81. Chương 81

Con Trai Là Nam Phụ thuộc thể loại Linh Dị, chương 81 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dựa theo kế hoạch ban đầu, trước phân cảnh nữ chính bị lừa bán, còn có một phân cảnh có sự tham gia của Đồng Trân. Thời gian còn lại hy vọng có thể kịp quay xong trong tuần này, bởi vì thời hạn thuê trường học và giấy phép quay trên quốc lộ sắp hết. Mọi thứ vốn đã được tính toán kỹ lưỡng.
Thông thường mà nói, thời gian dự kiến thường sẽ dư dả hơn thời gian thực một chút. Nếu bộ phim này chỉ có mình nữ chính là Đường Dĩ Tố, dựa theo tốc độ của cô, có lẽ có thể quay xong toàn bộ trong ba ngày. Thời gian còn lại dùng để quay lại những cảnh mà đạo diễn chưa ưng ý hoặc cảm thấy có thể làm tốt hơn nữa.
Nhưng vì Hàn Thu Nhã làm chậm tiến độ, một tuần trôi qua mà nội dung cảnh quay mới chỉ được một nửa, không có chút tiến triển nào.
Điều này đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến toàn bộ tiến độ của đoàn phim!
Thực ra, nói một cách công tâm, mấy ngày qua Hàn Thu Nhã đã tiến bộ không ít. Nếu chỉ quay một mình cô ta, chắp vá một chút cũng tạm chấp nhận được.
Nhưng đối diễn cùng Hàn Thu Nhã lại không phải ai khác, mà là Đường Dĩ Tố b**n th**.
Hàn Thu Nhã dưới sự chỉ bảo của Trần Trường An ngày càng tiến bộ, nhưng cùng lúc đó, Đường Dĩ Tố – người không được đạo diễn trực tiếp hướng dẫn – cũng ngày ngày quan sát và bất ngờ có những bước tiến thần tốc.
Vốn dĩ kỹ năng diễn xuất của Đường Dĩ Tố đã vượt trội hơn Hàn Thu Nhã, nay cô còn học hỏi không ngừng, khiến Hàn Thu Nhã dù có cố gắng đến mấy cũng không thể theo kịp. Dù có tiến bộ chút ít, cô ta vẫn bị hào quang của bạn diễn che mờ.
Tình huống hiện tại chỉ có hai lựa chọn: hoặc là đạo diễn dùng tạm những cảnh đã quay rồi chắp vá bằng kỹ xảo; hoặc là tăng khối lượng công việc cho tất cả mọi người trong đoàn, để cùng "chịu trận" với Hàn Thu Nhã.
Với tính cách của Trần Trường An, hắn tuyệt đối sẽ không chọn phương án đầu tiên.
Thế là, chỉ vì một mình Hàn Thu Nhã, toàn bộ đoàn phim đều bị đình trệ.
Ban đầu, những người có mối quan hệ tốt và luôn ủng hộ Hàn Thu Nhã, khi thấy công việc của mình bị cô ta ảnh hưởng, thái độ đối với Hàn Thu Nhã cũng dần trở nên khó nói.
Ngay từ đầu mọi người thích Hàn Thu Nhã là bởi vì tiếng tăm tốt, tính cách cũng ổn. Còn đối với Đường Dĩ Tố không quá thân thiết cũng không xa lánh, là bởi vì Đường Dĩ Tố có nhiều scandal, lại không thích giao tiếp nhiều với người khác.
Nhưng hiện giờ, lợi ích cá nhân bị ảnh hưởng, Hàn Thu Nhã dù có nhiều ưu điểm đến mấy cũng không bằng một Đường Dĩ Tố có năng lực làm việc tốt.
Hơn nữa, những tin đồn thất thiệt liên quan tới Đường Dĩ Tố dần dần được sáng tỏ. Mọi người thoát khỏi định kiến, dùng ánh mắt công tâm nhìn nhận trên phim trường, thì xét về diễn xuất, Đường Dĩ Tố tuyệt đối xứng đáng hơn.
