Chương 114: Ý của Túy Ông không phải ở rượu

Con Trai Nuôi Nhà Hào Môn Trọng Sinh, Cầm Chắc Kịch Bản Hắc Hóa

Chương 114: Ý của Túy Ông không phải ở rượu

Con Trai Nuôi Nhà Hào Môn Trọng Sinh, Cầm Chắc Kịch Bản Hắc Hóa thuộc thể loại Linh Dị, chương 114 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Thư quý phi muốn tổ chức sinh thần, mời các phu nhân, quý nữ trong kinh đến hoa viên dạo chơi ư?”
Thư quý phi trong hậu cung vốn luôn an phận giữ mình, từ trước đến nay không thích phô trương, lần này đột nhiên muốn tổ chức sinh thần quả thật khá bất ngờ. Nhưng cũng may, lý do đưa ra hợp tình hợp lý, khiến mọi người tin tưởng. Hoàng Đế thương bà hiền hòa, hiểu chuyện, nhiều năm không tranh giành, lại nuôi dạy Tam hoàng tử vô cùng xuất sắc, có danh tiếng tốt trong triều, nên liền lệnh Hoàng Hậu tổ chức cho Thư quý phi một buổi sinh thần thật long trọng.
Hoàng Hậu trong lòng cười lạnh, nhưng bên ngoài vẫn cung kính nghe theo. Thư quý phi có phải tổ chức sinh thần gì đâu, rõ ràng là muốn gài bẫy Thái Tử!
Ngày Cố Thanh Yến vô cùng mong chờ, cái ngày cậu trở thành mục tiêu trong cái bẫy của bọn họ, cuối cùng cũng đã đến.
Hiện tại cậu không đến hậu cung, Liễu Vân Khê thậm chí còn không thấy bóng dáng cậu ấy đâu. Từ khi phát hiện kỳ kinh nguyệt không đến đến giờ đã qua nửa tháng, Liễu Vân Khê sốt ruột không yên. Các triệu chứng ốm nghén lại đến quá sớm, ả lại phải đối phó với ma ma dạy dỗ, không dám để lộ sự khó chịu của mình, nếu không y nữ đến khám sẽ bị lộ tẩy. Liễu Vân Khê trong tình thế dầu sôi lửa bỏng, lo lắng sợ hãi, ngày đêm chỉ biết khóc lóc.
Dưới đủ loại áp lực, trong lòng Liễu Vân Khê sinh ra hận ý.
Hận Hoàng Hậu giam lỏng ả trong cung, không cho tự do; hận Thái Tử bất tài, không sớm đưa ả vào phủ làm phi; hận Thư quý phi dung túng Tam hoàng tử làm càn; nhưng hận nhất chắc chắn là Tam hoàng tử đã đẩy ả vào hoàn cảnh như vậy!
Người đàn ông đầu tiên ả yêu, từng chút một hủy hoại giấc mộng đẹp của ả, đẩy ả xuống vực sâu, khiến ả sống trong sợ hãi! Nếu có cơ hội, ả nhất định sẽ trả hết mối hận này!
Đến gần ngày sinh thần của Thư quý phi, Liễu Vân Khê càng thêm khẩn trương.
Đây là cơ hội cuối cùng để đến gần Thái Tử. Nếu lại bỏ lỡ, đứa bé trong bụng ả sẽ càng lớn lên, cuối cùng sẽ không thể dựa vào Thái Tử!
Liễu Vân Khê không phải không nghĩ đến việc phá bỏ đứa nhỏ này, nhưng thân đang ở hậu cung, ả chạy đi đâu tìm thuốc phá thai?
Hơn nữa, ả cũng sợ sau khi uống thuốc phá thai gặp vấn đề gì đó cần tìm đại phu, đồng thời cũng có nguy cơ bại lộ chuyện mang thai!
Lùi một vạn bước mà nói, dù không dựa được vào Thái Tử, đứa bé trong bụng ả là con của Tam hoàng tử, Thư quý phi cũng sẽ không thể làm ngơ!
Có Hoàng Thượng chỉ thị, Hoàng Hậu cũng nể mặt, sinh thần của Thư quý phi nhanh chóng được sắp xếp ổn thỏa.
