Con Trai Là Nam Phụ
Chương 119: Nụ Hôn Tạm Biệt
Con Trai Là Nam Phụ thuộc thể loại Linh Dị, chương 119 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đường Dĩ Tố nhìn tấm hình đứa nhỏ trên tay, nếu không phải Lục Châu đưa cho cô, cô còn nghi ngờ có phải ảnh Đường Táo bị ai đó chỉnh sửa cho cũ đi không!
Cậu nhóc trong hình, từ đầu đến chân, trừ mái tóc không xoăn và màu mắt sẫm hơn một chút, thì cậu bé giống Đường Táo như đúc!
Ngay cả chiếc răng hàm dưới bị mẻ một góc cũng trùng khớp với vị trí chiếc răng Đường Táo vừa bị rụng!
"Anh... Sao răng của anh cũng..." Đường Dĩ Tố kinh ngạc đến mức không nói nên lời.
Hai người đều có nét lai Tây, người da vàng đôi khi khó phân biệt được người thuộc chủng tộc khác, coi như chuyện giống nhau là trùng hợp đi, nhưng tại sao đến cái vị trí mẻ răng cũng có thể trùng hợp được hay vậy?!
"Hồi nhỏ anh đi đứng không cẩn thận bị té, men răng sữa yếu nên gãy luôn." Lục Châu giải thích. "Sau này mọc răng mới, chú Lý nghĩ đủ cách bồi bổ cho anh, cứ sợ đây cũng là một loại bệnh di truyền, may mà lớn lên không sao. Đường Táo chắc chắn cũng sẽ không sao đâu."
Tuy nhiên, lời giải thích của Lục Châu cũng không khiến Đường Dĩ Tố yên tâm hơn là bao.
Cô không lo lắng về chiếc răng của Đường Táo, mà là nghi vấn bấy lâu nay tự dưng trỗi dậy mạnh mẽ trong lòng cô.
Cha của Đường Táo rốt cuộc là ai? Theo cốt truyện gốc, Đường Táo lớn lên sẽ trở thành người thừa kế của một gia tộc tài phiệt có thế lực cả hai mặt trắng đen. Trong số những người xuất hiện bên cạnh Đường Dĩ Tố lúc này, người duy nhất đáp ứng đủ điều kiện về gia thế đó chỉ có Lục Châu.
Đường Táo có gien lai, Lục Châu cũng là con lai, cộng thêm tấm ảnh hồi nhỏ giống nhau như hai giọt nước này nữa. Nếu Đường Táo là con ruột của nguyên chủ và Lục Châu thì sao...
Trong phút chốc, lòng Đường Dĩ Tố rối bời, chẳng biết nên vui hay nên buồn.
Nghi vấn này cứ đè nặng trong lòng cô, đến tận khi đưa Đường Táo về nhà vẫn chưa thể gỡ bỏ.
Lục Châu không lái xe về, mà gọi Lý Chí đến đón. Thấy anh định đứng dưới lầu chờ xe, Đường Dĩ Tố bảo Đường Táo ngoan ngoãn nằm nghỉ trước, còn cô xuống tiễn Lục Châu một đoạn.
Hai người đi bộ xuống cầu thang. Đường Dĩ Tố ở khu tập thể cũ, cầu thang khá hẹp, Lục Châu thì cao to, dù đã nép sát vào tường vẫn chiếm hơn nửa không gian, thành ra Đường Dĩ Tố gần như đi kề vai sát cánh với anh.
Mu bàn tay hai người thỉnh thoảng lại chạm nhau, cứ khẽ chạm vào nhau, muốn phớt lờ cũng khó. Đường Dĩ Tố đi được một đoạn thì hơi lùi lại một chút định tách ra, đúng lúc này Lục Châu nắm lấy tay cô.
Anh cao hơn Đường Dĩ Tố rất nhiều, tay chân thon dài, bàn tay cũng to rộng, bao trọn lấy bàn tay nhỏ của Đường Dĩ Tố. Lòng bàn tay anh nóng hổi, nhẹ nhàng vuốt ve đầu ngón tay cô.
Tay Đường Dĩ Tố run lên theo phản xạ, hơi ấm từ tay Lục Châu như lan truyền khắp cơ thể cô. Cả người Đường Dĩ Tố nóng ran, tim đập thình thịch.
Cô ngước lên nhìn, quả nhiên Lục Châu tuy mặt mũi tỉnh bơ nhưng tai thì đỏ bừng như sắp rỉ máu đến nơi.
Đường Dĩ Tố trộm ngắm nhìn sườn mặt anh. Bàn tay đang bị nắm khẽ cử động, rồi trở tay đan mười ngón vào nhau.
Quả nhiên ngay sau đó màu đỏ từ tai Lục Châu lan xuống tận cổ, yết hầu khẽ trượt lên trượt xuống liên hồi.
Da anh vốn trắng trẻo nên những biểu hiện này càng rõ ràng đến mức khó lòng bỏ qua. Đã vậy mà còn cố tỏ ra lạnh lùng để che giấu.
