Chương 7: Chú nhỏ

Con Trai Nuôi Nhà Hào Môn Trọng Sinh, Cầm Chắc Kịch Bản Hắc Hóa thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cố Thanh Yến kinh ngạc mở to mắt, đánh giá Lục Vọng từ trên xuống dưới, vẻ mặt ngơ ngác hỏi: "Anh là ai? Chúng ta đã gặp nhau sao?"
Lục Vọng mười bốn tuổi đã bị đưa ra nước ngoài. Khi ấy, Lục Tinh Trạch vừa mới học tiểu học. Nhiều năm trôi qua, Lục Vọng từ một thiếu niên ít nói đã trở thành người đàn ông trưởng thành với khí chất khiến người khác phải e sợ như hiện tại, việc Cố Thanh Yến không nhận ra cũng là điều bình thường.
Lục Vọng xoay người, nhìn thẳng về phía cậu.
Đôi mắt đan phụng* của người đàn ông tựa dòng sông băng, lạnh lùng và nghiêm nghị. Khi anh nhìn cậu, dù không nói lời nào, cũng đủ khiến cậu cảm thấy áp lực.
*Đan phụng nhãn là kiểu mắt phượng có đuôi mắt màu đỏ. Những người có được đôi mắt này, dù là nam hay nữ đều sẽ có hàng lông mi dài, khá cong. Hai mí mắt sâu và hiện rõ nét. Đôi mắt có hồn, tỏa ra thần khí tươi vui, trẻ trung.
Tuy khuôn mặt anh vô cùng tuấn tú, nhưng đôi lông mày rậm cùng những đường nét góc cạnh trên khuôn mặt lại khiến anh thoạt nhìn lạnh lùng, tàn nhẫn. Sự im lặng đầy uy nghiêm và khí thế của anh cũng khiến người ta phải thót tim.
Cố Thanh Yến nuốt nước bọt, cố gắng ưỡn thẳng lưng: "Anh rốt cuộc là ai?"
Lục Vọng không chút biểu cảm nhìn cậu, bỗng nhiên đôi môi mỏng cong lên, giọng điệu lãnh đạm nói: "Khi còn nhỏ, cháu luôn chạy theo sau tôi gọi tôi là anh trai."
Cố Thanh Yến ngạc nhiên, mặt hơi ửng hồng, cảm giác có chút thẹn thùng, lại có chút khó tin. Cậu bĩu môi: "Tôi mới không có anh trai, tôi chỉ có một anh họ......"
Nói tới đây, Cố Thanh Yến bỗng nhiên sửng sốt. Cậu dường như nhớ ra điều gì đó mà đồng tử chợt co rút, buột miệng thốt ra: "Chú nhỏ?"
Lục Vọng lẳng lặng nhìn cậu.
Tay Cố Thanh Yến đặt bên người bất giác nắm chặt lại, ánh mắt chột dạ đảo quanh, cố gắng nặn ra nụ cười: "Phải, đã lâu không gặp, chú nhỏ, ha ha......"
Giống như đứa trẻ làm chuyện xấu bị người lớn trong nhà bắt gặp, thiếu niên chỉ muốn chạy trốn khỏi ánh mắt của anh, không còn kiêu ngạo và đắc ý như lúc ở dưới lầu.
"Ngồi."
Giọng nói Lục Vọng trầm thấp, giọng điệu đều đều, tựa như tính cách lạnh nhạt của anh, nhưng nghe vào tai lại có một sức hấp dẫn khó tả.
"Là......" Cố Thanh Yến sắc mặt tái nhợt vì sợ hãi, nhưng trong lòng lại cực kỳ hưng phấn. Cậu thích giao thiệp với những người nguy hiểm, khó lường như vậy, chẳng phải rất kích thích sao?
Lục Vọng sải bước dài, lập tức ngồi xuống chiếc sofa gỗ tử đàn* mà ông chủ sòng bạc đã bài trí theo sở thích của mình. Cố Thanh Yến do dự, nơm nớp lo sợ ngồi đối diện anh.
*Gỗ tử đàn là loại gỗ rất quý hiếm đắt tiền
Trên bàn trà đặt một bộ trà cụ vừa nhìn đã biết là xa xỉ. Cố Thanh Yến thầm nghĩ Lục Vọng tất nhiên sẽ không mời cậu uống trà, quả nhiên ngay sau đó, có người mang nước trái cây và rượu vang đỏ đến.
Nước trái cây giống hệt nước vừa rồi Lý Trác Thừa đưa cậu.
Cố Thanh Yến đỏ mặt, ngượng ngùng nói: "Cảm ơn chú nhỏ, cháu không khát."
"Không uống nước trái cây, là cháu muốn uống rượu?"
Thiếu niên mím đôi môi anh đào, hàng mi run rẩy và bàn tay vô thức nắm chặt khiến cậu trông vừa bối rối vừa bất an, cả người có chút tủi thân đến đáng thương.
