Con Trai Là Nam Phụ
Chương 88
Con Trai Là Nam Phụ thuộc thể loại Linh Dị, chương 88 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngày hôm sau hội họp với đoàn phim, Đường Dĩ Tố lại một lần nữa tìm tới Trình Du.
Khác với những lần quan tâm hỏi han trước đó, lúc này đây, cô thay đổi địa vị của mình, không còn tự định nghĩa mình là "mẹ" của Trình Du nữa, mà cố gắng thư giãn, đối xử với cô bé như một người chị.
Lúc nhàm chán thì cùng nhau chơi trò chơi; thèm ăn thì trốn đạo diễn ăn mấy ngụm đồ ăn vặt; bị đạo diễn mắng, hai người cùng chụm đầu lại, cùng lẩm bẩm bàn bạc xem phải làm thế nào.
Hiệu quả vô cùng rõ ràng.
Bản thân Trình Du là một bé gái có tính cách rất tốt, lại lớn lên ở Viện phúc lợi. Hoàn cảnh lớn lên của bé không thể sánh bằng những đứa trẻ có gia đình bình thường khác, vì thế trông bé có vẻ nhỏ hơn tuổi thật một chút.
Trong quá trình đóng phim, kỳ thật Trình Du cũng rất muốn phối hợp với Đường Dĩ Tố, chẳng qua đứa nhỏ này không biết nên xử lý thế nào với mối quan hệ vô cùng xa lạ này mà thôi.
Hiện giờ, Đường Dĩ Tố chuyển biến phương thức, Trình Du tự nhiên cũng thay đổi theo. Dưới sự dẫn dắt của cô, Trình Du rất nhanh phá vỡ rào cản giữa hai người.
Chờ sau khi Trình Du cùng Đường Dĩ Tố quen thuộc với nhau, Đường Dĩ Tố lại tiếp tục dần dần thay đổi cách thức ở chung của hai người. Chậm rãi, cuối cùng, không khí hợp tác giữa người lớn và trẻ nhỏ cũng trở nên bình thường.
"Cảnh này yêu cầu con đứng ở vị trí này, cùng bạn nhỏ trong thôn chơi trò chơi. Cô sẽ ngồi ở cửa nhìn con, vẻ mặt của cô có thể hơi nghiêm khắc, nhưng con cần phải chạy lại đây, tựa như trước đó chúng ta đã từng chơi trò chơi, được không?" Đường Dĩ Tố một tay cầm kịch bản, tay còn lại cũng cầm một cái bánh bao nhân đậu như Trình Du, hai người vừa ăn vừa giao lưu.
Biểu cảm trên mặt Trình Du còn có chút khẩn trương, miễn cưỡng gật đầu.
Đường Dĩ Tố thấy vậy, nhìn cái bánh trong tay một chút, bỗng nhiên nói: "Bánh bao ăn ngon không?"
Trình Du sửng sốt, đáp lời: "Dạ, ăn ngon ạ."
"Vậy... Hay là thế này, lát nữa con vừa ăn bánh bao, vừa chơi trò chơi với các bạn. Sau đó con cầm bánh bao, lúc chạy về phía cô thì chia sẻ cho cô, được không?"
Thêm một đạo cụ nhỏ, không chỉ sinh động bày ra quan hệ giữa hai mẹ con, lại còn có thể dùng đồ ăn giảm bớt một chút áp lực cho bé con, kéo gần khoảng cách giữa hai người.
Trình Du nghe Đường Dĩ Tố nói vậy, đối với chuyện tay cầm bánh bao cũng tràn đầy mong đợi. Đường Dĩ Tố thấy bạn nhỏ cùng diễn vui vẻ, lập tức lôi kéo Trình Du đứng dậy: "Đi, chúng ta đi nói chuyện với đạo diễn thử xem có thể tăng thêm tình tiết này không."
Một lớn một nhỏ vừa gặm bánh bao, vừa đi vào một chỗ khác trong phim trường. Kết quả không thấy Trần Trường An đâu, mà lại thấy vài nhân viên công tác đang đứng một bên trò chuyện.
"Có ai biết Đạo diễn Trần đâu không?" Đường Dĩ Tố hỏi.
"Mới vừa có điện thoại, đã cùng với biên kịch đi ra ngoài rồi. Hình như là người bên phía nhà đầu tư muốn tới đoàn phim, Đạo diễn Trần đi trước tiếp đãi họ." Một nhân viên công tác nói.
