Chú muốn bao nuôi cháu sao?

Con Trai Nuôi Nhà Hào Môn Trọng Sinh, Cầm Chắc Kịch Bản Hắc Hóa thuộc thể loại Linh Dị, chương 43 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Họ không cần em, tôi cần em."
Lục Vọng vươn tay ôm trọn người cậu kéo lại, đặt lên đùi mình. Cố Thanh Yến đang khóc lóc thảm thiết lập tức vùng vẫy.
Lục Vọng không thèm để ý, trong lòng đã quyết định sau này sẽ nuông chiều Cố Thanh Yến hơn nữa.
16 năm trước vợ chồng Lục Văn Đức không để thiếu niên phải chịu bất cứ uất ức nào, thì từ nay về sau hắn càng sẽ không để đóa hồng nhỏ kiêu ngạo này tàn úa.
Cậu sẽ là đóa hoa thuộc về Lục Vọng hắn, lớn lên sẽ càng thêm rạng rỡ và cao quý!
"Cháu cũng không phải cháu trai của chú, chú muốn cháu làm gì?" Cố Thanh Yến trong lòng hắn xoắn tới xoắn lui, vừa khóc vừa nói, "Cháu không cần sống nhờ vả! Cũng để tránh sau này chú có cháu ruột của mình rồi lại bỏ mặc cháu!
"Cháu muốn đi tìm ba mẹ ruột của mình, cho dù họ không thích cháu, cũng không đến nỗi đuổi cháu ra khỏi nhà......"
Dù say nhưng logic vẫn rất rõ ràng, Cố Thanh Yến lại vặn vẹo trong ngực khiến con thú hoang ngủ say bấy lâu trong lòng Lục Vọng chậm rãi thức tỉnh.
Đáy mắt hắn đen thẳm cuộn trào sóng gió kinh người, bàn tay to rộng mạnh mẽ ghì chặt eo nhỏ của cậu xuống, "Ngoan một chút, lần trước đã nói sẽ dẫn em đi gặp ba mẹ ruột, nếu còn làm loạn sẽ không đi nữa."
Nghe được lời này, Cố Thanh Yến không những không yên mà ngược lại còn tức giận đấm hắn một cái: "Chú nhỏ sao chú lại có thể nuốt lời như vậy chứ?"
Cơ bắp săn chắc dưới lớp áo của hắn khiến Cố Thanh Yến vô cùng hâm mộ.
Cậu cũng muốn một cơ thể cường tráng khỏe mạnh như thế.
Nắm đấm đấm vào người hắn như gãi ngứa, Lục Vọng cụp mắt nhìn cậu.
Lông mi thiếu niên cong vút ướt át, đôi mắt long lanh nước, chóp mũi nhỏ hồng hồng, miệng chu lên vì giận dỗi, dáng vẻ vừa nhìn thật giống như đang dỗi hờn làm nũng.
Ngón cái dừng trên môi cậu, lòng bàn tay nhẹ nhàng miết cánh môi mềm mại, Lục Vọng bật cười khẽ: "Giờ lại gọi là chú nhỏ rồi?"
"Có chuyện thì gọi chú nhỏ, không có việc thì gọi là gì?"
"Hửm?"
Âm cuối khàn khàn gợi cảm lọt vào tai, khiến người ta muốn mang thai, Cố Thanh Yến trước nay cũng không biết mình lại có xu hướng mê đắm một giọng nói đàn ông.
Nhưng nếu đối tượng là Lục Vọng cường tráng tuấn tú, lại có múi bụng rõ ràng và tự nguyện thiên vị cậu thì đàn ông đối với cậu cũng không phải là không được.
Cố Thanh Yến thu lại móng vuốt, không nói lời nào, chỉ dùng đôi mắt long lanh nước nhìn Lục Vọng, vẻ mặt vô cùng ấm ức.
"Tôi còn chưa nói gì, em đã tỏ vẻ mình bị ấm ức rồi sao?" Lục Vọng dùng ngón trỏ và ngón cái véo véo hai bên má cậu, khiến khuôn mặt cậu biến dạng trông thật buồn cười.
