Chương 53: Con đường tự diệt bắt đầu

Con Trai Nuôi Nhà Hào Môn Trọng Sinh, Cầm Chắc Kịch Bản Hắc Hóa thuộc thể loại Linh Dị, chương 53 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thiếu niên gương mặt thanh tú đứng đó, đặt từng hộp quà xuống, mấp máy môi nói: "Sức khỏe dì thế nào rồi ạ? Đây là một ít tổ yến hải sâm, gửi dì bồi bổ cơ thể."
Ban đầu thấy cậu thì vô cùng phấn khích, nhưng khi Hứa Tuệ Dung nghe câu nói kia, đôi mắt nàng bỗng đỏ hoe.
Dì? Con kêu ta là dì?
Nhớ lại trước đây đã lợi dụng và tính kế Cố Thanh Yến, Hứa Tuệ Dung rất hối hận.
"Tiểu Trạch, con vẫn còn giận mẹ sao?" Hứa Tuệ Dung mắt rưng rưng, đưa tay muốn chạm vào mặt cậu, Cố Thanh Yến lùi lại một bước, tránh khỏi tay nàng.
Cố Thanh Yến cố nặn ra một nụ cười: "Nhìn thấy dì vẫn bình an vô sự là cháu yên tâm rồi, đồ bổ này dì nhớ ăn, cháu đi trước."
Hứa Tuệ Dung vội vàng nói: "Mẹ có làm món con thích nhất, con đã rất lâu rồi không cùng mẹ ăn cơm, tối nay ở lại dùng bữa xong hãy đi nhé! Ba con cũng lập tức quay về rồi!"
"Dạ không cần khách sáo, mẹ và mọi người cứ dùng bữa đi, Lục Tử Kỳ ở nhà ba mẹ cháu không có dịp ăn bào ngư, tôm hùm và các loại hải sản này, mẹ cứ để cậu ấy ăn nhiều món ngon hơn chút." Cố Thanh Yến cười nhẹ nói, "Chú nhỏ một mình ở nhà, con phải về ăn cơm cùng chú ấy."
Không gọi nàng là mẹ, lại vẫn gọi Lục Vọng là chú nhỏ, Hứa Tuệ Dung lập tức cảm thấy khó xử và hổ thẹn, mắt nàng đỏ hoe, muốn nói gì đó lại phát hiện Chu Tử Kỳ đang đứng trên cầu thang lạnh lùng nhìn bọn họ.
Trong mắt Chu Tử Kỳ tràn ngập thù hận khiến Hứa Tuệ Dung sợ hãi, nhưng ngay lúc này nàng không biết nói gì để hai người có thể hòa thuận chung sống.
Có lẽ ngay từ đầu bọn họ đã làm sai rồi, không nên sau khi đón Chu Tử Kỳ trở về còn tiếp tục lừa dối và giấu giếm Cố Thanh Yến, không nên hy vọng sẽ lợi dụng Cố Thanh Yến để bọn họ trở thành anh em, bọn họ càng không nên sau khi phát hiện mọi chuyện lệch khỏi quỹ đạo đã hạ thấp Cố Thanh Yến, thậm chí còn ngầm chỉ dẫn người khác chửi bới cậu.
Bây giờ nói gì cũng đều đã muộn!
"Tít tít!" Xe hơi chạy vào sân, Lục Văn Đức từ trên xe bước xuống, thấy Cố Thanh Yến, mắt sáng lên, bước nhanh ba bước như hai đi tới, duỗi tay ra, ôm lấy tấm lưng cứng đờ của Cố Thanh Yến, vỗ vài cái.
"Trở về là tốt! Trở về là tốt!"
Khi Lục Văn Đức nói chuyện, liếc mắt cảnh cáo Chu Tử Kỳ đang đứng trên cầu thang, vẻ mặt Chu Tử Kỳ vô cùng khó coi, tức giận nhưng không dám hé răng.
Lục Văn Đức buông Cố Thanh Yến ra, cười hiền hậu nói: "Đi rửa tay ăn cơm đi, mẹ con cứ nhắc mãi đến con, mấy ngày nay đều không ăn uống gì, người đã tiều tụy cả rồi."
Hứa Tuệ Dung lau khóe mắt không nói gì, Lục Văn Đức vội vàng đưa mắt ra hiệu cho nàng.
"Reng......" Điện thoại trong túi quần đột nhiên reo lên, Cố Thanh Yến nhấc máy trước mặt ba người đang diễn kịch.
"Gặp rồi."
"Bây giờ cháu trở về liền."
"Dạ, cháu biết rồi."
Cố Thanh Yến trả lời một cách ngoan ngoãn, cúp điện thoại sau đó nhìn Lục Văn Đức vẫn giữ nụ cười hiền hậu, nói: "Chú nhỏ đang ở nhà chờ cháu về ăn cơm, cháu phải đi rồi."