"Cháu, vừa rồi cháu đã không uống nước trái cây mà người kia đưa cho sao?" Cố Thanh Yến lẩm bẩm.
Lục Vọng ngồi đối diện cậu, đôi chân thon dài tùy ý bắt chéo. Anh dựa lưng vào sofa, tuy thoạt nhìn tư thế rất thoải mái, nhưng ánh mắt âm u của anh khiến Cố Thanh Yến đang ngồi đối diện phải cứng còng sống lưng, ngay cả hô hấp cũng phải thật cẩn thận.
Người đàn ông này nguy hiểm hơn nhiều so với tưởng tượng của cậu, và hơn nữa...... nằm ngoài dự kiến của cậu.
Lục Vọng có tính tình lạnh lùng, rất tàn bạo. Anh sinh ra trong Lục gia ở Kinh Thị, một gia tộc lớn với cấp bậc nghiêm ngặt. Anh tận mắt chứng kiến những người thân cận nhất vì quyền lực mà tàn sát lẫn nhau, bản thân anh cũng trở thành nạn nhân trong cuộc tranh đấu giành quyền lực của các chú bác, suýt nữa đã mất mạng.
Anh là đứa con cao quý của bổn gia, đành phải giả chết để thoát thân. Cuối cùng còn phải giấu giếm thân phận, mang danh con ngoài giá thú của một người họ hàng xa thuộc dòng phụ, mới có thể bình yên vô sự lớn lên.
Những điều đã trải qua đó là nguyên nhân hình thành nên tính cách tàn nhẫn, lạnh lùng của Lục Vọng. Nhưng trước mắt, tình huống lại là...... Lục Vọng có vẻ khá quan tâm đến đứa cháu trai "rẻ mạt" này của mình?
"Mấy năm không gặp, cháu đã cao hơn, tính tình cũng lớn theo, lá gan cũng lớn hơn nhiều."
Một câu nói không mặn không nhạt khiến Cố Thanh Yến sắc mặt trắng bệch, cậu vội rụt vai nói: "Cháu biết sai rồi, lần sau không dám nữa!"
Không còn khí phách hăng hái như trước, giờ phút này, thiếu niên trước mặt ngoan ngoãn nhận sai như một chú mèo thu lại móng vuốt, rũ cái đầu nhỏ lông xù xuống chờ chủ nhân vuốt ve.
Lục Vọng nhìn cái người mà khi còn nhỏ, mỗi lần nhìn thấy anh, luôn thích nhảy vồ vào người anh, dùng giọng điệu trẻ con mà kêu "Anh ơi ôm ôm" quấn lấy anh chơi đùa, bằng không sẽ đáng thương như làm rơi hạt đậu vàng. Giờ phút này, thiếu niên ấy lại bị mình chỉ với một câu nói dọa sợ đến mức khuôn mặt nhỏ trắng bệch. Anh khẽ nhíu mày kiếm, thu lại chút khí thế rồi trầm giọng nói: "Không phải nói trò chơi dưới lầu chơi không vui sao? Cháu có gợi ý nào tốt không?"
Cố Thanh Yến chớp chớp mắt, cẩn thận ngước nhìn anh, dùng giọng điệu có chút cầu xin nói: "Chú nhỏ, cháu thật sự biết sai rồi, sau này cháu sẽ không đến nơi như thế này nữa."
Thấy Lục Vọng không lên tiếng, cậu lại hạ giọng nói: "Cháu là vì gần đây học tập vất vả, muốn ra ngoài chơi, tình cờ anh trai của bạn cháu đưa bạn ấy đến nơi này, nên cháu và các bạn mới cùng nhau đến xem......"
Lục Vọng nhướng mày: "Học tập quá vất vả? Thành tích của cháu thế nào?"
Cố Thanh Yến lập tức kiêu ngạo ưỡn thẳng lưng đáp: "Giáo viên đều khen cháu lần này tiến bộ rất lớn! Kỳ thi giữa kỳ từ hạng 300, nhảy vọt lên hạng 50!"
Nói xong, nhìn vào đôi mắt đen sâu thẳm bình tĩnh của Lục Vọng, cậu muộn màng nhận ra điều gì đó mà ngượng ngùng cười một tiếng.
Loại thành tích này đối với Lục Vọng căn bản không đáng nhắc đến, anh thông thạo nhiều ngoại ngữ, tốt nghiệp sớm trường đại học Top 1 thế giới.
Vẻ mặt đắc ý của thiếu niên nhanh chóng chuyển từ vẻ đắc ý sang sự lúng túng, ánh sáng trong mắt nhanh chóng tắt lịm, cuối cùng xấu hổ sờ mũi, nhỏ giọng nói: "Sau này cháu nhất định sẽ noi gương chú nhỏ, đạt được nhiều thành tích tốt hơn nữa!"
Lục Vọng không bày tỏ ý kiến, chỉ nói: "Cố gắng là được."
