữa tươi.”
Lục Châu nói rồi cười với Đường Táo: “Giờ chú là trẻ con, còn con là người lớn nha, Đường Táo.”
Đường Dĩ Tố nhìn hai người đàn ông một lớn một nhỏ này.
Lúc không đứng cạnh nhau, thỉnh thoảng Đường Dĩ Tố cũng thấy Lục Châu và Đường Táo có nét giống nhau, từ ngoại hình đến tính cách.
Giờ hai người ngồi đối diện, Đường Dĩ Tố nhìn kỹ lại, quả nhiên không phải ảo giác.
Rõ ràng nhiều khi cô thấy Đường Táo giống mình, nhưng giờ có Lục Châu làm hệ quy chiếu, nhìn góc nghiêng thì hai người này giống hệt nhau như đúc từ một khuôn, chỉ khác là một phiên bản nhí, một phiên bản trưởng thành mà thôi.
Thấy ánh mắt Đường Táo nhìn Lục Châu càng lúc càng lạnh, sợ hai người sẽ nảy sinh mâu thuẫn sâu sắc hơn, Đường Dĩ Tố vội vàng nhét ly nước ép vào tay con, rồi tự mình cũng cầm một ly lên, nói: “Bây giờ má mi và Táo uống giống nhau nè, mình cùng uống nha, được không?”
Ánh mắt Đường Táo rốt cuộc cũng rời khỏi mặt Lục Châu. Thằng bé nhìn thấy má mi đang cầm ly nước mong chờ nhìn mình, trán và mũi cô lấm tấm mồ hôi vì quá lo lắng. Đường Táo đưa tay cầm ly nước lên, uống một ngụm nhỏ cùng với má mi.
Thấy con chịu hợp tác, Đường Dĩ Tố thở phào nhẹ nhõm. Đang rầu rĩ không biết giải thích chuyện Lục Châu thế nào thì thấy Đường Táo đứng dậy, rút khăn giấy, kiễng chân lên lau mồ hôi cho cô.
Đường Dĩ Tố ngẩn ngơ nhìn con trai nghiêm túc lau mồ hôi cho mình. Lau xong, thằng bé nói: “Má mi.”
“Hả con?”
“Tuy má mi đang nóng nhưng cũng uống ít thôi nha, uống đồ lạnh nhiều không tốt cho sức khỏe đâu.” Đường Táo nghiêm túc dặn dò.
Thấy con chịu mở miệng nói chuyện, Đường Dĩ Tố bật cười: “Rồi, má mi nghe lời Táo.”
Đường Táo liếc nhìn Lục Châu một cái, rồi nói với Đường Dĩ Tố: “Má mi biết hôm nay con đóng vai gì không?”
“Bác sĩ chứ gì.” Đường Dĩ Tố trả lời ngay. Chiếc áo blouse trắng đó dễ nhận ra quá mà, hơn nữa Đường Táo mặc vào nhìn hợp cực kỳ. Khí chất của thằng bé, nhất là thói quen sạch sẽ, rất giống cảm giác mà nghề bác sĩ mang lại.
Đường Táo nói: “Trước khi đi cô giáo chuẩn bị nhiều vai lắm: cảnh sát, giáo viên, nhà khoa học, bác sĩ... Con tự chọn làm bác sĩ đó.”
Đường Dĩ Tố tò mò: “Sau này lớn lên, Tiểu Táo muốn làm bác sĩ sao?”
“Dạ.” Đường Táo gật đầu. “Để lỡ má mi bị thương, con có thể tự tay chữa trị cho má mi.”
Đường Dĩ Tố nghe xong liền hiểu ra. Vụ tai nạn lần trước vẫn còn là bóng ma trong lòng Đường Táo. Dù miệng không nói nhưng trong lòng thằng bé rất sợ mẹ bị thương lần nữa, nên mới muốn làm bác sĩ để tự mình bảo vệ mẹ.
Nhưng nghề bác sĩ đâu có hào nhoáng như vẻ bề ngoài. Chưa nói tới chuyện học hành vất vả, chỉ riêng việc nắm giữ sinh mệnh của người khác trong tay đã là một trách nhiệm nặng nề vô cùng.
Sinh lão bệnh tử là lẽ thường, nhưng nhân viên y tế ngày nào cũng phải chứng kiến. Nỗi đau đó người ngoài sao hiểu hết được.
