Chương 91: Trò chơi đòi mạng

Con Trai Nuôi Nhà Hào Môn Trọng Sinh, Cầm Chắc Kịch Bản Hắc Hóa thuộc thể loại Linh Dị, chương 91 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chúng ta lại gặp nhau rồi, hai vị.
Vưu Lí An thản nhiên chào hỏi rồi ngồi xuống, cậu ngồi lên chiếc ghế sang trọng do nhóm Alpha mang đến.
"Vưu Lí An!" Ivan kích động hét lên, "Kẻ hại mày là Morag, tại sao mày lại muốn bắt tao?"
Morag run rẩy, sợ hãi cúi đầu không dám nhìn Cố Thanh Yến.
"Thật xin lỗi nhé." Cố Thanh Yến một tay chống cằm, thong thả ung dung nói, "Thực ra người tôi muốn tìm là Phí La Đức, nhưng hắn trốn mất tăm rồi, tôi đành phải mời Omega của hắn đến trước......"
"Vậy thì vấn đề ở đây," Cố Thanh Yến liếc mắt đánh giá hai người, trong mắt tràn đầy chế giễu, "hai người các vị, ai mới là Omega của hắn?"
"Là nó!" Không chút do dự, Morag phản ứng nhanh như điện giật, "Phí La Đức đã không còn cần tôi nữa, hắn còn đánh dấu Ivan, hơn nữa còn hứa sẽ cưới nó! Ivan mới là Omega của hắn!"
"Morag, mày câm miệng!" Ivan hoảng hốt thét lên chói tai, "Tuy rằng tao bị Phí La Đức đánh dấu, nhưng người đính hôn với hắn là mày! Hắn nói muốn cưới tao chẳng qua là lợi dụng tao để khôi phục tinh thần lực mà thôi!"
"Ivan, vừa rồi mày đâu có nói vậy!" Morag cười lạnh, "Mày nói thiếu gia Phí La Đức đã đồng ý với mày, chờ hắn khỏe lại sẽ chọn mày làm Omega của hắn!! Mọi người đều nghe thấy mà!"
"Tao..." Ivan đỏ bừng mặt, "Vừa rồi chẳng qua là tao muốn chọc tức mày, để mày ghen tỵ với tao thôi! Phí La Đức không hề nói ra những lời như vậy!"
"Phải không?" Cố Thanh Yến khẽ nhíu mày suy tư, sau đó như nghĩ ra điều gì đó, hai mắt liền sáng lên, cười tủm tỉm nhìn bọn họ, "Nếu các người đều không muốn nhận, vậy để Phí La Đức tự mình đến chọn đi!"
"Xem xem hắn sẽ chọn ai trong số hai người làm Omega của mình!"
"Cái gì?!" Morag và Ivan đều sững sờ.
Morag hoảng sợ, cẩn thận ngước mắt nhìn Cố Thanh Yến.
Thiếu niên trước mắt và Vưu Lí An mà hắn quen biết quả thực là hai người hoàn toàn khác biệt! Trước kia Vưu Lí An ngoan ngoãn nghe lời hắn, bất kể hắn muốn gì, cho dù vượt quá khả năng của Vưu Lí An, y cũng sẽ cố hết sức thỏa mãn hắn. Ví dụ như hắn thích một loại hoa lan quý hiếm, Vưu Lí An vì muốn làm hắn vui mà một mình đi sâu vào Hoang Tinh để hái, kết quả đúng như dự đoán y đã bị thương, nhưng vẫn mang hoa lan đến trước mặt hắn! Lại ví dụ như hắn thích một chiếc lắc tay cực kỳ đắt tiền, Vưu Lí An vì muốn mua nó cho hắn mà phải làm ba công việc cùng lúc...
Bất kể hắn ở đâu, chỉ cần gặp nguy hiểm, Vưu Lí An nhất định sẽ bất chấp sự an toàn của bản thân để đi cứu hắn trước tiên!
Vưu Lí An đã nói không chỉ một lần rằng y sẽ vĩnh viễn ở bên cạnh hắn, chỉ cần hắn vui vẻ là được!
Nhưng giờ đây...
Ánh mắt Vưu Lí An nhìn hắn như nhìn một món rác rưởi dơ bẩn. Tuy cậu đang cười, nhưng ý cười hoàn toàn không hiện trong đáy mắt, hoàn toàn khác với nụ cười dịu dàng của Vưu Lí An dành cho hắn trong quá khứ. Ánh mắt xa lạ như vậy khiến hắn không rét mà run, đặc biệt khi nhớ đến việc Cố Thanh Yến đã biến hắn thành trò cười trong buổi tiệc, còn suýt chút nữa đã g**t ch*t hắn, điều đó càng khiến hắn thêm sợ hãi.
