134. Chương 134: Phiên Ngoại 2 - Chuyến Du Hành Của Táo Đen (1)

Con Trai Là Nam Phụ

Chương 134: Phiên Ngoại 2 - Chuyến Du Hành Của Táo Đen (1)

Con Trai Là Nam Phụ thuộc thể loại Linh Dị, chương 134 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong thế giới tiểu thuyết gốc, Táo Đen và Lăng Hàn đang tranh giành Kỷ Vũ Linh gay gắt. Còn ở thế giới xuyên thư của Đường Dĩ Tố, Lăng Hàn và Đường Táo đang học cấp 2.
Địa điểm: Phòng của Đường Táo.
Táo Đen lờ mờ tỉnh giấc, cảm thấy có gì đó không đúng.
Chiếc chăn mềm mại, thoang thoảng mùi nắng ấm áp, thơm tho, dễ chịu đến mức khiến người ta chỉ muốn cuộn mình ngủ nướng thêm chút nữa.
Khi chuẩn bị chìm vào giấc mộng lần nữa, hắn chợt nhận ra điều bất thường, lập tức mở bừng mắt.
Hắn có những sở thích độc đáo của riêng mình. Theo yêu cầu nghiêm ngặt của hắn, mọi ngóc ngách trong biệt thự Lục gia đều được thiết kế riêng theo ý muốn của hắn, ví dụ như mùi nước hoa trên ga giường, mười năm như một. Vậy mà hôm nay, sao lại bỗng nhiên thay đổi mùi hương?
Vừa mở mắt ra, Táo Đen nhìn quanh, cả người tỉnh táo hẳn, lông mày vô thức nhíu chặt, cẩn thận quan sát phòng ngủ của mình. Đúng là phòng của hắn, nhưng lại không giống phòng của hắn chút nào.
Biệt thự Lục gia, người bình thường không dám bắt chước. Ngôi nhà cổ kính này, mỗi món đồ bài trí bên trong đều giá trị liên thành. Với con mắt tinh tường của Táo Đen, đương nhiên hắn có thể nhìn ra thật giả ngay lập tức.
Nhưng điểm khác biệt là cách bài trí trong phòng, màu sắc rèm cửa, kiểu dáng quần áo, bao gồm cả chiếc ga giường hắn đang nằm...
Không đúng, thoạt nhìn thì có vẻ bình thường, nhưng từng chi tiết nhỏ đều lộ ra vẻ không hợp lý!
Hắn cảnh giác bước xuống giường, vơ vội một bộ quần áo mặc vào. Hắn vừa định mở cửa ra ngoài xem xét thì tiếng gõ cửa vang lên.
"Đường Táo, má mi kêu tụi mình xuống ăn cơm kìa." Một giọng nói quen thuộc vang lên.
Táo Đen: "??!"
Hắn cứ ngỡ mình đang nằm mơ.
Cái giọng này... chẳng phải là của thằng Lăng Hàn ngốc nghếch nghèo rớt mùng tơi đó sao?
Sao Lăng Hàn lại ở nhà họ Lục? Mà nó mới nói cái gì? Má mi kêu tụi mình ăn cơm hả?
Táo Đen tức đến bật cười. Hắn vừa thầm mắng đám bảo vệ biệt thự dám để loại người như Lăng Hàn vào, cho rằng đám người này đúng là chán sống rồi, vừa cười lạnh lùng bước ra cửa, giật mạnh cánh cửa mở toang.
Ngoài cửa, Lăng Hàn nở nụ cười rạng rỡ nhìn Táo Đen.
Nắm đấm của Táo Đen định tung ra lập tức khựng lại.
Đương nhiên không phải vì nụ cười của Lăng Hàn, mà là Táo Đen cuối cùng cũng nhận ra sự khác thường.
Hắn nhìn chằm chằm mặt Lăng Hàn.
Thằng nhóc này đúng là Lăng Hàn, nhưng cũng giống như căn phòng kia, từ đầu đến chân, mọi thứ đều toát ra vẻ khác biệt.
Nó giống Lăng Hàn y đúc, nhưng nhìn nhỏ hơn một chút, khỏe mạnh hơn một chút.
Quan trọng nhất là, hôm qua trước khi về nhà, hắn vừa dùng dao rạch mặt Lăng Hàn. Tuy không để lại sẹo dài nhưng cũng phải có vết thương ở gò má.
Nhưng trên mặt thằng Lăng Hàn trước mắt này lại trắng trẻo mịn màng. Đừng nói vết thương hay vết bầm, trông nó còn sáng sủa, khỏe mạnh hơn thằng Lăng Hàn hôm qua rất nhiều.
