Chương 23

Con Trai Là Nam Phụ thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Con trai là nam phụ - Chương 15 phần 1
Tác giả: Hà Lam
Biên tập: Lạc Tiếu - 08/03/2019
Khi Đường Dĩ Tố và Phan Đồng cùng nhóm người bước đến, các nhân viên tổ A đang làm việc rất bận rộn, khiến họ chỉ có thể ngồi chờ ở một góc.
Đạo diễn đang xem lại những cảnh quay buổi sáng, các diễn viên thì dặm lại lớp trang điểm, còn nhân viên và trợ lý thì đi lại tất bật.
Một lúc sau, phó đạo diễn đi đến, nói với nhóm Đường Dĩ Tố: "Để tôi nói qua cho mọi người một chút. Tiếp theo chúng ta sẽ quay hai cảnh. Nội dung rất đơn giản, hầu hết mọi người chỉ cần phối hợp với diễn viên chính là được."
"Có người sẽ vất vả hơn một chút, phải phụ trách cảnh diễn dưới nước, và cả cảnh giằng co với nữ chính. Tuy vất vả, nhưng thời lượng lên hình cũng khá nhiều. Nếu mọi việc tiến triển thuận lợi, buổi chiều quay xong, buổi tối chúng ta có thể nghỉ ngơi, mọi người cố gắng phối hợp một chút." Phó đạo diễn vừa nói vừa liếc nhìn Đường Dĩ Tố một cái.
Mặc dù Đường Dĩ Tố chưa từng gặp hắn lần nào, nhưng vốn dĩ từng là diễn viên chính, nhân viên đoàn phim chắc chắn nhận ra cô.
Đường Dĩ Tố thấy phó đạo diễn nhìn mình, cũng mỉm cười đáp lại một cách lịch sự, ngay sau đó, lại nghe phó đạo diễn chỉ vào cô và nói: "Dĩ Tố, cô có kinh nghiệm đóng phim, lát nữa phiền cô phối hợp tốt, mọi người đều sẽ đỡ vất vả hơn."
Đường Dĩ Tố vừa nghe, trong lòng lập tức có dự cảm chẳng lành.
Phó đạo diễn nói xong, cũng bắt đầu dặn dò những người khác về những điều cần chú ý để lát nữa quay phim.
Hai cảnh quay này, nói đơn giản thì không đơn giản, nói khó thì cũng không hẳn là khó.
Cảnh đầu tiên là sau khi nữ phụ độc ác phát hiện Vương gia và nữ chính có quan hệ mờ ám, bề ngoài thì nhẫn nhịn, nhưng khi trở lại trong viện, liền tìm nha hoàn thân cận để tùy ý trút giận, đánh đập mắng chửi. Chưa đủ, còn đá một nha hoàn vô cùng trung thành và tận tâm với mình xuống nước, kết quả cảnh này lại tình cờ bị Vương gia bắt gặp.
Cảnh thứ hai là nữ chính vẫn luôn nhường nhịn nữ phụ, nhưng cuối cùng không thể nhịn được nữa, quyết định mạnh mẽ phản công. Đầu tiên, nữ chính muốn ra tay với nha hoàn 'được voi đòi tiên' kia. Sau khi hai người cãi vã xong, nha hoàn sỉ nhục cha mẹ đã qua đời của nữ chính.
Nữ chính phẫn nộ tát thẳng vào mặt nữ nha hoàn một cái, nha hoàn tuy không cam lòng, nhưng dù sao thân phận nữ chính vẫn cao quý hơn nàng, cuối cùng chỉ có thể ôm mặt chịu đựng ấm ức.
Hai cảnh đều được quay ở cùng một địa điểm, khi quay chỉ cần đổi góc độ là xong. Nhân viên tại hiện trường cũng đã tập trung gần đủ, nên tranh thủ quay xong trong một buổi chiều.
Đường Dĩ Tố nghe xong, nụ cười trên mặt quả thật cứng đờ, sắp không giữ nổi nữa.
Bộ phim này là dựa vào tiểu thuyết mạng được cải biên. Đường Dĩ Tố đã chinh chiến trong thể loại ngôn tình kiểu này nhiều năm, loại kịch bản như thế này cô đã xem qua không biết bao nhiêu lần.
