Con Trai Nuôi Nhà Hào Môn Trọng Sinh, Cầm Chắc Kịch Bản Hắc Hóa
Chương 116: Phản bội
Con Trai Nuôi Nhà Hào Môn Trọng Sinh, Cầm Chắc Kịch Bản Hắc Hóa thuộc thể loại Linh Dị, chương 116 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đã từ lâu trong kinh thành rộ lên lời đồn đãi rằng Thái Tử điện hạ có tình cảm sâu đậm với thứ nữ nhà Lễ Bộ thị lang Liễu Vân Khê, nhất định phải cưới nàng. Người ta nói ngài còn đến trước mặt Hoàng Thượng cầu xin, hy vọng Hoàng Thượng ban chiếu chỉ tứ hôn.
Khi ấy, một vài gia đình quyền quý nhăm nhe vị trí Thái Tử Phi như hổ rình mồi đều vô cùng bất mãn. Nhưng tin đồn vẫn chỉ là tin đồn, chưa ai tận mắt thấy Thái Tử cầu xin Hoàng Thượng cho cưới thứ nữ Liễu gia, cũng không có gia đình quyền quý nào lên tiếng về chuyện này. Sau đó, Hoàng Hậu lại triệu con gái Liễu gia vào cung, đúng lúc này càng chứng tỏ tin đồn không phải là vô căn cứ. Những người đó đang chờ xem Hoàng Hậu sẽ sắp xếp cho con gái Liễu gia như thế nào.
Điều những người này không hiểu chính là, tin tức từ các nô tài trong cung lại nói nàng không ở cùng Thái Tử, mà là được Hoàng Hậu phái một ma ma dạy dỗ lễ nghi trong cung.
Rốt cuộc Hoàng Hậu là vì bất mãn với lễ nghi của nàng ta mà ra lệnh cho ma ma dạy dỗ hết sức, hay căn bản là không thích Liễu Vân Khê mà sỉ nhục nàng vì không biết phép tắc?
Không ai biết nguyên nhân cụ thể, chỉ cần Thái Tử không gần gũi với nàng ta, chỉ cần vị trí Thái Tử Phi còn chưa được định đoạt thì bọn họ vẫn còn cơ hội.
Hiện tại, chuyện này đã hoàn toàn khiến các phu nhân và quý nữ yên tâm!
Liễu Vân Khê mang thai, đứa bé hiển nhiên không phải con của Thái Tử!
Vậy đứa bé đó là của ai? Những người không rõ nguyên do đều vô cùng tò mò.
Liễu Vân Khê, người đang bị ngàn người chỉ trích, đã sớm có tính toán kỹ lưỡng nhất. Nếu chuyện bại lộ mà không thể đổ lỗi cho Thái Tử, ả sẽ khai ra tất cả mọi chuyện, bởi vì đứa con trong bụng ả cũng là hoàng tôn, ả đoán Hoàng Đế sẽ không ra lệnh xử tử ả!
Vì thế Liễu Vân Khê không chút do dự nói: "Đứa bé là của Tam hoàng tử! Thư quý phi nương nương có thể làm chứng! Đại cung nữ thân cận của nàng cũng có thể làm chứng! Nha hoàn Quả nhi của ta cũng có thể làm chứng!"
Lời vừa nói ra, cả hiện trường đều ồ lên kinh ngạc.
Không đợi Hoàng Đế lên tiếng, Thư quý phi đã sợ đến mức lạnh giọng quát mắng: "Con tiện tì to gan lớn mật! Dám bôi nhọ bổn cung và Tam hoàng tử sao?! Lại......" Đang định ra lệnh cung nhân bắt Liễu Vân Khê lại tát miệng, Thư quý phi giật mình thon thót, vội quay đầu nhìn về phía Hoàng Đế, với kỹ thuật diễn xuất tuyệt hảo, bà ta nặn ra nước mắt, khóc thút thít: "Hoàng Thượng, thần thiếp oan uổng quá!"
Bà vừa nói vừa ấm ức quỳ xuống: "Liễu Vân Khê này là do Hoàng Hậu nương nương triệu vào cung, là sắp xếp cho Thái Tử điện hạ, thần thiếp sao có thể dám cướp người mà Hoàng Hậu nương nương đã chọn làm Thái Tử Phi chứ?"
"Hơn nữa, với tư cách là mẫu phi của Tam hoàng tử, thần thiếp nhất định phải chọn lựa kỹ càng một nữ tử phẩm hạnh đoan chính, hiểu lễ nghĩa làm chính phi cho Tam hoàng tử. Tuyệt đối sẽ không sắp xếp một nữ tử còn chưa vào cửa làm chính phi đã lén lút đi hầu hạ Tam hoàng tử, lại còn làm ra một đứa con khiến người khác phải mất mặt!"