Lăng Hàn dường như cảm thấy biểu cảm trên mặt Táo Đen rất kỳ lạ, cơ bắp căng cứng, ngũ quan thì méo xẹo, bèn hỏi: "Sao thế Táo Táo, trông cậu không khỏe hả?"
Lăng Hàn mà dám nói chuyện kiểu này với hắn?!
Nắm đấm của Táo Đen lại ngứa ngáy, nhưng bản năng mách bảo hắn rằng mọi thứ xung quanh đều không bình thường. Cảm giác nguy hiểm này khiến hắn kìm nén xúc động muốn động thủ, cứng nhắc thốt ra một chữ: "Không."
Hắn càng như vậy thì Lăng Hàn càng thấy lạ, nhưng tính Đường Táo xưa nay vốn kiêu ngạo. Hắn không muốn nói thì Lăng Hàn cũng không ép, chỉ gật đầu: "Vậy thì đi thôi."
Táo Đen đi sau lưng Lăng Hàn, nhìn cái bóng lưng gầy gò của nó mà mấy lần hắn muốn vớ lấy cái bình hoa chọi bể đầu cho bõ ghét, nhưng đành cố nhịn.
Khi xuống đến lầu, nhìn thấy mấy người đang ngồi bên bàn ăn, mắt Táo Đen trợn tròn như gặp ma.
Ông già Lục Châu đã chết vì bệnh di truyền từ đời nào rồi, còn ông quản gia Lý thì chết vì ung thư. Sao tự nhiên hai người đó lại ngồi chễm chệ ở đó??!
Còn người phụ nữ ngồi cạnh Lục Châu là ai đây?!
Nhìn cũng đẹp, chắc là bồ nhí của ổng hả?!
Đang thắc mắc thì Táo Đen nghe Lăng Hàn gọi người phụ nữ đó: "Má mi."
Táo Đen nhìn Lăng Hàn rồi nhìn Đường Dĩ Tố trân trân.
Bà ta là mẹ Lăng Hàn hả?
Mẹ Lăng Hàn lại ngồi chung với mấy người đã chết rồi sao? Hắn đang mơ hay ban ngày ban mặt lại gặp ma thật đây?
Mặt Táo Đen trắng bệch. Hắn nhéo mình mấy cái cũng không tỉnh mộng, ngược lại Đường Dĩ Tố và Lục Châu ngồi bên cạnh đều nhận ra sự bất thường của hắn.
Đường Dĩ Tố thấy hắn mặt mày tái mét, mồ hôi vã ra như tắm, vội vàng đứng dậy đi đến trước mặt Táo Đen, đưa tay sờ trán hắn: "Sao con đổ mồ hôi nhiều vậy, Đường Táo, con thấy không khỏe chỗ nào sao?"
Người phụ nữ nói chuyện, quan tâm nhìn hắn ở cự ly gần. Táo Đen nhìn mặt bà. Hắn cứ cảm thấy người phụ nữ này mang lại cho hắn một cảm giác vô cùng quen thuộc, nhưng nhất thời hắn không thể nhớ nổi đã gặp người phụ nữ này ở đâu.
Không thể chấp nhận cảm giác kỳ lạ này ngay lập tức, hắn theo phản xạ lùi lại một bước, tránh né mọi tiếp xúc cơ thể với cô. Ánh mắt lảng tránh, hắn nói: "Không sao."
Đường Dĩ Tố nhìn Táo Đen nghi ngờ.
Lúc Táo Đen đang lúng túng thì Đường Dĩ Tố thôi không hỏi thêm nữa, chỉ nói: "Vậy qua ăn sáng đi con."
Táo Đen miễn cưỡng gật đầu.
Dưới sự dẫn dắt của Đường Dĩ Tố, hắn ngồi xuống bên cạnh cô.
Trên bàn ăn, Đường Dĩ Tố dường như chăm sóc hắn một cách đặc biệt. Táo Đen tuy rất không quen với kiểu ăn sáng gia đình bốn người kỳ lạ này, nhưng dưới sự chăm sóc của Đường Dĩ Tố, bữa sáng vẫn diễn ra khá yên bình.
Cuối cùng, hắn và Lăng Hàn được tài xế đưa đến trường.