Nhìn bộ dạng cố tỏ ra nghiêm túc của Lục Châu, tâm trạng Đường Dĩ Tố tự nhiên thấy tốt lên hẳn. Cô vốn không phải người giỏi giấu diếm, nên vừa xuống tới lầu một, cô không nhịn được bèn hỏi: "Lục Châu."
"Hửm?"
"Hồi trước anh có quen em không?"
Lục Châu nhìn cô lạ lùng: "Hồi trước?"
"Ừm, trước cái lần gặp ở buổi tiệc đó, anh có từng gặp em chưa?" Đường Dĩ Tố hỏi.
"Chưa từng." Lục Châu trả lời rất nhanh và khẳng định.
Đường Dĩ Tố gặng hỏi: "Anh nghĩ kỹ lại xem, biết đâu mình gặp nhau không phải ở Trung Quốc mà ở nước ngoài thì sao..."
"Anh chắc chắn là chưa." Lục Châu khẳng định.
Thấy anh trả lời nhanh quá, Đường Dĩ Tố nhíu mày: "Anh chưa thèm nghĩ mà trả lời liền vậy hả."
Lục Châu nhìn cô, chân thành nói: "Dĩ Tố, nếu anh đã từng gặp em, anh sẽ không đợi tới tận bây giờ mới theo đuổi em đâu."
Câu nói tình cảm này tuy rất động lòng người, nhưng lại không phải câu trả lời Đường Dĩ Tố mong muốn.
Thấy Đường Dĩ Tố vẫn chưa tin, Lục Châu nói thẳng: "Đường Táo không phải con trai anh."
Đường Dĩ Tố kinh ngạc nhìn Lục Châu.
Sao anh biết cô định hỏi điều này?
Lục Châu nhìn cô đầy bất lực: "Thằng bé giống anh như đúc, ngay từ lần đầu gặp anh đã nhận ra rồi. Nhưng mà Dĩ Tố à, trước khi gặp em, anh chưa từng quen ai hết. Với lại... đối với người nhà họ Lục, có con là một chuyện cực kỳ xa xỉ."
Lục Châu giải thích: "Dạo gần đây trên mạng đồn ầm ĩ về nhà họ Lục, chắc em cũng đọc qua rồi. Trong đó quá nửa là sự thật đó."
"Người nhà họ Lục bị bệnh di truyền, chủ yếu ảnh hưởng tới việc sinh con đẻ cái. Vì khó có con nối dõi nên theo truyền thống, người đàn ông nhà họ Lục khi trưởng thành đều phải làm thụ tinh ống nghiệm. Chỉ ai có con mới có tư cách tranh quyền thừa kế. Mà mấy cuộc thử nghiệm của anh... thất bại toàn tập."
Đường Dĩ Tố tuy có đọc trên mạng nhưng cứ tưởng là chuyện thêu dệt, giờ nghe chính miệng Lục Châu nói ra, cô vừa sốc vừa vẫn cảm thấy không thể tưởng tượng được.
"Vậy... vậy anh không có con mà vẫn cướp được quyền điều hành Lục gia sao?"
Thực ra khi hỏi câu này, Đường Dĩ Tố đã tin hơn phân nửa rồi.
Dù không chắc Lục Châu nói thật hay nói dối, nhưng chuyện Lục gia dùng con cái để tranh quyền là thật. Nếu Đường Táo là con Lục Châu thì chẳng có lý do gì anh lại để thằng bé lưu lạc bên ngoài, tự làm khó mình trong cuộc chiến giành quyền lực cả.
Huống hồ giờ cô đã quyết định quen anh, nếu Đường Táo là con anh thì lợi nhiều hơn hại, Lục Châu cũng chẳng cần thiết phải đến tận bây giờ vẫn không nhận con.
Lục Châu nghe vậy cười nhẹ: "Người có tài mới ngồi được ghế đó. Tụi nó tuy không phục nhưng cũng chẳng làm gì được anh. Anh từng nghĩ sau này muốn có con thì xin con nuôi, mãi tới khi gặp em... Đối với anh, việc em đã có Đường Táo trước khi gặp anh là một chuyện cực kỳ may mắn."
Lục Châu ngừng một chút rồi nói tiếp: "Trước khi gặp em, anh chẳng hứng thú với ai cả. Tuy em là ngoại lệ, nhưng anh không chắc tụi mình có thể có con hay không. Anh có thể dốc hết sức cho em mọi thứ anh có, nhưng con cái thì không được..."
Đường Dĩ Tố không ngờ mình chỉ định hỏi chuyện cha của Đường Táo mà lại chuyển hướng sang chuyện này.
Thấy vẻ mặt Lục Châu buồn bã, cô vội nói: "Có Đường Táo là đủ rồi, em cũng đâu nhất thiết phải đẻ thêm con đâu... Miễn sau này anh đối tốt với Đường Táo là được, không được vì anh không phải cha ruột mà bỏ bê thằng bé đâu nhé."