Tính tình Trần Trường An tuy rằng không tốt, nhưng làm người lại rất tốt, chỉ cần là chuyện liên quan đến công việc, hắn đều vô cùng có trách nhiệm.
Giống như chuyện bên phía nhà đầu tư này, các đoàn phim khác chắc chắn sẽ yêu cầu diễn viên chính có mặt. Kết quả ở đoàn phim 《Khu không người》, đạo diễn mang theo biên kịch đi rồi, để lại các diễn viên tiếp tục ở phim trường nghiên cứu vai diễn của mình.
Đường Dĩ Tố nghĩ đến chuyện trước đó Đồng Trân đã yêu cầu, liền thuận miệng hỏi một câu: "Người của bên phía nhà đầu tư tới lần này, là người đã đến lần trước phải không?"
"Hình như không phải đâu, là người khác đó." Người kia lại trả lời.
Nhà đầu tư của 《Khu không người》 không chỉ có một. Tập đoàn Ý Thành nếu đã từng cho Lý Chí tới đây, chắc hẳn sẽ không cử người đến đây thêm một chuyến nữa. Nếu vậy, người tới lần này, có lẽ chính là bạn của Đồng Trân chăng? Đồng Trân đã từng giúp đỡ Đường Dĩ Tố nhiều như vậy, trước mắt Đường Dĩ Tố cũng không có gì có thể báo đáp cô ấy. Lần này, bạn của Đồng Trân tới đây, cô nhất định phải cố gắng tiếp đón chu đáo người đó một chút.
Với sự mong đợi trong lòng, cô dẫn Trình Du trở lại chỗ cũ, tiếp tục tập diễn.
Hơn một giờ sau, Trần Trường An, Ninh Duy cùng những người chủ chốt của đoàn phim trở về. Sau khi các nhân viên vào vị trí, lập tức liền bắt đầu đóng phim. Đường Dĩ Tố không còn nghĩ đến chuyện người của nhà đầu tư nữa, nhanh chóng cùng Trình Du nhập vai.
Ninh Duy tiếp thu đề nghị của Đường Dĩ Tố. Để giúp diễn viên nhí nhanh chóng nhập vai hơn, hắn đã lên trấn mua hẳn một túi bánh bao nhân đậu mang về.
Trạng thái của Trình Du quả nhiên tốt hơn trước đó rất nhiều. Chỉ khổ cho Đường Dĩ Tố, mặc dù hiện tại cả hai đều trong trạng thái hòa hợp, cũng không thể chỉ quay một lần là đạt. Dù sao thì cũng có những chi tiết nhỏ có thể bị thiếu sót. Phàm là đạo diễn, ai cũng có chút theo đuổi sự hoàn mỹ, chắc chắn sẽ cần quay lại nhiều lần.
Mỗi lần quay, Đường Dĩ Tố liền phải ăn mấy ngụm bánh bao. Qua mấy lần, cả túi bánh bao cũng nhanh chóng bị cô ăn sạch.
Ngẫu nhiên ăn thì còn cảm thấy thật là mỹ vị. Liên tục ăn mười mấy cái vào bụng, Đường Dĩ Tố tuy là loại diễn viên có sức chịu đựng khá tốt, cũng cảm thấy không chịu nổi.
Mà lần này ăn nhiều tới nỗi, sau này nhìn thấy bánh bao, cô đều lộ ra vẻ mặt sợ hãi tột độ.
"Action!"
Lại một lần nữa bắt đầu, Đường Dĩ Tố lập tức điều chỉnh trạng thái, nháy mắt nhập diễn hóa thân thành Chu Tinh, đang ngồi ở trước cửa phòng, ánh mắt hờ hững nhìn đám trẻ con đang chơi đùa cách đó không xa.
Con gái cô dường như cảm nhận được ánh nhìn chăm chú của mẹ, vừa gặm bánh bao, vừa cười chạy tới, sau đó lập tức bổ nhào vào người Chu Tinh. Cô bé cầm cái bánh bao đang gặm được một nửa trong tay, đưa lên miệng cô: "Mẹ ơi, mẹ ơi..."
Con gái cô từ nhỏ lớn lên ở nông thôn mang theo khẩu âm đậm đặc, toàn thân dơ hề hề, chỉ có một đôi mắt đen trắng rõ ràng. Khi con bé nhìn về phía Chu Tinh, trong mắt đều là gương mặt của mẹ nó.
