Con Trai Là Nam Phụ
Chương 7
Con Trai Là Nam Phụ thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Con trai là nam phụ - Chương 5
Tác giả: Hà Lam
Editor: Lạc Tiếu - 27/01/2019
Chờ Đường Dĩ Tố xoay sở xong, đã hơn 9 giờ gần tới 10 giờ.
Đường Táo so với trong tưởng tượng của cô còn ngoan hơn một chút. Đến giờ ngủ, thằng bé tự mình nằm trên giường nhỏ, chỉ thấy nó đắp chăn, mặt hướng vào tường, đưa lưng về phía Đường Dĩ Tố.
Lặng lẽ bước đến, Đường Dĩ Tố khom lưng, thò đầu qua, nhìn lén nó một cái. Hai mắt Đường Táo nhắm nghiền, vẻ mặt non nớt đáng yêu. Cô vươn tay, nhẹ nhàng chạm vào hàng lông mi thằng bé một chút. Mí mắt Đường Táo lập tức run rẩy, hàng lông mi tựa cây quạt nhỏ kia cũng giật giật, nhưng đôi mắt vẫn nhắm chặt, không hề mở ra.
Thì ra là giả bộ ngủ.
Tay cô rụt trở về, cũng không vạch trần nó. Sau khi tắt đèn, Đường Dĩ Tố cẩn thận nằm lên giường lớn của mình, nằm thẫn thờ trong căn phòng đen tuyền.
Thời gian ở thế giới này cũng bằng với thời gian ở cuộc sống hiện thực của Đường Dĩ Tố. Hôm nay là chủ nhật, ngày mai thứ hai. Bình thường thì ngày mai hẳn là Đường Táo phải đi học mẫu giáo, vậy mà hiện tại thằng bé học hành ở đâu cô cũng không biết.
Còn có bây giờ đang xảy ra chuyện như vậy, trên mạng hỗn loạn, công việc bị ảnh hưởng không nhỏ. Trong tình cảnh đó, Đường Dĩ Tố tiếp nhận thân thể này, cô cũng không biết mình có thể giữ lại công việc của nguyên thân hay không nữa.
Đường Táo dù sao cũng là trẻ con, cho dù phát giác má mi kỳ lạ, chỉ cần cô đối xử tốt với thằng bé một chút, hẳn cũng không đến mức từ chối nhận cô làm mẹ. Nhưng với những đồng nghiệp thì khác.
Nghề nghiệp này từ trước đến nay đều phải giỏi xoay sở, huống chi giới giải trí là nơi cá lớn nuốt cá bé, cũng là nơi tập trung đủ mọi hạng người. Chỉ nghĩ đến việc phải đối diện áp lực từ mọi phía, Đường Dĩ Tố đã cảm thấy đau đầu vô cùng.
Nằm ở trên giường lăn qua lộn lại, trong đầu các suy nghĩ hỗn độn va vào nhau. Mãi đến tận khuya, mới có chút buồn ngủ, Đường Dĩ Tố nhắm mắt lại, mơ mơ màng màng nghĩ thầm, lần trước cô là trong lúc ngủ mơ xuyên không vào sách, liệu có khả năng ngủ một giấc tỉnh lại, cô lại trở về cuộc sống thực của mình không ha?
Nếu như có thể trở về, cái gì huyết ngọc linh tuyền, cô cũng bỏ hết vứt hết, chỉ muốn tiếp tục cuộc đời của mình.
Trong mông lung, trong đầu Đường Dĩ Tố hiện lên gương mặt đứa nhỏ sợ hãi nhưng luôn kiên cường kia.
Không biết sau khi cô trở về, nguyên thân sẽ đối xử với Đường Táo như thế nào. Thằng bé này tuy rằng miệng lưỡi cay nghiệt, tính tình khó ưa, nhưng dù sao cũng chỉ là một đứa trẻ ngây ngốc, vẫn có cơ hội cải tạo, chỉ cần dẫn dắt nó cho tốt, về sau khẳng định không đến mức có kết cục bi thảm đó.
