Chương 57: Âm mưu hủy hoại

Con Trai Nuôi Nhà Hào Môn Trọng Sinh, Cầm Chắc Kịch Bản Hắc Hóa thuộc thể loại Linh Dị, chương 57 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đẩy một người vào bước đường cùng, rồi lặng lẽ thưởng thức cảnh hắn điên cuồng giãy giụa trong ngõ cụt, đó là một cảm giác vô cùng khoái trá.
Việc cậu bị bại lộ mối quan hệ với Lục Vọng, đối với Chu Tử Kỳ mà nói, chắc chắn như một nhát dao đâm thẳng vào tim, nhất định sẽ kích thích Chu Tử Kỳ làm ra những chuyện điên rồ.
Chỉ nói suông thì có nghĩa lý gì? Cứ đến đây mà chơi một trận thật vui vẻ!
Cố Thanh Yến liếm liếm môi, muốn lau sạch vết nước trái cây đọng trên khóe miệng, nhưng người đàn ông đang ôm cậu rõ ràng rất sẵn lòng làm điều đó thay cậu. Anh nghiêng người cúi xuống, đôi môi mỏng bao trùm lên cánh môi ướt át mềm mại của cậu.
Hơi thở bị cướp đoạt, đối phương càng lúc càng quá đáng, đầu lưỡi quấn lấy cậu không buông, giữ chặt cậu trong lòng, để cậu trải nghiệm rõ sự mãnh liệt và kích động của anh.
Cố Thanh Yến không thở nổi, khóe mắt ứa ra một giọt nước, cậu xấu hổ trừng mắt liếc anh, đỏ mặt cắn người đàn ông một cái. Lục Vọng đau nhẹ, "Suýt" một tiếng, đáy mắt anh đen kịt, tràn ngập ý tứ khó tả nhìn thẳng vào mắt Cố Thanh Yến. Anh không hề tức giận, bàn tay ôm lấy eo cậu, rất có tính xâm lược xoa nhẹ dưới lớp quần áo. Cố Thanh Yến khẽ hừ một tiếng, cắn răng, cơ thể mềm nhũn.
"Không muốn tán tỉnh tôi nữa à?" Lục Vọng ghé sát tai cậu thấp giọng nói, âm thanh khàn khàn gợi cảm nghe mà lòng người ngứa ngáy.
Cố Thanh Yến rụt cổ, kiêu ngạo hừ một tiếng: "Đó là do chú đã có ý xấu với cháu trước. Nếu chú không ôm suy nghĩ kỳ lạ với cháu, sao có thể cảm thấy cháu tán tỉnh chú chứ?"
"Vậy em đã biết rõ tôi cố tình quấy rối em, em còn làm như vậy, lại không thừa nhận mình tán tỉnh tôi. Vậy ý em là tôi phải dùng sức mạnh với em? Hửm?" Lục Vọng nắm lấy cằm cậu, nhướng mày hỏi.
"Cháu chỉ là muốn xem thử sức chịu đựng của chú đến mức nào, không được sao?" Cố Thanh Yến nói một cách đúng lý hợp tình, ngón tay chỉ chỉ lên ngực Lục Vọng, "Rõ ràng sức chịu đựng của chú cũng chẳng ra làm sao!"
"Sức chịu đựng của tôi còn chưa đủ tốt sao?" Lục Vọng khẽ cau mày, dùng sức ấn cậu xuống, "Đã như vậy mà tôi vẫn không muốn ép buộc em, em còn không hài lòng?"
Cố Thanh Yến mặt đỏ tai hồng, dùng khuỷu tay chọc anh vài cái: "Buông cháu ra!"
"Được một tấc lại muốn tiến một thước." Lục Vọng liền chỉnh lại tư thế ôm eo cậu, đứng dậy nhẹ nhàng bế ngang cậu, đi nhanh về phía phòng ngủ.