Lục Châu nhìn Đường Dĩ Tố, ánh mắt anh dưới ánh đèn đường sáng rực như những vì sao.
Bị nhìn chằm chằm, Đường Dĩ Tố hơi ngượng ngùng: "Thôi em lên nhà trước đây."
Nói xong cô quay lưng định đi, mà quên mất tay hai người vẫn đang đan chặt vào nhau. Chưa kịp bước đi thì đã bị Lục Châu kéo ngược lại.
Theo quán tính, Đường Dĩ Tố ngã vào lòng Lục Châu. Cô ngước lên thì nghe tiếng anh thì thầm bên tai: "Buổi hẹn hò kết thúc."
"Hả?" Đường Dĩ Tố mở to mắt nhìn anh.
Lục Châu cúi xuống, hôn nhẹ lên má cô một cái: "Nụ hôn tạm biệt."
Môi anh chạm nhẹ vào má làm cô thấy nhột nhột.
Đường Dĩ Tố nhìn mặt Lục Châu, chợt nhớ tới trò chơi "nói thật" hồi còn ở đoàn phim.
Nếu chuyện bệnh di truyền là thật, có lẽ lúc đó Lục Châu không nói dối, anh chưa từng thân mật với ai, kể cả nụ hôn đầu cũng còn nguyên.
Tuy Đường Dĩ Tố cũng ế từ trong bụng mẹ, nhưng cô luôn có cảm giác mình "có kinh nghiệm" hơn Lục Châu. Giờ được anh hôn má, lòng cô bỗng thấy xốn xang khó tả.
Cô nhẹ nhàng rút tay ra, vòng tay lên ôm cổ Lục Châu, tay kia áp lên mặt anh, kéo anh cúi xuống thấp hơn. Sau đó Đường Dĩ Tố kiễng chân, khẽ chạm môi lên môi Lục Châu một cái.
Lục Châu trố mắt nhìn cô, sững sờ, trong đôi mắt anh chỉ còn lại hình bóng Đường Dĩ Tố.
Lần đầu thấy anh phản ứng như vậy, Đường Dĩ Tố thấy thú vị ghê. Nhân lúc Lục Châu còn đang ngẩn người, tay cô trượt xuống ngực anh, dùng sức đẩy mạnh một cái.
Lục Châu lùi lại hai bước, lưng dựa vào tường. Còn chưa kịp đứng vững thì Đường Dĩ Tố lại lao tới. Do Lục Châu quá cao nên cô phải nhón chân, cơ thể gần như dán chặt vào người anh, lại "chụt" thêm một cái nữa lên môi.
Hôn xong, Đường Dĩ Tố quay đầu chạy biến.
Chạy một mạch lên nhà, đóng sầm cửa lại mà tim Đường Dĩ Tố vẫn đập thình thịch không ngừng.
Nụ hôn đầu tiên thì chưa thấy gì, tới cái thứ hai lúc ép Lục Châu vào tường, người cô dán chặt vào người anh, lập tức cảm nhận rõ mồn một sự thay đổi của cơ thể anh!
Đừng nhìn dáng vẻ Lục Châu ngốc nghếch vậy thôi chứ chỗ đó của anh đã chọc vào người cô...
Trời ơi, cái anh chàng Lục Châu này tâm tư đen tối quá đi, mới hôn có cái chụt thôi mà phản ứng dữ vậy.
Đường Dĩ Tố ôm khuôn mặt nóng ran chui vào nhà vệ sinh, vất vả lắm mới hạ hỏa được. Cô quay lại phòng ngủ thì thấy Đường Táo đang nhìn mình chằm chằm với ánh mắt tinh quái.
"Làm gì nhìn má mi dữ vậy?" Đường Dĩ Tố giật mình hỏi.
"Con thấy hết rồi nha." Đường Táo nói, giọng bình thản.
Đường Dĩ Tố: "??"
Đường Táo hất cằm về phía cửa sổ. Đường Dĩ Tố chạy lại ngó xuống, vừa kịp nhìn thấy Lý Chí lái xe đến đón Lục Châu đi. Mà góc tường lúc nãy hai người hôn nhau, nhìn từ cửa sổ phòng này xuống là thấy rõ mồn một!
Dưới lầu, Lục Châu vừa lên xe đã thấy Lý Chí cứ lén nhìn mình qua gương chiếu hậu, vẻ mặt như muốn nói nhưng lại thôi.
Gió lạnh lùa qua cửa sổ xe nhưng người anh vẫn nóng hừng hực không sao hạ nhiệt nổi. Lục Châu cố giữ vẻ mặt bình thường, hỏi Lý Chí: "Có chuyện gì thì nói đi."
"Thiếu gia chưa xem điện thoại sao?"
Lục Châu ngước nhìn tài xế.
Lý Chí nói: "Cô Dĩ Tố gặp chuyện rồi."