Con Trai Là Nam Phụ
Chương 126: Tấm Thiệp Mời Của Đường Táo
Con Trai Là Nam Phụ thuộc thể loại Linh Dị, chương 126 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đường Dĩ Tố xuống lầu, thấy Đường Táo đang gặm bánh mì, trong lòng thầm cảm ơn Tần Hoa đã chu đáo. Cô bước tới nói: "Muộn thế này rồi không kịp nấu cơm đâu, em đã gọi đồ ăn bên ngoài rồi, chúng ta ăn tạm một bữa nhé chị."
Quán Đường Dĩ Tố gọi nằm ngay gần đây nên đồ ăn giao tới khá nhanh. Căn phòng nhỏ xíu giờ đã chật kín ba người lớn và một đứa trẻ. Cũng may bàn ăn nhà cô có thể mở rộng ra được, vừa đủ cho bốn người ngồi.
Khi còn ở đoàn phim, Đường Dĩ Tố thường ăn cơm hộp cùng Lục Châu, thường ngày cũng hay đi ăn cùng Tần Hoa, nên cô thấy điều đó cũng bình thường. Nhưng khổ nỗi Tần Hoa và Lục Châu đâu có thân thiết, mà Đường Táo với Lục Châu cũng ít khi tiếp xúc với nhau.
Ban đầu mọi người còn chăm chú ăn, nhưng ăn được một lúc, ánh mắt Đường Dĩ Tố cứ dán chặt vào Lục Châu và Đường Táo.
Tần Hoa ngồi đối diện quan sát rõ hơn, cũng không nhịn được mà liếc nhìn hai người đàn ông, một lớn một nhỏ này.
Thật tình mà nói... Hai người không chỉ giống nhau như đúc, mà đến cả nết ăn, tư thế ngồi, và những biểu cảm nhỏ nhặt cũng y hệt nhau. Đường Táo cứ như một phiên bản thu nhỏ của Lục Châu vậy.
Lúc Tần Hoa về, cô ấy còn tò mò hỏi thêm mấy câu. Đường Dĩ Tố nhớ tới bệnh di truyền của Lục Châu, ngoài việc lắc đầu chối đây đẩy thì cũng chẳng biết giải thích thế nào cho phải.
Lúc Lục Châu đến bằng hai xe, lúc về thì một tài xế đưa Tần Hoa về nhà. Đợi mọi người an toàn hết, Lục Châu về đến nhà còn nhắn tin báo cho Đường Dĩ Tố để cô yên tâm.
Đường Dĩ Tố đọc tin nhắn xong, bỏ điện thoại xuống rồi đi vào phòng ngủ.
Lúc này Đường Táo đã tắm rửa sạch sẽ, ngoan ngoãn nằm trên giường chờ ngủ. Bình thường thì Đường Dĩ Tố sẽ kể chuyện cổ tích hay những câu chuyện vui vẻ cho con nghe, nhưng hôm nay xảy ra quá nhiều chuyện. Thay thuốc cho Đường Táo xong, cô nằm xuống bên cạnh, vuốt ve mái tóc mềm mại của con, thì thầm: "Đường Táo nè, hôm nay đi học có vui không con?"
Đường Táo ngọ nguậy cái đầu, ngước lên nhìn má mi.
Một lát sau, như hiểu thấu lòng mẹ, nó nói: "Cô giáo quan tâm con lắm, cứ xin lỗi con mãi. Các bạn cũng hỏi mặt con bị làm sao, lúc chơi trò chơi ai cũng nhường con hết cả. Má mi yên tâm nhé."
Nhìn bộ dạng lém lỉnh của con, Đường Dĩ Tố bật cười, vỗ nhẹ lưng nó: "Vậy lúc tan học thấy đông người trước cổng trường, con có sợ không?"
Đường Táo lắc đầu.
Một lúc sau, thằng bé chủ động hỏi: "Má mi, vậy là sau này ai cũng biết con là cục cưng của má mi rồi hả?"
Đường Dĩ Tố gật đầu: "Đúng rồi con."
"Vậy con có được khoe với các bạn trong lớp là người đóng trong phim đó là má mi của con không?" Đường Táo nghe vậy, mắt sáng rỡ nhìn mẹ.
Đường Dĩ Tố tiếp tục gật đầu: "Được chứ."
Đường Táo nghĩ ngợi một lát, rồi hỏi vẻ không chắc chắn: "Mà fan của má mi... có ghét con không ta?"