“Táo ngoan, má mi hứa sau này sẽ chú ý sức khỏe, cố gắng không để bị thương nữa.” Đường Dĩ Tố nói với con. “Táo cũng hứa với má mi nha, con muốn làm gì thì cứ làm, đừng suy nghĩ cho má mi quá, đừng vì má mi mà ảnh hưởng tới quyết định của con, được không?”
Đường Táo nhìn vẻ lo lắng của má mi, gật đầu: “Dạ được.”
Sắc mặt thằng bé dần giãn ra, vừa uống nước vừa kể cho Đường Dĩ Tố nghe những chuyện vui lúc chơi đùa. Đường Dĩ Tố thấy con trở lại bình thường thì cũng yên tâm, thỉnh thoảng lại nhỏ to tâm sự với bé.
Thoáng cái ly nước ép đã vơi đi hơn nửa, Đường Dĩ Tố vẫn chưa tìm được cơ hội giới thiệu Lục Châu. Ngay lúc cô đang khó xử thì thấy Đường Táo lau miệng cẩn thận, nhảy xuống ghế nói: “Má mi, con uống xong rồi, con đi trước nha.”
“Ủa?” Đường Dĩ Tố ngỡ người. “Đi liền hả con? Không ngồi với má mi thêm chút nữa sao?”
“Mấy bạn ở ngoài kia đang chờ con chơi cùng, cô Lâm cũng ở đó nữa.” Đường Táo chỉ tay ra ngoài cửa kính quán cà phê, nơi đám trẻ đang chơi đùa ầm ĩ.
Trẻ con ham vui là chuyện thường. Đường Táo đã nói vậy, Đường Dĩ Tố cũng không cản, gật đầu với con.
“Má mi, chú Lục, con đi nha.” Đường Táo vẫy tay chào hai người rồi quay lưng đi ra khỏi quán, hội họp với cô Lâm và đám bạn.
Đường Dĩ Tố nhìn theo bóng dáng vui vẻ của con, từ từ yên tâm. Cô ngồi lại xuống ghế, quay sang thì thấy Lục Châu đang đăm chiêu suy nghĩ.
Đường Dĩ Tố lạ lùng hỏi: “Sao vậy anh?”
Lục Châu nhìn cô: “Em có nhắc đến anh với Đường Táo rồi hả?”
Đường Dĩ Tố lộ vẻ xấu hổ, thành thật lắc đầu.
Lục Châu nói: “Vậy sao Đường Táo biết anh họ Lục?”
Đường Dĩ Tố sững sờ.
────୨ৎ────
Ở một góc khác trong trung tâm thương mại.
Đường Táo mặc lại chiếc áo blouse trắng, chơi với mấy bạn một chút rồi đi thang cuốn xuống lầu dưới.
Đợi chắc chắn mình đã ra khỏi tầm mắt của má mi, Đường Táo tìm một góc ngồi xuống thẫn thờ.
Một lát sau, một cậu bé mặc đồ cảnh sát chạy tới chỗ Đường Táo: “Sao bạn ngồi đây một mình vậy? Không ai chơi với bạn hả? Chơi với tớ nè.”
Hai cô giáo trường Thiên Quỳnh đứng đằng xa thấy hai đứa nhỏ ngồi nghỉ mệt nên cũng không qua làm phiền, chỉ đứng canh chừng từ xa.
Đường Táo liếc nhìn cậu bé kia một cái, nói: “Không muốn chơi đâu.”
Cậu bé kia ngồi xuống cạnh Đường Táo, thắc mắc: “Sao vậy? Táo muốn làm bác sĩ lâu rồi mà, khó khăn lắm hôm nay mới được làm. Bạn xem đồ cảnh sát của tớ nè, ngầu không?”
“Tớ mới gặp má mi đó.” Đường Táo nói.
“Mẹ bạn hả?” Mắt cậu bé kia sáng rực lên, cười toe toét. “Lâu rồi tớ cũng không gặp cô, cô ấy đâu rồi? Có phải cô ấy đang ở trên lầu xem phim cô ấy đóng không?”
“Ừm.” Đường Táo nói lạnh tanh. “Đi với một người đàn ông.”
Nụ cười trên mặt cậu bé kia tắt ngúm, nhìn Đường Táo vừa sốc vừa thương cảm: “Bạn sắp có cha dượng rồi hả?”
Đường Táo nghe ra ngay ý trong lời nói, quay phắt lại trừng mắt nhìn cậu bạn: “Má mi tớ không có giống ba bạn đâu nha, má mi sẽ không bỏ mặc tớ. Hồi nãy ở trên lầu, má mi cứ sợ tớ giận. Tớ mà giận là má mi buồn, tớ không muốn má mi buồn nên mới không thèm giận đó.”
