129. Chương 129: Ngã Rẽ Vận Mệnh

Con Trai Là Nam Phụ

Chương 129: Ngã Rẽ Vận Mệnh

Con Trai Là Nam Phụ thuộc thể loại Linh Dị, chương 129 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nếu nhìn thấy Đường Táo lúc bình thường, chắc chắn Liễu Tĩnh sẽ nhận ra ngay đó là con của Lục Châu. Nhưng hôm đó mặt thằng bé bị dán băng gạc che kín mít, Liễu Tĩnh nhìn không ra, trong khoảnh khắc đó, cô ta động lòng trắc ẩn.
Ai ngờ đâu sự mềm lòng đó lại dẫn đến cả chuỗi sự kiện, cuối cùng lại tác thành cho hai người họ.
Nghĩ tới đây, Liễu Tĩnh không giấu được vẻ ấm ức trên mặt. Chưa kịp hối hận xong thì Lục Châu đã nói thêm một câu: "Chuyện của Liễu gia, anh sẽ điều tra làm rõ mọi chuyện."
Liễu Tĩnh giật mình. Ý của Lục Châu là không định bỏ qua cho Liễu gia sao? Đang định mở miệng phân bua thì Lục Châu nhìn thẳng vào cô ta: "Cả em nữa."
Mặt Liễu Tĩnh xám ngoét như tro tàn, mấp máy môi định nói gì đó nhưng cuối cùng lại im lặng.
Đường Dĩ Tố và Đường Táo đã gặp Lục Châu, hai cha con giống nhau như đúc, sớm muộn gì cũng sẽ nhận ra quan hệ ruột thịt thôi.
Hôm nay Liễu Tĩnh trong lúc nguy cấp đã nói ra hết sự thật, biết đâu cũng là vì dự cảm được tương lai, muốn cứu vãn chút tình nghĩa còn lại.
Chuyện đã qua mấy năm, Liễu gia vì lợi ích cá nhân mà làm điều sai trái, gây ra biết bao tội lỗi. Nhưng cũng nhờ những lời thú nhận của Liễu Tĩnh hôm nay mà Đường Táo được cứu mạng.
Liễu Tĩnh hiểu tính Lục Châu, anh là người công tư phân minh. Năm xưa anh giải quyết những trưởng bối trong tộc ổn thỏa ra sao thì giờ đối với chuyện cũ, chuyện nay, anh coi trọng Đường Táo bao nhiêu thì sẽ xử lý nghiêm túc bấy nhiêu.
Thôi thì tới đâu hay tới đó vậy.
Nghĩ thông suốt, Liễu Tĩnh cười khổ, cúi đầu nhắm mắt chấp nhận số phận.
Đúng lúc này, thang máy "ting" một tiếng mở ra.
Trợ lý dẫn theo vài người trẻ tuổi bước vào, đó chính là những người tình nguyện hiến máu mà Lục gia đã liên hệ trước.
Tình hình Đường Táo đang nguy cấp, dù chuyện quá khứ có gây chấn động đến đâu cũng không quan trọng bằng tính mạng của đứa trẻ. Đường Dĩ Tố và Lục Châu không nói thêm lời nào với Liễu Tĩnh, vội vã dẫn người hiến máu vào trong.
Cũng may tình trạng của Đường Táo tuy nguy kịch nhưng không nguy hiểm đến tính mạng. Nếu là người lớn thì ca phẫu thuật này không có gì khó khăn, nhưng vì Đường Táo còn nhỏ nên các bác sĩ phải cẩn trọng hơn nhiều. Sau vài tiếng đồng hồ phẫu thuật, xác nhận thằng bé đã hôn mê nhưng tạm thời không còn nguy hiểm, Đường Dĩ Tĩu mới thực sự thở phào nhẹ nhõm.
Ngoài mặt cô tỏ ra bình tĩnh nhưng trong lòng cô dậy sóng. Trải qua bao nhiêu chuyện, giờ tinh thần cô chùng xuống, cả người rã rời như muốn ngã quỵ.
Lục Châu thấy cô mặt mày tái mét, mắt hằn những tia máu, thần trí hoảng loạn, liền giục cô đi nghỉ ngơi: "Không được, Đường Táo tỉnh lại không thấy má mi, chắc chắn nó sẽ..."
"Bác sĩ nói thằng bé mới phẫu thuật xong, ít nhất phải ngủ tới trưa mai mới tỉnh." Lục Châu ngắt lời. "Anh sẽ canh chừng, chừng nào nó sắp tỉnh anh gọi em dậy."
Đường Dĩ Tố định phản đối, Lục Châu lại nói: "Dĩ Tố, cho anh cơ hội ngắm nhìn con kỹ một chút đi."
Đường Dĩ Tố nhìn vẻ mặt của anh, nhớ đến sự thật đã bị chôn vùi bao năm nay. Nếu không nhờ những sự cố xui rủi này, không biết đến bao giờ hai cha con mới nhận nhau.
Nhớ lại những gì xảy ra với Đường Táo trong truyện, chắc chắn đó không phải là một quá trình vui vẻ gì.
Thật ra xét ở góc độ nào đó, Đường Táo và Lục Châu còn thân thiết hơn cả cô và Đường Táo. Dù sao cô cũng là người xuyên không từ thế giới khác, còn hai cha con họ đều là nhân vật trong cuốn sách đó.
Với người đã đọc truyện như Đường Dĩ Tố mà sự thật đêm nay còn gây chấn động đến thế này, huống chi là Lục Châu, chắc anh còn sốc hơn rất nhiều.
Nghĩ đến đây, Đường Dĩ Tố đè nén cảm giác không nỡ trong lòng, gật đầu với Lục Châu: "Vậy anh cũng nhớ nghỉ ngơi nha, Đường Táo có chuyện gì anh nhớ báo em ngay nhé."
"Yên tâm đi." Lục Châu cúi xuống hôn nhẹ lên trán cô, rồi mới quay người bước vào phòng bệnh.
Lục Châu đi rồi, Đường Dĩ Tố cũng không ngủ được ngay. Quá nhiều chuyện xảy ra khiến đầu óc cô rối bời. Lúc thì nhớ lời Liễu Tĩnh, lúc lại nhớ những ngày tháng cô ở bên Đường Táo, rồi lại nhớ những tình tiết trong truyện, và còn... còn điều gì đó mà cô đã bỏ sót chăng?