Từ trên xuống dưới, nhân viên đoàn phim đều nảy sinh sự bất mãn đối với Hàn Thu Nhã – người đã ảnh hưởng đến tất cả mọi người.
Đoàn phim đã quay được một nửa chặng đường, lập tức lâm vào thế tiến thoái lưỡng nan. Lúc này, giọt nước tràn ly đã xuất hiện.
Ảnh hậu Đồng Trân theo đúng hợp đồng đã đến ngày nhập đoàn quay phim.
Phân cảnh của mẹ Chu Tinh trong phim này không nhiều, chỉ có hai cảnh. Một là hồi ức về cuộc sống gia đình của Chu Tinh, cần Đồng Trân thể hiện; hai là khi Chu Tinh cuối cùng được giải cứu, mẹ Chu Tinh cùng cảnh sát vào Nam Mộc thôn để cứu con gái tội nghiệp.
Cảnh quay đầu tiên vô cùng đơn giản, chỉ cần Đường Dĩ Tố cùng Đồng Trân quay một vài cảnh sinh hoạt đời thường trong gia đình là xong.
Đồng Trân thân là ảnh hậu, kỹ năng diễn xuất dĩ nhiên không có gì để chê. Đường Dĩ Tố cũng không tồi, hai người hợp tác rất ăn ý, cảnh hồi ức chỉ quay trong một ngày.
Nhưng khi đến cảnh quay thứ hai, lại có nội dung liên quan đến Hàn Thu Nhã, khiến cả đoàn làm phim từ trên xuống dưới lại gặp phải khó khăn.
Trước đây chỉ có Đường Dĩ Tố đối diễn với Hàn Thu Nhã, sự chênh lệch đã quá rõ ràng, giờ lại có thêm một vị ảnh hậu.
Hai nữ diễn viên với kỹ năng diễn xuất tuyệt vời cùng diễn, lại xen lẫn một nữ phụ có kỹ năng diễn xuất như trò hề. Nếu là phim truyền hình còn có thể chắp vá tạm bợ, nhưng điện ảnh lại yêu cầu sự hoàn hảo, làm sao có thể chịu đựng được sự chênh lệch lớn đến thế.
Hàn Thu Nhã tiếp tục làm chậm tiến độ. Dù cả đoàn phim 《Khu không người》 có thể chịu đựng cô ta, nhưng Đồng Trân thì không.
Ảnh hậu đã chấp nhận tham gia vai khách mời là đã rất nể mặt rồi, chắc chắn không thể vì Hàn Thu Nhã mà đắc tội với Đồng Trân.
Sau khi kết thúc công việc trở về khách sạn, các diễn viên và nhân viên lần lượt về phòng nghỉ ngơi, chỉ có Trần Trường An và Ninh Duy còn ở lại phòng họp.
Một lát sau, tiếng gõ cửa "Cốc cốc cốc" vang lên. Ninh Duy vội vàng đứng dậy mở cửa, quả nhiên Đồng Trân đang đứng ngoài cửa, mỉm cười nhìn hắn.
"Trân tỷ, mời vào." Ninh Duy vội vàng nói.
"Khách sáo với tôi làm gì." Đồng Trân cười nói, đi theo Ninh Duy ngồi xuống ghế. Nhìn thấy trên bàn đầy giấy tờ cùng vẻ mặt cau có của Trần Trường An, Đồng Trân hỏi, "Có chuyện gì vậy?"
Trần Trường An nhìn cô, cười gượng gạo, còn khó coi hơn cả khóc.
Ninh Duy khẽ thở dài, lắc đầu.
Đồng Trân lướt qua nội dung trên bàn, nói: "Tôi không biết nên khen mấy người có mắt nhìn, chọn nữ chính quá xuất sắc, hay nên cười mấy người không biết tìm đâu ra một nữ phụ cho đủ số lượng như vậy nữa."