Khi xem với vai trò là người ngoài cuộc, nhìn cốt truyện dĩ nhiên là thích, nhưng khi đến lượt mình rơi vào tình huống như vậy, phải đóng một nha hoàn độc ác, trong lòng Đường Dĩ Tố thật sự muốn chửi thề một vạn lần.
Những diễn viên tổ B cùng đến đây với Đường Dĩ Tố, tuy rằng không biết người đứng sau bộ phim này là ai, nhưng đã đóng phim nhiều lần, ai nấy đều là cáo già thành tinh, vừa nghe qua, ai mà chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Hai cảnh này không hề có trong kịch bản, hiển nhiên là được thêm vào ngay tại trường quay, và vì ai mà thêm vào, lại rõ ràng đến thế.
Dù sao, chuyện không liên quan đến mình, trong lòng mọi người chỉ cần đồng tình một chút là được, chắc chắn sẽ không vì một người xa lạ như Đường Dĩ Tố mà đứng ra. Mọi người nhìn cô bằng ánh mắt an ủi, rồi từng người nhanh chóng đi chuẩn bị.
Phan Đồng diễn nhân vật giống Đường Dĩ Tố, thấy cô trở thành mục tiêu bị ghét bỏ, trong lòng vừa cảm thấy may mắn vừa đồng tình: "Dĩ Tố, cậu còn ổn không?"
Đường Dĩ Tố miễn cưỡng lắc đầu.
Thật ra, trong khoảnh khắc xác định người bị nhắm vào là mình, trong lòng Đường Dĩ Tố thật sự có ý nghĩ muốn bỏ của chạy lấy người ngay lập tức.
Vai nha hoàn trong bộ võng kịch này, tiền cát-xê thật sự không đáng là bao, ngay cả người đại diện như Tần Hoa còn khinh thường. Tuy rằng Đường Dĩ Tố thiếu tiền, nhưng cô cũng vì học hỏi nên mới đến đây.
Hiện tại lại muốn dìm cô xuống nước, rồi còn bị ăn một cái tát vào mặt, về mặt này, thù lao đóng phim có khi còn không đủ để cô đi khám bệnh nữa.
Nhưng cuối cùng Đường Dĩ Tố vẫn quyết định ở lại.
Làm nghề diễn viên này, những người không có lý tưởng rất nhiều, nhưng những người bất chấp lăn lộn mỗi ngày ở đây cũng không ít. Con đường nghệ thuật lâu dài, chắc chắn không thể lúc nào cũng thuận buồm xuôi gió.
Nếu hôm nay chỉ gặp chút khó khăn nhỏ mà Đường Dĩ Tố đã lùi bước, sẽ hình thành cho cô tâm lý trốn tránh, thấy khó là bỏ cuộc, điều đó hoàn toàn không phải là nguyên tắc sống của Đường Dĩ Tố.
Thấy nhân viên bắt đầu tập hợp diễn viên chuẩn bị quay, Đường Dĩ Tố cười với Phan Đồng một chút: "Mình không sao cả, chúng ta đi thôi, quay sớm một chút rồi đi ăn cơm!"
Thật ra, tiếp xúc với Đường Dĩ Tố nhiều ngày, Phan Đồng đã dần dần thích ứng với vẻ đẹp của người đối diện luôn đập vào mắt. Nhưng khoảnh khắc này, Phan Đồng vẫn bị Đường Dĩ Tố làm kinh ngạc đến ngây người.
Thấy nụ cười tràn đầy sức sống của Đường Dĩ Tố, cô cũng không khỏi cảm thấy nhẹ nhõm một chút: "Lúc nãy mới vừa ăn cơm trưa mà cậu đã nghĩ đến cơm chiều rồi."
"Cơm chiều mình phải về nhà ăn, không giống nhau đâu." Đường Dĩ Tố cười tủm tỉm, nghĩ đến hiện tại mình cũng là người làm mẹ, giống như bao phụ huynh khác, vì tương lai con cái mà dốc sức làm việc, không có gì có thể khiến mình chùn bước hay mệt mỏi.
