Chương 27

Con Trai Là Nam Phụ thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Con trai là nam phụ - Chương 16
Tác giả: Hà Lam
Editor: Lạc Tiếu - 19/03/2019
Dù sao cũng là nữ chính, đạo diễn nhìn Liễu Oánh mặt mày tái mét, sau đó lại nói: "Thật ra, một cái tát có đánh hay không cũng không quan trọng, điều quan trọng nhất vẫn là muốn cho người xem thấy, nữ chính đã trưởng thành, kẻ ác rốt cuộc vẫn là kẻ ác mà thôi."
Liễu Oánh nhìn đạo diễn một cái, gật gật đầu, miễn cưỡng cười nói: "Thật ra tôi cũng không quá thích cảnh đánh người này, quá bạo lực."
Vừa nói, Liễu Oánh vừa nhìn Đường Dĩ Tố bên kia: "Nếu không, cứ tùy tiện sắp xếp một chút, để người này rút lui khỏi đoàn trước đi, thêm một người cũng chẳng nhiều, bớt một người cũng chẳng ít, lại còn ảnh hưởng đến tiến độ."
"Được." Đạo diễn tán đồng, vốn dĩ theo cốt truyện đã định, vai diễn của nha hoàn cũng không nhiều không ít, dựa theo tốc độ diễn xuất thành công của Đường Dĩ Tố, ước chừng một buổi trưa là có thể quay xong tất cả, vì thế đạo diễn vẫy tay gọi: "Dĩ Tố, cô lại đây một chút."
Dưới ánh mắt có chút kinh ngạc của mọi người, Đường Dĩ Tố thần sắc vẫn bình thản đi đến trước mặt đạo diễn.
"Cô chỉ cần quay bổ sung vài cảnh để làm cho nhân vật của mình thêm phong phú một chút, ngày mai cũng không cần tới đây nữa, thế nào?"
Đường Dĩ Tố có chút kinh ngạc vui mừng: "Thật vậy sao?"
"Đúng vậy, cô có thể hoàn thành không?" Nhìn vẻ mặt hớn hở của Đường Dĩ Tố, đạo diễn cũng nhịn không được cười nói.
"Đương nhiên có thể, cảm ơn đạo diễn." Đường Dĩ Tố lập tức cười tươi đáp lời.
Vừa được tập trung quay cho xong phần việc của mình, lại không cần tiếp tục quay dài ngày ở đoàn phim, Đường Dĩ Tố đương nhiên vui vẻ.
Vốn dĩ cô đã chuẩn bị sẵn tâm lý sẽ bị đuổi khỏi đoàn phim, không ngờ ra tay mạnh với Liễu Oánh lại bất ngờ có được thu hoạch. Đối với Đường Dĩ Tố mà nói, quả thực chính là bất ngờ vui vẻ ngoài mong đợi.
Vai của cô chính là nha hoàn, phần lớn thời gian đều ở trong phủ Vương phi, bối cảnh vừa quay buổi chiều lại phát huy tác dụng. Bởi vậy cũng không cần chuẩn bị nhiều, có thể bắt đầu quay ngay.
Là nha hoàn độc ác, đương nhiên những cảnh quay bổ sung của Đường Dĩ Tố cũng đều là các loại chuyện xấu xa.
Tỷ như nha hoàn không ưa những người thân cận bên cạnh nữ chính, liền lén lút thừa lúc không ai để ý, bỏ loại bột phấn không rõ tên vào ly trà.
Trong đó cảnh hạ độc đó cần quay cận cảnh.
Chỉ thấy trong màn ảnh, tay Đường Dĩ Tố nhẹ nhàng mở chiếc khăn trắng ra, cẩn thận đổ bột vào.
Những ngón tay ngọc ngà thon dài, mềm mại mượt mà, móng tay hồng nhạt bóng bẩy dính chút bột phấn màu trắng, dù là hình dáng ngón tay hay màu da trắng ngần như ngọc, đều khiến toàn bộ khung hình trở nên sống động, gần như khiến người ta cảm giác đây là quảng cáo kem dưỡng da tay.
"Bàn tay này, không đi chụp quảng cáo thật là đáng tiếc."
Có người ở bên cạnh nhìn, không khỏi ngẩn ngơ, mãi đến khi quay xong mới hoàn hồn, nhỏ giọng nói thầm.
"Bột thuốc được bàn tay cô ấy nâng niu, quả thực cứ như phấn trân châu, tôi còn muốn thử nếm một ngụm xem sao."
Trừ cảnh hạ độc, còn có hái hoa, trộm đồ. Mỗi cảnh, Đường Dĩ Tố đều chỉ quay một lần, tốc độ nhanh đến mức đáng kinh ngạc, hầu như mỗi khi quay xong một cảnh, đạo diễn đều phải khen ngợi một tràng.
