Chương 13: Vậy em thích người như thế nào?

Con Trai Nuôi Nhà Hào Môn Trọng Sinh, Cầm Chắc Kịch Bản Hắc Hóa

Chương 13: Vậy em thích người như thế nào?

Con Trai Nuôi Nhà Hào Môn Trọng Sinh, Cầm Chắc Kịch Bản Hắc Hóa thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đây là một trải nghiệm mới lạ. Cố Thanh Yến lớn lên trong cô nhi viện, ngoài những giao dịch lợi ích, chưa từng được hưởng cảm giác được yêu thương một cách đơn thuần.
Người đàn ông trước mặt mạnh mẽ, lạnh lùng, khó gần, lại bất ngờ dành sự ưu ái cho cậu. Cố Thanh Yến, người vốn đã quen một mình gánh vác mọi việc, không khỏi cảm thấy một chút xúc động.
Cậu sống theo nguyên tắc 'người không phạm ta, ta không phạm người'; nếu ai đó làm hại cậu, cậu sẽ trả lại gấp trăm lần, đồng thời cũng sẵn lòng đền đáp ân tình. Nếu Lục Vọng đối xử tốt với cậu, cậu sẽ không ngại làm Lục Vọng vui lòng một chút.
"Tên Lý Thừa Trác này thích đàn ông sao?" Cố Thanh Yến tức giận hỏi.
Hai người đàn ông trước mắt bao người ôm ấp, cử chỉ thân mật, chỉ cần người có mắt không mù, não không tàn đều có thể nhìn ra.
"Trước đây hắn cố ý tiếp cận cháu, có phải cũng muốn lợi dụng cháu không?"
Nói thẳng ra với vẻ mặt giận dữ, Cố Thanh Yến giống như một chú mèo bị dẫm trúng đuôi, nghiến răng nghiến lợi mắng: "Quá ghê tởm!"
Lông mày sắc bén của Lục Vọng khẽ nhướng lên: "Thích đàn ông là ghê tởm sao?"
"Cháu không quan tâm hắn thích nam hay nữ! Trong ngực ôm ấp một người, nhưng trong lòng lại tơ tưởng đến người khác, đó mới chính là ghê tởm!"
Cậu chưa từng thích ai, cũng không biết tương lai mình có cơ hội thích ai không, càng không biết đó là nam hay nữ, nhưng người cậu thích nhất định phải trong sạch cả thể xác lẫn tinh thần!
Ở phương diện tình cảm này, cậu yêu cầu rất cao, dù sao tình cảm không thể xem nhẹ như cơm bữa, nhưng một khi tình cảm bị phản bội, còn khó chịu hơn cả cái chết!
Cho nên cậu sẽ không dễ dàng động lòng với ai.
"Ừm." Lục Vọng hiếm khi đồng ý.
Cố Thanh Yến càng nói càng tức giận: "Hắn xem cháu là thằng ngốc sao? Cho rằng chỉ cần dùng vài thủ đoạn nhỏ mọn liền có thể khiến cháu tình sâu nghĩa nặng với hắn sao?"
"Sao không tè một bãi rồi soi xem mình có xứng hay không! Cho dù cháu có thích nam, cũng sẽ không thích loại kẻ tiểu nhân dối trá như hắn!"
Khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo của thiếu niên giận đến đỏ bừng, đôi mắt trong veo như nước, giờ đây vì lửa giận mà ánh lên vẻ rực rỡ. Lục Vọng nhìn chằm chằm cậu hồi lâu, trầm giọng hỏi: "Vậy em thích người như thế nào?"
Cố Thanh Yến bị câu hỏi này khiến sửng sốt, chớp chớp mắt, vẻ mặt có chút mờ mịt. Sau đó, cậu đưa mắt nhìn về phía Lục Vọng, chần chờ nói: "Chắc là giống như chú nhỏ đi."
"Lớn lên đẹp trai, dáng người tuyệt hảo, đối tốt với cháu......" Cố Thanh Yến liệt kê từng điểm, giọng điệu từ chỗ do dự ban đầu dần trở nên kiên định: "Đúng! Chính là giống như chú nhỏ vậy!"
