Chương 118: Trò ác của Cố Thanh Yến

Con Trai Nuôi Nhà Hào Môn Trọng Sinh, Cầm Chắc Kịch Bản Hắc Hóa thuộc thể loại Linh Dị, chương 118 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Chết! Ta muốn bọn họ đều chết hết!” Một tiếng loảng xoảng vang lên, Nam Cung Kỳ với vẻ mặt dữ tợn, chân đi cà nhắc, ném tất cả đồ vật xuống đất, vẻ giận dữ khiến không ai dám lại gần.
Sau khi đập phá để trút giận một hồi trong phòng, Nam Cung Kỳ chịu đựng đau đớn từ vết thương, thở hổn hển gọi: “Người đâu!”
Thái giám tâm phúc nơm nớp lo sợ bước vào, quỳ rạp xuống: “Tam hoàng tử điện hạ......”
“Giết chết tiện nhân Liễu Vân Khê cho ta!” Nam Cung Kỳ hai mắt đỏ bừng, giăng đầy tơ máu, trông đặc biệt đáng sợ.
Hai mươi đại bản, mỗi nhát đều đánh thấu xương thấu thịt. Các thị vệ đánh hắn đến mức gần chết mới chịu dừng, đánh đến nỗi hắn nằm liệt giường ba ngày mới tỉnh lại!
Hắn không dám cử động, nằm liệt giường ba ngày mới miễn cưỡng xuống được.
Hai mươi đại bản sỉ nhục này hắn nhất định phải trả lại gấp trăm ngàn lần!
Liễu Vân Khê, Nam Cung Ngọc, Hoàng Hậu, Cố Thành Tiêu...... Những người này hắn nhất định phải khiến bọn họ trả giá! Đặc biệt là tiện nhân Liễu Vân Khê!
Dám cả gan phản bội hắn, hắn nhất định phải làm ả sống không bằng chết!
Thái giám mồ hôi túa ra đầy đầu, cẩn thận khuyên bảo: “Điện, điện hạ, hiện tại có rất nhiều cặp mắt đang nhìn chằm chằm. Nếu ngài lại đi sai một bước, Hoàng Thượng sẽ không chỉ phạt cấm túc ngài đâu......”
“Câm miệng!” Nam Cung Kỳ gầm lên, ngón tay chỉ vào thái giám mắng lớn: “Một tên hoạn quan như ngươi cũng dám cả gan cười nhạo bổn hoàng tử?”
“Nô tài không dám! Nô tài không dám!”
Thái giám sợ hãi dập đầu nhận lỗi, nhưng Nam Cung Kỳ vẫn tiến đến hung hăng đá cho hắn một cái.
“Kêu Lý Khôi vào đây cho ta!”
“Vâng! Vâng!”
Thái giám vội vàng lui ra ngoài, một lát sau có một nam tử cường tráng, ăn mặc như tướng quân, đi vào. Sau khoảng thời gian bằng một chén trà, nam tử lãnh mệnh rời đi.
Ban đêm, Thiên điện Chiêu Dương ánh nến lập lòe chiếu rọi, Liễu Vân Khê mặc một thân bạch y, co ro trong góc.
Đây là ngày thứ sáu ả ở nơi này.
Chỉ mới mấy ngày ngắn ngủi, sắc mặt ả đã vô cùng tiều tụy, cả người gầy gò đi, trông đầy vẻ đau khổ.
Ả cho rằng liều mạng tố giác Tam hoàng tử là có thể giữ lại mạng sống. Kết quả, Hoàng Đế chỉ giáng Thư Quý phi xuống làm Tài tử, nhốt vào lãnh cung, mà Tam hoàng tử chỉ bị đánh hai mươi đại bản rồi cấm túc!
Hiện tại ả rất hối hận, hối hận lúc trước mù mắt, không chọn Thái Tử tôn quý hào phóng, mà lại đi coi trọng Tam hoàng tử tàn nhẫn độc ác. Hối hận lúc mới bị Thư Quý phi bắt đi không cầu cứu Hoàng Hậu, lại còn ỡm ờ với Tam hoàng tử!
Nếu ả sớm nhìn rõ bộ mặt của Tam hoàng tử, không trao thân cho hắn... thì hiện tại ả vẫn là cô nương lương thiện thuần khiết trong lòng Thái Tử, Liễu gia cũng sẽ vì ả mà hưng thịnh, những quý nữ danh môn từng khinh thường ả cũng sẽ phải cẩn thận lấy lòng, cố tình nịnh bợ ả!
Cho dù Hoàng Hậu chướng mắt ả, chỉ cần Thái Tử thích ả, ngay khi Thái Tử bước lên đế vị, ả lại thổi gió bên tai, nói không chừng cũng có thể trở thành một Quý phi.
