Con Trai Là Nam Phụ
Chương 69
Con Trai Là Nam Phụ thuộc thể loại Linh Dị, chương 69 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tuy không rõ rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra, nhưng tâm trạng vui vẻ của Đường Dĩ Tố cũng lây sang Đường Táo. Vì vậy, sau khi kết thúc buổi biểu diễn, trên đường về nhà, bước chân của thằng bé đều rất nhẹ nhàng.
Niềm vui sướng này kéo dài cho đến tối. Lúc này, Đường Dĩ Tố bắt đầu thu dọn hành lý cho Đường Táo, và đặt vào vali của thằng bé một chiếc điện thoại di động giống hệt của cô.
Đường Dĩ Tố vẫn dùng điện thoại hàng ngày, nhưng mỗi khi con trai muốn xem clip, cô thường đưa cho Đường Táo chơi một lát.
Vì Đường Táo đã rất quen thuộc với điện thoại của mình, Đường Dĩ Tố cũng mua cho thằng bé một cái. Bên trong máy đã cắm sẵn một chiếc sim, nội dung cũng được cài đặt đặc biệt, rất phù hợp cho trẻ em sử dụng. Giao diện đơn giản, sạch sẽ và dễ dùng.
Với chiếc điện thoại này, sau khi Đường Dĩ Tố và Đường Táo xa nhau, hai mẹ con có thể gọi điện thoại và gọi video cho nhau.
Đường Táo vốn đang nằm trên ghế sofa xem lại clip Đường Dĩ Tố đã quay ở bữa tiệc tối. Xem được một nửa, thằng bé định ôm điện thoại đi tìm mẹ. Nhưng khi nhìn thấy cô đang soạn vali, bước chân Đường Táo khựng lại, rồi lại ôm điện thoại trèo lên sofa, giả vờ như không có chuyện gì, tiếp tục xem video.
Đường Dĩ Tố đang quay lưng về phía thằng bé nên không chú ý đến chi tiết này. Đợi sau khi thu xếp xong, lúc cô rửa mặt rồi trở lại phòng ngủ, Đường Táo đã ngoan ngoãn nằm trên giường chuẩn bị ngủ.
Đang mơ màng, bỗng nhiên thằng bé chủ động xoay người, nhìn Đường Dĩ Tố hỏi: "Má mi, mẹ định đi mấy ngày?"
Đây là lần đầu tiên Đường Táo hỏi vấn đề này, Đường Dĩ Tố hơi ngẩn người ra một chút. Bởi vì tiến độ quay phim và thời gian quay có liên quan, Đường Dĩ Tố không thể nói cho thằng bé thời gian chính xác, chỉ có thể nói: "Đợi đến khi Đường Táo khai giảng, má mi sẽ trở về với con rồi."
Đường Táo bẻ ngón tay tính toán một lát: "Hôm nay con hỏi cô giáo, con được nghỉ mấy ngày, cô nói với con được hơn bảy mươi ngày."
"Ừm." Đường Dĩ Tố gật đầu.
Đường Táo nhận được đáp án khẳng định, thằng bé nhìn ngón tay của mình thẫn thờ một lát, dường như đã hiểu ra điều gì đó, nói với Đường Dĩ Tố: "Vậy má mi cố gắng làm việc nhé, con cũng sẽ ngoan ngoãn nghe lời dì Tần."
"Ừm." Đường Dĩ Tố lại gật đầu, xoa xoa đầu thằng bé.
Đường Táo mím môi cười với cô một chút, sau đó lại nằm lên giường nhỏ, chỉ một lát sau đã ngủ rồi.
Đợi sau khi Đường Táo ngủ, Đường Dĩ Tố không nhịn được nữa. Cô đứng dậy đi vào nhà vệ sinh, nước mắt lập tức không kìm được mà chảy xuống.
Nếu Đường Táo là đứa nhỏ bình thường, Đường Dĩ Tố có lẽ cũng không đến mức luyến tiếc không rời như vậy. Nhưng thằng bé càng hiểu chuyện, Đường Dĩ Tố càng hiểu rõ rằng thực ra cậu bé càng luyến tiếc sự chia ly.
Có thể làm diễn viên, khả năng đồng cảm của bản thân Đường Dĩ Tố vô cùng mạnh. Hiện giờ ở chung với Đường Táo lâu như vậy, cô thực sự coi thằng bé như con trai mình, cô thật lòng đối xử với cậu bé, tình cảm cũng tự nhiên nảy sinh.