Khi đã rời xa Đường Dĩ Tố và Lục Châu, Táo Đen mới cảm thấy dễ thở hơn. Hắn bắt đầu moi móc thông tin từ tài xế và Lăng Hàn, rồi quan sát trường lớp. Cả ngày trời dò la, cuối cùng Táo Đen cũng hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Hắn... chắc là đã xuyên qua một thế giới song song, nhập vào thân xác thằng Đường Táo ở thế giới này!
Đường Táo ở đây nhỏ tuổi hơn hắn, mới học cấp 2, học hành cũng bình thường, tính tình cũng chẳng ra sao, nhưng từ nhỏ đã nổi tiếng, sở hữu lượng fan đông đảo. Trong trường cũng có khối đứa hâm mộ, kể cả thằng Lăng Hàn ngồi kế bên.
Bản thân Táo Đen ở thế giới cũ cũng có rất nhiều người mê, bởi vì hắn đẹp trai, nhà giàu mà. Nhưng dù không muốn thừa nhận, hắn biết thừa bọn họ mê tiền, mê thế lực của hắn thôi. Còn ở đây, phần nhiều là thích con người Đường Táo.
Đường Táo ở thế giới này sướng lắm: mẹ ruột Đường Dĩ Tố không những không tự sát mà còn nhận lại Lục Châu. Lục Châu không chết sớm, quản gia Lý không qua đời. Nhà họ Lục không những một nhà ba người hạnh phúc, thậm chí còn nhận Lăng Hàn làm con nuôi!
Còn về việc tại sao Lăng Hàn lại quen biết Đường Táo, trở thành một phần của nhà họ Lục, quá trình này càng khiến người ta phải bật cười: hóa ra Đường Táo ở thế giới này hồi mẫu giáo đã mạo hiểm tính mạng cứu Lăng Hàn. Hai người lớn lên cùng nhau từ nhỏ, tình cảm còn tốt hơn cả anh em ruột.
Đường Táo thế giới này có ba mẹ, có anh em, được hâm mộ. Trên mạng có fanclub, ở trường thầy yêu bạn mến, có tiền, có sắc, có duyên, ai cũng cưng chiều. Nó có tất cả những gì Táo Đen có, và cả những gì Táo Đen không có!
Những khao khát thời thơ ấu của hắn, theo sự trưởng thành dần biến thành hy vọng xa vời, đến cuối cùng không dám vọng tưởng nữa. Thế mà ở thế giới này, tất cả đều thành hiện thực!
Mọi thứ đến quá đột ngột. Khi hiểu rõ tất cả, Táo Đen không những không thấy vui mà trong lòng ngược lại càng trở nên u ám, vặn vẹo.
Hắn không cho rằng Đường Táo ở thế giới này và hắn là cùng một người.
Hắn không thể nào chịu cứu Lăng Hàn khi còn nhỏ, không thể nào làm bạn tốt với nhiều người như vậy, càng không thể nào làm một bé ngoan, nghe lời mẹ, đi học làm con ngoan trò giỏi!
Hắn sinh ra đã không phải người tốt. Hắn thích phá đám người ta, cướp đồ người ta thích, nhìn người ta đau khổ hắn mới thấy vui.
Nghĩ tới đó, ánh mắt Táo Đen u ám, nụ cười khẩy nở trên môi.
Tình hình này hợp ý hắn quá đỗi.
Phá nát cuộc đời Đường Táo, đạp đổ hết mọi thứ, cho nó trắng tay giống hắn, cho mọi người xung quanh nếm trải mùi đau khổ chung với hắn...
Nghĩ thôi Táo Đen đã muốn cười lớn. Thấy bà cô chủ nhiệm trên bục giảng đang nhìn mình chằm chằm, Táo Đen không những không thu liễm mà còn ngẩng đầu, nhìn thẳng vào giáo viên, vắt chéo chân, trên mặt lộ ra nụ cười khiêu khích.
Bà cô già này hắn biết rất rõ. Đây là một trong những giáo viên nghiêm khắc nhất, hung dữ nhất khối cấp 2, ghét nhất mấy đứa học sinh cá biệt như côn đồ.
Ở thế giới cũ của Táo Đen, bà cô già này ghét hắn nhất, ngày nào cũng mắng chửi sau lưng hắn, nói hắn là cặn bã xã hội, sớm muộn gì cũng sẽ chết không tử tế.
Táo Đen quá quen thuộc cách cư xử của bà cô già này, biết rõ làm thế nào để chọc giận bà.
Giờ hắn nhìn bà ta chằm chằm, chờ bà ta nổi điên rồi quay clip tung lên mạng, mượn danh tiếng của Đường Táo làm rùm beng lên. Vừa chọc tức bà ta, vừa cho đám fan cuồng sáng mắt ra, thấy cái "bản mặt thật" của Đường Táo, đúng là một công đôi việc.