Mãi tới lúc ngủ thiếp đi, Đường Dĩ Tố vẫn không nhớ ra. Nhưng trong giấc mơ, nỗi lo lắng sâu kín trong lòng cô lại hiện lên rõ mồn một.
Cô choàng tỉnh dậy, thở hổn hển, một lúc lâu sau mới hoàn hồn, đưa tay quẹt trán.
Ngón tay lạnh ngắt chạm vào thái dương ướt đẫm mồ hôi. Mồ hôi lạnh đã túa ra từ lúc nào không hay.
Đường Dĩ Tố nhìn trân trân lên trần nhà, ngoài cảm giác tim đập thình thịch ra thì cô hoàn toàn không nhớ mình đã mơ thấy gì mà lại sợ hãi đến thế.
Với tay lấy điện thoại xem giờ, cô mới ngủ được chưa đầy hai tiếng đã bị đánh thức.
Nằm mãi không ngủ lại được, Đường Dĩ Tố quyết định ngồi dậy, bắt đầu giải mã các tập tin trong máy tính.
Trong máy có vô số thư mục, ghi chép chi chít những dòng nhật ký của nguyên chủ. Nhưng nguyên chủ cũng rất khôn ngoan, phần lớn tập tin đều trống không hoặc bị mã hóa phức tạp.
Lúc mới xuyên qua, Đường Dĩ Tố đã giải mã được phần nhật ký liên quan đến Tống Thần Hạo. Sau đó bận rộn sự nghiệp và chăm con, thêm vào đó là việc không mấy hứng thú với quá khứ của nguyên chủ nên cô không xem tiếp. Mãi tới bây giờ cô mới bắt đầu giải mã lại.
Trước đây không mở được thì giờ chỉ trong một đêm cũng không thể tìm ra hết.
Nhưng khi đọc được vài đoạn nhật ký vụn vặt, những điều trước đây cô không hiểu giờ đã dần sáng tỏ nhờ cô đã biết được chân tướng sự việc.
Những ghi chép này xác minh lời Liễu Tĩnh nói hoàn toàn là sự thật.
Đường Dĩ Tố day day trán, nhìn đồng hồ thấy trời đã hửng sáng. Giờ này dậy chắc Lục Châu không nghi ngờ cô ngủ ít đâu. Cô yên tâm đứng dậy, tranh thủ đến bệnh viện.
Lục Châu nhìn Đường Dĩ Tố mặt mày tái nhợt, rõ ràng là thiếu ngủ trầm trọng mà còn cố gắng nở nụ cười với anh: "Em đã ngủ đủ rồi, qua đây chờ Đường Táo tỉnh với anh nè."
Lần đầu tiên thấy Đường Dĩ Tố có vẻ mặt như vậy, dù biết rõ cô nói dối nhưng Lục Châu cũng đành chịu, vẫy tay bảo cô lại ngồi cạnh mình, cùng ngắm nhìn Đường Táo đang ngủ say.
Kể sơ qua tình hình Đường Táo cho cô yên tâm xong, Lục Châu chuyển chủ đề: "Nguyên nhân vụ tai nạn anh đã điều tra xong rồi."
Đường Dĩ Tố giật mình thon thót.
Chuyện xảy ra ở trường Thiên Quỳnh, ngay trước mắt bao người, dù người bị thương không phải Đường Táo thì Lục gia cũng sẽ làm cho ra nhẽ. Huống hồ giờ thân phận của Đường Táo đã được làm rõ, Lục gia hành động thần tốc, chỉ trong một đêm đã điều tra rõ ngọn ngành sự việc.
Có vài đứa trẻ bị kẹt trên giàn giáo, nhưng chỉ có Đường Táo và một bạn nhỏ khác bị thương, trong đó Đường Táo bị nặng nhất.
"Thiết kế sân khấu lần này do xí nghiệp Lăng thị thầu, đồng thời người đại diện pháp luật của Lăng thị cũng là một trong những cổ đông trường Thiên Quỳnh." Lục Châu nói.
"Lăng thị?" Đường Dĩ Tố nhíu mày, cảm giác là lạ dâng lên trong lòng cô. "Họ Lăng nào anh?"
Lục Châu mở lòng bàn tay cô ra, chậm rãi viết chữ đó lên tay cô.
Mới viết được một nửa, Đường Dĩ Tố đã hiểu, sắc mặt cô càng trở nên khó tả.
"Sao vậy em?" Thấy cô lạ lạ, Lục Châu hỏi.
"Em thấy... cái chữ này quen quen..." Đường Dĩ Tố lắc đầu. "Anh nói tiếp đi."
Lăng thị có cổ phần ở Thiên Quỳnh, lại chuyên về thiết kế, có công ty con chuyên về mảng sân khấu nên dự án này tự nhiên rơi vào tay họ.
Xảy ra chuyện nghiêm trọng thế này, Lục gia mà ra tay điều tra thì Lăng thị có muốn bưng bít cũng không thể nào che giấu được.
Sự thật là chuyện này vốn chẳng liên quan gì tới Đường Táo. Lăng thị giở thủ đoạn trên sân khấu, mục tiêu từ đầu đến cuối chỉ là cậu bé đó mà thôi.
"Gia tộc Lăng thị đông con cháu, nhưng chi chính nắm quyền lại ít người, hiện tại chỉ còn duy nhất một bé trai nối dõi tông đường. Chỉ cần thằng bé xảy ra chuyện, xí nghiệp Lăng thị sẽ rơi vào tay chi thứ, cho nên..." Lục Châu nói đầy ẩn ý.
Mấy chuyện này chính anh cũng từng trải qua, không cần nói nhiều cũng hiểu, không ai hiểu rõ hơn anh về sự dơ bẩn trong các đại gia tộc.
Lăng thị phụ trách thiết kế sân khấu, không ai nắm rõ chi tiết buổi biểu diễn này hơn họ. Tai nạn lần này là âm mưu có chủ đích.
Nếu không có biến số mang tên Đường Táo, khi giàn giáo gặp sự cố, tấm ván dưới chân đứa bé kia bị gãy, thằng bé lẽ ra đã rơi tự do từ độ cao mấy mét xuống đất rồi.
