Con Trai Là Nam Phụ
Chương 18
Con Trai Là Nam Phụ thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Con trai là nam phụ - Chương 11 (2)
Tác giả: Hà Lam
Editor: Lạc Tiếu - 23/02/2019
Nếu nghĩ lại, Đường Táo mới bốn tuổi, nhân vật chính Lăng Hàn hẳn giờ cũng chỉ là một cậu nhóc còn hôi sữa, mà Đường Dĩ Tố đã lớn tuổi như vậy, chắc sẽ không đến mức muốn cô làm gì bất lợi với thằng bé đó đâu...
"Có lẽ, ngay khoảnh khắc nguyên thân quyết định tự sát, mình đã bắt đầu xuyên không, sau đó cùng nguyên thân dùng chung một thân thể. Chờ đến khi ý thức của nguyên thân tan biến, mình đã tỉnh lại trong chính thân thể này thì sao?"
Đường Dĩ Tố lẩm bẩm, rốt cuộc, khi nguyên thân tự sát, cô vẫn còn đang ngủ, rất có thể cô đã bỏ lỡ một vài thông tin mấu chốt.
"Hoặc là, kỳ thật đây chính là một không gian song song, thế giới này cùng với thế giới của mình rất giống, nhưng cuộc sống của Đường Dĩ Tố đó lại hoàn toàn trái ngược. Sau đó cô ấy chết, nên mình mới thay thế vào..."
Não Đường Dĩ Tố mở rộng suy nghĩ, tự mình lập ra giả thuyết. Chuyện xuyên sách vô lý này đã xảy ra rồi, còn có chuyện kỳ lạ gì mà không thể xuất hiện nữa chứ.
Tuy nhiên, cô chỉ là một nghệ sĩ, không phải nhà biên kịch, trí thông minh trong chuyện này có hạn, suy đoán nửa ngày cũng không thể tìm ra nguyên nhân, đành phải từ bỏ.
Dù sao, đến đâu hay đến đó, hiện tại thân thể này không khác gì thân thể ban đầu của cô, hơn nữa, diện mạo hiện tại cũng chẳng liên quan mấy đến nguyên thân, Đường Dĩ Tố vẫn rất an tâm.
Thông tin rất quan trọng thứ hai, chính là dường như vì trên người nguyên thân có vết rạn da và dấu vết sinh mổ, nên cô ta có chướng ngại tâm lý, vẫn luôn từ chối yêu cầu thân mật của Tống Thần Hạo.
Ngày mà paparazzi quay lén được đoạn clip hai người bọn họ đi khách sạn, vừa đúng lúc đó chính là ngày "Tống Thần Hạo hẹn gặp để tạo bất ngờ" mà trong nhật ký đã đề cập.
Nhưng căn cứ theo tình huống trong nhật ký, khi đó hai người cũng không hề cùng trải qua đêm xuân, buổi tối hôm đó nguyên thân nói cô ấy ngủ ở nhà.
Điều thứ ba, cũng là chuyện quan trọng nhất, nguyên thân không hề kể cho Tống Thần Hạo chuyện mình đã có con.
Nếu hai người ở bên nhau, yêu đương nồng nhiệt, mà chuyện một trong hai người có con thật sự có thể che giấu được sao?
Cũng dễ hiểu thôi, có hai giả thuyết.
Một là Tống Thần Hạo không quan tâm nguyên thân, nên từ đầu đến cuối anh ta không hề phát hiện ra chuyện này, căn bản không chú ý đến việc nguyên thân có điều che giấu.
Hai là nguyên thân giấu Đường Táo quá kỹ, cho dù với người yêu đang say đắm cũng không hé răng nửa lời?
Bất luận là khả năng nào cũng đều làm cho Đường Dĩ Tố cảm thấy không thoải mái.
Dù sao, chuyện giữa nguyên thân và Tống Thần Hạo hiện tại đã có kết quả, truy cứu chuyện quá khứ cũng chẳng có ý nghĩa gì. Về sau chỉ cần Đường Dĩ Tố tiếp tục bảo vệ tốt Đường Táo là được.
Đóng thư mục đó lại, Đường Dĩ Tố mở tệp tin cuối cùng mà cô đã giải mã.