Ánh mắt cậu sáng rực nhìn Lục Vọng, trong mắt tràn đầy vui mừng và tin cậy: "Cháu tuổi còn nhỏ, chưa hiểu chuyện, đối phương lớn tuổi có thể dẫn dắt cháu. Tính tình cháu không tốt, đối phương cảm xúc ổn định, có thể bao dung cháu. Cháu cái gì cũng không biết, có thể sẽ không kiếm được nhiều tiền, nhưng đối phương năng lực vượt trội, không cần cháu giúp đỡ......"
Cứ nói mãi như vậy, bỗng nhiên Cố Thanh Yến trở nên thất vọng.
"Chú nhỏ ưu tú như vậy, nếu lấy chú làm tiêu chuẩn sẽ rất khó tìm được một nửa của mình. Cháu tệ như vậy, thà tự yêu lấy mình, đừng liên lụy người khác sẽ tốt hơn."
Những lời nói của đứa nhỏ khiến những đường nét cứng rắn trên khuôn mặt tuấn tú, lạnh lùng của Lục Vọng mềm mại đi không ít. Anh nhẹ giọng nói: "Em còn nhỏ, có thể từ từ tìm."
"Em không ngốc, không hiểu chuyện gì có thể từ từ học."
"Dạ, cháu biết rồi!" Cố Thanh Yến được an ủi, vui vẻ nở nụ cười với anh.
Cảm xúc của thiếu niên đến nhanh đi nhanh, căn bản không để chuyện này trong lòng. Đôi mắt đen nhánh của Lục Vọng nhìn thẳng cậu, bình tĩnh mở miệng: "Có chuyện cần nói với em, em chuẩn bị tâm lý cho tốt."
Cố Thanh Yến rất tò mò: "Chuyện gì ạ?"
"Em không cảm thấy hắn và mẹ em, Lục phu nhân, rất giống nhau sao?" Lục Vọng chuyển màn hình giám sát đến chỗ Chu Tử Kỳ.
Cố Thanh Yến hơi giật mình, cẩn thận đánh giá ngũ quan Chu Tử Kỳ, ngạc nhiên nói: "Hình như đúng vậy! Khó trách cháu cảm thấy hắn rất quen mắt!"
Lục Vọng không thể vô duyên vô cớ gọi cậu đến xem Chu Tử Kỳ và Lý Thừa Trác, cũng không thể đột nhiên nhắc đến việc Chu Tử Kỳ giống Hứa Tuệ Dung. Cố Thanh Yến suy đoán Lục Vọng hẳn là đã biết chuyện cậu và Chu Tử Kỳ bị ôm nhầm, trên mặt lộ rõ vẻ nghi hoặc, nhăn khuôn mặt nhỏ hỏi: "Hắn là cháu trai mẹ cháu hay là cháu ngoại? Nhưng mẹ cháu là con một, ông ngoại bà ngoại cháu không còn người con nào khác......"
Lục Vọng dùng sự thật tàn khốc để phá vỡ sự ngây thơ của cậu: "Hắn mới là con trai ruột của Lục Văn Đức và Hứa Tuệ Dung, hai người các em đã bị ôm nhầm."
"Hắn đến đây chính là vì muốn nhận lại cha mẹ ruột của mình."
"Cái gì?" Đồng tử Cố Thanh Yến chợt co rút, cả người cứng đờ như bị sét đánh.
Không khí im lặng một cách quỷ dị, Lục Vọng mặt không cảm xúc ngồi đó nhìn, chờ Cố Thanh Yến hoàn hồn lại.
Một lúc lâu sau, Cố Thanh Yến môi run run, trong mắt tràn đầy vẻ cảnh giác, âm thanh cậu run rẩy hỏi: "Chú nhỏ......"
"Vừa rồi chú nói đùa với cháu đúng không?"
Thiếu niên với vẻ mặt như sắp khóc, hốc mắt đỏ lên, trong mắt ngấn lệ, tựa như chú cún sắp bị chủ nhân vứt bỏ, trông vô cùng đáng thương.
