Con Trai Nuôi Nhà Hào Môn Trọng Sinh, Cầm Chắc Kịch Bản Hắc Hóa
Chương 112: Hạnh phúc khi được làm cha
Con Trai Nuôi Nhà Hào Môn Trọng Sinh, Cầm Chắc Kịch Bản Hắc Hóa thuộc thể loại Linh Dị, chương 112 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Thành Tiêu, ta sắp làm cha rồi, làm sao bây giờ?”
Mái tóc đen nhánh của Cố Thanh Yến buông xõa trên vai, làn da trắng ngần không tì vết, vòng eo thon gọn mềm mại, bên dưới những đường cong quyến rũ là đôi chân dài thẳng tắp. Chỉ e rằng một cái liếc mắt cũng đủ khiến sự tự chủ mà Cố Thành Tiêu vẫn tự hào sẽ hoàn toàn sụp đổ.
“Điện Hạ, đó không phải con của ngài.” Hô hấp của Cố Thành Tiêu dần trở nên dồn dập, y vội vàng nắm lấy bàn tay đang trêu chọc của thiếu niên.
“Cũng phải, ta là nam nhân, dù huynh có nỗ lực thế nào cũng không thể sinh con được...” Cố Thanh Yến quay đầu nhìn y một cái, khóe mắt đuôi mày toát lên vẻ lười biếng, còn vương chút dâm tình chưa tan. Từ cổ đến trước ngực chi chít dấu hôn càng khiến người ta khó lòng kiềm chế. Yết hầu Cố Thành Tiêu khẽ động, kéo chăn quấn chặt lấy cậu.
“Điện Hạ, đừng nói vậy.” Nửa thân trên trần trụi của y lộ ra cơ bắp săn chắc. Từ cổ xuống lồng ngực vạm vỡ cũng có rất nhiều dấu vết Cố Thanh Yến để lại. Vai rộng eo thon, toàn thân tỏa ra hormone nam tính khiến người ta mặt đỏ tim đập.
“Không phải huynh muốn ta sinh con sao, huynh vẫn còn nhiệm vụ phải làm đấy chứ?” Cố Thanh Yến thẳng thắn nói. Người đàn ông vốn lạnh lùng cứng rắn vừa rồi còn không chút ngượng ngùng, giờ đây lại đỏ bừng hai tai.
“Xin lỗi, Điện Hạ.” Đôi mắt đen thẳm của Cố Thành Tiêu dịu dàng nhìn cậu, khẽ hôn lên gò má đẹp tựa mây, “Ta đã không kiềm chế được bản thân.”
Cố Thanh Yến khẽ hừ một tiếng, tha thứ cho chú chó lớn này.
“Hai ngày tới ta sẽ đi gặp Liễu Vân Khê.”
“Được, ta biết rồi.” Cố Thành Tiêu ôm cậu vào lòng, những lo lắng không đâu trước đó đều biến mất không còn dấu vết.
Liễu Vân Khê không còn là trở ngại giữa hai người họ nữa.
Liễu Vân Khê, người đã trở thành một phần trong cuộc chơi của họ, giờ đây sợ hãi đến chết khiếp.
Khi ả được đưa về, cơ hồ chỉ còn thoi thóp thở. Trên người ả chi chít những vết thương bầm tím, trông vô cùng chật vật tiều tụy.
Ả không thể nào tưởng tượng được, Tam hoàng tử luôn dịu dàng với người khác lại có thể phát điên phát rồ, suýt chút nữa đã tra tấn ả đến chết.
Sau khi tỉnh lại, toàn thân Liễu Vân Khê không ngừng đau đớn, đồng thời cũng sinh ra tâm lý sợ hãi đối với Tam hoàng tử.
Người đó căn bản không phải Tam hoàng tử ôn tồn lễ độ, tuấn dật bất phàm mà ả hằng yêu thích, đó là một kẻ điên! Thật sự rất đáng sợ.