Ninh Duy nghe vậy, lập tức cười khổ: "Trân tỷ, đừng trêu chọc bọn em nữa mà, Trần đạo đã sắp phát điên rồi đây này."
"Nói đi, rốt cuộc là có chuyện gì." Đồng Trân nói với Trần Trường An.
Cô là diễn viên khách mời, theo lý sẽ không hỏi đến loại chuyện này, nhưng Đồng Trân và Trần Trường An có mối giao tình, thấy hắn gặp khó khăn thì không khỏi sốt ruột.
Trần Trường An há miệng định nói vài lần nhưng lời cứ mắc ở cổ họng, cuối cùng vẫn là Ninh Duy lên tiếng: "Để em nói cho. Nói tóm lại là, sau khi Ngụy Khải và Lục Mẫn gặp tai nạn xe cộ, nhà đầu tư vốn không mặn mà lắm với bộ phim này đã muốn rút vốn. Sau đó họ nói chỉ có cách thay thế bằng Bành Hiểu Vũ và Hàn Thu Nhã mới chấp nhận, nên chuyện này không thể thay đổi được."
"Không đổi được ư?" Đồng Trân nhướng mày, "Vậy mấy người định đổi ai? Tôi hay là Đường Dĩ Tố?"
"Trân tỷ, làm sao có thể..." Ninh Duy vội vàng nói.
Đồng Trân lại cười lắc đầu: "Đầu tư rất quan trọng, nhưng bản chất của điện ảnh còn quan trọng hơn. Hai người đã làm bộ phim này thì phải đảm bảo chất lượng thật tốt, nếu không cũng chỉ là công cốc."
Ninh Duy nhăn nhó: "Hiện tại nếu thay đổi người, không chỉ có khả năng khiến nhà đầu tư bất mãn, chuẩn bị rút vốn, mà chúng ta còn phải bồi thường tiền vi phạm hợp đồng cho Hàn Thu Nhã..."
"Đây là hậu quả của việc mấy người ham lợi ích nhỏ thôi." Đồng Trân nói không chút khách khí, "Tôi đã kéo về cho hai người bao nhiêu nhà đầu tư rồi, mà giờ còn chê không đủ. Nam phụ, nữ phụ quan trọng như vậy mà lại để loại diễn viên này đóng. Hiện tại hai người còn chưa nổi tiếng mà đã bắt đầu thỏa hiệp với tư bản rồi ư."
Trên mặt Trần Trường An và Ninh Duy lập tức lộ vẻ xấu hổ. Ninh Duy cúi đầu nói: "Chúng ta cũng gặp qua bọn họ khi thử vai, diễn cũng không tệ. Ai ngờ khi Bành Hiểu Vũ không có mặt, cô ta lại diễn ra cái dạng này chứ."
Thực ra, khi Hàn Thu Nhã và Bành Hiểu Vũ cùng đóng phim, nhờ có kinh nghiệm hợp tác từ trước, hiệu quả dĩ nhiên không đến nỗi tệ. Hơn nữa, gần đây Hàn Thu Nhã cũng đã có tiến bộ, kỹ năng diễn xuất cũng khá hơn trước.
Nhưng bất luận là Trần Trường An hay Ninh Duy đều là người cực kỳ chăm chút cho tác phẩm của mình. Bọn họ cảm thấy chỉ cần một đoạn diễn không tốt, cả bộ phim đều sẽ bị ảnh hưởng, nên mới dẫn đến cục diện hiện tại.
Trần Trường An nãy giờ vẫn im lặng bỗng thấp giọng nói: "Đường Dĩ Tố diễn quá tốt, tiến bộ quá nhanh, Hàn Thu Nhã không theo kịp, tôi cũng rất tức giận."