"Con cũng biết fan là gì nữa hả?" Đường Dĩ Tố cười hỏi.
"Đương nhiên là con biết rồi." Đường Táo nghiêm túc đáp.
"Má mi làm gì có fan đâu, con lo xa quá đi." Đường Dĩ Tố bật cười.
Đường Táo nghe vậy mặt nghiêm lại ngay lập tức: "Sao má mi không có fan được, nhiều người thích má mi lắm mà. Họ không tin con là cục cưng của má mi thôi."
"Con coi tin tức trên mạng rồi hả?" Đường Dĩ Tố hỏi ngay.
Đường Táo lắc đầu lia lịa: "Dạ không có ạ."
Còn chối nữa, nhìn cái mặt là biết tỏng.
Nhưng mà lần này Lục Châu dập tắt dư luận quá nhanh. Chắc lúc Đường Táo tới trường, lén lút lướt mạng xem thì mũi dùi đã chĩa sang Lục Châu. Tin xấu về Đường Táo đã bớt đi nhiều. Cùng lắm nó và các bạn chỉ thấy tin về Lục Châu thôi.
Mà tin đồn về Lục Châu toàn xoay quanh bệnh di truyền, những từ chuyên môn đó đừng nói trẻ con mẫu giáo, đến học sinh tiểu học đọc còn chưa chắc đã hiểu, nên Đường Dĩ Tố cũng đỡ lo nó nghĩ linh tinh.
Nghĩ vậy, cô nói với con: "Mặc kệ người ta tin hay không, con vẫn là cục cưng của má mi, đây là sự thật không ai thay đổi được. Hồi trước chưa công khai cũng vậy, giờ công khai rồi cũng y chang, không khác gì cả."
Đường Táo gật gù ra vẻ đã hiểu, yên tâm nằm xuống cạnh mẹ.
Nhưng được một lúc, nó lại quay sang hỏi: "Vậy sau này má mi có tới trường đón con được nữa không?"
"Trừ những trường hợp đặc biệt, có ngày nào má mi không đi đón con đâu?" Đường Dĩ Tố hỏi vặn lại.
Đường Táo ngẫm nghĩ thấy đúng, gật đầu rồi xoay người đi ngủ.
Nhưng chưa được mấy giây, nó lại quay sang: "Mà má mi ơi, hôm diễn văn nghệ ở trường má mi có tới không?"
"Hỏi thừa, dù có chuyện gì đi nữa thì má mi cũng chắc chắn sẽ tới." Đường Dĩ Tố khẳng định chắc nịch.
Đường Táo nghe xong cười tít mắt, rồi bật dậy nhảy tưng tưng khỏi giường, chạy đi lấy cái cặp sách mang tới trước mặt mẹ: "Má mi, coi nè."
Đường Dĩ Tố định mắng nó vì tội nhảy xuống đất không mang dép, nhưng nhìn mặt nó hớn hở quá nên đành thôi, cô nhìn theo tay nó chỉ.
Trong cặp Đường Táo xếp ngay ngắn những tấm thiệp nhỏ. Sáng nay lúc soạn cặp cho con cô chưa thấy, chắc là mới được phát ở trường.
"Thiệp mời của trường đó." Đường Táo hào hứng khoe. "Cô giáo nói các con có thể mời ba mẹ, bạn thân tới dự. Bạn thân con toàn học chung trường nên không cần mời, con mang về hết nè."
Đường Dĩ Tố cầm lên xem kỹ. Thiệp mời in hình hoạt hình ngộ nghĩnh, màu sắc sặc sỡ, nhìn là biết dành cho trẻ con.
"Vậy giờ... con tính mời má mi hả?" Đường Dĩ Tố hỏi.
Đường Táo chỉnh đốn lại trang phục, vuốt lại cổ áo, tay áo pijama cho thẳng thớm, rồi trịnh trọng rút tấm thiệp ra, hơi cúi người, đưa hai tay dâng lên trước mặt Đường Dĩ Tố như một quý ông nhí.
Đường Dĩ Tố nhìn bộ dạng "ông cụ non" của con mà muốn bật cười, nhưng cố nhịn, cũng nghiêm túc gật đầu, đưa tay nhận lấy tấm thiệp một cách "thục nữ".
"Đã nhận, má mi rất mong chờ tiết mục của con ngày hôm đó nhé." Đường Dĩ Tố nói.
Đường Táo cười toe toét, mà cười lớn quá làm động tới vết thương, đau điếng nên vội ngậm miệng lại.