Nếu kế hoạch thành công, giàn giáo sẽ hạ xuống an toàn ngay sau đó, những đứa trẻ còn lại chỉ bị dọa sợ chứ không hề hấn gì.
Trẻ con học trường Thiên Quỳnh có gia thế không tầm thường, Lăng thị cũng biết không giấu được chuyện này nên đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng bị truy cứu và bồi thường thiệt hại.
Đối với họ, chiếm được miếng bánh béo bở mang tên tập đoàn Lăng thị đã là quá lời rồi. Chấp nhận mất chút tiền bồi thường, biết đâu nhân cơ hội này còn tạo được quan hệ làm ăn với các gia tộc khác.
Dù sao thì người bị nạn cũng là con cháu nhà họ Lăng, người trong nhà họ còn chẳng xót thương thì tự nhiên không đến lượt người ngoài đòi công bằng.
Ai ngờ đâu cái bẫy hoàn hảo đó cuối cùng lại thất bại trong tay một đứa trẻ mẫu giáo khác.
Nghe xong, Đường Dĩ Tố im lặng hồi lâu.
Thấy cô vẻ mặt tái mét nhưng ánh mắt kiên định, Lục Châu lấy chiếc máy tính bảng trên bàn đưa cho cô: "Trong này có video quay lại sự việc."
Quả nhiên, Đường Dĩ Tố không hề né tránh hay sợ hãi, nói ngay: "Cho em coi."
Vừa mở video, Lục Châu vừa nói: "Em sẽ tự hào vì sự dũng cảm của con trai chúng ta."
Camera giám sát đa phần đã bị Lục gia can thiệp, nhưng Lục Châu làm việc cẩn trọng, người sáng lập trường Thiên Quỳnh là mẹ anh nên anh dễ dàng tìm ra bằng chứng.
Camera ở trường Thiên Quỳnh rất rõ nét, càng nét thì hình ảnh tai nạn càng chân thực. Máu chảy trên người Đường Táo đỏ tươi nhức mắt.
Nhìn cảnh con trai cố gắng hết sức nắm chặt tay bạn, dù máu me đầm đìa cũng không buông tay, Đường Dĩ Tố nghiến răng: "Luật pháp vẫn còn những kẽ hở, người nhà phạm tội có thể bao che để giảm nhẹ tội, thuê luật sư giỏi, thao túng dư luận là mọi chuyện sẽ ổn. Nhưng lần này người bị hại là Đường Táo nhà mình, những kẻ đó, đừng hòng thoát tội, một kẻ cũng không được tha."
"Luật sư đang xử lý rồi, chắc chắn chúng phải trả giá." Lục Châu khẳng định. Đang định nói tiếp thì thấy sắc mặt Đường Dĩ Tố thay đổi đột ngột.
Cô lẩm bẩm: "Thì ra là cậu bé đó..."
Lục Châu nhướng mày khó hiểu.
Trong video, khi bọn trẻ được cứu xuống, khuôn mặt cậu bé được Đường Táo cứu hiện rõ trên màn hình.
Nhìn gương mặt đó, tim Đường Dĩ Tố đập thình thịch một cách bất an. Cô chậm rãi nói: "Hôm đi đăng ký học, em với Đường Táo có gặp cậu bé này. Cậu bé... cậu bé rất ngoan."
Ngoan đến mức Đường Dĩ Tố chưa bao giờ liên tưởng cậu bé với bất kỳ ai khác!
Cố kìm nén cảm xúc nhưng giọng cô vẫn run run: "Cậu bé này... tên là gì vậy anh?"
"Lăng Hàn."
Tay Đường Dĩ Tố run lên, suýt làm rơi chiếc máy tính bảng.
"Dĩ Tố?"
Đường Dĩ Tố quay sang nhìn Lục Châu, ngẩn ngơ một lúc lâu mới hoàn hồn. Cô chớp mắt định nói gì đó thì Đường Táo trên giường khẽ cựa mình.
"Má mi đây con." Sự hoảng loạn và sợ hãi vừa rồi lập tức tan biến, giờ phút này không có gì quan trọng hơn đứa con trước mắt.
Thấy Đường Táo tỉnh lại, Lục Châu liền gọi nhân viên y tế vào. Bác sĩ kiểm tra kỹ lưỡng, thấy Đường Dĩ Tố đang dỗ dành con, chủ yếu là trấn an tinh thần của cậu bé nên bác sĩ mời Lục Châu ra ngoài để dặn dò những việc cần chú ý tiếp theo.
Sắc mặt Đường Dĩ Tố không tốt lắm, Lục Châu thấy, Đường Táo đương nhiên cũng thấy.
Nó là đứa tinh ý đến nỗi nhìn qua màn hình điện thoại còn nhận ra từng biểu cảm nhỏ nhất trên mặt mẹ, giờ thấy mẹ như vậy là đoán ra ngay lý do.
Nghỉ ngơi một chút để lấy lại sức, Đường Táo thì thầm: "Má mi, con xin lỗi."
"Có gì đâu mà xin lỗi, Táo ngoan mà, má mi đâu có trách con." Đường Dĩ Tố nói ngay.
Dù người được cứu là nam chính trong truyện, nhưng với tư cách là vai phản diện, việc Đường Táo chịu ra tay cứu nam chính đã chứng tỏ bản chất lương thiện của cậu bé. Bất kể tương lai ra sao, ít nhất giờ phút này Đường Táo đã chọn đứng về phía chính nghĩa.
"Con sẵn sàng giúp đỡ người khác, má mi tự hào về con lắm." Đường Dĩ Tố thủ thỉ.
Đường Táo ngước nhìn mẹ, thấy mẹ không giận mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng rồi lại cúi đầu im lặng.
"Sao lại có vẻ mặt đó?" Thấy con là lạ, Đường Dĩ Tố không đoán ra được nó đang nghĩ gì, bèn hỏi.
Đường Táo ghé sát vào người cô, lí nhí: "Con tưởng má mi sẽ giận lắm chứ."
Đường Dĩ Tố ngơ ngác, không hiểu sao nó cứ băn khoăn về chuyện này mãi.