Morag vô cùng hối hận. Nếu khi đó hắn chỉ từ chối Vưu Lí An mà không phải vì ghen ghét Vưu Lí An mà làm ra nhiều chuyện ngu ngốc, Vưu Lí An vẫn sẽ là Vưu Lí An yêu chiều hắn vô điều kiện, chứ không phải giống như hiện tại... Từ trên cao nhìn xuống, nhìn hắn không mang theo một tia cảm tình nào, dường như hắn có chết cũng chẳng khác gì một con kiến đã bỏ mạng.
Nhìn Omega đáng thương đang khó khăn nhìn mình, đôi mắt ngập nước, Cố Thanh Yến cười nhạo: "Sao thế, mày dùng ánh mắt này nhìn tao, là muốn tao đau lòng cho mày sao?"
Cố Thanh Yến đứng dậy đi đến trước mặt Morag, vươn tay nhéo cằm hắn. Động tác trông có vẻ rất nhẹ, nhưng ra tay lại vô cùng nặng, khiến khuôn mặt Morag lập tức nhăn nhó vì đau đớn.
"Muộn rồi, Vưu Lí An yêu mày đã không còn nữa." Cố Thanh Yến cúi đầu nhìn thẳng vào hai mắt hắn, nhẹ nhàng nói, "Trái tim bị mày nghiền thành mảnh nhỏ, lúc sắp chết phải chịu đủ tủi nhục và tra tấn. Cho tới bây giờ, linh hồn của y vẫn còn bị ngọn lửa thù hận đốt cháy, sợ rằng có g**t ch*t mày cũng chẳng thể bù đắp được những tổn thương mà cậu ấy phải chịu..."
Đồng tử Morag co rụt lại. Cố Thanh Yến khẽ cười: "Không cần sợ, linh hồn đã chết của Vưu Lí An sẽ sớm đến tìm mày thôi."
"À, đúng rồi, còn có Phí La Đức nữa."
"Tụi mày, không một ai chạy thoát được đâu."
Đừng nói Morag, ngay cả Ivan nghe được lời này cũng sợ đến mức cả người run rẩy.
Trên đời này sao lại có Omega như thế? Linh hồn đã chết của Vưu Lí An, vậy người trước mặt là ma quỷ sao?
"Vưu Lí An đại nhân, mọi thứ đã sắp xếp xong rồi."
Cố Thanh Yến buông cơ thể mềm oặt của Morag ra, từ trong túi móc ra một chiếc khăn tay trắng tinh, ghét bỏ lau lau tay. Sau đó cậu cúi đầu nhìn Morag, thấy hắn trắng bệch, cuộn tròn ngã trên mặt đất, thì thầm lời ác ma:
"Vậy chúng ta cùng đến chứng kiến thời khắc lịch sử này, xem xem Áo Nhĩ Lai Tư Phí La Đức rốt cuộc sẽ chọn ai làm Omega của mình nhé!"
Tiếng "Click" vang lên, máy truyền tin sáng đèn, Phí La Đức, người đã biến mất, xuất hiện trước mặt mọi người dưới dạng hình chiếu 3D!
"Hồi phục không tồi đâu nhỉ, Áo Nhĩ Lai Tư Phí La Đức."
Phí La Đức vừa mới ngồi vào ghế điều khiển để khởi động chiến hạm thì cả người cứng đờ, từ từ quay đầu về hướng phát ra âm thanh, đột nhiên trừng lớn mắt.
Hình ảnh tự động hiện ra giữa không trung: Morag với vẻ mặt suy sụp quỳ trên mặt đất, Ivan thì sắc mặt trắng bệch, toàn thân run rẩy. Thiếu niên bên cạnh hai người, tựa như một nhà vua, ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế nhung đỏ được nạm đá quý – Vưu Lí An!
Thực sự vào lúc này, nhìn thấy thiếu niên với khóe miệng mang theo ý cười, gương mặt tinh tế tao nhã, đối với Phí La Đức mà nói không khác gì gặp ma giữa ban ngày, đặc biệt là sau khi hắn vừa biết tin gia tộc Áo Nhĩ Lai Tư đã bị hủy hoại.
"Vưu Lí An!!!" Phản ứng đầu tiên của Phí La Đức sau khi lấy lại tinh thần là đỏ mắt thét lên: "Tao muốn giết mày!"
"Tao ở ngay đây, chào mừng mày đến khiêu chiến với tao." Cố Thanh Yến bắt chéo hai chân, dáng ngồi nhã nhặn, hoàn toàn trái ngược với Phí La Đức đang điên cuồng la hét.
"Nhưng mà trước đó..."
Cậu nâng mũi chân đá đá Morag đang giả chết, "Mày cần phải chơi một trò chơi."
"Trò chơi này gọi là 'Ai là Omega của tôi'. Hai Omega ở đây, mày hãy chọn ra một người trong lòng, người còn lại thì g**t ch*t."
Phí La Đức sửng sốt, vẫn còn chưa hiểu rõ ý cậu thì Cố Thanh Yến đã mỉm cười tuyên bố: "Được rồi, trò chơi chính thức bắt đầu!"
Lời cậu vừa dứt, Morag và Ivan đã giãy giụa hét to:
"Phí La Đức, cứu em!"