Lục Văn Đức ngượng nghịu nói: "Chú nhỏ của con là người đàn ông trưởng thành, ngày thường lại bận, không có nhiều thời gian chăm sóc con, Tiểu Trạch hay là con về đây ở đi! Phòng của con ba mẹ mỗi ngày đều cho người quét dọn, ba còn mua chiếc máy chơi game mới nhất mà con thích, đã đặt trong phòng con, con có muốn đi xem thử không?"
"Không cần, cháu đã lớn rồi, có thể tự chăm sóc chính mình. Chú nhỏ bận thì cứ bận, cháu sẽ không quấy rầy chú ấy."
"Hiện tại sẽ không, sau này thì sao? Chú nhỏ con cũng đã đến tuổi này, rất nhanh sẽ kết hôn. Thím nhỏ của con có thể sẽ không thích trong nhà có người ngoài sinh sống!"
Lục Văn Đức ám chỉ cậu và Lục Vọng không có quan hệ huyết thống, chỉ là người ngoài, bọn họ nuôi dưỡng Lục Tinh Trạch ít nhất đã mười mấy năm, cho dù trước đó có chút không thoải mái, nhưng tình nghĩa vẫn còn đó.
Cố Thanh Yến cụp mắt, thấp giọng nói: "Chú nhỏ sẽ không đuổi cháu đi, chú ấy rất thích cháu."
"Chú ấy nguyện ý nuôi cháu."
Hai người Lục Văn Đức và Hứa Tuệ Dung nghe được lời này càng thêm đau lòng, vẻ mặt xấu hổ.
"Ba mẹ cũng nguyện ý nuôi con, chỉ cần con đồng ý chuyển về cái gì ba mẹ cũng đồng ý với con......" Hứa Tuệ Dung nói trong tiếng nấc, đôi mắt đẫm lệ nhìn Cố Thanh Yến, ý muốn dùng nước mắt để cứu vãn tình cảm mẹ con nhiều năm nay.
"Cháu biết rồi, cảm ơn mọi người! Nhưng không cần, ba mẹ cháu cũng đã chuẩn bị phòng cho cháu, hy vọng cháu có thời gian rảnh sẽ về ở chơi vài ngày." Cố Thanh Yến tung ra chiêu cuối, "Ở đây có 5000 vạn, trong khoảng thời gian này cháu kiếm được nhờ giao dịch kỳ hạn và cổ phiếu, cảm ơn mọi người những năm này đã chăm sóc cháu."
Cái gì? Chu Tử Kỳ mở to mắt, vợ chồng Lục Văn Đức cũng lộ ra vẻ mặt khó tin.
"Mày tự kiếm được? Lừa ai vậy chứ?" Chu Tử Kỳ bước nhanh từ cầu thang xuống, chế giễu, "Mày tìm chú nhỏ đòi chứ gì?"
"Lục Tinh Trạch mặt mày cũng dày thật đấy! Vậy mà dám mở miệng xin chú nhỏ nhiều tiền như vậy!"
Chu Tử Kỳ ghen tị muốn chết!
Đây không phải 5 vạn, mà là 5000 vạn! Từ trước tới nay hắn chưa từng thấy qua nhiều tiền như vậy, nhưng Lục Tinh Trạch có thể nhẹ nhàng lấy ra! Trớ trêu thay, đó lại là tiền từ người chú nhỏ không hề có quan hệ huyết thống với cậu!
"Đây là tiền tao tự kiếm được, chuyện mày không làm được, không có nghĩa người khác cũng không làm được." Cố Thanh Yến đặt tấm thẻ lên bàn trà, "Mật mã là tám số sáu."
"Đúng rồi, còn có một việc." Cố Thanh Yến vẻ mặt vô cảm nhìn Chu Tử Kỳ đang giận sôi máu, "Mẹ tao nói, nếu sau này mày không về nữa, vậy căn phòng trước đây của mày mẹ sẽ dọn dẹp cho tiểu Vi ở. Mày không về, tao cũng không ở, định để cho chị thỉnh thoảng về ở vài ngày, chăm sóc ba mẹ."
Khi Cố Thanh Yến dọn đi, Lục Vọng có cho người đến đây thu dọn đồ đạc, nhưng ngoài quần áo để thay và một ít đồ điện tử Lục Tinh Trạch thường dùng, những đồ khác đều không mang đi, 5000 vạn này chính là để bồi thường cho những năm tháng hai vợ chồng đã nuôi dưỡng Lục Tinh Trạch.
Dùng 5000 vạn mua đứt quá khứ, cũng như cắt đứt mối quan hệ với Chu Tử Kỳ và gia đình cha mẹ nuôi, Lục Văn Đức tái mặt, lúc này Hứa Tuệ Dung mới thực sự rơi lệ.
Cố Thanh Yến liếc nhìn hai người, cúi gập người 90 độ đầy cung kính, sau đó không chút do dự xoay người rời đi.
"Tiểu Trạch!"
Hứa Tuệ Dung thất thanh kêu lên, Cố Thanh Yến cũng không quay đầu lại.
"Nhìn xem chuyện tốt mày đã làm!" Lục Văn Đức quay sang mắng chửi Chu Tử Kỳ, "Nếu không phải tại mày bụng dạ hẹp hòi, không hề có chút khoan dung nào, Tiểu Trạch sao có thể nhất quyết rời đi như vậy chứ?"