Xét cho cùng cô ấy vừa có nhan sắc lại có kỹ năng diễn xuất, một diễn viên tốt như vậy mà lại đóng web drama, thật sự là đáng tiếc.
Mãi cho đến lúc kết thúc công việc, đạo diễn nhìn Đường Dĩ Tố muốn nói rồi lại thôi.
Ông ấy gần như có chút hối hận vì lúc trước đã dễ dàng chấp thuận đề nghị của Liễu Oánh, Đường Dĩ Tố nếu có thể đóng vai nữ phụ, không chỉ bọn họ quay sẽ nhẹ nhàng, mà hiệu quả bộ phim cũng tốt. Quả thực trăm điều lợi mà không có một điều hại.
Kết quả hiện tại lại cho một nha hoàn đi làm nữ nhị, nghĩ đến vẻ mặt ngơ ngác của nữ diễn viên kia, trong lòng đạo diễn thật sự đau xót khôn nguôi.
Thấy tất cả mọi người đều đi rồi, Đường Dĩ Tố còn định ở lại giúp nhân viên dọn dẹp, đạo diễn nhanh chóng vẫy tay gọi cô: "Được rồi được rồi, cô cũng mệt mỏi một ngày rồi, trở về nghỉ ngơi đi."
"Vậy... Cảm ơn mọi người hôm nay đã chiếu cố, tôi đi về trước nha." Đạo diễn đã lên tiếng, Đường Dĩ Tố cũng không cố chấp. Cô tẩy trang thay quần áo của mình, sau đó chào tạm biệt rồi mới rời khỏi phim trường.
Tuy rằng mới ở đoàn phim mấy ngày, nhưng Đường Dĩ Tố vẫn có không ít bạn. Vừa rồi lúc chuẩn bị đi, đạo diễn và Phan Đồng cùng những người khác đều trao đổi WeChat với cô, nói là sau này có thời gian rảnh sẽ liên lạc với nhau.
Cái gọi là mối quan hệ, chính là được tạo dựng như vậy. Mặc dù chỉ có thể ở đoàn phim một thời gian ngắn ngủi, có chút tiếc nuối, nhưng nhìn lại thời gian, Đường Dĩ Tố lại rất vui vẻ.
Mới hơn ba giờ chiều, vừa đúng lúc cô có thể về đón Đường Táo tan học.
Ở trên tàu điện ngầm, Đường Dĩ Tố còn gọi điện thoại cho Tần Hoa, nói rằng cô đã xong việc, không cần làm phiền bà chăm sóc Đường Táo nữa.
Tần Hoa vừa nghe, lập tức hỏi dồn về chuyện hôm nay, Đường Dĩ Tố cũng không giấu diếm, kể lại đầu đuôi ngọn ngành.
Nghe xong, bà tràn đầy hoài nghi: "Liễu Oánh vì cái gì không đánh cô?"
Nói xong, Tần Hoa lập tức ý thức được lời này của mình không ổn, lại bổ sung: "Lúc ấy cô làm gì?"
"Em... em trừng mắt nhìn cô ta, làm cô ta sợ hãi." Đường Dĩ Tố có chút ngượng ngùng nói.
Trong giới giải trí, Đường Dĩ Tố tuy là người mới nhưng điểm xuất phát của cô ấy so với Liễu Oánh thật sự cao hơn rất nhiều. Khi diễn xuất cô ấy có thể bắt nạt Liễu Oánh đơn giản như người lớn bắt nạt con nít, có rất nhiều cách để hù dọa, áp chế cô ta.
Cũng may hôm nay Liễu Oánh chỉ có trình độ tới đó, nếu đổi lại là một diễn viên có kinh nghiệm khác, có lẽ chiêu này của Đường Dĩ Tố cũng sẽ không hiệu quả.
Tần Hoa: "......"
Im lặng một lát, Tần Hoa không tài nào tưởng tượng được cảnh tượng đó, đành phải nói: "Mặc kệ cô làm như thế nào, kết quả xử lý cũng không tệ. Xem ra thật sự là có tiến bộ rồi. Nhưng mà Liễu Oánh không giống như những diễn viên bình thường khác, hôm nay cô quay những cảnh đó, phải chuẩn bị tinh thần là có thể sẽ bị cắt hết."
"Dạ em hiểu mà". Ngay từ khi ở chỗ Phan Đồng biết được tình hình đoàn phim, Đường Dĩ Tố đã chuẩn bị tâm lý có thể một cảnh quay của mình cũng không được giữ lại. Hôm nay có thể toàn vẹn mà rời đi, cô đã rất vui vẻ, hơn nữa trước mắt điều cô quan tâm nhất vẫn là chuyện khác.