Sau khi các vai phụ ai về vị trí nấy, nhóm diễn viên chính cũng lần lượt tập hợp. Trước khi đến, Đường Dĩ Tố đã tra cứu thông tin của từng người, cho nên tuy rằng chưa từng nhìn thấy dàn diễn viên chính bao giờ, nhưng vừa nhìn thấy người, cô vẫn lập tức nhận ra ai là ai.
Người đội ngọc quan, mặc hắc y, hiển nhiên là nam chính, còn cô gái bên cạnh mặc áo dài hồng nhạt, được mọi người vây quanh, chắc chắn là Liễu Oánh không thể nghi ngờ.
Người thay thế vị trí nữ nhị của Đường Dĩ Tố lúc này đang đứng bên cạnh Liễu Oánh, bước chân khi đi đều chậm hơn cô ta một chút, có thể thấy người này là một người vô cùng biết điều.
Thấy Đường Dĩ Tố nhìn về phía bọn họ, nữ nhị liếc nhìn Đường Dĩ Tố một cái, nhưng chưa kịp làm gì, đã bị Liễu Oánh đứng trước nói chuyện cắt ngang.
Dù sao người ta cũng là diễn viên chính, là thành viên cấp cao nhất trong chuỗi thức ăn của đoàn phim này. Đoàn người vừa đi vừa nói cười, đãi ngãi hoàn toàn khác biệt so với dàn diễn viên bên Đường Dĩ Tố.
Cảnh đầu tiên yêu cầu xuất hiện vài người, đó là nam chính, nữ nhị và Đường Dĩ Tố. Nhóm người Phan Đồng tuy rằng cũng ở trong khung hình, nhưng không có lời thoại, không được quay cận mặt, chẳng khác gì phông nền.
Tạm thời Liễu Oánh chưa cần đóng, nên tìm một chỗ ngồi xuống bên cạnh để quan sát.
Khi đối mặt với Đường Dĩ Tố, ánh mắt Liễu Oánh không bao giờ dừng lại trên người cô, nhưng khi Đường Dĩ Tố vừa xoay người, ánh mắt kia nhìn chằm chằm như kim châm, khiến Đường Dĩ Tố muốn phớt lờ cũng khó.
Cùng với tiếng "Action" của đạo diễn, các diễn viên lập tức nhập vai.
Bên hồ, tại đình uống trà, nữ nhị bước đến trước ống kính, hung hăng ném tất cả chén trà trên bàn xuống đất.
"Tất cả đã chết hay sao, còn không mau qua đây hầu hạ!" Ném xong, nữ nhị quát lớn với đám nô tỳ.
Theo Đường Dĩ Tố dẫn đầu, đám nha hoàn vội vàng tiến lên dọn dẹp sửa sang lại đình uống trà.
Lát nữa Đường Dĩ Tố phải bị nữ nhị đá xuống nước, cho nên vị trí tiến lên ngồi xổm nhặt chén trà lên cũng phải chú ý, không chỉ phải để nữ nhị dễ dàng với tới, mà sau khi Đường Dĩ Tố bị đá, cô còn phải ngã đúng vào hồ nước.
Quả nhiên, ngay khoảnh khắc tiếp theo, chân nữ nhị lập tức muốn đạp lên mặt Đường Dĩ Tố!
Từ khi bắt đầu quay, Đường Dĩ Tố đã tập trung cao độ. Thấy giày của nữ nhị sắp đá vào mặt mình, cô lập tức phán đoán thời điểm chính xác, khi mũi chân của nữ nhị vừa chạm vào hoa tai của mình, cả người Đường Dĩ Tố liền ngã sang một bên.
Vị trí ngồi xổm của cô vô cùng khéo léo, diễn xuất cũng cực kỳ tự nhiên. Sau khi thuận thế ngã xuống, cô lăn dọc theo mép đình, cả người nương theo trọng lực và quán tính, lăn thẳng vào trong hồ nước.
"Ầm" một tiếng, cả người Đường Dĩ Tố lao xuống nước. Khi cô trồi lên mặt nước, cả người vốn trang điểm chỉnh tề, lập tức trở nên lấm lem, thảm hại vô cùng.