"Tại nếu là con, con sẽ giận má mi lắm đó. Má mi không biết tự bảo vệ mình, để bị thương chảy máu khắp nơi." Đường Táo nghiêm túc nói.
"Vậy lần này má mi khen con, lần sau Táo..." Đường Dĩ Tố hỏi dò.
"Nhưng nếu má mi vì cứu người khác mà bị thương, con vẫn sẽ giận." Đường Táo nói chắc nịch. Nói xong câu đó, mặt nó hơi đỏ lên, khiến khuôn mặt tái nhợt bỗng có chút sức sống hơn. "Cho nên... con ích kỷ lắm, má mi đừng có học theo con nha."
"Cái thằng nhóc này." Đường Dĩ Tố nghe mà muốn phì cười, bao nhiêu lo lắng muộn phiền trong lòng bỗng chốc tan biến.
Hai mẹ con nói chuyện thêm một lúc. Do Đường Táo mới tỉnh, người còn yếu ớt nên Đường Dĩ Tố không cho nó nói nhiều nữa, cô chủ yếu độc thoại, còn Đường Táo chỉ việc gật đầu hoặc lắc đầu thôi.
Đến trưa, Đường Dĩ Tố và Lục Châu cùng ăn trưa với Đường Táo trong phòng bệnh. Mãi tới khi trời tối hẳn, Đường Táo mệt quá ngủ thiếp đi, Đường Dĩ Tố mới có thời gian riêng với Lục Châu.
Sau một ngày, vụ việc của trường mầm non Thiên Quỳnh và Lăng thị đã có tiến triển đáng kể.
Ban ngày lúc Đường Dĩ Tố chăm con, Lục Châu chạy ra chạy vô mấy lần để giải quyết vụ này.
Sự cố lần này gây xôn xao rất nhiều, Lăng thị sẽ phải chịu trách nhiệm nặng nề. Bộ mặt thật của họ bị vạch trần, nhưng đáng thương nhất vẫn là đứa bé bị hại.
Đường Dĩ Tố do dự mãi, cuối cùng cũng hỏi: "Người hại cậu bé là người nhà của nó, giờ chuyện đã vỡ lở rồi, vậy nó... sau này sẽ ra sao đây anh?"
"Quyền giám hộ sẽ được chuyển giao. Nghe nói ông bà nội ngoại của cậu bé vẫn còn sống, hai ông bà cũng có ý muốn nuôi cháu." Lục Châu tưởng cô lo cho Lăng Hàn, bèn giải thích: "Việc chuyển giao quyền giám hộ cũng sẽ xem xét cảm nhận của đứa bé. Nếu nó chịu về ở với ông bà thì với tài sản của hai vị này, nuôi cậu bé lớn khôn không thành vấn đề."
Đường Dĩ Tố cụp mắt xuống, che giấu cảm xúc của mình.
Không phải vậy, Lăng Hàn trong truyện đâu có lớn lên trong nhung lụa đâu.
Đã lâu rồi nên nhiều chi tiết cô không nhớ rõ, nhưng thân thế nam chính thì cô nhớ như in. Vì trong sách, Đường Táo là vai phản diện ỷ thế hiếp người, còn Lăng Hàn là kiểu nam chính đi lên từ hoàn cảnh nghèo khó điển hình. Ít nhất tới lúc cô bỏ dở truyện, đời Lăng Hàn vẫn ba chìm bảy nổi, chẳng có dấu hiệu nào cho thấy cậu bé này là người thừa kế một tập đoàn lớn cả.
Tất nhiên, nếu đây là chi tiết tác giả cài cắm để sau này hé lộ thì cũng hợp lý. Theo những gì cô thấy hiện tại, Lăng Hàn đúng là con cháu Lăng thị thật.
Nhưng nếu cứ để Lăng Hàn trở về như vậy, Đường Dĩ Tố dám chắc rằng vài năm nữa cậu bé sẽ gặp biến cố, cuối cùng phải lớn lên như một người bình thường... rồi sau đó quật khởi và trở thành ông trùm thế giới này.
Nếu quỹ đạo cuộc đời nam chính trở về đúng hướng, vậy số phận của Đường Táo - vai phản diện đã bị cô thay đổi - sẽ ra sao?
Liệu nó có diễn ra như trong truyện, hay sẽ thay đổi vì sự can thiệp của cô?
Nếu là trước đây, Đường Dĩ Tố sẽ mặc kệ dòng đời xô đẩy, nhưng lần này người bị cuốn vào không phải là cô.
Đây giống như một canh bạc, mà Đường Dĩ Tố không dám đem vận mệnh của Đường Táo ra đặt cược.
"Dĩ Tố?" Thấy cô thần mặt ra như vậy, Lục Châu suy nghĩ một chút rồi hỏi: "Em muốn đi gặp Lăng Hàn không?"
Tuy Đường Dĩ Tố không nói rõ nhưng rõ ràng cô quan tâm Lăng Hàn một cách đặc biệt.
Về tình về lý, việc cô muốn tìm hiểu thêm về cậu bé cũng là chuyện thường tình, nên Lục Châu mới hỏi vậy.
Đường Dĩ Tố giật mình, thoát khỏi dòng suy nghĩ của mình, ấp úng: "Em... để em nghĩ đã."
Sáng sớm một tuần sau, Tần Hoa gọi điện báo có vài hợp đồng quảng cáo cần ký gấp.
Lục Châu ở lại bệnh viện trông chừng Đường Táo, Đường Dĩ Tố tranh thủ chạy lên công ty một chuyến, tới trưa mới về.
Về tới bệnh viện, cô định đi thẳng tới phòng Đường Táo thì chợt nhớ ra điều gì đó, bước chân cô đổi hướng sang một phòng bệnh khác.
Cả đời này cô tin vào việc lựa chọn quyết định vận mệnh, tin nhân định thắng thiên, chưa bao giờ làm chuyện trái lương tâm hay có ý đồ xấu xa.
Nhưng lần này, Đường Dĩ Tố lại dao động.
Cô quyết định đi gặp Lăng Hàn một lần, nếu cảm thấy không ổn, cô sẽ ra tay can thiệp vào cốt truyện.