Đồng Trân lập tức cười nói: "Hóa ra anh không phải giận cô ta diễn kém, mà ngược lại đi trách Đường Dĩ Tố diễn quá tốt ư?"
"Tôi không có ý đó." Trần Trường An vội vàng phủ nhận, "Hàn Thu Nhã đã gây ra không ít rắc rối, còn Đường Dĩ Tố người này..."
Nói đến đây, Ninh Duy cũng không nhịn được cười hỏi Đồng Trân: "Trân tỷ, tỷ thấy kỹ năng diễn xuất của Đường Dĩ Tố thế nào?"
"Thật sự rất tốt." Đồng Trân lập tức nói.
Ninh Duy và Trần Trường An liếc nhau, nói với Đồng Trân: "Đường Dĩ Tố gần đây danh tiếng không bằng Hàn Thu Nhã, nhưng kỹ năng diễn xuất lại vượt trội hơn. Trần đạo của chúng ta thấy nữ chính và nữ phụ chênh lệch quá lớn, nên chỉ có thể ngày nào cũng mắng Hàn Thu Nhã, giúp cô ta nâng cao khả năng diễn xuất, để cô ta cố gắng đuổi kịp Đường Dĩ Tố."
"Hàn Thu Nhã lập tức không vui, ở đoàn phim tìm mọi cách gây khó dễ cho Đường Dĩ Tố. Đường Dĩ Tố thì trông có vẻ không tranh giành, cũng chẳng thèm phản kích chút nào, khiến em và Trần đạo cũng sốt ruột thay. Nào ngờ, cô ấy thông minh hơn chúng ta nhiều."
"Hàn Thu Nhã bên này mỗi ngày học thêm, tăng ca, còn Đường Dĩ Tố bên kia thì sao, chỉ thấy nghỉ ngơi, nhưng thực tế lại diễn ngày càng tốt. Cô ấy dụng tâm nghiên cứu nhân vật, dưới tình huống không có ai chỉ dẫn mà vẫn tiến bộ nhanh hơn cả Hàn Thu Nhã."
"Kết quả cuối cùng thì tỷ cũng thấy rồi đấy. Nếu không có Đường Dĩ Tố hỗ trợ, Hàn Thu Nhã dưới sự giúp đỡ của Bành Hiểu Vũ, thực ra diễn cũng không tệ lắm. Nhưng vì có sự đối lập quá rõ ràng, thử hỏi đạo diễn nào có thể chịu đựng cô ta được."
Trần Trường An nghe Ninh Duy nói xong, còn không quên bổ sung một câu: "Đường Dĩ Tố chính là cố ý!"
Đồng Trân nhìn vẻ mặt vừa yêu vừa hận của bọn họ, bật cười nói: "Xem ra Dĩ Tố cũng không bị bắt nạt nhỉ..."
"Bắt nạt ư?" Trần Trường An vừa nghe, không nhịn được lên giọng: "Ngay từ đầu đã không ai có thể bắt nạt được cô nàng này rồi, hiện tại thì càng không cần phải nói."
Đồng Trân nhìn thời gian, thấy trời đã muộn, cũng không trì hoãn. Vừa đứng dậy vừa nói: "Vậy rốt cuộc muốn làm thế nào thì tùy mấy người thôi, hợp đồng của tôi cũng không còn nhiều thời gian đâu, tự mình suy xét cho kỹ đi."
Trần Trường An và Ninh Duy chỉ nghĩ đến vấn đề này, cả hai đều lộ vẻ chán nản. Cuối cùng, ngay lúc Đồng Trân sắp mở cửa rời đi, Trần Trường An cũng hạ quyết tâm: "Ngày mai liên lạc với Bành Hiểu Vũ đi."
Ninh Duy nghe vậy, liền vội vàng nói: "Anh điên rồi, giờ này còn đổi người, làm sao mà quay kịp."
Đồng Trân đang định bước ra cũng quay đầu lại nhìn Trần Trường An.