Ngày đó, các phu nhân và quý nữ trong kinh thành được mời đến đều ăn vận lộng lẫy vào cung. Vai chính Thư quý phi đương nhiên rạng rỡ vô cùng, nhưng trong yến hội, Thư quý phi không dám kiêu căng tự mãn, vẫn mời Hoàng Hậu ngồi ghế trên.
Thư quý phi là Quý phi cao quý, là nữ nhân đứng thứ hai hậu cung, địa vị tuy không theo kịp Hoàng Hậu, nhưng với địa vị của mình vẫn khiến cả Thái Tử tôn quý cũng phải gọi bà một tiếng Thư nương nương. Vì Hoàng Thượng muốn giữ thể diện cho Thư quý phi, các hoàng tử công chúa đều phải đến vấn an bà, mà thân là Thái Tử, Cố Thanh Yến đương nhiên cũng phải tham dự, để phô bày một màn huynh đệ tương thân giả tạo của hoàng gia trước mặt các phu nhân và những chủ mẫu tương lai của các gia đình quyền quý trong kinh thành.
Khi Cố Thanh Yến xuất hiện trong yến hội, cậu ngay lập tức trở thành tâm điểm chú ý của mọi người. Lần này yến hội tuy không giống lần trước Hoàng Hậu tổ chức yến tiệc ngắm hoa để chọn Thái Tử Phi, nhưng Hoàng Hậu và Thái Tử đều ở trước mặt, lỡ như lọt vào mắt xanh của Hoàng Hậu hoặc Thái Tử, thì việc trở thành Thái Tử Phi cũng không phải là không thể. Cho nên các quý nữ đều cố gắng hết sức thể hiện bản thân, người thì trang điểm lộng lẫy hơn, người thì lại càng tỏ ra hào phóng, đoan trang hơn. Hoàng Hậu, người đang mang tâm sự nặng nề, sau khi chứng kiến cảnh tượng đó cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn phần nào.
Các quý nữ có mặt đều là những tiểu thư khuê các danh giá, dung mạo hơn người, đều được các chủ mẫu gia đình quyền quý dạy dỗ cẩn thận, tri thư đạt lý, kẻ thì khéo léo ứng xử, người thì hiền huệ dịu dàng, ai mà chẳng hơn hẳn thứ nữ của Lễ Bộ thị lang kia? Hoàng Hậu ngắm nhìn, không khỏi thầm lập ra một danh sách những người được đề cử cho vị trí Thái Tử Phi.
Cố Thanh Yến không có hứng thú với nữ nhân, chỉ lịch sự chào hỏi các phu nhân và quý nữ có mặt, Thư quý phi vội vàng gọi cậu lại. Cố Thanh Yến cũng diễn đủ trò, nể mặt ngồi lại một lúc, sau đó dựa theo sắp xếp của Thư quý phi, cậu diễn theo kịch bản cũ rích —— một tỳ nữ vô ý làm đổ trà lên người cậu, Thư quý phi quát mắng tỳ nữ, cậu khoan dung độ lượng tha thứ cho tỳ nữ, và bảo tỳ nữ dẫn mình đi thay quần áo.
Trong phòng đốt mê hương, cậu thuận lợi bị mê hương khiến choáng váng ngất đi. Sau đó, Tam hoàng tử và thái giám cùng nhau khiêng cậu đặt lên giường, Liễu Vân Khê từ góc phòng bước ra...
Nhìn thiếu niên tuấn tú xuất chúng trên giường, nội tâm Liễu Vân Khê cảm thấy vui buồn lẫn lộn.
Ả sẽ lập tức trở thành người của Thái Tử, nhưng ả lại đang mang thai con của Tam hoàng tử!
Nếu ả và Tam hoàng tử chưa từng có quan hệ thì tốt biết mấy, thì ả có thể an tâm trở thành nữ nhân của Thái Tử! Cho dù sau này không thể ngồi vào vị trí Thái Tử Phi, với sự sủng ái dành cho ả, sau này nhất định cũng có thể trở thành một Quý phi được người người ngưỡng mộ!