Tỳ nữ thân cận đau lòng nhìn Liễu Vân Khê, cẩn thận dò hỏi: “Tiểu thư, không thì để nô tỳ tìm người đến xem cho người nhé?”
“Không được!” Liễu Vân Khê giật mình bật dậy, phẫn nộ quát: “Trong cung tai mắt rất nhiều, ngươi tìm ai đến xem cho ta được chứ!” Chuyện này nếu bị người khác phát hiện, vậy thì ả hoàn toàn xong đời!
Đúng lúc này, bên ngoài bỗng nhiên truyền đến tiếng thái giám thông báo: “Thái Tử điện hạ giá lâm ——”
Tỳ nữ hoảng hốt kêu lên: “Không hay rồi! Tiểu thư! Thái Tử điện hạ đến!”
“Cái gì?!” Liễu Vân Khê nhất thời sợ đến mức sắc mặt trắng bệch.
Bộ dạng hiện tại của ả làm sao có thể gặp người khác đây?
“Mau! Mau đỡ ta lên giường!”
Ả ở thiên điện lâu như vậy, cũng chỉ ngẫu nhiên gặp Thái Tử vài lần ở hoa viên. Thái Tử vì sự quản giáo của Hoàng Hậu cũng không dám ở quá lâu với ả, sao hôm nay lại đến đây?
Nếu Thái Tử đến gặp ả sớm hơn hai ngày, ả chắc chắn sẽ nồng nhiệt nghênh đón. Nhưng hiện tại, ả không cách nào đối mặt với cậu! Lỡ như Thái Tử điện hạ nhìn thấy bộ dạng này của ả mà sinh nghi thì phải làm sao?! Lỡ như cậu phát hiện ra điều gì đó... Liễu Vân Khê không dám nghĩ tiếp!
“Quả nhi, đừng để Thái Tử vào! Nói ta bị bệnh, sợ lây sang ngài!”
“Vâng!” Thị nữ đáp lời rồi vội vàng đi ra ngoài ngăn Cố Thanh Yến lại.
“Thái Tử điện hạ, tiểu thư không khỏe, sợ lây bệnh cho ngài, xin ngài đừng vào!”
Cố Thanh Yến cũng không thật sự muốn nhìn gương mặt đó, nhưng bề ngoài lại tỏ vẻ lo lắng, vội hỏi: “Vân Khê bị bệnh sao? Sao còn không mau đi truyền thái y?! Người đâu, đi mời...”
“Thái Tử điện hạ!” Liễu Vân Khê trong phòng nghe được lời này, sắc mặt tái mét. Ả sợ thái y đến bắt mạch sẽ phát hiện ra mọi chuyện, rồi mọi thứ sẽ bại lộ! Vội vàng ngắt lời cậu: “Vân Khê không có gì đáng ngại, không cần làm lớn chuyện! Nghỉ ngơi một hai ngày sẽ khỏe thôi!”
Cố Thanh Yến nhíu mày: “Nhưng mà...”
“Vân Khê ghi nhớ hảo ý của Điện Hạ, chỉ là chút bệnh vặt không cần mời thái y. Lỡ như truyền đến tai Hoàng Hậu nương nương, lại là lỗi của Vân Khê.” Liễu Vân Khê rất biết cách lay động lòng người.
Tam hoàng tử như treo một lưỡi đao trên đầu ả. Người ôn nhu quan tâm ả trước mặt mới là người được chọn tốt nhất cho vị trí trượng phu. Trong lòng Liễu Vân Khê chua xót, nhưng lại không dám cãi lời Tam hoàng tử. Dù sao ả cũng đã là nữ nhân của Tam hoàng tử, vài ngày tới sẽ vẫn còn bị Thư quý phi gọi đến hầu hạ Tam hoàng tử. Nếu ả muốn sống, phải thành thật mà nghe lời!
“Vậy được rồi, qua hai ngày nữa Cô sẽ đến thăm nàng, nàng hãy sớm khỏe lại!”