Nghĩ vậy, Đường Dĩ Tố không nhịn được hỏi: "Vậy... Thù lao đóng phim của em chắc sẽ không bị ảnh hưởng chứ?"
"Nếu cô đã xuất hiện rồi, tiền lương đã thỏa thuận từ trước sẽ không thay đổi. Lát nữa có thời gian rảnh tôi sẽ hỏi đạo diễn xem ông ấy nói sao. Chờ tiền về tài khoản, trừ thuế xong sẽ gửi cho cô" Tần Hoa nói.
Sau khi tắt điện thoại của Đường Dĩ Tố, Tần Hoa lại bận rộn trong chốc lát. Mãi mới có thời gian rảnh, bà lập tức gọi điện thoại ngay cho đạo diễn Từ.
"Đường Dĩ Tố hả, biểu hiện rất tốt đó!" Đạo diễn Từ nói, lại nhịn không được oán giận Tần Hoa: "Cô đó, sao lúc đó cô không chịu tranh thủ một chút. Chuyện của Liễu Oánh vừa nghe qua là biết có vấn đề, tôi hồ đồ, cô lại là người đại diện của Đường Dĩ Tố, lẽ ra không nên dễ dàng chấp thuận như vậy chứ."
Tần Hoa không biết tại sao bị chỉ trích: "Đạo diễn Từ, ngài có ý gì...?"
Đạo diễn Từ hiển nhiên lập tức nói: "Người vừa xinh đẹp, lại có kỹ năng diễn xuất, còn chịu được khổ như vậy, mấy năm nay thật sự không có nhiều, ai cũng chỉ biết đi đường tắt. Như Đường Dĩ Tố có thể an phận đến bây giờ thật sự không dễ dàng. Cô nên chiếu cố cô ấy nhiều hơn, tôi thấy cô ấy còn có nhiều tiềm năng hơn cả nữ diễn viên mà cô mới nhận gần đây đó."
Nghe vậy, Tần Hoa không nhịn được ngẩng đầu nhìn trời.
Hôm nay mặt trời chắc mọc đằng Tây, đi trên đường cũng không tự nhiên nhặt được tiền, vậy có lẽ bà cũng không đang nằm mơ chứ.
Dựa vào thân phận của đạo diễn Từ, diễn viên bình thường ông ấy đúng là không thèm để mắt tới, không thể nào trong cuộc điện thoại riêng mà lại nhắc đến hay khen ngợi một ai đó. Vừa nãy còn muốn bà chiếu cố cô ấy nhiều hơn, có nghĩa là đạo diễn Từ vô cùng, vô cùng hài lòng với Đường Dĩ Tố, hoàn toàn bị diễn xuất của cô ấy làm cho kinh ngạc nên mới có biểu hiện này.
Tuy nói hiện tại diễn viên web drama phần lớn là tiêu chuẩn thấp, Đường Dĩ Tố dựa vào vẻ ngoài để mở đường cũng không phải là không thể, nhưng muốn nói về kỹ năng diễn xuất... Tần Hoa này còn có thể không biết cô ấy có mấy lạng mấy phân ư?
Không lẽ sau lần đó thật sự đã thông suốt rồi sao?
Nghĩ vậy Tần Hoa lập tức thuận miệng nói: "Nếu ngài thuận tiện, hôm nay cắt vài cảnh do Đường Dĩ Tố đóng cho tôi xem có được không?"
"Chuyện này..." Đạo diễn Từ lập tức ngắc ngứ: "Về Đường Dĩ Tố, phim gốc thì vẫn còn nhưng những cảnh quay hậu trường đều đã bị cắt ra và mang đi."
"Cắt ra mang đi?" Tần Hoa kinh ngạc.
Đoạn phim mới quay buổi trưa, chỉ trong một khoảng thời gian ngắn như vậy, vậy mà đã bị mang đi?
"Là ý của phía bên kia." Đạo diễn Từ nói có thâm ý: "Có mấy cảnh Liễu Oánh vẫn bị Đường Dĩ Tố lấn át nên cô ta không vui, trước khi đi còn cố ý dặn dò tôi là muốn xóa toàn bộ cảnh quay có Đường Dĩ Tố. Làm sao tôi đồng ý được? Chắc bây giờ cô ta về tìm người khóc lóc kể lể rồi."
Tuy ở trong giới giải trí lâu như vậy, nhưng Tần Hoa vẫn không thể hiểu nổi. Liễu Oánh muốn xóa cảnh có Đường Dĩ Tố thì có thể hiểu được, nhưng một lát sau lại cho người tới lấy đi cảnh hậu trường là sao? Phim gốc không phải vẫn còn trong tay đạo diễn hay sao?