"Thiếu gia Phí La Đức, cứu em!"
Hai Omega, một người khóc như hoa lê dính mưa, một người khóc đến thảm thương, cả hai đều nước mắt lưng tròng, ánh mắt cầu xin nhìn về phía Phí La Đức. Trong lòng Phí La Đức từ khiếp sợ, phẫn nộ đến khó tin.
"Vưu Lí An, tao không ngờ mày lại đê tiện vô liêm sỉ đến vậy!"
"Thật quá khen. Nói đến đê tiện vô liêm sỉ, tao sao có thể so được với người của gia tộc Áo Nhĩ Lai Tư chúng mày chứ." Cố Thanh Yến "tốt tính" nói thêm, "Để tao bổ sung thêm một chút, Omega được mày chọn sẽ là người bạn đời hợp pháp ở bên cạnh cùng mày xuống địa ngục. Còn một chuyện khác, nếu tâm trạng tao tốt, nói không chừng sẽ mở một trang trên Tinh Võng..."
Cậu còn chưa nói xong, Ivan đã lập tức cao giọng: "Phí La Đức, mày là thằng khốn đáng ghét, tao mới không thích mày! Mày ngàn vạn lần đừng có chọn tao!"
"Phí La Đức, em biết mình không xứng với anh! Anh chọn Ivan đi! Nó thích anh như vậy! Hai người mới là người xứng đôi nhất!" Morag cũng không chịu thua kém, vội vàng kêu lên.
Sắc mặt Phí La Đức vô cùng khó coi, hắn dùng ánh mắt ăn thịt người nhìn chằm chằm hai Omega đã bị mình đánh dấu.
Cố Thanh Yến cười khẽ: "Tao đếm ngược đến ba, Áo Nhĩ Lai Tư Phí La Đức, đưa ra câu trả lời của mày đi."
"Ba..."
"Đừng! Đừng mà!" Càng sợ chết, Morag càng thét chói tai, "Phí La Đức, mày có biết tao chỉ là vì thân phận và địa vị của mày mới quyến rũ mày không? Mày chẳng qua chỉ là công cụ để tao đứng trên đỉnh quyền lực! Mày cho rằng mày rất đẹp trai mạnh mẽ, tao rất yêu mày sao? Tao nói cho mày biết! Trong lòng tao, Á Hi Bá Ân còn mạnh hơn mày gấp trăm lần! Anh ấy to hơn của mày nhiều..."
Đôi mắt của những Alpha độc thân thuộc quân đoàn Thánh Tác Lan nghe thấy mấy lời tục tĩu phía sau đều chuyển sang màu xanh lá, mọi người không tự chủ được mà nuốt nước miếng.
Ivan nghe thấy mấy lời này mà tròng mắt cũng muốn rớt xuống đất.
Morag lại có thể nói ra những lời hèn hạ đáng xấu hổ như vậy mà không hề chớp mắt!
"Cái này sao được?"
Ivan sốt ruột, nghiến răng, từ trên mặt đất đột nhiên đứng phắt dậy nhào lên người Alpha Jesse, hôn "chụt" một cái lên mặt hắn, hờn dỗi nói: "Anh trai à, người ta khó chịu quá, anh giúp người ta xoa xoa chút đi!"
"Em mở khoang sinh sản cho anh chơi rồi sinh cho anh một bảo bối nhỏ có chịu không?"
Khiến Jesse sợ đến mức run rẩy, mơ mơ màng màng không nghĩ được gì, đột nhiên dùng sức đẩy hắn ra.
"Morag, Ivan! Hai con khốn tụi mày!" Hai mắt Phí La Đức đỏ ngầu, ngũ quan dữ tợn, siết chặt nắm đấm, tựa như núi lửa sắp bùng nổ.
Kẻ tự cao tự đại như Phí La Đức, sao có thể chịu đựng được Omega mình đánh dấu làm đủ trò chà đạp, chửi bới hắn? Danh dự của một Alpha như hắn bỏ đi đâu rồi?
"...Một!"
Cố Thanh Yến đếm ngược xong, nhìn thẳng vào đôi mắt đầy tơ máu của Phí La Đức, cong môi cười: "Chọn xong chưa? Ai là Omega yêu quý của mày?"
Morag nín thở, vậy mà tránh thoát khỏi dây thừng, đưa tay ôm lấy chân Cố Thanh Yến, khóc lóc thảm thiết rên rỉ: "Không! Vưu Lí An! Cậu không thể đối xử với tớ như vậy! Từ trước đến nay tớ chưa từng yêu Phí La Đức! Tớ ở bên cạnh hắn là vì thân phận và địa vị của hắn, người trong lòng tớ yêu nhất vẫn luôn là cậu!"
Cố Thanh Yến bị làm cho ghê tởm.
Nhưng không đợi cậu nhấc chân đá văng Morag ra, một luồng áp suất khủng bố đã ập xuống, Morag như túi đựng rác hét lên thảm thiết rồi bị hất bay ra ngoài!