Cố Thanh Yến vừa đi, Liễu Vân Khê đã bật khóc trong ổ chăn.
Hiện tại ả đã vô cùng tuyệt vọng, nhưng đã bước vào tình thế không còn đường lui. Ả không dám tưởng tượng những ngày sau sẽ sống thế nào!
Nhưng khóc xong, Liễu Vân Khê liền lấy lại bình tĩnh.
Sự đã rồi, khóc lóc có ích gì đâu? Ả phải nhanh chóng tỉnh táo hoàn thành nhiệm vụ Tam hoàng tử giao phó!
Không phải vì Tam hoàng tử, mà là vì chính bản thân ả!
Từ đó về sau, Liễu Vân Khê dưới sự sắp xếp của Thư quý phi đã lén lút đến Chiêu Đức cung gặp riêng Nam Cung Kỳ. Nam Cung Kỳ vì dỗ dành ả, sau đó đã khôi phục lại hình tượng Hoàng tử hiền lành dí dỏm, cùng Liễu Vân Khê thưởng hoa ngắm trăng, ngâm thơ đối đáp... giống hệt một đôi uyên ương ân ái.
Cố Thanh Yến biết trong thời gian này, Liễu Vân Khê đều đang uống thuốc Thư quý phi sai người kê cho ả để điều trị cơ thể, hy vọng ả mau chóng mang thai con của Tam hoàng tử. Kế hoạch to gan lớn mật của hai mẫu tử khiến Cố Thành Tiêu trào lên sát ý.
Thế lực của Tam hoàng tử dần dần bị tan rã. Ngoài việc cật lực vãn hồi tổn thất, điều hắn muốn nhất đương nhiên là giành được càng nhiều người ủng hộ mình.
Trong lòng Nam Cung Kỳ, người được chọn tốt nhất là Cố Thành Tiêu. Với thân phận và uy vọng hiện tại của Cố Thành Tiêu, chỉ cần Cố Thành Tiêu nguyện ý ủng hộ hắn, tuyệt đối có thể lôi kéo được càng nhiều đại thần đứng về phía mình. Trong tay Cố Thành Tiêu nắm giữ hai mươi vạn đại quân biên cảnh, Hoàng Đế lại cực kỳ coi trọng và tín nhiệm y, Nam Cung Kỳ vẫn luôn tìm cách thiết lập quan hệ tốt với y.
Trong khoảng thời gian này, trước mặt người ngoài, Cố Thanh Yến và Cố Thành Tiêu cố ý tỏ ra bất hòa. Một người bất mãn buông lời châm chọc, một người tức giận đến muốn hộc máu, nói năng không giữ mồm giữ miệng. Vài lần họ tan rã trong không vui, dần dà, tất cả mọi người đều biết Thái Tử điện hạ và đại tướng quân đã oán hận chất chứa từ lâu, cuối cùng cũng xé rách mặt.
Đây là cơ hội tuyệt vời để Nam Cung Kỳ tranh thủ lôi kéo Cố Thành Tiêu về phía mình. Hắn bắt đầu thử thăm dò Cố Thành Tiêu.
Vào một đêm, Cố Thành Tiêu cùng Tam hoàng tử uống rượu đến nửa đêm. Nam Cung Kỳ càng uống càng hưng phấn, luôn cảm thấy tiếc hận vì đã gặp gỡ Cố Thành Tiêu quá muộn.
Tam hoàng tử cười cười nói: “Đại tướng quân nếu không chê, ta xin gọi huynh một tiếng Cố đại ca, được không?”
“Không dám nhận.” Cố Thành Tiêu cũng uống rất nhiều rượu, nhưng trên mặt không hề lộ chút men say. Y nhìn vào mắt Nam Cung Kỳ, bình tĩnh nói: “Tam hoàng tử nếu đã thấy được chỗ hữu dụng của vi thần, thần đương nhiên sẽ dốc sức tận trung.”
