57. Chương 57

Con Trai Là Nam Phụ thuộc thể loại Linh Dị, chương 57 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nếu người bình thường bị nhiều người nhìn chằm chằm, tất nhiên sẽ không được tự nhiên. Nhưng Đường Dĩ Tố dù sao cũng là người trong giới giải trí, cô hiểu rõ lý do mọi người có biểu cảm như vậy. Tuy rằng trong lòng rất bất ngờ, nhưng bề ngoài Đường Dĩ Tố vẫn giữ vẻ bình tĩnh và tự chủ.
Mà Đường Táo bên cạnh thật ra làm cô có chút kinh ngạc. Sự bình tĩnh của Đường Dĩ Tố là do công việc rèn giũa, nhưng Đường Táo còn nhỏ tuổi, dưới tình huống như vậy cũng không hề tỏ ra e ngại hay câu nệ.
Thằng bé nắm tay mẹ, mọi người xung quanh không nói gì, nó cũng không hé môi, hoàn toàn không có chút nào bối rối. So với vẻ thẹn thùng tối hôm qua bị Đường Dĩ Tố trêu chọc "Má mi yêu con" quả thực như hai người khác nhau.
Cuối cùng vẫn là Chu Phương phản ứng lại trước, nói với Đường Dĩ Tố: "Ngài... Bài tập thể dục buổi sáng còn chút nữa mới bắt đầu, hay là ngài ngồi xuống một chút?"
Đường Dĩ Tố gật gật đầu, dắt theo Đường Táo tìm vị trí ngồi xuống, ngay sau đó, Chu Phương liền đưa đến một tập tài liệu.
"Đây là thư kiểm điểm của tôi." Cô giáo Chu có chút mất tự nhiên.
Đường Dĩ Tố nhận lấy, đọc lướt qua: "Cô vất vả rồi."
"Không có gì đâu ạ, là trước đó tôi làm sai, tôi đại diện nhà trẻ, xin lỗi hai vị." Chu Phương thành khẩn nói.
Có cha mẹ Trần Tử Hào làm gương, nhà trẻ không dám có chút nào chậm trễ Đường Dĩ Tố. Khi tới lúc tập thể dục buổi sáng, Chu Phương còn phải cầm thư kiểm điểm trực tiếp lên bục cao xin lỗi.
Tuy rằng thư xin lỗi là nói với bọn nhỏ, nhưng để thể hiện thành ý, nhà trẻ còn quay lại video phát lên trang web của trường, cho phép các phụ huynh khác cũng xem được, có thể nói là rất thành ý.
Dù là ban đầu Hiệu trưởng vốn đã có ý định làm vậy, hay là nhìn thấy tình cảnh của cha mẹ Trần Tử Hào, sau đó mới tạm thời quyết định thể hiện thái độ tốt hơn, đối với Đường Dĩ Tố thì kết quả này đã là thích hợp nhất.
Sau khi kết thúc tập thể dục buổi sáng, Đường Dĩ Tố chuẩn bị tạm biệt Đường Táo. Nói cho cùng thì bọn nhỏ cũng phải đi học, cô ở lại nhà trẻ đợi cũng không thích hợp.
Đường Táo cũng hiểu rõ điểm này, ngoan ngoãn gật gật đầu, vẫy tay chào tạm biệt mẹ.
Đường Dĩ Tố vừa bước đi, dường như đột nhiên nhớ tới cái gì, quay người lại, từ trong giỏ xách lấy ra một miếng băng cá nhân, dán lên trán Đường Táo, nơi đang bị thương.
Trải qua cả đêm nghỉ ngơi, miệng vết thương đã kết vảy, nhưng Đường Dĩ Tố lo lắng trẻ con khi chơi đùa không cẩn thận lại làm bong vảy thì phiền phức. Tuy rằng Đường Táo là bé trai, nhưng khuôn mặt đáng yêu như vậy, để lại sẹo thì cũng thật tiếc.
Đứa nhỏ ngơ ngác nhìn Đường Dĩ Tố dán băng cá nhân cho mình, sau đó xoay người cười tủm tỉm vẫy tay chào mẹ rồi rời đi.