Nếu nam chính nhất định phải đi theo con đường định sẵn và trở thành kẻ thù của Đường Táo, vậy thì hãy để cô - một vị khách từ thế giới khác - phá vỡ cốt truyện này.
Cô có thể không cần chỗ dựa Lục gia, không cần bàn tay vàng hay nước suối thần thánh, nhưng bằng mọi giá cô phải bảo vệ mạng sống cho Đường Táo.
Mạng sống của Lăng Hàn hôm nay là do Đường Táo cứu, cô tuyệt đối không cho phép Đường Táo chết trong tay Lăng Hàn.
Cả Lục gia và Lăng thị đều không thiếu tiền, phòng bệnh cho tụi nhỏ đương nhiên là phòng VIP cao cấp nhất. Do Lăng Hàn vừa gặp chuyện, lại nằm ở bệnh viện của Lục gia nên trước cửa phòng của cả hai đứa đều có vệ sĩ canh gác.
Mấy người này biết mặt Đường Dĩ Tố, thấy cô tới thì hơi ngạc nhiên nhưng vẫn tránh đường cho cô vào.
Đứng trước cửa phòng, Đường Dĩ Tố mới hiểu tại sao vệ sĩ lại ngạc nhiên. Hóa ra Đường Táo - đứa mà cô tưởng đang ngoan ngoãn nằm dưỡng thương - lại nhân lúc cô vắng mặt mà lẻn sang phòng Lăng Hàn chơi!
Hai đứa nhóc đang ngồi trên giường tán gẫu, Đường Dĩ Tố mở cửa mà chúng cũng không hay biết, vẫn rù rì rù rì.
Con nít hồi phục nhanh thật, sau một tuần điều trị, cả hai đứa đều không cần truyền nước biển nữa. Trừ việc người hơi gầy đi một chút, và có băng bó một chút thì nhìn sơ qua như chưa từng bị thương.
Đường Dĩ Tố nhìn kỹ mới thấy trên tay Đường Táo đang cầm cái bình nước quen thuộc.
Bình nước này ngày nào cô cũng chuẩn bị cho con, dĩ nhiên bên trong là nước suối linh tuyền giúp mau lành vết thương.
Đường Táo ôm chặt cái bình, nhìn Lăng Hàn, rồi nhìn xuống bình nước, rồi lại nhìn Lăng Hàn. Vẻ mặt nó bí hiểm, tuy không nói câu nào nhưng ám chỉ quá rõ ràng.
Lăng Hàn chơi thân với Đường Táo nên hiểu ý ngay: "Đường Táo, má mi cậu lại chuẩn bị nước cho cậu à?"
"Ừa, má mi nói người bệnh phải uống nhiều nước mới mau khỏe." Đường Táo ôm khư khư cái bình, cố tỏ ra bình thản nhưng ánh mắt đắc ý và chiếc cằm hếch lên đã tố cáo sự sung sướng trong lòng cậu bé.
Lăng Hàn gật đầu, cúi mặt xuống không nói gì.
Bình thường Lăng Hàn chắc chắn sẽ nói rất nhiều lời khen, nhưng lúc này cậu bé lại im lặng. Đường Táo sững sờ một chút mới nhớ ra chuyện gia đình Lăng Hàn.
Hồi trước Đường Táo từng nghĩ mẹ không thương mình đã rất khó chịu rồi, huống hồ người nhà Lăng Hàn không những không quan tâm mà còn tính hại chết cậu. May mà bà mẹ kia không phải mẹ ruột, nếu không thì Lăng Hàn còn thảm hơn nữa.
Nghĩ vậy, Đường Táo thu lại vẻ mặt ngây ngốc, không vòng vo nữa mà đặt thẳng bình nước vào lòng Lăng Hàn.
Lăng Hàn tròn mắt nhìn bình nước, rồi ngước lên nhìn Đường Táo đầy kinh ngạc.
Cái bình này là bảo bối của Đường Táo, bình thường nhìn còn không được chứ đừng nói là đụng vào. Đây là lần đầu tiên cậu thấy Đường Táo chịu giao nó cho người khác.
Chuyện bất ngờ hơn còn ở phía sau, Đường Táo nói: "Bạn uống thử một miếng đi."
"Tớ... tớ á hả?" Lăng Hàn lắp bắp.
Đường Táo gật đầu, hơi ngại ngùng khoe: "Nước má mi tớ làm đó, lần nào uống xong tớ cũng thấy vui lắm, y như được má mi ôm vậy."
Lăng Hàn bán tín bán nghi gật đầu, rồi cúi xuống cẩn thận cầm bình nước lên.
Cậu bé không dám chạm miệng vào bình nên giơ cao bình lên, ngửa cổ dốc nước vào miệng.
Biết Đường Táo rất quý chiếc bình nước này nên Lăng Hàn không dám uống nhiều, vừa hớp một ngụm đã vội vàng đặt xuống.
Lăng Hàn bị thương không nặng bằng Đường Táo, nhưng do lâu ngày không được chăm sóc kỹ lưỡng, sức đề kháng yếu hơn, lại không có "bàn tay vàng" nước linh tuyền hỗ trợ nên giờ cậu còn yếu hơn cả Đường Táo.
Động tác giơ cao bình nước uống cẩn thận khiến cậu tốn sức rất nhiều, đặt được bình nước xuống thì nước trong miệng cũng trôi tuột xuống cổ họng.
Đường Táo nhìn bạn với ánh mắt đầy mong chờ: "Sao? Thấy sao? Có thấy sảng khoái, tuyệt vời không?"
Lăng Hàn thành thật lắc đầu.
"Sao lại không có được?" Đường Dĩ Tố thấy lạ, nghĩ ngợi một hồi rồi phán: "Chắc tại bạn uống ít quá đó. Nè, xài cái ống hút của tớ nè, hút một hơi bự vô rồi cảm nhận lại coi."
Đường Táo hào phóng mời mọc nhiệt tình quá làm Lăng Hàn đỏ cả mặt. Thấy bạn nhìn chằm chằm, từ chối không được, cậu đành nói: "Ừ, vậy tớ uống thêm chút nữa."
Nói rồi cậu ngậm ống hút, làm một hơi rõ dài, ực một cái nuốt cái ọt.