Bên trong có một tấm hình. Thiếu nữ mũm mĩm, đứng ở nơi chuyên chụp ảnh lưu niệm, cô giơ tay tạo dáng chữ V, cười rạng rỡ với ống kính.
Đường Dĩ Tố ngơ ngẩn nhìn, mãi nửa ngày vẫn chưa hoàn hồn.
Cô gái mũm mĩm này, hình như là Đường Dĩ Tố phiên bản béo phì.
Từ nhỏ Đường Dĩ Tố đã gầy ốm, khi đến tuổi dậy thì thì cơ thể mới phát triển đầy đặn. Bởi vì ngực lớn nên thoạt nhìn cô có vẻ đầy đặn, nhưng cân nặng trước nay không bao giờ vượt quá sáu mươi ký, mà cô gái trong bức hình, nhìn thôi đã biết phải nặng ít nhất bảy mươi lăm ký trở lên.
Nghĩ đến nguyên thân trong nhật ký có nhắc tới vết rạn da, thiếu nữ trong ảnh, hẳn chính là nguyên thân khi còn mũm mĩm.
Chỉ là... sao Đường Dĩ Tố vẫn cảm thấy, cô gái này có vẻ quen thuộc lạ lùng, dường như đã từng gặp ở đâu đó.
Suy nghĩ nửa ngày cũng không nhớ được gì, Đường Dĩ Tố chỉ có thể nghĩ là do nguyên thân giống cô như đúc, nên đương nhiên sẽ thấy quen mắt.
Quay đầu nhìn đồng hồ, chẳng hay đã bốn giờ rưỡi, Đường Dĩ Tố nhanh chóng thay đổi quần áo, chuẩn bị lên đường.
Sáng sớm khi Đường Táo đi học, đứng bên cửa sổ nhìn xe buýt rời đi, cô đã kịp nhìn thấy tên trường của thằng bé trên thân xe.
Trường Đường Táo đang học hiện tại chính là "nhà trẻ Thanh Cảng", là một trường mẫu giáo tư thục. Nơi đây cũng giống như những trường mẫu giáo nội thành khác, nhưng có ưu điểm là có xe buýt của trường đưa đón, giúp phụ huynh đỡ bận rộn đi không ít.
Đường Dĩ Tố cũng đã lên mạng tìm hiểu một chút. Giờ vào lớp của trường mẫu giáo Thanh Cảng là 8 giờ sáng, trưa các bé ăn cơm và ngủ trưa tại trường, buổi chiều tan học lúc 5 giờ. Những đứa trẻ được xe buýt của trường đưa về nhà sẽ về trễ hơn nửa tiếng so với những bé được đón trực tiếp, vì phải tập hợp và lên xe.
Nhìn cách nguyên thân chăm sóc Đường Táo hằng ngày, cùng với thái độ của cô ta trong nhật ký đối với thằng bé, chắc hẳn cô ta không thích đứa nhỏ này. Hơn nữa, vì tiền đồ trong giới giải trí, cô ta còn tìm mọi cách che giấu sự tồn tại của nó.
Đường Dĩ Tố đoán chừng, có lẽ nguyên thân chưa từng đón Đường Táo lúc tan học, cho nên trong điện thoại cũng không có bất kỳ tin tức gì liên quan đến Đường Táo. Nếu có chuyện gì, sau khi về nhà, thằng bé sẽ tự kể với mẹ nó là được.
Tuy rằng chưa bao giờ làm mẹ người ta, nhưng Đường Dĩ Tố cũng biết cách chăm sóc trẻ con kiểu đó thật quá qua loa.
Hiện giờ Đường Táo còn nhỏ, nó còn tương đối ngoan ngoãn, hiểu chuyện, về sau khi trưởng thành, lại không có gia đình quản lý, sẽ dễ dàng đi sai đường.
Vì vậy, hôm nay cô định ghé trường mẫu giáo đón đứa nhỏ kia, tiện thể trao đổi với cô giáo về cách thức liên lạc. Để sau này Đường Táo có gặp chuyện gì ở trường thì cô giáo cũng có thể kịp thời liên lạc với cô.