Nhưng hiện tại, tất cả đều đã kết thúc rồi! Đừng nói là nữ nhân của Thái Tử, đến tính mạng ả cũng khó giữ được!
May mắn ả còn có một lá bùa hộ mệnh! Phụ thân của đứa bé có lẽ hận ả thấu xương, nhưng chỉ cần hoàng tôn trong bụng ả khỏe mạnh trưởng thành... ả nhất định có thể sống sót.
Có thể nói Liễu Vân Khê trước kia không hiểu biết nhiều về phi tần hậu cung. Chỉ khi ngày ấy, khi Hoàng Hậu vừa ra lệnh một tiếng, liền có cung nhân trình lên chứng cứ: Thư Quý phi phái người đi đón ả khi nào, gặp mặt ở đâu, ả đi bao lâu, trở về lúc nào... tất cả đều được Hoàng Hậu nắm giữ. Ả kinh hồn táng đảm, mới nhận ra mình và đám người Thư Quý phi chỉ là trò cười trong mắt Hoàng Hậu. Hoàng Hậu vẫn yên lặng nhìn bọn ả làm ầm ĩ, cho đến khi ả muốn ra tay đối phó với Thái Tử, Hoàng Hậu rốt cuộc mới tức giận ra tay đối phó bọn họ. Lúc đó ả mới hiểu ra! Thì ra Hoàng Hậu hiền lương thục đức cũng không hề dịu dàng khoan dung như vẻ bề ngoài.
Điểm yếu của Hoàng Hậu là Thái Tử, vì Thái Tử, Hoàng Hậu cũng có thể trở nên lạnh lùng vô tình!
Ả chính là vũ khí sắc bén nhất để Hoàng Hậu diệt trừ Thư Quý phi, mà đứa con trong bụng ả chính là công cụ hữu ích nhất giúp Hoàng Hậu và Thái Tử bài trừ những kẻ đối nghịch! Cho nên ả chỉ cần bảo vệ tốt hài tử trong bụng, ả vẫn còn giá trị lợi dụng trong mắt Hoàng Hậu, có Hoàng Hậu che chở, ả vẫn có thể sống sót!
Liễu Vân Khê tự mình nghĩ thông suốt, thở phào nhẹ nhõm một hơi. Nhưng suy nghĩ thì tốt đẹp, hiện thực lại bị Cố Thanh Yến sắp đặt trở nên tàn khốc.
Khóc một hồi, sợ bóng sợ gió một hồi là có thể mẹ nhờ con mà được quý trọng sao? Mơ mộng hão huyền cũng chẳng thể đẹp đến thế!
Dưới sự sắp xếp của Cố Thanh Yến, Nam Cung Kỳ rất dễ dàng tìm được Liễu Vân Khê.
Đúng vậy, Cố Thanh Yến tìm Hoàng Hậu, trực tiếp bật đèn xanh cho Nam Cung Kỳ, mở ra một con đường thuận lợi, để sau sự kiện dâm loạn hậu cung, hắn vẫn có thể tự do đi lại trong hậu cung canh phòng nghiêm ngặt!
“Liễu cô nương!”
Đột nhiên một tiếng kêu khẽ vang lên, Liễu Vân Khê ngẩng đầu, chỉ thấy cách đó không xa mấy cung nữ và thái giám bưng khay nhìn về phía bên này, không biết đang nói gì với ma ma trông coi ả. Sau đó, ma ma lui ra, cung nữ và thái giám cùng đi về phía ả.
Ả tự hỏi không biết ai đến đưa đồ cho mình, liền đối diện với một đôi mắt tràn đầy thô bạo, trong lòng đập thình thịch, đồng tử co rút kịch liệt.
Tuy rằng người đó đã ngụy trang, nhưng Liễu Vân Khê chỉ cần liếc mắt một cái là đã nhận ra người mặc đồ thái giám kia chính là Nam Cung Kỳ!
Liễu Vân Khê kinh hãi hét toáng lên: “Tam hoàng tử! Hắn là......”
“Ô ô ô!”
Những lời còn lại đã bị Nam Cung Kỳ và đám thái giám bịt miệng, khiến ả không thể nói nên lời. Liễu Vân Khê sợ đến mức cả người run rẩy, nước mắt chảy ròng ròng.
Cứu mạng! Mau tới cứu ta!
Nỗi sợ hãi trong lòng dâng lên đến tột đỉnh khi bị thái giám kéo vào phòng. Liễu Vân Khê mặt mày nhăn nhó, bị Nam Cung Kỳ tát một cái khiến ù cả tai.
Cửa sổ đều đã đóng chặt. Nam Cung Kỳ dùng tay siết cổ ả, ấn ả xuống mặt bàn.
“Tiện nhân, dám bán đứng ta?”