Đường Táo lại hỏi với ánh mắt long lanh: "Lần này thấy sao?"
Lăng Hàn do dự, cuối cùng vẫn lắc đầu thật thà.
Mặt Đường Táo xụ xuống ngay lập tức, quay đi chỗ khác, hừ lạnh một tiếng: "Vậy bạn đừng uống nữa, sau này cấm uống nước của tớ luôn. Nước má mi tớ làm rõ ràng là ngon nhất thế giới, hừ!"
Lăng Hàn tẽn tò: "Cái này... thì, tớ..."
"Với lại đó là má mi của Táo, không phải má mi của bạn đâu." Đường Táo thêm một câu như nhát dao.
Lăng Hàn ngại ngùng nhìn Đường Táo, rồi nhắm mắt làm liều, ôm chặt bình nước, ăn vạ: "Kệ tớ, tớ thấy ngon là được rồi. Bạn đâu phải tớ, sao biết tớ không thấy ngọt."
Lần đầu thấy Lăng Hàn mặt dày đến thế này, Đường Táo há hốc mồm.
Lăng Hàn lo lắng nơm nớp nhìn bạn, tưởng Đường Táo sẽ giận, ai ngờ một lúc sau Đường Táo lí nhí: "Thôi bạn uống tiếp đi, tớ chia sẻ cảm giác có má mi cho bạn đó, để bạn biết cảm giác có má mi sướng đến thế nào."
Lăng Hàn nghe mà cảm động đến muốn rơi nước mắt. Chưa kịp nói gì thì Đường Táo quay sang trừng mắt nhìn: "Cấm khóc nha, Hàn mà khóc là tớ nghỉ chơi bạn luôn đó."
"Tớ không có khóc." Lăng Hàn sụt sịt, rồi kéo tay áo Đường Táo.
"Sao nữa?" Đường Táo hỏi.
Lăng Hàn bắt chước vẻ mặt bí hiểm của Đường Táo lúc nãy, ghé sát tai bạn thì thầm: "Có phải... dạo này bạn đang chuẩn bị quà sinh nhật cho má mi không?"
Đường Táo giật mình: "Sao bạn biết?!"
Lăng Hàn cười tủm tỉm, nắm chặt một vật trong tay rồi thì thầm vào tai Đường Táo mấy câu.
Đường Dĩ Tố đứng ngoài nghe hết cuộc đối thoại của hai đứa nhỏ. Tuy đoạn sau chúng nói nhỏ quá nên cô nghe không rõ, nhưng chừng đó cũng đủ để cô hiểu mối quan hệ của hai đứa.
Vốn tưởng chỉ là bạn học bình thường, Đường Táo cứu bạn vì lòng tốt hoặc bản năng. Nhưng giờ cô đã hiểu, ngoài những lý do đó ra, còn một lý do quan trọng hơn: Lăng Hàn là bạn thân của Đường Táo, thậm chí là rất thân.
Cô hiểu tính con mình, biết nó quý cái bình nước đó cỡ nào. Việc cậu bé chịu chia sẻ với Lăng Hàn chứng tỏ vị trí của cậu bé này trong lòng Đường Táo quan trọng ra sao.
Ngược lại, nhìn cách cư xử của Lăng Hàn có thể thấy bình thường cậu bé nhường nhịn Đường Táo rất nhiều. Dù sao Đường Táo tuy đẹp trai nhưng tính tình hơi "ông cụ non" và có phần lập dị so với bạn đồng trang lứa, ít ai chơi được thân thiết như vậy.
Hóa ra người bạn mà Đường Táo hay nhắc đến chính là Lăng Hàn.
Thấy hai đứa nhỏ cười đùa vui vẻ, tiếng cười giòn tan vang khắp phòng, Đường Dĩ Tố lùi lại vài bước rồi lặng lẽ rời đi.
"Cạch" một tiếng, cửa phòng bệnh mở ra. Đường Táo rón rén bước vào, thấy Lục Châu ngồi một mình trong phòng, nó thở phào nhẹ nhõm. Đang định leo lên giường và nháy mắt ra hiệu "mọi chuyện ổn thỏa" với chú Lục thì nó khựng lại khi thấy biểu cảm có phần lạ lùng của Lục Châu.
Lục Châu nghiêm giọng: "Khụ, Đường Táo, con biết lỗi chưa?"
Đường Táo sững lại, động tác leo lên giường cứng lại, một lúc sau mới phản ứng kịp, gật đầu lia lịa: "Dạ con biết lỗi rồi, con... con không nên trốn ra ngoài, khiến chú và má mi lo lắng."
Lục Châu nhìn nó với ánh mắt tán thưởng, nhưng miệng vẫn nghiêm khắc: "Chú thì không sao, nhưng má mi lo cho con lắm đó. Nếu biết con không ngoan như vậy, tối nay cô ấy lại mất ngủ cho xem."
"Lần sau con không dám nữa đâu!" Đường Táo hứa ngay tắp lự.
Đường Dĩ Tố nhìn hai người kẻ tung người hứng, không nhịn được bước ra từ góc phòng: "Còn muốn có lần sau nữa hả?"
Đường Táo cúi đầu cam chịu, quay sang nhìn mẹ với ánh mắt cún con: "Má mi..."
Đường Dĩ Tố mặt lạnh tanh.
Lúc thấy Đường Táo ở phòng Lăng Hàn, cô mải sốc vì chuyện hai đứa thân nhau nên quên bẵng mất việc làm sao cậu bé trốn ra được. Giờ bình tĩnh lại mới thấy có gì đó không đúng.
Đây là bệnh viện nhà họ Lục, vệ sĩ canh gác nghiêm ngặt, Đường Táo trốn đi sao mà Lục Châu không biết được. Chỉ có khả năng là anh ấy bao che cho cậu bé mà thôi.
Nhìn hai cha con một lớn một nhỏ này đi, rõ ràng chưa gặp nhau bao nhiêu lần mà phối hợp ăn ý ghê.
Đã giống nhau như đúc rồi còn hùa nhau lừa cô. Đáng ghét nhất là thấy cô làm mặt lạnh, cả hai đồng loạt ngước lên nhìn cô với cùng một biểu cảm tội nghiệp y hệt nhau.
Đường Dĩ Tố tức muốn cười.