Trần Trường An nhìn hai người bọn họ, cắn răng nói: "Cái căn phòng kia của tôi, bình thường cũng ít khi ở..."
Lúc này không chỉ Ninh Duy sốt ruột, Đồng Trân cũng không khỏi động lòng: "Anh thật sự quyết định như vậy sao?"
Trần Trường An gật đầu. Hắn là người cố chấp, một khi đã đưa ra quyết định thì cơ bản không thể thay đổi. Ninh Duy thấy vậy cũng hiểu không thể khuyên ngăn gì được.
Suy nghĩ lại tình huống hiện tại, hắn cũng nhiều lần muốn khuyên Trần Trường An hãy nhịn một chút để quay cho xong, hà tất phải xét nét quá làm gì. Nhưng cuối cùng vẫn không mở miệng được, lời nói đến miệng lại biến thành: "Cũng được, tôi cũng có một căn không dùng..."
Đồng Trân nghe vậy, lập tức bật cười trước phản ứng của hai người: "Hai người thật là..."
Sau khi Trần Trường An nói ra câu nói kia, cả người bất giác nhẹ nhõm đi không ít. Ninh Duy dở khóc dở cười nói với Đồng Trân: "Trân tỷ, xin thương xót, tỷ đừng chê cười hai kẻ nghèo hèn chúng tôi."
"Kẻ nghèo hèn gì chứ, ai nói muốn hai người đồng loạt bán nhà đâu." Đồng Trân nói, bước chân vốn định rời đi, lại quay trở lại bàn họp.
Trần Trường An và Ninh Duy có chút kinh ngạc nhìn Đồng Trân.
"Nhà đầu tư đứng sau Bành Hiểu Vũ và Hàn Thu Nhã là ai?" Đồng Trân hỏi.
Trần Trường An suy nghĩ một chút, nói: "Công ty cổ phần Minh Huy."
"Thế lực chống lưng của công ty quản lý tôi là ai?" Đồng Trân lại hỏi.
"Tập đoàn Ý Thành?" Ninh Duy nói.
Đồng Trân cười: "Trước đây, hai người từng hỏi tôi vì sao lại chủ động liên lạc và còn nguyện ý tham gia bộ phim này, bây giờ tôi có thể nói rồi."
Trần Trường An và Ninh Duy nghi hoặc nhìn Đồng Trân.
"Mặc dù, bình thường nếu hai người tìm tôi, tôi cũng sẽ đến diễn... Nhưng sở dĩ tôi có thể chủ động đến đây, là vì công ty yêu cầu tôi diễn vai này." Đồng Trân nói, "Sau khi Đường Dĩ Tố đi thử vai "Chu Tinh"."
Trần Trường An và Ninh Duy sửng sốt một chút, ngay sau đó, trên mặt bọn họ đều hiện lên vẻ không thể tin được.
Cho nên... là vì Đường Dĩ Tố cảm thấy hứng thú với nhân vật "Chu Tinh", đến thử vai, nên mới dẫn đến việc Ý Thành thông báo cho Đồng Trân, để cô tới tham gia bộ phim điện ảnh 《Khu không người》 này ư?
Mặc dù Trần Trường An và Ninh Duy lựa chọn Đường Dĩ Tố không bị tác động từ bên ngoài, thuần túy chỉ vì cảm thấy Đường Dĩ Tố có kỹ năng diễn xuất tốt, thích hợp với vai "Chu Tinh". Nhưng thật ra mọi chuyện là do Đồng Trân và Đường Dĩ Tố có ngoại hình khá giống nhau, nên Tập đoàn Ý Thành mới cử Đồng Trân đến đóng cùng Đường Dĩ Tố?
Công ty Ý Thành lớn như vậy, nếu thật sự muốn Đường Dĩ Tố tham gia diễn xuất, trực tiếp chỉ đích danh là được, cần gì phải vòng vo, tính toán phức tạp như vậy?