Nam Cung Kỳ sửng sốt, ngay sau đó trong lòng mừng rỡ như nở hoa, cố nén kinh hỉ, vội cầm bầu rượu rót cho Cố Thành Tiêu: “Cố đại ca thật là người thực tế! Ta xin kính Cố đại ca một chén!”
Đương nhiên, Nam Cung Kỳ cũng không thể chỉ dựa vào một câu nói của Cố Thành Tiêu mà cho rằng Cố Thành Tiêu đã thuộc phe của mình. Hắn nhất định sẽ có thêm một bước thử khác. Cố Thành Tiêu thì không sao cả, hắn muốn thăm dò thì cứ thăm dò, dù sao mọi thứ đều nằm trong vòng kiểm soát của bọn họ.
“Ta nghe nói Cố đại ca và Thái Tử ca bất hòa...” Dường như chỉ là thuận miệng hỏi, Nam Cung Kỳ ngại ngùng nói tiếp: “Thái Tử từ nhỏ đã quen được người khác nịnh hót, nếu có nói gì đó không dễ nghe, Thành đại ca đừng để trong lòng.”
Cố Thành Tiêu trên mặt lộ rõ vẻ không vui, trầm giọng nói: “Thái Tử bảo thủ, cuồng vọng tự đại... Thôi bỏ đi, không đề cập tới nữa.”
Trong mắt Nam Cung Kỳ xẹt qua vẻ thỏa mãn, ngoài miệng vẫn khuyên nhủ: “Với giao tình giữa Thái Tử và Cố đại ca, cũng không đến mức vì một cuộc tranh luận mà làm loạn. Thái Tử vẫn rất quý trọng tình nghĩa với Cố đại ca mà!”
Cố Thành Tiêu nhíu chặt mày: “Chí bất đồng đạo bất hợp, ta là thần, hắn là quân, đã định không phải người cùng một đường.”
Vui mừng trong mắt Nam Cung Kỳ càng đậm, trên mặt lại giả vờ kinh ngạc: “Thì ra Cố đại ca cũng có cảm giác này?” Nam Cung Kỳ thở dài đầy vẻ mất mát: “Cùng là xuất thân Đế Vương, cố tình hắn lại được đầu thai trước trở thành một Thái Tử cao cao tại thượng, mà ta đã được định sẵn là một kẻ dưới quyền...”
“Không chỉ có phụ hoàng, tất cả đại thần trong triều đều khen ngợi hắn...”
Cố Thành Tiêu không đồng tình nói: “Tam hoàng tử hà tất tự coi nhẹ mình như thế?”
“Cố đại ca, huynh có điều không biết, không phải ta tự coi nhẹ mình mà là...” Nam Cung Kỳ hé miệng, bắt đầu bịa đặt ra rất nhiều chuyện không có thật từ khi còn nhỏ.
Cậu trong lời kể của Nam Cung Kỳ biến thành một kẻ kiêu ngạo ương ngạnh, tùy ý làm bậy, một tiểu bá vương phẩm hạnh cực kỳ xấu xa. Cố Thành Tiêu càng nghe, sắc mặt càng lạnh lẽo.
Nam Cung Kỳ còn tưởng rằng đã thành công phá hủy ấn tượng của Thái Tử trong lòng Cố Thành Tiêu, lại không biết rằng Cố Thành Tiêu muốn giết hắn từ trong thâm tâm.
Không còn tâm trạng tiếp tục nói nhảm với hắn, Cố Thành Tiêu lạnh mặt đứng dậy: “Thời gian không còn sớm, thần xin cáo lui trước. Tam hoàng tử điện hạ cũng sớm trở về nghỉ ngơi đi.”
“Được, lần sau chúng ta lại uống rượu tâm sự!”
Cố Thành Tiêu giơ tay ôm quyền, hành lễ rồi rời đi.
Nhìn theo bóng lưng y đi xa, vẻ mặt Nam Cung Kỳ tràn đầy mãn nguyện.