Không chỉ có trẻ con mới luyến tiếc chia ly với cha mẹ, làm người lớn, nội tâm cũng vạn phần không nỡ.
Chẳng qua lý trí có thể khống chế được tình cảm, cho dù có lúc không kìm được, cũng tuyệt đối không thể biểu lộ trước mặt con.
Dù sao cũng chỉ là tách ra mấy tháng ngắn ngủi, hơn nữa đây là công việc của Đường Dĩ Tố. Chỉ có thành công trong sự nghiệp, cô và Đường Táo mới có thể có tương lai. Bởi vậy Đường Dĩ Tố rất nhanh đã lấy lại tinh thần, nhân lúc Đường Táo không phát hiện cô rời đi, nhanh chóng về lại phòng ngủ.
Cô thức trắng đêm.
Sáng sớm ngày hôm sau, Tần Hoa đã đến.
Đường Táo vừa nhìn thấy bà, liền ngoan ngoãn gọi một tiếng "Dì Tần", vẻ mặt hoàn toàn khác biệt so với khi đối mặt với Đường Dĩ Tố lúc cô vừa mới xuyên không.
Tần Hoa hiển nhiên cũng vô cùng yêu thích Đường Táo. Ngày thường nói chuyện với Đường Dĩ Tố đều lạnh nhạt, nhưng khi thấy thằng bé, bà lập tức cười tủm tỉm bước tới, bế Đường Táo lên.
Tuy là người quản lý, nhưng Tần Hoa luôn vô cùng chú trọng hình tượng bản thân.
Màn ảnh từ trước đến nay luôn phóng đại khuyết điểm của con người, bất luận là chút tì vết nào cũng trở nên đặc biệt đáng chú ý.
Đặc biệt là người có tuổi, nào là tàn nhang, nếp nhăn hay bọng mỡ đều lần lượt xuất hiện. Những dấu hiệu lão hóa xuất hiện trên mặt đàn ông có thể không bị coi là đã già, nhưng nếu xuất hiện trên mặt phụ nữ, đều có thể dễ dàng tiết lộ tuổi tác.
Tần Hoa tuổi đã không còn trẻ, lại càng thêm chú ý đến những điều này. Bà quản lý biểu cảm trên gương mặt mình có khi thậm chí còn nghiêm ngặt hơn cả Đường Dĩ Tố.
Nhưng giờ phút này, cùng Đường Táo nói chuyện, Tần Hoa hiển nhiên đang biểu lộ tình cảm chân thật, nụ cười trên mặt hoàn toàn không hề kiềm chế. Đôi khi cười quá mức, những nếp nhăn xuất hiện không ít trên mặt bà cũng không hề bận tâm, trông bà hiền lành vô cùng, dường như đã thay đổi thành một người khác.
Đường Dĩ Tố nhìn hai người này tình cảm thắm thiết, trong lòng có chút hụt hẫng, chỉ có thể tự an ủi mình rằng, quan hệ giữa Đường Táo và Tần Hoa càng hòa hợp thì cô đi đóng phim cũng yên tâm hơn một chút.
《 Khu không người 》 là bộ phim có đề tài vô cùng nhạy cảm. Đây là một vấn đề thực tế vẫn luôn bị dư luận chỉ trích cho đến ngày nay, nó vẫn luôn tồn tại ở Hoa Quốc khiến người ta không thể nào bỏ qua —— nạn buôn bán người.
Đường Dĩ Tố đóng vai nữ sinh, theo sự phát triển của cốt truyện, cô từ thành phố bị lừa bán vào một thôn núi nghèo khó. Vì vậy, bối cảnh đoàn phim cũng theo đó mà thay đổi.
Điểm dừng chân đầu tiên của Đường Dĩ Tố sẽ là một thành phố tên là Bảo Phong. Vé máy bay do đoàn phim cung cấp, mọi người chỉ cần tập hợp đúng giờ ở thành phố Bảo Phong, sau đó chuẩn bị bắt đầu công việc quay phim.
Vali hành lý của Đường Táo được đặt vào cốp xe của Tần Hoa. Bà đón Đường Táo, đồng thời cũng tiện đường đưa Đường Dĩ Tố đến sân bay.