Vụ này nếu một mình Đường Táo làm thì cô xử lý nó trước, nhưng có Lục Châu dính líu vào thì cô phải hỏi tội người lớn trước.
"Lục Châu."
Bị điểm danh, Lục Châu liếc nhìn Đường Táo một cái rồi đứng dậy, kéo Đường Dĩ Tố ngồi xuống cạnh anh, để Đường Táo nằm yên trên giường. Xong xuôi anh mới thú nhận: "Đường Táo ở trong phòng cả tuần chán quá, muốn đi thăm bạn nằm phòng bên cạnh nên anh cho phép."
Đường Dĩ Tố nói: "Anh biết rõ chuyện Lăng thị mà..."
Lục Châu nhìn cô, giọng trầm xuống: "Ông bà nội của Lăng Hàn... chiều hôm qua đã gặp tai nạn qua đời rồi."
Đường Dĩ Tố sững sờ, một lúc lâu sau mới hoàn hồn.
Vậy ra đây là lý do Lăng Hàn cuối cùng phải tự lực cánh sinh để lớn lên sao?
Mẹ mất sớm, họ hàng muốn hại chết để giành gia sản, khó khăn lắm mới thoát khỏi nanh vuốt của nhà họ Lăng thì ông bà nội - chỗ dựa cuối cùng - lại qua đời đột ngột.
Đường Dĩ Tố quên sạch những lời định mắng hai cha con, trong đầu cô giờ toàn là những tình tiết cốt truyện.
Thấy cô sốc như vậy, Lục Châu tuy thấy lạ vì cô quan tâm Lăng Hàn một cách thái quá nhưng vẫn kể tiếp: "Lúc em lên công ty, Đường Táo có hỏi anh chuyện Lăng thị nên anh kể hết cho cậu bé nghe. Nhưng toàn bộ chuyện này Lăng Hàn vẫn chưa biết.
Dù là chuyện họ hàng hãm hại hay chuyện ông bà qua đời, anh không biết có nên nói cho Lăng Hàn hay không, nên anh hỏi ý kiến Đường Táo."
Đường Dĩ Tố nhìn hai cha con. Đường Táo lí nhí: "Con... con chưa nói cho bạn ấy biết."
Chuyện kinh khủng này người lớn còn khó chấp nhận, huống hồ là một đứa trẻ mẫu giáo như Lăng Hàn.
Điều đáng sợ nhất là nó không chỉ mở đầu bằng ác mộng mà kết thúc cũng là một bi kịch.
Lăng Hàn ở thế giới này không còn bất kỳ người thân nào, một đứa trẻ mẫu giáo bỗng chốc trở thành trẻ mồ côi không nơi nương tựa.
Nghĩ tới đây, Đường Dĩ Tố sực nhớ ra, hỏi Lục Châu: "Viện phí của Lăng Hàn là anh chi trả sao?"
Lục Châu gật đầu.
Lăng Hàn là học sinh trường Thiên Quỳnh, xảy ra chuyện ở trường, dù Lăng thị có lỗi nhưng Lục Châu đứng ra chi trả viện phí cũng là chuyện bình thường.
"Vậy Lăng Hàn bị thương thế nào? Ý em là... bình thường thì tình trạng của thằng bé đâu cần nằm viện lâu vậy đúng không?"
Lăng Hàn bị thương không nặng, nhìn bên ngoài còn chẳng thấy vết thương nào, không như Đường Táo phải quấn băng đầy người.
Không ngờ Đường Dĩ Tố lại hỏi chuyện cỏn con này. Mấy chuyện nằm viện bao lâu Lục Châu ít khi để ý, nhưng anh vẫn nhớ mang máng tình hình của cậu bé, bèn trả lời chính xác: "Đúng ra là xuất viện được từ 2 ngày trước rồi."
"Nói cách khác, nếu không phải vì em, không phải vì Đường Táo, nếu Lăng Hàn chỉ là một học sinh bình thường, thì 2 ngày trước thằng bé đã xuất viện và được ông bà đón về rồi, đúng không?" Đường Dĩ Tố hỏi dồn.
Lục Châu gật đầu.
Đường Dĩ Tố chìm vào suy tư.
Từ khi xuyên không đến nay, cô luôn ý thức được mình đang sống trong thế giới tiểu thuyết. Nhưng chỉ khi biết Đường Táo là con Lục Châu, cô mới thực sự nghiêm túc so sánh thế giới hiện tại với nguyên tác.
Có một điều chắc chắn là dù có cô hay không, Đường Táo cuối cùng vẫn sẽ nhận cha con với Lục Châu.
Cô cứ tưởng mình chỉ thay đổi tính cách và quá trình trưởng thành của Đường Táo, nhưng giờ cô mới nhận ra, sự xuất hiện của mình đã làm đảo lộn cả thế giới này.
Quỹ đạo cuộc đời của nhân vật chính đã rẽ sang một hướng khác. Tại ngã ba định mệnh này, một lựa chọn sẽ thay đổi tất cả.
Trước đây cô luôn đề phòng Lăng Hàn vì cậu là nam chính, và vì tương lai cậu có thể là người kết liễu Đường Táo.
Nhưng giờ khắc này, khi tận mắt thấy đứa trẻ đó, hiểu rõ thế giới của cậu bé, lòng cô lại dâng lên niềm thương cảm.
Cô là diễn viên, có khả năng đồng cảm rất mạnh. Lại từng đọc truyện, từng chứng kiến sự trưởng thành của những đứa trẻ như Đường Táo, Lăng Hàn. Ở góc độ nào đó, cô là người hiểu Lăng Hàn nhất thế giới này.
Tuổi thơ ảnh hưởng đến cả cuộc đời con người.
Trải qua chuỗi bi kịch liên tiếp, Lăng Hàn lớn lên cô độc và mạnh mẽ, cuối cùng trở thành bá chủ thế giới này.
Nhưng giờ thì khác.
Tất cả những âm mưu đen tối, sự hãm hại của người thân, cái chết của ông bà... Lăng Hàn đều chưa biết.
Cậu bé chưa trải qua những bóng tối đó, vẫn giữ được sự ngây thơ hiện tại. Có lẽ khi lớn lên, cậu sẽ trở thành một người hoàn toàn khác.