"Này, thả cháu xuống!" Cố Thanh Yến còn chưa kịp làm ầm ĩ, cả người đã bị ném mạnh lên giường. Vì nệm quá đàn hồi, cậu còn bị bật lên xuống một lúc.
"Lưu manh!" Cố Thanh Yến lật người lại, tức giận nhìn anh.
Thiếu niên với gương mặt tinh xảo diễm lệ như mây, đôi mắt trong veo vì tức giận mà rực rỡ lấp lánh, giống như chú mèo cao quý kiêu ngạo đang dựng đứng lông. Lục Vọng kéo kéo cà vạt, yết hầu chuyển động mạnh, ánh mắt sâu thẳm nguy hiểm, cực kỳ ngột ngạt, tựa như con thú lớn đang theo dõi con mồi, khiến người ta sợ hãi khiếp vía.
Ngay sau đó, hơi thở tràn ngập tính xâm lược của người đàn ông ập đến trước mặt. Cả người Cố Thanh Yến bị bao phủ dưới thân hình cao lớn, đẹp trai, cường tráng của anh, toàn thân như bốc cháy.
"Tránh, tránh ra!" Cố Thanh Yến xấu hổ đến mức nói lắp, hoàn toàn không dám đối diện với đôi mắt đen có thể hút hồn người kia của Lục Vọng.
"Biết sợ rồi à?" Tay trái Lục Vọng chống bên người cậu, tay phải nhẹ nhàng vuốt ve gò má nóng bỏng thanh tú của cậu.
Cố Thanh Yến mạnh miệng: "Sợ, sợ cái gì? Chú, chú có thể làm gì được cháu chứ?"
"Không thể làm gì em, cùng lắm chỉ có thể khiến em khóc lóc kêu chậm một chút, hoặc là cầu xin tôi nhanh một chút." Lục Vọng thích dáng vẻ cậu bừng bừng tức giận như vậy, nhưng lại không thật sự dám chọc giận mình, chỉ có thể bướng bỉnh chịu đựng.
"Biến thái!" Cố Thanh Yến thở phì phì hét lên, đôi tay chống lại ngực Lục Vọng, dùng sức đẩy anh ra, sau đó xoay người một cái, lăn đến mép giường, nhanh chóng xuống giường chạy ra ngoài.
Nhìn cậu chạy trối chết thật thú vị, Lục Vọng cũng không đuổi theo, nghiêng người nằm xuống, một tay chống lấy quai hàm với đường cong hoàn hảo.
Yêu một bạn nhỏ có rất nhiều phiền phức. Trước hết chưa nói đến khoảng cách thế hệ, chỉ riêng với tính tình kiêu ngạo này, quá mềm thì không ăn thua, quá cứng lại làm cậu sợ. Đã không "ăn" được lại còn rất hại thân. Hơn nữa bạn nhỏ còn không thông cảm, không an ủi, cố ý khơi dậy ngọn lửa trong lòng rồi vỗ mông chạy mất.
Cố Thanh Yến nếu biết những suy nghĩ trong lòng Lục Vọng chắc chắn sẽ nói một câu: "Tự làm tự chịu!"
Lục Vọng người này trông lạnh lùng vô tình, cao không với tới, nhưng tán tỉnh cũng rất "nghệ", đáng tiếc......
Rũ mắt nhìn xuống đất, đột nhiên thấy thêm một cái bóng, trong mắt Cố Thanh Yến lóe lên một tia sắc lạnh.
Cuối cùng cũng ra tay rồi sao?
Một đôi tay nhanh chóng bịt lấy mũi và miệng cậu, mùi hăng nồng gay mũi không ngừng xộc vào. Cố Thanh Yến rất phối hợp hôn mê bất tỉnh.
Khi cậu bị người kéo vào một chiếc xe hơi màu đen, các vệ sĩ Lục Vọng đã phân phó âm thầm đi theo bảo vệ cậu. Một bên báo tin cậu bị người đánh thuốc mê bắt cóc cho Lục Vọng.