Đường Dĩ Tố cất thiệp qua một bên rồi kiểm tra vết thương trên môi con.
Vết thương trong miệng lành nhanh, đã bắt đầu khép miệng lại rồi. Nhưng vết ngoài môi do ăn uống nói chuyện nhiều nên dễ bị nứt, dù có bôi linh tuyền đông lạnh thì cũng lâu lành hơn vết thương bên trong.
Cô lấy hũ linh tuyền bôi cho con, vừa bôi vừa dỗ: "Tiểu Táo không đau nha, một lát là hết đau liền, qua mấy bữa nữa là lành lặn thôi..."
Đường Táo ngoan ngoãn đứng yên cho mẹ bôi thuốc. Xong xuôi, nó mới nói: "Má mi, con còn mấy tấm thiệp nữa."
Đường Dĩ Tố nhìn con, thấy vẻ ngập ngừng là hiểu ngay: "Vậy... Tiểu Táo có muốn mời dì Tần Hoa với chú Lục tới xem con diễn không?"
Đường Táo gật đầu cái rụp.
"Vậy con muốn tự đưa hay nhờ má mi đưa giúp?"
Đường Táo nhìn mẹ, lí nhí: "Con muốn tự mình mời."
"Muốn cho họ thấy thành ý của con đúng không?" Đường Dĩ Tố cười.
Đường Táo gật đầu.
Hai mẹ con cất kỹ thiệp mời rồi mới leo lên giường nằm lại.
Đường Táo kể cho mẹ nghe về nội dung buổi biểu diễn. Hóa ra nó tham gia đến hai tiết mục: một là tiết mục tập thể của lớp, hai là tiết mục hợp tác giữa các lớp với nhau.
"Diễn chung với bạn lớp khác hả? Vậy các con phải tốn thời gian làm quen tập luyện lắm mới ăn ý được phải không?" Đường Dĩ Tố hỏi.
Đừng nói trẻ con, người lớn làm việc chung còn phải mất thời gian làm quen nữa là.
Đường Táo quen hết bạn trong lớp rồi nên tiết mục lớp thì cô không lo, nhưng tiết mục liên lớp này phải hợp tác với bạn nhỏ không quá quen thuộc, Đường Dĩ Tố hơi lo lắng.
Đường Táo nở nụ cười "mẹ yên tâm đi" với Đường Dĩ Tố, nói: "Cái bạn diễn chung với con, hồi trước chơi chung với con mãi."
"Chơi chung mãi hả?" Đường Dĩ Tố ngạc nhiên.
"Lúc học những môn ngoại khóa." Đường Táo kể. "Lúc trồng cây, làm thạch rau câu, hay cưỡi ngựa, các con hay chung nhóm lắm. Bạn đó ngốc nghếch lắm, cái gì cũng đợi con chỉ bảo, được cái học nghiêm túc và cũng rất ngoan."
Đường Dĩ Tố nghe vậy cũng khẽ cười: "Rồi rồi."
"À đúng rồi má mi, hồi nãy ở dưới lầu con gặp một người." Đường Táo sực nhớ ra.
"Hả?"
"Cô ấy muốn làm bạn tốt với con, con đã cho cô ấy một tấm thiệp mời rồi."
Đường Dĩ Tố biết nãy Tần Hoa dắt Đường Táo đi chơi, tưởng nó nói những người bạn mới quen trong khu vui chơi nên không để ý nhiều lắm, chỉ bảo: "Vậy tốt quá rồi, Táo nhà mình càng ngày càng nhiều bạn nhỉ."
Đường Táo mỉm cười, rồi rúc vào người má mi ngủ ngon lành.
Hôm nay đối với Đường Dĩ Tố mà nói đúng là một ngày dài đầy biến động, cứ tưởng sẽ ảnh hưởng tới Đường Táo, nhưng ngoài dự đoán, thằng bé thích nghi nhanh kinh khủng. Nó không những không ghét Lục Châu mà tâm trạng còn vui hơn hẳn ngày thường.
Những tin đồn nhảm nhí kia đến rồi đi như một cơn gió thoảng, chẳng để lại chút gợn sóng nào trong lòng con trẻ.
Có lẽ vì trong lòng nó chỉ quan tâm mỗi Đường Dĩ Tố, nên được danh chính ngôn thuận làm con của má mi là điều hạnh phúc nhất rồi.