Dọc đường, Tần Hoa chuyên tâm lái xe, Đường Táo ngắm cảnh ngoài cửa sổ. Dáng vẻ của ba người rất bình lặng, Đường Dĩ Tố cũng chỉ ngồi yên lặng, nhìn sườn mặt Đường Táo thẫn thờ.
Sau khi tới sân bay, Đường Dĩ Tố xuống xe lấy vali hành lý của mình ra, sau đó đi đến cửa sổ xe, vẫy tay với Đường Táo.
Thời tiết mùa hè rất nóng, trong xe có mở máy lạnh, cửa sổ xe đóng lại. Đường Táo không biết mở, bởi vậy hai mẹ con chỉ có thể cách lớp kính tạm biệt nhau.
Thấy Đường Táo dường như không đáp lại mình, Đường Dĩ Tố dán mặt lên tấm cửa kính màu đen, miễn cưỡng nhìn thấy thân ảnh nhỏ bé gần cửa sổ xe, cô lại vẫy tay: "Đường Táo, má mi đi rồi, nếu con nhớ má mi, thì gọi video nhé, còn phải ngoan ngoãn nữa, biết không."
Bất luận Đường Dĩ Tố làm gì, Đường Táo dường như đều không đáp lại.
Tần Hoa đang ngồi ghế tài xế cũng mở cửa sổ, nói lớn với Đường Dĩ Tố: "Rồi rồi, cô mau vào đi, ở đây xe không được dừng lâu đâu."
"Dạ." Đường Dĩ Tố gật đầu. Thấy Tần Hoa lại kéo cửa sổ xe lên, cô đứng tại chỗ nhìn theo xe rời đi, mãi cho đến khi không còn nhìn thấy họ nữa. Lúc này, Đường Dĩ Tố mới xoay người, kéo vali hành lý đi vào sân bay.
Tần Hoa lái xe từ sân bay vòng ra ngoài, mãi mới tìm được một chỗ đậu. Bà dừng xe lại, sau đó từ trong túi xách lấy ra bịch khăn giấy, xoay người nhìn về phía sau xe.
Đường Táo đang cuộn tròn trong góc, mặt úp vào quần áo. Bởi vì khóc quá lớn, thân mình run rẩy nấc lên.
Lần đầu Tần Hoa nhìn thấy bộ dạng này của Đường Táo, bà nhẹ nhàng thở dài một hơi, vừa đau lòng vừa bất lực.
Vào lúc này mà khuyên bảo chỉ sợ có tác dụng hoàn toàn ngược lại. Hiếm khi cảm xúc của cậu bé lộ ra ngoài như vậy, nhân cơ hội này để cậu bé trút bỏ cũng tốt.
Mãi cho đến khi Đường Táo khóc đủ rồi, bình tĩnh lại, Tần Hoa mới đưa khăn giấy tới trước mặt cậu bé.
"Cảm, cảm ơn dì Tần." Đường Táo vừa sụt sịt, vừa lấy khăn giấy lau khô nước mắt.
"Luyến tiếc đến vậy sao." Tần Hoa thấp giọng nói.
Đường Dĩ Tố vừa xuống xe, nước mắt Đường Táo đã trào ra. Nhưng khi Đường Dĩ Tố ở bên ngoài vẫy tay nói tạm biệt, Đường Táo khóc cũng không dám phát ra âm thanh. Tần Hoa nhìn thấy thật sự đáng thương, lúc này mới thúc giục Đường Dĩ Tố mau vào sân bay.
Giờ phút này, thấy thằng bé khóc đến đôi mắt sưng húp, Tần Hoa không nhịn được nói: "Lần trước má mi đi đóng phim, con cũng không khóc mà."
Đường Táo nghe bà nhắc tới Đường Dĩ Tố, nước mắt lập tức lại không kìm được mà muốn trào ra. Cậu bé nhanh tay dùng khăn giấy che đôi mắt lại, mãi cho đến khi nước mắt không rơi nữa, mới hạ khăn giấy xuống.
"Con không phải cố ý không chịu nói tạm biệt má mi." Đường Táo hơi buồn rầu, "Con không nói tạm biệt, liệu má mi có giận không.."
"Không có đâu không có đâu." Tần Hoa không ngờ Đường Táo không chỉ luyến tiếc Đường Dĩ Tố, mà còn nghĩ đến chuyện này, vội vàng nói: "Không tin bây giờ con gọi điện thoại nói chuyện thử xem?"