"Thần thiếp không biết Liễu Vân Khê này vì sao phải bôi nhọ thần thiếp và Tam hoàng tử, xin Hoàng Thượng điều tra cho rõ!"
Hoàng Thượng sắc mặt vô cùng khó coi. Ở đây có nhiều phu nhân, quý nữ chứng kiến như vậy, nếu chuyện này không điều tra rõ, thể diện hoàng gia sẽ để ở đâu?!
Nhưng Cố Thanh Yến sợ Hoàng Thượng vì lo lắng thể diện hoàng gia mà không điều tra rõ, không định tội danh, lập tức vô cùng đau đớn nói với Liễu Vân Khê: "Tam hoàng đệ từ trước đến nay luôn kính trọng ta, hắn biết ta đối xử đặc biệt với ngươi, sao có thể làm ra loại chuyện này với ngươi sao?! Ngươi luôn miệng nói đứa bé trong bụng ngươi là của Tam hoàng đệ, ngươi có chứng cứ gì không?"
"Xét tình cảm trước đây, nếu ngươi thành thật nói ra ta còn có thể cầu xin phụ hoàng, cho ngươi một con đường sống! Nếu không......"
Liễu Vân Khê ngay lập tức đã nắm bắt được trọng điểm trong lời cậu nói, nước mắt ngắn dài, dập đầu lặp lại những lời đã nói với cậu trước đó cho Hoàng Đế: "Là Tam hoàng tử ép thần! Thư quý phi tiếp tay cho kẻ tàn bạo!"
"Bọn họ muốn cho thần mang thai con của Tam hoàng tử sau đó gả cho Thái Tử điện hạ!"
"Dấu vết trên người thần đều là do Tam hoàng tử gây ra! Chính là để vu hãm Thái Tử điện hạ!"
"Hắn tra tấn thần như vậy, trên người thần lưu lại không ít dấu vết của hắn! Mông bên trái của Tam hoàng tử có một nốt ruồi màu đen nhỏ!"
"Trong căn phòng này đốt mê hương, Thái Tử điện hạ vừa mới vào đã bị hôn mê, chỉ cần thần cởi quần áo ngài ra lại tạo ra chút dấu vết, vậy Thái Tử điện hạ dù có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch tội!"
"Vừa rồi chính là Tam hoàng tử và thái giám thân cận của hắn cùng nhau đỡ Thái Tử điện hạ lên giường, nhưng thần còn chưa kịp ra tay, Thái Tử điện hạ đã tỉnh lại!"
"Tam hoàng tử nhất định vẫn còn ở Chiêu Đức cung, chỉ cần Hoàng Thượng phái người đi tìm, nhất định có thể tìm được hắn!"
"Thần nữ nguyện ý lấy tính mạng ra thề! Những lời thần nữ nói tuyệt đối không có nửa điểm giả dối! Nếu không trời giáng sấm sét, cả nhà thần nữ không được chết tử tế!"
Hoàng Đế càng nghe sắc mặt càng lúc càng sầm xuống, quát lớn: "Đi tìm Tam hoàng tử!"
"Hoàng Thượng!" Thư quý phi sợ đến mức hét toáng lên, "Ngài nghi ngờ Tam hoàng tử sao? Một con tiện nhân tùy tiện nói năng bậy bạ đã có thể đem chậu phân thối đổ lên đầu Tam hoàng tử, ngài muốn Tam hoàng tử đối mặt với các hoàng tử, hoàng muội khác như thế nào?"
Hoàng Hậu lạnh lùng nói: "Thư quý phi, ngươi không muốn tìm Tam hoàng tử tới đối chất, đó là muốn để Tam hoàng tử mang nỗi oan trên lưng sao?"
"Nếu không phải Tam hoàng tử làm, hai người gặp mặt đối chất không phải sẽ làm rõ chân tướng sao?"
"Cây ngay không sợ chết đứng, nhiều người chứng kiến như vậy, không ai có thể bôi nhọ Tam hoàng tử được!"
Cố Thanh Yến cũng tiếp lời: "Không sai, ta không tin Thư quý phi sẽ làm loại chuyện hồ đồ như vậy, càng không tin Tam hoàng đệ dưới tình huống biết rõ ta đối xử đặc biệt với Liễu Vân Khê mà lại làm nhục ả ngay trong hậu cung!"
"Đây chính là tội lớn dâm loạn hậu cung!"