“Không có! Ta không hề bán đứng ngươi! Là......” Liễu Vân Khê sợ đến mức hồn bay phách lạc, vì để giữ mạng mà trắng trợn bịa đặt nói: “Là Thái Tử ép ta nói!”
“Không sai! Là Thái Tử!” Liễu Vân Khê khóc lớn: “Thái Tử và Hoàng Hậu đã sớm biết kế hoạch của chúng ta, vì thế tương kế tựu kế! Thái Tử giả vờ bị chúng ta đánh thuốc mê! Khi ta đang muốn cởi quần áo của gã thì gã tỉnh lại.
“Gã lợi dụng nỗi sợ bị phát hiện của ta, còn uy hiếp ta nếu không nghe theo và làm theo phân phó của gã thì sẽ giết ta, ta cũng không còn cách nào khác.”
“Tam điện hạ! Người ta yêu là ngươi! Phụ thân hài tử trong bụng ta là của ngươi, ta sao có thể nhẫn tâm làm hại ngươi được chứ?”
Nam Cung Kỳ không hề dao động, cười lạnh: “Phải không? Ngươi yêu ta?”
“Vậy ngươi làm cho ta nhìn xem ngươi yêu ta bao nhiêu!” Nam Cung Kỳ liếc mắt ra hiệu cho thái giám tâm phúc, thái giám tâm phúc liền bưng một chén thuốc đã được chuẩn bị sẵn đi tới.
Nước thuốc kia có mùi đắng chát, nồng gay mũi, Liễu Vân Khê thét chói tai: “Không! Đừng!”
“Tam điện hạ, đây là hài tử của chúng ta! Ngươi không thể làm vậy!”
Ả ra sức giãy giụa, nhưng sức lực của một nữ tử yếu ớt sao có thể sánh bằng nam nhân? Hai thái giám, mỗi người túm một bên vai ả, thái giám tâm phúc của Nam Cung Kỳ bóp miệng Liễu Vân Khê, chuẩn bị đổ chén thuốc phá thai đắng chát, ghê tởm vào miệng ả.
“Ưm ưm ưm!” Liễu Vân Khê liều mạng lắc đầu, cằm bị kẹp chặt, nước thuốc đen sì tràn ra khỏi miệng, chảy dọc chiếc cằm trắng nõn. Nước mắt hòa vào nước thuốc, trâm cài tóc hỗn loạn trên đầu, cả người trông chật vật thảm hại.
Nhìn bộ dạng này của ả, Nam Cung Kỳ mới cảm thấy có chút hả dạ, bảo người buông ả ra.
Vừa được tự do, Liễu Vân Khê liền dùng ngón tay móc họng để nôn ra. Nam Cung Kỳ sao có thể để ả như ý nguyện, lại tặng cho ả một cái tát, đánh đến khóe miệng ả chảy máu tươi, mắt nổ đom đóm.
“Điện hạ! Đây là hài tử của ngươi mà!” Liễu Vân Khê khóc lớn, giọng nói lạnh lẽo: “Sao ngươi có thể tàn nhẫn như vậy?”
“Chỉ là một đứa con hoang chưa thành hình mà cũng xứng làm con của Nam Cung Kỳ ta?” Nam Cung Kỳ giật lấy tóc ả, bắt ả ngẩng đầu lên. Nhìn chằm chằm vào ả bằng đôi mắt giăng đầy tơ máu, trông cực kỳ đáng sợ: “Mẫu thân của hài tử ta phải là tiểu thư danh môn khuê tú, nữ nhân hạ tiện dâm đãng như ngươi cũng muốn làm mẫu thân của hài tử ta, sao ngươi không tiểu ra một bãi nước để tự soi gương đi!”
Nói xong, hắn liền ném Liễu Vân Khê xuống đất, lấy ra một chiếc khăn tay lụa, từ trên cao nhìn xuống Liễu Vân Khê.
“Tam...... Ưm...... Tam điện hạ...... A......” Thuốc phát huy hiệu quả rất nhanh, Liễu Vân Khê chụp bụng mình rên rỉ.
“Không! Con ơi!”
“A, con của ta......”
Liễu Vân Khê đau đớn cuộn tròn, lăn lộn trên mặt đất.
“Hừ!” Nam Cung Kỳ thưởng thức vẻ đau đớn của ả, lạnh lùng cười, ném chiếc khăn tay lên người ả rồi xoay người rời đi.
Nhưng ngay khoảnh khắc hắn mở cửa, đồng tử Nam Cung Kỳ đột nhiên co chặt, cả người cứng đờ như bị sét đánh!
“Phụ, phụ hoàng......”
Ngoài cửa là Hoàng Đế với sắc mặt âm trầm như nước! Phía sau Hoàng Đế là Cố Thanh Yến với vẻ mặt đầy căm phẫn!