Đường Táo lại lắc đầu: "Má mi phải lên máy bay rồi."
Cậu bé khóc thành ra như vậy, Đường Dĩ Tố cho dù không nhìn thấy, nhưng có lẽ nghe thấy âm thanh cũng có thể đoán được. Tần Hoa đành phải nói: "Vậy đợi mẹ con đến thành phố Bảo Phong, hai người lại liên lạc nhé? Nếu không muốn để má mi biết mình khóc, con mau nín đi, nếu không má mi đi đóng phim cũng không an tâm, còn phải lo lắng con có buồn có khổ sở hay không."
Tần Hoa nói vậy, nhưng trong lòng bà thực ra cảm thấy vô cùng không thể tin được.
Mới có bao lâu đâu, Đường Dĩ Tố vốn luôn cho bà ấn tượng cực kỳ tệ, vậy mà trong vô thức dường như đã hoàn toàn thay đổi.
Không chỉ mình bà cảm thấy Đường Dĩ Tố khác biệt so với trước kia, Đường Táo hiển nhiên cũng bắt đầu trở nên ỷ lại mẹ cậu bé.
Trẻ con là nhạy cảm nhất, cảm nhận nội tâm của Đường Táo còn tinh tế hơn ba phần so với các bạn nhỏ bình thường. Thằng bé có thể luyến tiếc Đường Dĩ Tố như vậy, chứng tỏ khi Tần Hoa không biết, cô thật sự đối xử rất tốt với Đường Táo.
Hai mẹ con ở chung với nhau thật vất vả mới có được chút tình cảm, vậy mà vào thời khắc mấu chốt này, Đường Dĩ Tố lại cố tình đi quay bộ phim 《 Khu không người 》kia. Nếu như cô nghe lời bà, chịu quay bộ 《 Nguyện vọng ngôi sao 》, thì ở thành phố hiện tại cũng có thể quay rồi, hai mẹ con cũng không cần phải chia xa.
Hiện tại mọi việc đã đến nước này, chỉ có thể hy vọng Đường Dĩ Tố ở xa quay phim thuận lợi, có được thành quả.
Đường Táo nghe Tần Hoa nói xong, gật đầu, quả nhiên một mạch cố gắng chịu đựng, cho đến khi Đường Dĩ Tố gọi điện lại, cậu bé mới vội vàng bắt máy.
"Alo?" Đường Dĩ Tố mới vừa xuống máy bay, liền lập tức gọi điện thoại cho con trai, "Đường Táo, má mi đã đến thành phố Bảo Phong, lên đường bình an. Chút nữa chuẩn bị đi cùng người trong đoàn phim, con sao rồi?"
Giọng Đường Táo rất nhanh truyền tới từ đầu dây bên kia, nghe qua cũng không có gì khác so với lúc bình thường: "Dì Tần vừa mới chở con đi ăn cơm chiều."
"Con đã ăn xong chưa?" Đường Dĩ Tố vừa đi vừa hỏi.
"Dạ rồi." Đường Táo nói, còn kể cho cô nghe thực đơn: "Hôm nay con ăn rau xanh, canh rong biển, trứng hấp, còn có sườn."
"Không tệ không tệ, tiếp tục giữ vững phong độ nhé, Đường Táo nhà chúng ta thật ngoan." Đường Dĩ Tố cười nói.
Tuy rằng vừa mới tách ra, nhưng hai mẹ con tựa như có ngàn lời muốn nói mãi không hết. Đường Dĩ Tố nói chuyện cũng hơn nửa giờ, sau đó mới luyến tiếc tắt máy.
Đoàn phim sắp xếp khách sạn ở gần địa điểm quay, cách sân bay cũng không xa. Sau khi Đường Dĩ Tố nói chuyện điện thoại với Đường Táo xong, cô nhanh chóng đi vào khách sạn, nhận phòng xong rồi đến phòng họp tập trung với mọi người.
Nhưng vừa mới mở cửa bước vào, Đường Dĩ Tố liền nhìn thấy một gương mặt không mấy quen thuộc.
"Là cô." Đường Dĩ Tố hơi kinh ngạc nhìn đối phương.
Hàn Thu Nhã ngẩng đầu, nhìn Đường Dĩ Tố một cái, cong mắt cười, nói: "Đường Dĩ Tố? Xin chào, xin chào."