Trong nhà Trần Tử Hào xảy ra chuyện như vậy, hôm nay gia đình nó đã xin phép nhà trẻ cho nghỉ, cho đến hết học kỳ này sẽ không đi học.
Hiện tại cũng gần cuối kỳ rồi, chỉ còn mười ngày nữa là đến kỳ nghỉ hè.
Phỏng chừng trước khi ba mẹ Trần Tử Hào được thả ra, gia đình nó cũng không muốn Trần Tử Hào tới nhà trẻ, nên đơn giản là xin nghỉ đến hết kỳ, chờ hai tháng nghỉ hè qua đi, đến học kỳ sau thì mọi người cũng sẽ quên chuyện này.
Trong trường, những bạn nhỏ khác còn chưa biết chuyện ba mẹ Trần Tử Hào bị tạm giam, nhưng vừa rồi thầy cô giáo đã đứng trên bục xin lỗi Đường Táo, vì vậy tất cả mọi người đều biết.
Giờ phút này, thấy Đường Táo trở lại trong phòng học, bọn nhỏ tuy rằng không như người lớn mưu mô sâu sắc, nhưng cũng hiểu lờ mờ, tất cả đều có chút e dè nhìn Đường Táo, cho đến khi......
"Đường Táo, trên trán cậu dán là băng cá nhân heo con Bội Kỳ sao?" Một bạn nữ không kìm được sự tò mò, nhân lúc ngồi bên cạnh Đường Táo chơi trò chơi, nhỏ giọng hỏi.
Đứa nhỏ nào đó sửng sốt, duỗi tay sờ sờ cái trán.
Miếng băng cá nhân đó rất trơn nhẵn, đương nhiên Đường Táo sờ không thấy trên đó có họa tiết nào, đành phải nói: "Không biết, là mẹ tôi vừa mới dán lên."
"Oa...... Mẹ cậu vậy mà mua cho cậu loại băng cá nhân có hình này cơ à." Cô bé nói, mấy bạn nhỏ bên cạnh nghe được đối thoại của bọn họ cũng tò mò nhìn về phía Đường Táo.
Đường Táo cảm giác được ánh mắt ngưỡng mộ của các bạn. Đứa nhỏ trước đó bị nhiều thầy cô giáo nhìn chằm chằm cũng không hề bối rối bỗng nhiên có chút ngượng ngùng.
Bất quá khác với thái độ bình thường, Đường Táo không cúi đầu im lặng, mà là dõng dạc nói lớn với các bạn: "Mẹ tôi chính là quan tâm tôi như vậy đó. Chỉ cần tôi có một chút đau, mẹ đều đặc biệt lo lắng."
Nói xong, nghĩ đến cảnh tượng ngày hôm qua Đường Dĩ Tố đứng ở trước mặt bảo vệ nó, lại nghĩ đến những lời nói tối hôm đó khi hai mẹ con cùng nhau chọn bình nước mới, còn có nụ cười của cô vừa nãy trước khi đi, Đường Táo không kìm được mà cúi đầu khẽ mỉm cười.
Các bạn đang vây xem băng cá nhân thấy vậy, ánh mắt vô thức từ băng cá nhân chuyển lên trên mặt Đường Táo.
Mấy đứa nhỏ tuy rằng nhỏ tuổi, nhưng cũng có khả năng cảm thụ cái đẹp.
Bản năng con người chính là hướng về cái đẹp, chẳng qua là trẻ con thích màu sắc sặc sỡ, sau đó dần lớn lên mà gu thẩm mỹ dần trở nên phức tạp hơn thôi.
Ngày thường Đường Táo luôn xụ mặt, vẻ mặt lạnh lùng không ai dám đến gần, tất cả các bạn đều không thích cùng chơi, dĩ nhiên cũng bỏ qua vẻ ngoài của nó.
Mãi cho đến hiện tại, nhìn thấy Đường Táo tươi cười, không ít bạn nhỏ hiện tại mới bất chợt nhận ra, Đường Táo lớn lên...... Thật là đẹp trai.