Nghĩ vậy, không hiểu sao trong lòng Đường Dĩ Tố lại thấy hơi không nỡ.
Nửa mộng nửa tỉnh, cô trở mình, khẽ sờ về phía Đường Táo đang nằm một chút, xác định thằng bé đã ngủ rồi, cái chăn cũng đắp ấm, không có đạp chăn lung tung. Cô yên tâm, tay cô để sang bên cạnh, hoàn toàn chìm sâu vào giấc ngủ.
"Cốc cốc cốc."
"Cốc cốc cốc."
Từng tiếng đập cửa vang lên, Đường Dĩ Tố dần dần tỉnh lại, gượng gạo ngồi dậy, xoa xoa đôi mắt.
Cô vẫn trong cái phòng kia, Đường Táo ở bên cạnh ngủ say sưa, bên ngoài truyền đến tiếng đập cửa liên tục không ngừng.
Tuy rằng, tối hôm qua trước khi ngủ, Đường Dĩ Tố từng ảo tưởng một chút về cảnh tượng mình sẽ trở lại trong đời sống hiện thực, bất quá, sau một giấc ngủ dậy, phát hiện mình không thành công trở về, cũng nằm trong dự liệu của cô.
Rốt cuộc, từng đọc qua nhiều tiểu thuyết như vậy, cô chưa từng gặp ai xuyên không rồi lại có thể trở về! Đặc biệt là loại sự việc xui xẻo xuyên vào sách này, đó là tuyệt đối không có chuyện cô có thể dễ dàng rời đi như ý muốn.
"Thôi thì đành chấp nhận là mình xui xẻo vậy", Đường Dĩ Tố đành chấp nhận sự thật.
Cô cúi đầu nhìn qua đồng hồ một chút, mới hơn 6 giờ, sáng sớm giờ này ai lại tới chứ. Chẳng lẽ là cha của đứa nhỏ? Ý niệm này chợt lóe lên, Đường Dĩ Tố choàng tỉnh, cơn buồn ngủ lập tức tan biến.
Rón rén bước tới cửa, Đường Dĩ Tố nhìn ra bên ngoài, qua mắt thần, cô phát hiện người đến không phải đàn ông, mà là một phụ nữ trung niên.
Bà mặc một bộ tây trang màu trắng, mái tóc đen được búi cao, trang điểm tỉ mỉ, trông vừa tràn đầy năng lượng vừa thông tuệ, vẻ mặt nghiêm nghị, nhìn qua là biết người phụ nữ này có sự nghiệp thành công, toát ra vẻ không dễ gần.
Trang điểm kỹ như vậy, chắc không phải là hàng xóm.
Đường Dĩ Tố có chút lo lắng, bất an, thấy bà lại nâng tay lên định gõ cửa, cô nhanh chóng mở cửa ra. Tay của người phụ nữ trung niên suýt nữa gõ trúng đầu cô, hai người nhìn thẳng vào mắt nhau, Đường Dĩ Tố rõ ràng thấy được sự thiếu kiên nhẫn trong mắt đối phương.
"Sao lại cô mặt mày ủ dột vậy?!" Đúng lúc này, người phụ nữ trung niên mở miệng hỏi.
"A?" Cô mới vừa tỉnh ngủ, tuy rằng không thể nói là sạch sẽ, nhưng cũng không đến mức thảm hại đến vậy chứ.
Không quen biết đối phương, cô cũng không dám nói lời nào, khí chất của người phụ nữ này làm Đường Dĩ Tố nghĩ đến giáo viên của mình, căn bản không dám phản bác, đành phải vội vàng búi tóc lên cho có, kéo mấy sợi tóc mái xuống cho gọn gàng. Nhưng sau khi tóc đã làm xong, tay mới vừa buông ra, tóc mái vẫn là vểnh ngược lên trời.
Người phụ nữ trung niên nhìn bộ dáng ngơ ngác của Đường Dĩ Tố, nói: "Điện thoại cũng không nghe máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời, tôi lái xe ngang qua đây, tiện đường ghé xem cô ra sao."