Cố Thanh Yến tỉnh lại trên một chiếc giường lớn mềm mại.
Chưa bao giờ nghĩ tới quá trình tỉnh lại từ chiếc giường này sang chiếc giường khác lại tệ đến thế. Cậu vừa mở mắt liền đối diện với đôi mắt tràn đầy tơ máu, trừng trừng, điên cuồng muốn dùng đôi mắt đó lăng nhục ánh mắt cậu.
Là Lý Thừa Trác đã lâu không gặp.
Ồ, lại là một tên ngốc bị Chu Tử Kỳ đẩy ra ngoài gây chuyện.
Trong mắt Cố Thanh Yến hiện lên một tia khiếp sợ cùng hoảng loạn, cậu giả vờ bình tĩnh quát: "Lý Thừa Trác? Là anh bắt cóc tôi? Anh muốn làm gì?"
"Em cảm thấy tôi muốn làm gì?" Lý Thừa Trác đánh giá Cố Thanh Yến từ trên xuống dưới với ánh mắt như đang thưởng thức một kiệt tác hoàn hảo.
Cố Thanh Yến cố gắng ổn định cảm xúc, bình tĩnh mở miệng: "Tôi và anh không oán không thù. Nếu là vì Lục gia chấm dứt hợp tác với Lý gia mà anh sinh lòng thù hận ra tay với tôi, vậy thì anh tìm sai người rồi."
"Tôi đã rời khỏi Lục gia, Lục gia sẽ không vì tôi mà nhượng bộ!"
Lý Thừa Trác cười, duỗi tay muốn sờ mặt Cố Thanh Yến, nhưng bị Cố Thanh Yến né được và hung dữ trừng hắn.
Cậu càng lộ ra vẻ tức giận, Lý Thừa Trác càng hưng phấn.
Thuốc mê còn chưa hết tác dụng, Cố Thanh Yến cảm thấy cơ thể mềm nhũn, không còn chút sức nào. Cậu bị Lý Thừa Trác dùng sức bắt lấy cằm, sắc mặt người đàn ông tối sầm lại.
"Anh Sâm có thể chạm vào em, Lục Vọng có thể chạm vào em, vậy tôi chạm vào em sao lại không được?"
Cố Thanh Yến cắn răng, không đáp lời.
"Ngày đó có phải là em ra tay hay không? Bằng không sao cả người tôi đều khô nóng? Là em đã đổi rượu của tôi có phải hay không?" Lý Thừa Trác nhếch mép, cầm một ly nước không biết đã bỏ gì vào, mạnh bạo rót vào miệng Cố Thanh Yến.
"Khụ khụ khụ......"
Cố Thanh Yến giữ cổ họng, muốn nhổ ra, Lý Thừa Trác cười lớn: "Ngoan ngoãn tận hưởng hương vị ngây ngất này đi!"
Cố Thanh Yến cảm thấy cơ thể rất nhanh đã nóng lên, có một ngọn lửa tà ác lao xuống phía dưới. Đoán không nhầm thì đây là cùng một loại thuốc mà ngày đó Lý Thừa Trác đã bỏ vào rượu.
Sau khi biết được mánh khóe khiến Lý Thừa Trác bị người cũ vứt bỏ, Chu Tử Kỳ đã sớm chuẩn bị máy ghi hình phía sau một bức tường.
Chu Tử Kỳ nhìn Cố Thanh Yến đang cố gắng đối phó với Lý Thừa Trác, liền dứt khoát tạo một phòng phát sóng trực tiếp.
"Lần này mày còn không thân bại danh liệt chắc?" Chu Tử Kỳ đắc ý tự mình mua hotsearch, muốn dùng lượng truy cập hotsearch thu hút thêm nhiều người chứng kiến. Trong mắt ả, Cố Thanh Yến thật giống một kẻ đê tiện, lẳng lơ cầu xin người khác làm mình.