Cố Thanh Yến đánh rớt tay hắn, nước mắt lưng tròng trừng mắt nhìn hắn: "Ai cần chú lo!"
Chưa từng có ai ở trước mặt Lục Vọng làm càn như vậy, Lục Vọng nhìn dáng vẻ này của cậu chỉ cảm thấy đáng yêu, hắn cong đôi môi mỏng nói: "Không cần tôi lo cho em, vậy mà còn đi theo tôi lên xe?"
"Chú gạt cháu! Chú nói cháu không phải thiếu gia thật của Lục gia thành phố B, nhưng có thể làm thiếu gia nhỏ của Lục gia Kinh Thị, vậy mà bây giờ chú lại không muốn cho cháu gọi là chú nhỏ! Còn nhìn cháu bằng ánh mắt đó nữa chứ!"
"Không ngờ có người nào đó uống say mà vẫn còn nhanh mồm nhanh miệng như vậy nha." Lục Vọng giơ tay lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt cậu, động tác có thể nói là vô cùng dịu dàng. "Vẫn thích khóc như vậy nữa à."
"Chú chọc cháu!"
Lục Vọng khẽ cười: "Phải, phải, là tôi chọc em. Nín khóc trước đã, chờ sau này hãy khóc, đến lúc đó khóc sẽ càng xinh đẹp hơn."
Lời này nghe thật kỳ quái, nhưng vì trước đó đã uống khá nhiều rượu nên Cố Thanh Yến không thể hiểu được ý nghĩa sâu xa bên trong, cậu cũng không thèm nghĩ nữa.
Cậu cũng không biết trong cơn say mình sẽ phát điên và khiến mọi chuyện thành ra thế này.
Mà nói, hiện tại rốt cuộc cậu và Lục Vọng xem như có quan hệ gì?
Cậu không rõ lắm thật ra Lục Vọng nghĩ như thế nào, nhưng mục đích của Lục Vọng rất rõ ràng. Sau khi đưa cậu về nơi ở của mình tại thành phố B, hắn giới thiệu thân phận của Cố Thanh Yến với quản gia: "Chú Trung, đây là Trạch thiếu gia, sau này sẽ là một trong những chủ nhân ở đây."
Cố Thanh Yến ngồi trên xe lắc lư nên có chút mơ hồ.
Vòng tay ấm áp rộng lớn của hắn là một chiếc đệm hình người tuyệt vời. Cậu bị hắn ôm ngang eo, dựa vào cơ ngực săn chắc và đàn hồi của đối phương, nghe nhịp tim đều đặn, trầm ổn liền cảm thấy mệt rã rời.
Đã ngồi lên đùi rồi, không cần phải giữ kẽ nữa. Cố Thanh Yến đầu cọ cọ vào bộ ngực rắn chắc mà cậu hâm mộ, nhắm mắt lại thả lỏng tâm tình.
Đến khi mơ mơ màng màng tỉnh lại, cậu đã được Lục Vọng ôm vào một căn biệt thự.
Đứng trước mặt là một người đàn ông trung niên nhiệt tình và cung kính chào hỏi cậu: "Hoan nghênh về nhà, Trạch thiếu gia!"
Cố Thanh Yến sửng sốt, vội vàng thoát khỏi vòng tay Lục Vọng.
Thiếu niên vừa mới tỉnh ngủ, vì khóc nên mũi và đôi mắt đều đỏ hoe, khuôn mặt cũng đỏ bừng. Mái tóc mềm mại bù xù rũ xuống khuôn mặt thanh tú xinh đẹp, ánh mắt vẫn còn chút mờ mịt chưa tỉnh táo hẳn, thoạt nhìn đặc biệt ngoan ngoãn.
Lục Vọng xoa đầu cậu: "Đây là chú Trung quản gia."
Cố Thanh Yến chớp chớp mắt, theo bản năng liền mở miệng gọi: "Chú Trung."