Lục Vọng nhướng mày: "Tôi trông giống người thích nói đùa lắm sao?"
Cố Thanh Yến giật mình, tay đặt bên người đột nhiên nắm chặt lại. Cậu khẩn trương hướng về phía Lục Vọng gào lớn: "Chú đừng ở đây nói bậy bạ! Sao cháu có thể không phải con trai của ba mẹ được!"
"Lục Tinh Trạch." Lục Vọng không vui gọi thẳng tên cậu.
Cố Thanh Yến lập tức rơi vào trạng thái khủng hoảng tột độ, cậu chỉ có thể dùng những lời nói gay gắt để trút bỏ cảm xúc của mình: "Cháu là Lục Tinh Trạch! Cháu chính là người của Lục gia! Chú đừng có gạt cháu!!"
Hét xong, Cố Thanh Yến cũng không quay đầu lại mà xông ra ngoài.
Lục Vọng khẽ nhíu mày, phân phó cho vệ sĩ: "Đi theo em ấy."
Cố Thanh Yến không màng gì, lao ra khỏi văn phòng. Trong màn hình giám sát, cậu chạy đến trước thang máy, đứng yên, cắn môi, cố ngăn nước mắt không chảy xuống. Ngón tay điên cuồng ấn vào nút trên tường, cuối cùng cửa thang máy cũng mở, cậu liền lao thẳng vào trong.
Khi thang máy xuống đến tầng trệt, Cố Thanh Yến với đôi mắt đỏ hoe lao ra khỏi tòa nhà.
Trên con đường sầm uất của trung tâm thành phố, người đông xe cộ tấp nập. Hậu quả của cơn thịnh nộ bộc phát của Cố Thanh Yến chính là, nếu không phải vệ sĩ tay mắt lanh lẹ tóm được cậu, cậu suýt chút nữa đã bị xe tông.
"ĐM mày bị bệnh tâm thần à! Muốn chết thì chết xa một chút!"
Trong tiếng chửi rủa giận dữ của tài xế, Cố Thanh Yến thoát khỏi vệ sĩ, nghiêng ngả lảo đảo đi trên đường.
Lục Vọng biết cậu nhất thời không thể tiếp nhận được, cũng đã chuẩn bị cho cậu một khoảng thời gian để tiêu hóa chuyện này. Nhưng kế hoạch không theo kịp những biến cố, chân trước Cố Thanh Yến vừa mới rời đi, sau lưng anh liền nhận được một cuộc điện thoại.
"Được, tôi biết rồi, tôi lập tức trở về." Lục Vọng giữa hai hàng lông mày u ám quanh quẩn, yêu cầu trợ lý đặt chuyến bay nhanh nhất để đến Kinh Thị.
Trước khi đi anh đã liên lạc với vệ sĩ.
Cố Thanh Yến bị những hòn đá nhấp nhô khiến suýt ngã trên mặt đất. Vệ sĩ vừa định đỡ cậu đã nhận được điện thoại của Lục Vọng.
"Đưa điện thoại cho em ấy."
Vệ sĩ nghe lời đặt điện thoại vào tai Cố Thanh Yến, người đang với khuôn mặt đẫm nước mắt, trông vô cùng chật vật.
"Lục Tinh Trạch, hiện tại tôi có việc gấp phải về Kinh Thị một chuyến. Hai ngày này em suy nghĩ cho thật kỹ, chờ tôi trở lại em hãy nói cho tôi biết, em muốn ở lại tiếp tục làm tiểu thiếu gia Lục gia, hay là muốn trở về với cha mẹ ruột của mình......"
"Em nhớ kỹ, dù em đưa ra lựa chọn gì, tôi đều có thể bảo đảm cuộc sống của em sẽ không bao giờ tệ hơn hiện tại."
"Em không cần phải băn khoăn bất kỳ điều gì."
Đây là lời hứa của Lục Vọng dành cho cậu. Người đàn ông nói ngắn gọn rồi cúp máy. Bị té ngã trên mặt đất, tóc đã che đi đôi mắt, khóe miệng Cố Thanh Yến chậm rãi cong lên một nụ cười.