Tâm lý mình còn yếu hơn cả một đứa trẻ con, Đường Dĩ Tố thầm cảm thán. Thấy con không sao, cô cũng yên tâm, nắm tay con chìm vào giấc ngủ.
Trong khi hai mẹ con ngủ say sưa thì ở một góc nào đó trên mạng, một diễn đàn không quá hot nhưng có lượng người dùng ổn định đang xôn xao vì một video ngắn vừa được đăng tải.
[Hôm nay ở trường quay "Đồng Hành Cùng Ba", có một tai nạn nhỏ, xem mà xót hết cả ruột. [Video]]
"Đồng Hành Cùng Ba" là show thực tế về gia đình đang hot gần đây, chủ yếu xoay quanh các ông bố và con cái, tất nhiên vì trẻ còn nhỏ nên thỉnh thoảng các bà mẹ cũng lên hình.
Chương trình có 5 gia đình tham gia từ nhiều lĩnh vực khác nhau, mỗi gia đình đều có một thành viên là người nổi tiếng quen mặt với công chúng để tăng sức hút.
Show mới chiếu được một tập, phản hồi rất tốt, đang trên đà tăng nhiệt. Diễn đàn này tập trung khá nhiều fan cứng của show nên mọi động tĩnh đều được soi kỹ.
Khác với phim ảnh, show thực tế có chu kỳ quay ngắn, thường quay trước tối đa một tháng. Hiện tại đã quay đến tập 3, bối cảnh là trường mầm non Thiên Quỳnh, chủ đề là cho các bé trải nghiệm cuộc sống thú vị ở trường và thực hiện nhiệm vụ.
Trong lúc chờ tập mới, một số khán giả yêu thích chương trình thường lập topic thảo luận các chi tiết liên quan, chia sẻ các đoạn clip hậu trường.
Topic này nói là hiện trường quay phim, lại có video nên lập tức thu hút không ít người bấm vào xem.
Xem xong video, diễn đàn bùng nổ thảo luận.
[Bé trai này là ai vậy? Trời ơi... nhìn thương quá!]
[Nhìn đau thấu trời xanh, nhân viên làm ăn kiểu gì vậy, lỡ có chuyện gì thì sao!]
[Trời ơi, máu me be bét, cái này là tai nạn trường quay rồi hả? Thằng bé sao rồi? Có bị gì không?]
[Bé trai đẹp trai quá trời! Cảm giác đây là nhóc tì đẹp nhất tôi từng thấy luôn! Tội nghiệp quá, huhu.]
[Wow, anh hùng cứu mỹ nhân kìa, ghen tị với bé Vũ Linh ghê!]
[Muốn ôm bé vào lòng dỗ dành ghê nơi.]
[Hết video rồi hả? Đoạn sau thế nào rồi? Vết thương trong miệng nhóc đó có sao không? Tiếp theo ra sao, rồi nhóc đó có được lên sóng tiếp không vậy?]
[Có ai lo giống tôi không, đẹp trai thế này mà bị hủy dung thì tiếc lắm!]
[Hình như có nét lai hả? Bé là con lai hay sao? Con nhà ai vậy? Sao nhí hay là người qua đường?]
[Chủ thớt đâu rồi, kể tiếp đi! Không kể tối nay tôi mất ngủ đó!]
Chủ thớt hiển nhiên cũng không ngờ video mình đăng lên lại gây phản ứng dữ dội như vậy, vội vàng trả lời ở bên dưới:
[Tôi cũng tình cờ quay được thôi, xảy ra chuyện cái là nhân viên bu lại xử lý ngay, đông quá tôi không dám chen vào. Mà hình như bé đó không phải người trong show đâu, giống người qua đường hơn, lúc đó bé đang ngồi chơi với một bé trai khác... Cụ thể tôi cũng không rõ, mọi người qua Fanpage chương trình hỏi thử xem.]
Lời giải thích của chủ thớt như vẽ đường cho hươu chạy, dân tình lập tức tìm đến Weibo truy tìm manh mối.
Dù sao tập 3 quay ở trung tâm thương mại công khai, tai nạn xảy ra chắc chắn không chỉ mình chủ thớt biết.
Diễn đàn này chỉ là một góc nhỏ chuyên buôn chuyện showbiz, sức ảnh hưởng không bằng Weibo nên qua một đêm sự việc vẫn chưa bùng lên.
Vì thế cả Đường Dĩ Tố lẫn công ty quản lý đều chưa hay biết gì.