Chu Tinh liếc nhìn đứa trẻ có gương mặt vài phần tương tự với ba nó một cái, lại rũ mắt nhìn xuống cái bánh bao, nhẹ nhàng cắn một ngụm.
"Ăn..." Cô bé nhìn thấy mẹ mình ăn, lập tức cười khanh khách.
Chu Tinh trong tiếng cười của trẻ nhỏ, ăn một ngụm lại một ngụm, mặt không biểu cảm ăn sạch cái bánh bao.
"Cắt!" Tiếng của Trần Trường An vang lên.
Lời của hắn vừa vang lên, Đường Dĩ Tố liền lập tức đứng lên, sờ sờ cái bụng căng phồng, hít thở sâu vài hơi, "Trong thời gian ngắn tôi sẽ không bao giờ đụng tới bánh bao nữa."
Đường Dĩ Tố vừa nói, vừa nhanh chóng chạy qua một bên tìm ly nước của mình. Ực ực nuốt mấy ngụm nước, trước tiên phải làm cho mấy cái bánh bao đang nghẹn ở cổ họng ngoan ngoãn trôi xuống dạ dày đã rồi tính tiếp.
Cô uống vội vàng đến nỗi nước chảy dọc theo khóe miệng. Một nhân viên công tác bên cạnh thấy vậy, chạy đến dùng khuỷu tay nhẹ nhàng chạm vào Đường Dĩ Tố.
"Làm sao vậy?" Đường Dĩ Tố dùng tay lau miệng, ngạc nhiên hỏi.
"Người phụ trách bên đầu tư tới. Chú ý giữ hình tượng một chút đi."
"Tới rồi hả?" Đường Dĩ Tố kinh ngạc nói, "Đâu vậy, là nam hay nữ?"
"Đương nhiên là nam." Người nọ nói, mấy người khác liếc mắt nhìn nhau, nụ cười trên mặt đều có chút mờ ám, "Nhưng là soái ca, còn đẹp trai hơn những minh tinh chúng ta từng gặp qua."
"Nghe nói là do Tỷ Trân về nói lời ngọt ngào không ít, đại Boss mới cảm thấy hứng thú với bộ phim này, liền quyết định tự mình đến đây xem xét."
"Tổng tài ở cùng khách sạn với chúng ta đó nha."
"Sao hả, chẳng lẽ cô muốn gõ cửa phòng sao. Lúc Đạo diễn Trần mang theo đoàn đội đi đón người, thuần một sắc đàn ông, không có một người phụ nữ nào. Tôi sợ mấy cô hoa si ngay cả một góc áo của người ta cũng không sờ được!"
"Dù sao mộng tưởng hão huyền cũng không mất tiền, chúng ta ảo tưởng một chút thì có sao đâu."
"Ê ê ê, ngại quá mấy má ơi! Anh ấy nhìn qua kìa!"
"Hì hì hì hì hì."
Tầm mắt Đường Dĩ Tố cũng theo lời của nhân viên công tác mà nhìn qua. Chỉ thấy cách đó không xa, một người đàn ông đang ngồi trên ghế, ánh mắt hắn vừa lúc đối diện với Đường Dĩ Tố.
Tình cảnh này, quả thực giống hệt lần trước, lúc cô quay quảng cáo băng vệ sinh. Điểm khác nhau duy nhất chính là bối cảnh, từ Sophie studio, đổi thành Nam Mộc thôn.
Đường Dĩ Tố: "!!"
Lục Châu sao lại có mặt ở đây?!
Không chút suy nghĩ, phản ứng đầu tiên của cô chính là dời ánh mắt đi, xoay người, trực tiếp để cái gáy mình "nói chuyện" với Lục Châu.
Nhóm nhân viên công tác cũng không biết chuyện vừa phát sinh, vẫn còn đang cười trộm và nói chuyện phiếm. Một lát sau, cuối cùng có người phát hiện Đường Dĩ Tố có gì đó không ổn, lén lút liếc mắt nhìn thoáng qua, cười nói: "Dĩ Tố, cô là đang đỏ mặt sao?"
"Oa, Dĩ Tố cũng cảm thấy hứng thú với tổng tài kìa!"
"Dĩ Tố Dĩ Tố, lát nữa cô đề nghị với đạo diễn, tối nay mọi người cùng nhau ăn liên hoan được không? Giống như lần trước ăn cơm cùng người phụ trách của tập đoàn Ý Thành ấy."