Cậu bé kia bị Đường Táo trừng cho sợ, co rúm người lại.
Nhưng nghe một hồi thấy lùng bùng lỗ tai quá, cậu bé gãi đầu khó hiểu: “Vậy rốt cuộc là bạn đang giận hay không giận?”
Đường Táo lườm cậu bạn một cái, mím môi không chịu nói.
Cậu bé kia sợ Đường Táo giận nên cũng im re. Hai đứa ngồi im lặng một hồi lâu, cuối cùng cậu bé kia mới rụt rè hỏi: “Vậy nếu bạn không thích mẹ tìm cha dượng, sao bạn lại đi xuống đây sớm vậy?”
“Cha kế của Táo cũng không giống mẹ kế của bạn đâu.” Đường Táo nói, giọng rầu rĩ. “Lần trước má mi tớ bị tường đè, là chú ấy cứu má mi... Vì cứu má mi tớ mà chú ấy suýt chết luôn.”
“Vậy hả...” Cậu bé gật gù. “Người lớn ai cũng sợ chết hết. Cha dượng của bạn vì mẹ bạn mà mạng sống cũng không cần, xem ra chú ấy thương mẹ bạn thật đó.”
Đường Táo nhớ lại cảnh Lục Châu đổi ly nước cho Đường Dĩ Tố hồi nãy.
Má mi là con gái, con gái sợ lạnh, mùa đông uống đồ ấm mới tốt.
Lúc Đường Dĩ Tố đổi ly với Đường Táo, thằng bé định cản má mi lại rồi, ai ngờ Lục Châu còn nhanh tay hơn thằng bé.
Những chi tiết nhỏ nhặt mà thằng bé nghĩ tới, Lục Châu cũng nghĩ tới.
Lục Châu lớn tuổi hơn thằng bé, chắc chắn chăm sóc má mi tốt hơn thằng bé.
Hơn nữa...
Đường Táo nhớ tới lúc ở ngoài rạp phim, khi Đường Dĩ Tố chưa phát hiện ra mình, vẻ mặt má mi nói chuyện với Lục Châu khác hẳn bình thường.
Nhìn là biết má mi cũng rất thích cái chú họ Lục đó.
Nghĩ tới đây, Đường Táo hừ một tiếng vẻ không cam lòng: “Hiện tại tớ chưa đủ sức bảo vệ má mi, nên để chú ấy bảo vệ tạm. Chờ sau này chú ấy già, tớ lớn lên rồi thì tới lượt tớ bảo vệ má mi!”
“Ừa!” Cậu bé kia thấy Đường Táo hết giận liền vỗ tay hưởng ứng. “Chờ bạn lớn lên, nếu chú ấy mà cà chớn thì bạn đuổi chú ấy ra khỏi nhà luôn!”
Đường Táo nhìn bộ dạng ngốc nghếch của bạn mình, chiếc mũ cảnh sát đội lệch cũng không biết. Vừa định đưa tay sửa lại giúp thì đúng lúc đó, sau lưng hai đứa cũng vang lên tiếng vỗ tay bộp bộp.
Đường Táo quay lại nhìn, thấy một bé gái nhỏ hơn bọn nó một chút, mặc váy công chúa Elsa phiên bản nhí, đang đứng ngẩn tò te nhìn hai đứa, bắt chước cậu bé kia vỗ tay nhiệt liệt.
“Em là ai vậy? Sao lén nghe bọn anh nói chuyện?” Cậu bé kia thấy có người thứ ba liền ngừng vỗ tay, đứng dậy hỏi.
Bé gái nhìn hai ông anh ngây thơ, không trả lời mà toét miệng cười, chỉ tay vào Đường Táo và cậu bé kia: “Anh cảnh sát, anh bác sĩ!”
Đường Táo và cậu bé kia nhìn xuống bộ đồ trên người, hiểu ra ngay, hóa ra nhóc con này bị mấy bộ đồng phục thu hút.
Bé gái nói xong liền cười hì hì chạy về phía hai người, nhưng chiếc tà váy dài quá quệt xuống đất, mới chạy được hai bước đã dẫm phải tà váy, ngã nhào về phía trước.
“Cẩn thận!” Đường Táo và cậu bé kia cùng hét lên. Đường Táo đứng gần hơn nên không suy nghĩ nhiều, phản xạ có điều kiện lao tới đỡ lấy cô bé!