Ánh mắt chú Trung nhìn Cố Thanh Yến càng thêm dịu dàng, thân thiện, khóe mắt nhăn lại thành nụ cười tươi: "Tiên sinh, thiếu gia, hai vị đã dùng bữa chưa? Có cần tôi chuẩn bị chút đồ ăn không ạ?"
Đôi mắt đen láy của Lục Vọng nhìn về phía Cố Thanh Yến: "Cháu muốn ăn gì không?"
Cố Thanh Yến chưa ăn bữa tối, trong bữa tiệc chỉ ăn một miếng bánh kem nhỏ, sau lại uống rượu, khóc một trận xong, bụng đã chẳng còn gì.
Thiếu niên đang tuổi ăn tuổi lớn nên rất nhanh đói. Cố Thanh Yến suy nghĩ một chút rồi nói: "Cháu muốn ăn mì, một bát mì thêm một quả trứng là được ạ."
Lục Vọng duỗi tay nhéo nhéo má cậu: "Ăn thanh đạm vậy, sợ tôi không nuôi nổi em sao?"
Không ngờ có người khác ở đây mà Lục Vọng lại động tay động chân với cậu, Cố Thanh Yến mặt đỏ bừng: "Cháu mới không cần chú nuôi cháu! Tự cháu có thể nuôi sống chính mình! Cháu có tiền!"
"Dùng tiền của ba mẹ nuôi em sao?" Lục Vọng khẽ nhíu mày: "Nếu đã quyết định rời khỏi bọn họ, không cần thiết phải dây dưa với bọn họ nữa, bao gồm cả tiền bạc."
Lục Vọng làm việc không thích rắc rối, hắn hy vọng Cố Thanh Yến khi xử lý chuyện của ba mẹ nuôi cũng sẽ dùng thái độ dứt khoát như vậy.
Hắn đưa cho Cố Thanh Yến một tấm thẻ đen: "Không có hạn mức, tùy ý tiêu xài. Chu Tử Kỳ có hay không, em chỉ cần biết rằng so với hắn, em sẽ có nhiều hơn."
Cố Thanh Yến mím môi, không vui nhìn hắn: "Chú muốn bao nuôi cháu hả?"
Lục Vọng lập tức đi đến sofa ngồi xuống, lười biếng chống cằm hỏi: "Cho tiền em tiêu chính là bao nuôi em? Vậy nếu em bằng lòng để tôi bao nuôi cũng không phải là không được."
"Vậy chú có bằng lòng để cháu bao nuôi chú không? Cháu cho chú tiền! Cháu tự mình kiếm tiền!" Cố Thanh Yến tức giận hỏi.
"Có thể, nhưng em phải xác định xem em có nuôi nổi tôi không?" Lục Vọng cười khẽ, giơ tay lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, nhẹ nhàng nhấp một ngụm, làm ra vẻ đắt giá của mình.
Rượu trong miệng đậm đà êm dịu nhưng lại thiếu một chút vị ngọt, không ngon bằng hương vị của thiếu niên.
"Chú đừng coi thường người khác!" Cố Thanh Yến mở điện thoại, đăng nhập vào giao diện rồi đưa cổ phiếu mình đã mua cho Lục Vọng xem, "Cháu có tiền!"
Lục Vọng nhìn kỹ tên công ty trên cổ phiếu cậu đang giữ, trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc, ngoại trừ những cổ phiếu trong tay hắn và được hắn phân phát cho các cán bộ kỹ thuật nòng cốt của công ty, phần còn lại dường như đều nằm trong tay Cố Thanh Yến!
"Là rất nhiều tiền, tôi cho phép em bao nuôi tôi." Lục Vọng cong khóe môi.
Dường như ở cùng thiếu niên khiến tâm trạng người ta trở nên vui vẻ, dù cậu cười, khóc, náo loạn hay tức giận bừng bừng, tất cả đều có thể mang đến những bất ngờ cho hắn.