Cố Thanh Yến kinh ngạc. Lục Vọng vốn là người khó chiều lòng người, nhưng đối với Lục Tinh Trạch lại rất đặc biệt. Ngẫm lại những tư liệu hệ thống cung cấp, Cố Thanh Yến rất nhanh đã tìm ra nguyên nhân.
Người đàn ông này thực sự ghi nhớ tình nghĩa lúc nhỏ với Lục Tinh Trạch sao?
Vậy tại sao Lục Tinh Trạch lại còn rơi xuống kết cục thê thảm như vậy?
Nơi này còn có điều gì mà cậu không biết?
【 Hệ thống, ngươi ra đây giải thích một chút. 】
Cố Thanh Yến gọi hệ thống, nhưng hệ thống giả chết.
Kể từ khi bắt đầu bị hệ thống trói buộc làm pháo hôi phản công, hệ thống thường xuyên biến mất, cậu rất nghi ngờ liệu hệ thống này có phải là một sản phẩm lỗi hay không.
Hệ thống không đáp lời, Cố Thanh Yến cũng đành chịu, nhưng tình hình trước mắt tuyệt đối có lợi cho cậu!
"Cháu biết rồi!" Cố Thanh Yến thở phào nhẹ nhõm không ít. Tuy rằng vẫn còn sợ Lục Vọng, nhưng rõ ràng không còn căng thẳng như vừa rồi, cảm giác xa lạ với Lục Vọng cũng phai nhạt đi không ít.
Cậu ngập ngừng hỏi: "Vừa rồi cháu thắng những thứ đó, chú sẽ không thu hồi lại đúng không?"
Thấy Lục Vọng nhíu mày, cậu vội vàng giơ tay thề thốt: "Cháu sẽ không nói cho ai biết chú là ông chủ ở đây!"
"Ừm." Lục Vọng đứng lên, nhìn xuống cậu: "Thời gian không còn sớm nữa, trở về nghỉ ngơi sớm một chút. Tôi sẽ cho người đưa cháu về."
"Cảm ơn chú nhỏ!" Cố Thanh Yến mặt mày hớn hở, hưng phấn nói: "Chú nhỏ thật lợi hại!"
Nỗi sợ hãi Lục Vọng bỗng nhiên biến mất không còn tăm hơi, Cố Thanh Yến lại biến thành tiểu thiếu gia đơn thuần kiêu căng. Cậu nhìn Lục Vọng, đôi mắt trong veo như nước chớp chớp: "Chú nhỏ, nếu lần sau cháu đạt được thành tích tốt hơn, còn có thể lại đến chơi không?"
Bộ dạng cậu có chút giống làm nũng, Lục Vọng sắc mặt dịu đi, nhưng không lập tức đáp ứng: "Để xem đã."
"Ha?" Cố Thanh Yến có chút thất vọng, cậu há hốc miệng, ánh mắt đầy hy vọng nhìn về phía người đàn ông anh tuấn: "Chú nhỏ, có thể cho cháu phương thức liên lạc không?"
Sợ Lục Vọng hiểu lầm, cậu vội giải thích: "Chỉ là rất lâu rồi cháu không gặp chú......"
"Cháu còn tưởng rằng sẽ không bao giờ có cơ hội gặp lại chú nữa."
Là thiếu gia nhỏ của một chi nhánh nhỏ, đối với bổn gia mà nói chỉ là người ngoài không đáng kể. Với thân phận của Lục Vọng, nếu anh không chủ động lộ diện, Cố Thanh Yến căn bản không thể tiếp xúc được với anh.
Đôi mắt trong veo của thiếu niên chứa đầy hoài niệm và sự quan tâm không chút che giấu. Lục Vọng vốn lạnh lùng sắt đá, vậy mà thực sự đã đồng ý, đồng thời còn hứa hẹn: "Tôi sẽ ở bên này một thời gian, có việc cháu có thể gọi cho tôi."
Đôi mắt cậu sáng rực như sao, Cố Thanh Yến vui vẻ không kìm được: "Thật tốt quá! Cảm ơn chú nhỏ!"
Khóe mắt, đuôi mày của thiếu niên đều ánh lên vẻ vui mừng, dáng vẻ khác hẳn cậu bé bánh bao sữa dễ thương hồi nhỏ, nhưng lại giống ở chỗ khiến người khác yêu thích. Đôi môi mỏng của Lục Vọng hơi cong lên, ra lệnh cấp dưới đưa Cố Thanh Yến về nhà.
"Chú nhỏ, tạm biệt!"
Cố Thanh Yến cười đến cong cả mi mắt, ngoan ngoãn phất tay tạm biệt. Mãi đến khi xoay người bước vào thang máy, nụ cười trên mặt mới dần phai nhạt.
Được một hứa hẹn ngoài ý muốn, tâm trạng của Cố Thanh Yến rất tốt.
Cậu sẽ rất nhanh gặp lại Lục Vọng, chỉ là không biết điểm mấu chốt của chú nhỏ Lục Vọng này là gì.