Chu Tử Kỳ lửa giận bùng lên, cũng không kìm được nữa, "Các người thích nó như vậy, để nó làm con ngoan của các người đi, sao còn muốn nhận lại tôi làm gì?"
"Nó chiếm thân phận của tôi mười sáu năm, hưởng thụ nhiều như vậy, mọi điều tốt đẹp đều bị nó chiếm hết rồi! Lòng tôi khó chịu các người có hiểu không? Cứ nhất định phải giữ nó lại trước mắt khiến tôi ghê tởm đã đành, còn muốn tôi và nó anh em hòa thuận? Dựa vào cái gì?!"
"Nếu nó thật sự chỉ là một tên nhà quê, các người sẽ còn muốn giữ nó lại làm con trai sao? Còn không phải là bởi vì bây giờ nó đã có được sự hậu thuẫn của Lục Vọng, các người muốn thông qua nó kiếm được lợi ích từ Lục Vọng mà thôi! Tình cha con sâu đậm được bao nhiêu phần chứ?"
Bị vạch trần mục đích, Lục Văn Đức có chút xấu hổ hóa giận, lạnh giọng quát lớn: "Hỗn xược! Mày dám dùng loại giọng điệu như vậy để nói chuyện với tao à?"
"Con hư tại cha, Ông đối xử với tôi thế nào, tôi sẽ đối xử với ông như thế!"
"Thôi đi! Mỗi người bớt lời một chút!" Hứa Tuệ Dung lau nước mắt, tức giận trừng mắt nhìn Lục Văn Đức, "Tiểu Trạch đi rồi, có phải anh muốn ép cả tiểu Kỳ đi luôn không?"
Lục Văn Đức tối sầm mặt, "Ý của cô là tôi ép Tiểu Trạch rời đi? Cô là người mẹ, Tiểu Trạch rời đi trách nhiệm của cô là lớn nhất! Nếu không phải cô nói hươu nói vượn lung tung, nó sẽ vứt bỏ tình cảm mẹ con mười mấy năm sao?!"
"Lục Văn Đức! Là ông bị lợi ích làm mờ mắt, đã tham lam lại còn muốn tính kế đủ đường, khi thấy nó hết giá trị lợi dụng liền ám chỉ tôi vứt bỏ nó đi, bây giờ thấy Lục Vọng đứng ra chống lưng cho tiểu Trạch ông lại lập tức đổi sắc mặt, vội vàng nịnh bợ, ông không cảm thấy bản thân mình rất ghê tởm sao?"
"Tôi ghê tởm?" Lục Văn Đức tức đến bật cười, "Tôi làm như vậy còn không phải là vì cái nhà này à? Không có tôi, cô có thể làm một phu nhân hào môn nhàn nhã như vậy sao? Không phải đi làm đẹp thì cũng là mua quần áo, túi xách sao?"
"Lục Vọng rất nhanh sẽ trở thành gia chủ bổn gia, cô đúng là tầm nhìn hạn hẹp!"
Cái gì? Lục Vọng hắn......
Hứa Tuệ Dung ngây người, Lục Văn Đức thở phì phò, sập cửa bỏ đi.
"Lúc trước đáng lẽ không nên cưới cô, ảnh hưởng đến chỉ số IQ của thế hệ con trẻ!"
Chu Tử Kỳ bước nhanh đến bên cạnh Hứa Tuệ Dung, vội vàng hỏi: "Mẹ, Lục Vọng trở thành gia chủ bổn gia, nếu Lục Vọng nhận nuôi Lục Tinh Trạch, vậy Lục Tinh Trạch chẳng phải là trở thành thiếu gia bổn gia sao?"
Một bên là thiếu gia chi thứ, một bên là con nuôi được gia chủ bổn gia cưng chiều...... Với địa vị và thân phận của Lục Vọng, những người khác nhất định sẽ nịnh bợ Lục Tinh Trạch!
Cho nên đến cuối cùng hắn vẫn bị Lục Tinh Trạch áp đảo?
Tuyệt đối không được!
Hắn không thể để Lục Vọng nhận nuôi Lục Tinh Trạch!
Vậy phải làm sao bây giờ?
Chu Tử Kỳ siết chặt nắm tay đến mức móng tay đâm vào da thịt mà không hề cảm thấy đau.
Thấy sắc mặt hắn không đúng, trong mắt tràn ngập hận ý và không cam lòng khiến người ta sợ hãi, trong lòng Hứa Tuệ Dung thót một cái, vội vàng khuyên nhủ: "Tiểu Kỳ con đừng xằng bậy! Tiểu Trạch đã trở lại bên cạnh ba mẹ nó thì Lục Vọng không thể nào nhận nuôi nó được!"
Ba mẹ?
Có rồi!
Đáy mắt Chu Tử Kỳ lóe lên một tia tàn nhẫn.
Thà đề phòng hơn là hối hận, hắn sẽ không để Lục Tinh Trạch có cơ hội dẫm đạp lên đầu hắn!