"Em... em không sao."
Người phụ nữ trung niên cẩn thận đánh giá Đường Dĩ Tố. Mới vừa rồi, sự chú ý của bà đều bị mái tóc của cô thu hút, hiện tại nhìn kỹ mặt, tuy rằng hơi khuất sáng, nhưng làn da vẫn sáng mịn đến bất ngờ, không chỉ không hề có vẻ u ám, mệt mỏi, lỗ chân lông cũng nhỏ li ti, trông còn có sức sống hơn cả lúc cô đã trang điểm trước đây.
Thấy tinh thần của Đường Dĩ Tố tốt như vậy, bà tựa hồ càng thêm không vui: "Không sao thì mau chóng trở lại làm việc đi. Công ty bên kia bởi vì cô đã chịu không ít tổn thất. Mấy ngày trước là lúc dư luận trên mạng đang cao trào, hiện tại, sức nóng đã giảm, số người chú ý cũng ít hơn. Cô đã lười biếng ba ngày trời, chẳng lẽ muốn trốn tránh cả đời à? Sớm muộn gì cũng phải giải quyết, thể hiện thái độ của mình, hiểu chưa?"
Đường Dĩ Tố gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.
Cùng cô nói chuyện về việc trong công ty, chẳng lẽ, người phụ nữ trước mắt này, là người quản lý của cô ư? Thấy bà từ đầu đến chân đều tinh xảo, cách ăn mặc có thể sánh ngang nghệ sĩ, tuyệt đối không phải người bình thường vô danh tiểu tốt.
Tuy rằng chưa chính thức ra mắt, nhưng đối với một số chuyện của công ty giải trí, Đường Dĩ Tố cũng có nghe qua. Căn cứ theo danh tiếng của nguyên chủ, nếu đối phương thật sự là quản lý vàng, riêng việc chạy tới nhà gặp cô, tuy rằng bà nói chuyện khó nghe, nhưng xác thật đã đủ nể mặt, đủ quan tâm.
Căn cứ theo tin tức trước đó cô đã thu thập từ điện thoại, nguyên thân bí mật hẹn hò với Tống Thần Hạo, còn chuyện tự sát, chỉ có Đường Dĩ Tố và Đường Táo biết.
Đối với nguyên thân mà nói, dù sao cô ta cũng phải chết, đương nhiên không thể đối phó với những vấn đề lặt vặt của công ty. Nhưng hiện tại Đường Dĩ Tố chính là muốn dùng thân thể nguyên chủ để sống tiếp, cô vội vàng bày tỏ thái độ: "Trước đây là em không đúng, gây rắc rối cho chị và mọi người, thực sự xin lỗi."
Người phụ nữ trung niên liếc nhìn Đường Dĩ Tố một cách kỳ lạ: "Đây là nghĩ thông rồi sao?"
Thấy đối phương tựa hồ không hề nghi ngờ mình, Đường Dĩ Tố tiếp lời: "Đã xảy ra chuyện lớn như vậy, làm sao em có thể không hiểu ra được."
Người phụ nữ trung niên tựa hồ cười khẩy một tiếng: "Đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, tôi đã sớm nói với cô, Tống Thần Hạo chỉ là đùa giỡn mà thôi, mà cô vẫn tin là thật. Người khác chỉ cho rằng cô dựa hơi danh tiếng của hắn, căn bản sẽ không tin cô đâu. Cô phải có bản lĩnh, hiện tại nếu tận dụng lúc chuyện này còn đang nóng để hành động, còn có thể coi là cô có chút năng lực. Kết quả cô lại biến mất tăm, để mặc fan của hắn ta ném đá, chửi bới, đứa nhỏ cũng không cho nó đi mẫu giáo......"