“Đợi lát nữa mẫu phi ta dẫn người lại đây, ngươi nhớ diễn cho giống một chút đấy!” Tam hoàng tử nghiêm túc dặn dò ả.
“Vâng.” Liễu Vân Khê cắn môi. Để đánh lừa mọi người, Tam hoàng tử bất chấp ả đang mang thai, vẫn cố tình để lại rất nhiều dấu vết trên người ả. Đợi lát nữa ả chỉ cần dựa theo lời ma ma thân tín của Thư quý phi đã dạy, tạo ra vài dấu vết trên người Thái Tử, chờ khi Thái Tử tỉnh lại nhất định sẽ nghĩ rằng cậu đã cưỡng bức ả. Đến lúc đó, trước mặt bao người, dù Hoàng Hậu có không muốn cũng chỉ có thể chấp nhận ả cho Thái Tử!
“Ngoan, ngày tháng tốt đẹp sau này đang chờ đợi chúng ta!”
Tam hoàng tử vuốt mặt ả, rồi ra hiệu cho thái giám lui ra ngoài.
Liễu Vân Khê hít sâu một hơi, cầm một chiếc khăn tay dính chút máu, trái tim đập thình thịch vì quá khẩn trương.
Ả từng bước đến gần Cố Thanh Yến, đôi tay trắng nõn của ả đặt lên đai lưng của Cố Thanh Yến, muốn cởi quần áo cậu ra.
Thiếu niên hai mắt nhắm chặt đột nhiên mở ra, ánh mắt lạnh băng như lưỡi dao sắc bén đâm thẳng vào trái tim ả.
“A!” Liễu Vân Khê giật mình thốt lên một tiếng kêu thất thanh.
Tay ả bị Cố Thanh Yến kẹp chặt, sức mạnh lớn đến mức như muốn bẻ gãy đôi tay không an phận của ả!
“Thái, Thái Tử điện hạ......” Liễu Vân Khê sợ tới mức mặt cắt không còn giọt máu, nói năng lộn xộn, “Ngươi, vừa rồi ngươi không hề hôn mê ư?”
Cố Thanh Yến ném tay ả ra, cười như không cười nhìn ả, “Ngươi cảm thấy thế nào?”
“Ta, ta......” Liễu Vân Khê hoảng sợ, khuôn mặt trắng bệch lùi về sau.
Ả loạng choạng ngã xuống đất, rồi sau đó đột nhiên hoàn hồn, vội vàng dập đầu lia lịa: “Thái Tử điện hạ! Không liên quan đến ta! Là Tam hoàng tử điện hạ và Thư quý phi ép ta!”
Cần nhất là những lời này của ngươi.
Cố Thanh Yến hừ lạnh một tiếng: “Liễu Vân Khê, ngươi cảm thấy hiện tại ta sẽ tin tưởng ngươi sao?”
“Thật sự! Ta không nói dối!” Liễu Vân Khê khóc như mưa, nước mắt giàn giụa, cố ý dùng vẻ yếu đuối đáng thương để khơi gợi lòng trắc ẩn của Cố Thanh Yến, “Nhất định phải tin ta, Thái Tử điện hạ!”
“Dựa vào đâu ta phải tin ngươi?” Cố Thanh Yến dùng ánh mắt vừa đau đớn vừa phẫn nộ nhìn Liễu Vân Khê, “Ngươi nhìn xem cái dáng vẻ hiện tại của ngươi! So với kỹ nữ thanh lâu hạ tiện thì có khác gì nhau?!”
Vốn luôn tự cho mình là thanh cao, không hề thua kém các đích nữ quyền quý, Liễu Vân Khê đột nhiên run rẩy, cái gọi là kiêu ngạo, tự tôn bỗng chốc tan nát.
“A a a! Ta không có! Ta không phải!” Liễu Vân Khê ôm đầu, không thể chấp nhận được ánh mắt Cố Thanh Yến nhìn ả.
“Bọn họ ép ta!” Liễu Vân Khê hét lên, “Là Tam hoàng tử cưỡng bức ta! Thư quý phi là kẻ đồng lõa!”
“Ta muốn đi gặp Hoàng thượng! Ta muốn Hoàng Thượng trả lại sự trong sạch cho ta!”