Và ngay lúc này, định mệnh đang mở ra hai con đường.
Một là cứ theo nguyên tác, nói hết sự thật cho Lăng Hàn, đưa cậu về nhà ông bà (dù ông bà đã mất nhưng Lăng Hàn vẫn có quyền thừa kế căn nhà đó). Sau đó để cậu tự mình xoay sở theo dòng đời xô đẩy.
Đường Táo có cô bên cạnh vẫn nhận được cha, Lăng Hàn là nam chính hào quang rực rỡ, chắc chắn sẽ tự xoay xở được để quay về đúng cốt truyện.
Hai là cô can thiệp vào cuộc đời Lăng Hàn, giống như cách cô đã bước vào cuộc đời Đường Táo, trở thành một biến số lớn trong hành trình trưởng thành của nam chính.
Đường Dĩ Tố chỉ do dự trong tích tắc rồi đưa ra quyết định của mình.
Cô sẽ để Lăng Hàn tự lựa chọn.
Ánh mắt cô trở nên kiên định, cô hít một hơi thật sâu, nhìn Lục Châu và Đường Táo: "Về chuyện của Lăng Hàn, em có chuyện muốn nói với hai cha con..."
────୨ৎ────
Năm ngày sau, Đường Táo rốt cuộc cũng được xuất viện về nhà sau nửa tháng nằm viện.
Lần đầu nằm viện lâu đến vậy, dù trầm tính đến đâu thì ngày được về nhà Đường Táo cũng vui như mở hội.
Cùng xuất viện với thằng bé còn có Lăng Hàn.
Lẽ ra Lăng Hàn được về từ tuần trước, nhưng vì đủ thứ chuyện rối ren nên nán lại đến tận hôm nay.
Đường Dĩ Tố nghĩ rất đơn giản: Chuyện đã rồi thì không thể giấu mãi được. Chi bằng hãy nói hết sự thật cho Lăng Hàn biết và để cậu bé tự quyết định tương lai của mình.
Hoặc là về nhà ông bà, hoặc là... về nhà Đường Dĩ Tố.
"Nếu Lăng Hàn đồng ý, em muốn nhận nuôi thằng bé." Hôm đó ở bệnh viện, Đường Dĩ Tố đã nói với Lục Châu và Đường Táo như vậy.
Lúc nói ra câu đó, cô hồi hộp lắm.
Với cô, nuôi thêm một đứa trẻ cũng không sao. Bản thân chưa từng sinh con đẻ cái, nuôi đứa nào cũng thế thôi.
Nhưng với Lục Châu và Đường Táo, quyết định này có vẻ hơi đường đột và táo bạo.
Vậy mà ngạc nhiên thay, hai cha con họ chẳng tỏ vẻ gì bất ngờ cả.
Thấy cô ngơ ngác, Lục Châu cười: "Anh cũng định... giúp cậu bé một chút."
Đường Táo nhìn ba nhìn mẹ, lí nhí: "Con cũng... muốn giúp bạn ấy."
Hóa ra cả nhà đã tâm đầu ý hợp từ lúc nào không hay.
Đường Dĩ Tố bật cười.
Ba người đã đồng lòng thì những chuyện còn lại đơn giản thôi.
Tài chính không thành vấn đề với Lục Châu và cả Đường Dĩ Tố hiện tại. Thủ tục giấy tờ có hơi rắc rối một chút nhưng với thế lực Lục gia thì chuyện nhỏ nhặt.
Khi họ nói hết sự thật cho Lăng Hàn và để cậu bé chọn, Lăng Hàn suy nghĩ cả một đêm. Cuối cùng, kết quả không nằm ngoài dự đoán của Đường Dĩ Tố.
So với căn nhà trống vắng không còn ông bà, chưa từng gặp mặt, không có sức sống, Lăng Hàn chọn ngôi nhà có bạn thân mình.
Quyết định này khó khăn lắm, Lăng Hàn lưỡng lự mãi, cuối cùng nhờ Đường Táo thúc giục, cậu bé mới có thể thể hiện thái độ. Khi đứng trước mặt Đường Dĩ Tố nói ra lựa chọn của mình, mặt nó đỏ bừng, xấu hổ đến chín mặt.
"Cô ơi, cảm ơn hai người đã chịu thu nhận con." Lăng Hàn cúi đầu, gương mặt đỏ lựng từ má xuống tận cổ.
Bộ dạng thẹn thùng của cậu bé đáng yêu vô cùng, làm Đường Dĩ Tố tan chảy.
Cô ngồi xổm xuống để vừa tầm mắt với Lăng Hàn, đưa tay ra cười hiền: "Không phải thu nhận đâu, mà là chào mừng con gia nhập gia đình này. Sau này mong được con giúp đỡ nhiều nha."
Lăng Hàn ngẩng đầu lên, đôi mắt đen láy phản chiếu nụ cười của cô.
Cậu bé nhìn sang Đường Táo, rồi rụt rè đưa tay nắm lấy ngón tay Đường Dĩ Tố...
Giờ phút này, hai đứa trẻ vừa xuất viện đang hưng phấn ngó nghiêng xung quanh, ríu rít trò chuyện.
Vì hai đứa nhỏ còn bé nên Lục Châu và Đường Dĩ Tố mỗi người dắt một đứa để đảm bảo an toàn.
Về vấn đề ai dắt ai, Đường Táo tuy không nói ra nhưng ánh mắt ám chỉ rõ mồn một. Thế là tay Đường Dĩ Tố bị con trai chiếm trọn, không cho ai chạm vào.
Lăng Hàn cũng rất biết ý mà đứng cạnh Lục Châu. Kết quả đội hình là: Lục Châu - Lăng Hàn - Đường Táo - Đường Dĩ Tố.
Bị hai đứa nhỏ ngăn cách ở giữa, Lục Châu nhìn Đường Dĩ Tố với ánh mắt đầy oán trách, mãi tới khi lên xe mới thôi.
Dọc đường đi, hai đứa nhỏ tán gẫu rôm rả. Ban đầu còn nói chuyện bình thường, lát sau tự dưng chuyển sang lập "hiệp ước ba điều" gì đó nghe có vẻ rất nghiêm trọng.