Nói đến đây, vốn là người phụ nữ trung niên đang cao giọng trào phúng, bỗng nhiên ý thức được âm lượng mình nói chuyện quá lớn, bà lập tức dừng lại, có chút bực bội mà nhìn thoáng qua Đường Dĩ Tố vô dụng này, sau đó ánh mắt lướt qua vai cô, nhìn vào trong phòng: "Đường Táo đã dậy chưa?"
Hả? Bà ấy lại biết Đường Táo sao?
Bất quá cũng đúng, Đường Dĩ Tố là một "ngôi sao mờ nhạt", giấu chuyện con cái với người ngoài thì không khó, nhưng công ty quản lý đã ký hợp đồng với cô thì không thể không biết tình hình của cô.
Thấy Đường Dĩ Tố không trả lời ngay, người phụ nữ trung niên lập tức sắc mặt thay đổi, nhìn về phía cô: "Chẳng lẽ con của cô đang ở đâu, thế nào cô cũng không biết sao?"
Người phụ nữ trung niên này chỉ đứng yên không nói gì, khí thế đã vô cùng mạnh mẽ, huống hồ còn trừng mắt nhìn như vậy, Đường Dĩ Tố cứ như học sinh gặp giáo viên chủ nhiệm, nhanh chóng nói: "Đâu có, thằng bé vẫn đang ngủ ạ."
Vẻ mặt bà lúc này mới dịu đi một chút: "Tình hình hợp đồng của cô với công ty hiện tại, tôi đã gửi email, chiều nay xem xong thì trả lời tôi. Đúng rồi, hôm nay có buổi dạ tiệc, các nhà đầu tư lớn, đạo diễn danh tiếng, ảnh đế ảnh hậu, những ngôi sao nổi tiếng đều tham gia, vốn dĩ cô không được đi, bất quá Tống Thần Hạo đã giúp cô tranh thủ một suất tham dự."
Đường Dĩ Tố có chút ngạc nhiên nhìn bà: "Tống Thần Hạo giúp em tranh thủ sao?"
Người phụ nữ trung niên nhếch miệng châm biếm: "Muốn đi không?"
Đường Dĩ Tố có chút do dự.
Buổi dạ tiệc này, người quản lý cường điệu về những người sẽ tham gia, có thể thấy được nó quan trọng đến mức nào. Hiện tại Tống Thần Hạo lại giúp cô tranh thủ suất tham dự này, là có ý gì?
Vừa đánh vừa xoa, hay là có âm mưu gì khác?
Mặc kệ nói như thế nào, Đường Dĩ Tố có chút động lòng.
Căn cứ theo tin tức ngày hôm qua cô thu thập từ điện thoại, nguyên thân còn chưa nổi tiếng đã bị tai tiếng như vậy, sự nghiệp xuống dốc không phanh, công ty tìm công việc cho cô vô cùng nghiêm khắc, không chút tình nghĩa nào.
Giới giải trí là nơi vô cùng thực tế. Theo Đường Dĩ Tố đánh giá, nguyên thân lúc trước có thể ký được hợp đồng, hẳn là do có nhan sắc. Nhưng hiện tại cô đã bôn ba một hai năm mà chẳng gây được tiếng vang nào, sau lưng còn có quả bom nổ chậm Đường Táo, vừa nhìn đã biết không có giá trị gì đáng kể. Lại thêm vào gần đây scandal, đầu tư cho cô quá rủi ro, vậy nên, nếu không có gì bất ngờ, hiện tại Đường Dĩ Tố gần như sắp bị sa thải.
Tống Thần Hạo cắt đứt con đường vào giới giải trí của cô, rồi lại cho cô một cơ hội mới, tuy rằng nghe qua vô cùng đáng giận, nhưng Đường Dĩ Tố vẫn muốn nắm chặt lấy nó.
Tựa như người quản lý nói, có bản lĩnh thì phải tận dụng lúc chuyện này mà đi lên, cứ co ro ở nhà thì làm được gì.
Nguyên thân là người nặng tình cảm, sau khi bị Tống Thần Hạo làm tổn thương thì lập tức muốn dùng cái chết để "trừng phạt" đối phương, nhưng Đường Dĩ Tố lại khác với cô ta.