Tính toán đâu ra đó, chỉ chờ bà cô già đổi sắc mặt nổi trận lôi đình. Kết quả không ngờ, bà cô già nhìn hắn vài giây, thế mà lại chủ động dời mắt đi chỗ khác, sau đó như không có chuyện gì xảy ra, tiếp tục giảng bài.
Táo Đen: "?"
Bà cô già bị biến đổi gen hả?
Táo Đen bực mình đá bàn cái rầm, trừng mắt nhìn bà ta.
Nhưng mãi đến khi hắn trực tiếp đứng dậy đi ra khỏi lớp, bà cô già vẫn không nói một lời nào.
Không chỉ bà cô già không nói gì, những bạn học nhìn hắn chằm chằm, ánh mắt tuy có vẻ kinh ngạc nhưng không hề có chút căm ghét nào.
Táo Đen một mình đi ra khỏi lớp, đến hành lang. Gió lạnh thổi cái vù làm hắn hắt xì một cái, lúc này hắn mới nhớ ra chiếc áo khoác bỏ quên trong lớp.
Nhưng lúc này quay lại lấy áo khoác thì mất mặt quá, sẽ tổn hại hình tượng học sinh hư hỏng oai phong của hắn. Nhìn hành lang vắng tanh, mọi cảnh tượng trong kế hoạch đều không xảy ra, Táo Đen cảm thấy hụt hẫng như đấm vào bị bông.
Lại thêm gió thổi lạnh thấu xương, Táo Đen nghiến răng, cố gắng dùng sự tà khí của mình để chống chọi cái lạnh, hừ một tiếng rồi bỏ đi.
Khó khăn lắm mới lết được xuống lầu một thì hắn gặp một người. Táo Đen nhìn kỹ, hình như đó là hiệu trưởng?
"Ê." Máu quậy nổi lên, Táo Đen nhếch mép, gọi ông ta một tiếng cộc lốc.
Hiệu trưởng quay lại, nhìn thấy Táo Đen liền đi thẳng đến trước mặt hắn.
Trong giờ học mà dám đi lang thang bên ngoài, đây là chuyện trường trung học Thiên Quỳnh nghiêm khắc tuyệt đối không cho phép. Táo Đen đã có thể tưởng tượng ra cảnh ông ta la lối om sòm rồi.
Hắn cũng soạn sẵn một câu đáp trả trong lòng: "Lão già..." mắc dịch.
Chữ "mắc dịch" chưa kịp nói ra thì hiệu trưởng đã đi đến trước mặt, khoác chiếc áo bông trên tay lên người hắn.
Hiệu trưởng càm ràm: "Sao lại ăn mặc phong phanh đứng ở đây thế này, không lạnh à con? Áo thầy mới mua đó, mặc đỡ đi kẻo bệnh."
Giọng ông ta có chút trách móc nhưng nghe ra lại quan tâm nhiều hơn.
Táo Đen: "??!"
Lão già này uống lộn thuốc hả?!
Trong lòng hắn muốn chửi thề cả tràng: Ai thèm mặc áo ông chứ, tôi đây mình đồng da sắt, sợ gì gió lạnh tà khí, đâu như lão già ông, già khú đế nửa chân vào quan tài, lo cho thân mình trước đi đồ...
Nhưng mà chiếc áo ấm quá, nhìn mặt ông hiệu trưởng lo lắng, dặn dò từng chút, mấy câu chửi thề đến miệng rồi lại nuốt ngược vào trong.
Nội tâm Táo Đen đấu tranh tư tưởng dữ dội, mặt đỏ bừng lên.
Hiệu trưởng nhìn gò má đỏ ửng trên khuôn mặt trắng trẻo của hắn, còn tưởng đứa trẻ này xấu hổ, cười nói: "Thôi được rồi, đừng đỏ mặt như con gái vậy. Thấy mệt thì con về nghỉ đi, bữa nào nhớ trả áo cho thầy nhé."
Nói xong, hiệu trưởng đi về phía văn phòng. Đi được mấy bước, ông còn quay lại dặn dò Táo Đen: "Thầy báo tài xế rồi đó, lát nữa con đi xe về. Trời lạnh nhớ giữ gìn sức khỏe nhé."
Cứ như vậy, Táo Đen trốn học một cách khó hiểu, mặc chiếc áo khoác của hiệu trưởng, ngồi xe tài xế của hiệu trưởng một cách khó hiểu về lại biệt thự Lục gia.