Đạo diễn Từ không nghe Tần Hoa nói gì, còn tưởng bà không vui, liền nói: "Dù sao đoạn phim vẫn còn trong tay tôi, giờ cứ lưu lại đã rồi sau này tính. Cảnh hậu trường cũng chẳng làm gì."
"Ừm." Tần Hoa lên tiếng, lại cùng đạo diễn Từ trò chuyện vài câu. Sau đó mới tắt điện thoại, mở mail trên máy tính lên.
Cùng với chuyện hất rượu trong buổi dạ hội bắt đầu lan truyền, con đường sự nghiệp của Đường Dĩ Tố cũng có chút chuyển biến.
Vướng vào một lần tai tiếng, mặc dù khiến cô bị đả kích rất lớn, nhưng trước mắt, nhờ vào chuyện giữa Đường Dĩ Tố và Tống Thần Hạo đã khiến không ít người nhớ mặt đặt tên cô, một vài lời mời từ các công ty điện ảnh cũng theo đó mà xuất hiện.
Nhưng hiện tại Đường Dĩ Tố không có tác phẩm tiêu biểu, những kịch bản cô nhận được đều chỉ là phim kinh phí thấp, không có danh tiếng gì, lại còn không chắc chắn được coi trọng.
Tần Hoa nghĩ đến câu nói vừa rồi của đạo diễn Từ, sau lại suy xét tới sự nghiệp hiện tại của Đường Dĩ Tố. Cuối cùng, bà quyết định đem toàn bộ những bộ phim đang có trong tay tất cả đều gửi cho Đường Dĩ Tố để cô tự xem xét và lựa chọn.
Dù sao vở nào cũng có vẻ tương tự nhau, Đường Dĩ Tố muốn diễn cái nào thì tự mình quyết định đi.
Khi Tần Hoa đang dọn dẹp lại mail, cùng lúc đó ở một nơi khác trong thành phố, trong thư phòng của một biệt thự cao cấp, "cảnh hậu trường" mà bà và đạo diễn Từ đánh giá là vô dụng, đang được phát trên một chiếc máy tính.
"Thiếu gia, thiếu gia?" Lý thúc thấy Lục Châu nhìn chăm chú đến nhập tâm, không nhịn được gọi.
Lục Châu ngẩng đầu nhìn ông: "Lý thúc, có chuyện gì sao?"
"Không có gì." Lý thúc lắc lắc đầu.
Nếu như nhất định phải nói gì đó... Đại khái chính là đoạn video vừa nhàm chán vừa dài dòng trong phim trường kia, thiếu gia đã xem đi xem lại hai lần, hay là ba lần rồi.
Vừa đúng lúc này, tiếng nước "rào rạt" từ trong video truyền đến, trong màn hình, một cô gái từ trong nước đứng dậy, mái tóc đen nhánh mềm mại óng ả, quần áo mỏng manh dính sát vào cơ thể, những đường cong uyển chuyển hiện rõ, làn da trắng đến phát sáng. Cô gái kia dường như hoàn toàn không ý thức được mình từ trong nước bước ra quyến rũ đến mức nào, còn ngây ngốc đứng trước mặt nhân viên công tác cảm ơn.
Khi còn ở trong nước, cô chưa cảm thấy lạnh, nhưng vừa bước ra một chút, hơi nước trên người bốc hơi, mặc dù là giữa mùa hè nóng bức, cơ thể Đường Dĩ Tố cũng khó tránh khỏi run lên vì lạnh.
Đường Dĩ Tố xoa xoa cánh tay, cúi đầu đi về phía bên cạnh. Cô chỉ muốn rời khỏi khung hình, tìm khăn lông khoác lên người, hoàn toàn không ý thức được khi cô vòng tay ôm lấy hai cánh tay xoa xoa, vòng ngực nõn nà dường như được phô bày rõ nét, phối hợp với mái tóc dài đen nhánh còn đang ướt sũng, cùng với gương mặt lạnh đến đỏ bừng, càng khiến cô trông yếu ớt và động lòng người.
Một tiếng "lạch cạch", chiếc máy tính trước mặt khép lại, hình ảnh Đường Dĩ Tố trên màn hình lập tức biến mất.
Lý thúc thấy vậy, ngẩng đầu lén nhìn một cái, liền thấy Lục Châu mặt mày nghiêm túc nhìn chằm chằm chiếc máy tính đã khép lại kia.
Nếu là người không hiểu rõ, có lẽ còn tưởng rằng hiện tại tâm trạng Lục Châu không tốt, nhưng Lý thúc chính là người từ nhỏ đã nhìn Lục Châu lớn lên, giờ phút này, mặc dù đang xụ mặt, nhưng đôi tai ửng đỏ lại trái ngược hoàn toàn đã tố cáo anh ta.
Trời ơi, thiếu gia nhà mình, vậy mà cũng có một ngày biết ngượng ngùng!