Từ nhỏ có gia cảnh không mấy khá giả, lớn lên lại xinh đẹp như vậy, Đường Dĩ Tố đã từng đối mặt qua vô số cám dỗ, nhưng đều bị cô phớt lờ. Sau khi thi đỗ Học viện Điện ảnh, trở thành học bá, được giáo viên yêu thích, được đại đạo diễn để mắt tới, Đường Dĩ Tố cũng phải đánh đổi bằng vô số nỗ lực và mồ hôi.
Cô là một người có tham vọng trong sự nghiệp.
Cũng đúng là bởi vì như vậy, đại đạo diễn mới quyết định dứt khoát, nguyện ý ký hợp đồng với cô, hết lòng tin về tiền đồ xán lạn của Đường Dĩ Tố. Rốt cuộc, cô chính là người tự đi lên bằng thực lực của mình suốt hai mươi ba năm trời!
"Em tham gia." Không chút do dự, Đường Dĩ Tố vội vàng nói.
Sắc mặt người phụ nữ trung niên lập tức chùng xuống, nhìn Đường Dĩ Tố cứ như đang nhìn một đứa thiểu năng vậy.
Đường Dĩ Tố lại nói khẽ: "Dựa vào cái gì hai người hẹn hò, Tống Thần Hạo thì chẳng bị gì, em lại phải thảm hại đến thế. Đầu năm nay tai tiếng không đáng sợ, sợ nhất là không ai quan tâm. Tống Thần Hạo phản bội em, được lên trang đầu báo vài hôm, củng cố lượng fan, hiện tại đã đến lúc hắn phải trả lại cho em rồi."
Người phụ nữ trung niên kinh ngạc nhìn cô.
Đường Dĩ Tố đương nhiên cảm nhận được ánh mắt của bà, lại không tỏ vẻ gì khác thường, mà là tự giễu cười một tiếng, nói: "Suýt chút nữa bởi vì anh ta mà em suy nghĩ quẩn, quỷ môn quan cũng đã đi một chuyến, hiện tại đã nghĩ thông rồi, chị yên tâm đi, về sau em sẽ không ngốc nữa đâu."
Bất quá nguyên thân tựa hồ là một người rất khờ dại, người phụ nữ trung niên nghe Đường Dĩ Tố nói vậy, hiển nhiên cũng không hoàn toàn tin tưởng, chỉ nói: "Hy vọng là vậy, vậy hôm nay cô chuẩn bị cho tốt đi, thời gian và địa điểm của buổi dạ tiệc lát nữa tôi sẽ gửi cho cô."
Nói xong, bà nhìn qua đồng hồ: "Xe buýt của trường mẫu giáo của Đường Táo hẳn sắp đến rồi, nhớ chăm sóc thằng bé cẩn thận, đừng làm nó sợ."
Đường Dĩ Tố nhận ra, chỉ khi nhắc đến Đường Táo, vẻ mặt người phụ nữ trung niên mới dịu đi đôi chút, còn lại thì hoặc là thiếu kiên nhẫn, hoặc là nhìn cô như nhìn một đứa ngốc. Sự khác biệt trong cách đối xử này, quả thực không hề che giấu, rõ ràng đến mức cô muốn phớt lờ cũng không được!
Thì ra Đường Táo có xe buýt của trường mẫu giáo đưa đón. Từ miệng của người quản lý biết được chuyện này, giải quyết được vấn đề lớn vẫn luôn luẩn quẩn trong đầu, Đường Dĩ Tố lập tức vui vẻ nói: "Em biết rồi."
Khoảnh khắc ấy, khuôn mặt rạng rỡ của cô càng thêm bừng sáng, đôi mắt cong cong như vành trăng khuyết, ngọt ngào, lúm đồng tiền trên má ẩn hiện. Người phụ nữ trung niên nhìn nụ cười của cô, mãi đến khoảnh khắc này, bà mới cảm thấy, Đường Dĩ Tố dường như đã thực sự khác xưa.