Cố Thanh Yến thẳng thắn chỉ ra tội danh của hai người, đẩy cả hai vào thế khó, khiến những người đang hiện diện đều có tính toán riêng trong lòng. Hoàng Đế còn đang có mặt, mọi người không dám lén lút bàn tán, nhưng qua những ánh mắt trao đổi với nhau, có thể thấy rõ thái độ của mọi người đối với việc này—— đó là sự khinh thường.
Thư quý phi cố nén sự hoảng loạn, môi run run định nói gì đó thì đã nghe bên ngoài truyền đến một trận ầm ĩ. Thị vệ ngự tiền cầm kiếm mang theo Tam hoàng tử Nam Cung Kỳ sắc mặt đỏ bừng bước vào.
"Hồi bẩm Hoàng Thượng, Tam hoàng tử bất chấp mệnh lệnh định rời khỏi Chiêu Đức cung, bị đại tướng quân ngăn lại, đại tướng quân bảo thần đưa Tam hoàng tử vào!"
"Phụ Hoàng minh xét! Nhi thần cũng không biết không thể rời khỏi cung của mẫu phi! Chỉ cảm thấy nữ quyến quá đông đúc ở lại đây không tiện, sau khi nói với mẫu phi một tiếng liền rời đi!" Tam hoàng tử chảy ròng ròng mồ hôi lạnh sau lưng, trên mặt thì giả vờ bình tĩnh, vô cùng nghi hoặc hỏi: "Đây là đã xảy ra chuyện gì?"
"Tam điện hạ! Ngài còn muốn làm bộ làm tịch đến khi nào?" Liễu Vân Khê như bắt được cọng rơm cứu mạng, nhìn chằm chằm Nam Cung Kỳ, "Ngài vừa mới cùng thái giám thân cận của ngài cùng nhau đưa Thái Tử điện hạ lên giường, còn cảnh cáo ta rằng lát nữa mẫu phi ngài sẽ dẫn người đến bắt gian, ra lệnh cho ta diễn phải giống thật một chút! Những điều này ngài đều quên mất rồi sao?!"
"Nếu ngài quên mất ta có thể nhắc cho ngài nhớ, mẫu phi ngài sắp xếp một ma ma chỉ cho ta biết phải làm tư thế nào mới dễ thụ thai, mấy đêm trước ngài đã tra tấn ta như thế nào, cho đến khi ta mang thai mới buông tha ta!"
Liễu Vân Khê khóc thảm thiết, những chuyện không chịu nổi đều nói ra hết. Những quý nữ chưa xuất giá nghe chuyện giường chiếu đều đỏ mặt tía tai, các phu nhân nhìn về phía Thư quý phi bằng ánh mắt phức tạp khó tả.
"Câm miệng! Con tiện tì nhà ngươi!" Thư quý phi kinh hồn bạt vía, nếu không phải nhiều người chứng kiến như vậy, bà đã muốn nhảy dựng lên xé nát miệng Liễu Vân Khê.
"Đủ rồi!" Hoàng Đế nổi trận lôi đình, cảm thấy mặt mũi hoàng gia đều mất sạch. Vừa rồi ông đã mở miệng nói, nếu không làm sáng tỏ mọi chuyện, các phu nhân và quý nữ này trở về cũng không biết sẽ lan truyền đến mức độ nào.
Hoàng Đế có chút tiến thoái lưỡng nan, đành phải hướng ánh mắt về phía Hoàng Hậu, ngầm ý khiển trách nàng. Hoàng Hậu quản lý hậu cung, xảy ra chuyện như vậy không thể chối bỏ trách nhiệm của mình. Đặc biệt Liễu Vân Khê là do nàng triệu vào cung, Liễu Vân Khê ở trong cung nàng xảy ra chuyện cũng cần phải có một lời giải thích.
Thái Tử là vảy ngược của Hoàng Hậu, hai mẹ con Thư quý phi và Tam hoàng tử mưu tính Thái Tử, Hoàng Hậu không thể nào buông tha cho hai mẹ con họ. Nàng hiểu Hoàng Thượng đã hiểu ý của mình, liền quát hỏi Liễu Vân Khê: "Bổn cung có lòng tốt sắp xếp ma ma dạy dỗ ngươi quy củ trong cung, không ngờ ngươi coi thường cung quy, tự tiện đi lại lung tung! Bổn cung hỏi ngươi! Ngươi vì sao xuất hiện ở đây?"
"Hoàng Hậu nương nương minh xét, là Thư quý phi phái người đón thần đến!" Liễu Vân Khê chính là muốn nói đến điều này, kể lại kỹ càng tỉ mỉ tình huống Thư quý phi phái người đến liên lạc với ả.
Thư quý phi mặt trắng bệch như tờ giấy, xiêm y sau lưng Tam hoàng tử đã ướt đẫm một mảng.