Con Trai Nuôi Nhà Hào Môn Trọng Sinh, Cầm Chắc Kịch Bản Hắc Hóa
Chương 96: Khắc khẩu
Con Trai Nuôi Nhà Hào Môn Trọng Sinh, Cầm Chắc Kịch Bản Hắc Hóa thuộc thể loại Linh Dị, chương 96 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cố Thành Tiêu là cháu nội của Cố lão tướng quân Định Quốc Hầu, người đã hy sinh thân mình vì nước. Từ nhỏ, y đã mồ côi cha mẹ. Tước vị Định Quốc Hầu do bá phụ kế thừa, phủ Định Quốc Hầu cũng đã bị phân chia từ lâu. Cố Thành Tiêu lớn lên trong quân doanh, sau này được Hoàng Đế đánh giá cao và trọng dụng, lại được Thái Tử coi trọng. Từ một thống lĩnh thị vệ, y từng bước thăng tiến, lập được nhiều chiến công hiển hách và được đề bạt lên chức Phò Quốc đại tướng quân chính nhị phẩm.
Cố Thành Tiêu là người sát phạt quyết đoán, ít khi nói cười. Dù lập nhiều chiến công hiển hách, nhưng tính cách y cứng rắn, không thấu hiểu lòng người, nên bị các đảng phái trong triều đình xa lánh. Do đó, thanh danh của y bị kẻ tiểu nhân bôi nhọ, đồn đại khắp phố phường rằng y là sát nhân mặt lạnh, mười bước giết một người, ngàn dặm không để lại dấu vết, thậm chí có thể khiến trẻ con ngừng khóc đêm.
Theo tài liệu hệ thống cung cấp, Cố Thành Tiêu là người không dễ động lòng, chỉ duy nhất đối với Thái Tử Nam Cung Ngọc là khác biệt. Y không chỉ có lòng trung thành mà còn có tình huynh đệ. Đáng tiếc, sau này hai người lại nảy sinh hiềm khích, rạn nứt, cuối cùng đều chết thảm.
Hiện tại, Cố Thành Tiêu mới ngoài hai mươi tuổi, với đôi mày rậm như kiếm, sống mũi cao thẳng, môi mỏng, và một đôi mắt hẹp dài thâm thúy sắc sảo. Dung mạo y cực kỳ cứng rắn và tuấn mỹ, đặc biệt là vết sẹo trên trán do chiến đấu trên chiến trường để lại, càng khiến khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng của y thêm vài phần khí chất sát phạt, khiến người khác không dám lại gần.
Cố Thanh Yến từ trước đến nay luôn ngưỡng mộ những nam nhân đẹp trai, xuất chúng như vậy. Hơn nữa, cậu còn phát hiện một điều: dù là Lục Vọng, A Nhĩ Nạp Tư, hay Cố Thành Tiêu, trên người họ đều có một loại khí chất đặc biệt rất giống nhau.
Cố Thành Tiêu vẫn đứng bất động ở đó, vẻ mặt hờ hững mặc cho cậu đánh giá.
Thiếu niên với làn da trắng nõn như tuyết, khiến người khác động lòng, nay hơi ửng đỏ. Chóp mũi trắng phủ một lớp mồ hôi mịn. Đôi đồng tử đen trong trẻo như lưu ly lấp lánh vì tức giận. Vì đi quá nhanh, đôi môi đỏ khẽ hé ra, thở nhẹ. Dưới ống tay áo rộng, nắm tay cậu siết chặt, vừa xấu hổ vừa bực bội trừng mắt nhìn y.
Cố Thanh Yến không mở miệng nói chuyện, Cố Thành Tiêu càng không lên tiếng trước. Hai người cứ thế giằng co ở hành lang.
Thấy vẻ mặt y lạnh nhạt, nhưng không phải là thiếu kiên nhẫn, mà dường như người đứng đối diện y không phải là Nam Cung Ngọc, mà là một người qua đường xa lạ chưa từng quen biết.
Thái độ đó ẩn chứa ý tứ sâu xa, khiến người ta phải suy ngẫm.
Ngay cả vào thời điểm này, Nam Cung Ngọc còn chưa có giao tình sâu sắc với Cố Thành Tiêu. Họ chưa từng cùng nhau uống rượu ngắm hoa, chưa từng cải trang lén lút đi trải nghiệm và quan sát dân tình, cũng chưa từng cùng nhau nói về nhân sinh và hoạch định tương lai của nước Đại Diệu. Dù chỉ là thân phận khác biệt, Cố Thành Tiêu cũng không nên dùng loại thái độ này để đối đãi với Thái Tử đương triều!
Sự khác thường tất có điều mờ ám. Cố Thanh Yến tức giận hỏi: "Ta muốn tòng quân xuất chinh, chuyện này ngươi có biết không?"
"Biết." Cố Thành Tiêu lễ độ đáp: "Bệ hạ đã lệnh thần phải đảm bảo Thái Tử điện hạ bình an vô sự trở về."
Cố Thanh Yến đương nhiên biết Hoàng Đế đã gọi riêng Cố Thành Tiêu vào Ngự Thư Phòng để nói chuyện, nhất định là vì chuyện cậu đi biên cảnh. Mặc dù Hoàng Đế đồng ý cho cậu đi, nhưng là đích tử duy nhất, Hoàng Đế đương nhiên sẽ cho người bảo vệ cậu chu toàn. Thậm chí, vế sau của mệnh lệnh này còn thêm một câu: "Nếu Thái Tử có gì bất trắc, thì ngươi hãy mang đầu về gặp trẫm!"
Đại tướng quân hành quân đánh giặc tất nhiên không muốn mang theo gánh nặng bên mình. Nhưng Nam Cung Ngọc là người có võ công, bản thân cũng không phải kẻ kiêu căng. Lần tòng quân xuất chinh này cũng là để rèn luyện, cậu sẽ không kéo chân sau. Vì vậy, Cố Thành Tiêu không thể vì lý do này mà bất mãn với hắn.
Cố Thanh Yến khẽ nhíu mày, suy nghĩ thêm lần nữa.
Lần cuối cùng Nam Cung Ngọc gặp Cố Thành Tiêu trong đời này có lẽ là vào buổi sáng hai ngày trước, trong buổi thượng triều. Lúc ấy, văn võ bá quan đều đang thảo luận chiến sự phía nam. Khi đó, Cố Thành Tiêu vẫn tỏ ra rất bình thường. Sau khi hạ triều, Nam Cung Ngọc lén đến tìm y, nhưng Cố Thành Tiêu lại lảng tránh.
Là thần tử, Cố Thành Tiêu thật sự không nên quá thân cận với Thái Tử, để tránh bị người khác hiểu lầm là kết bè kéo cánh.
Nam Cung Ngọc cũng cho rằng y đang tránh hiềm nghi, nên cách một ngày lại đến sân tập võ tìm y. Vừa đúng lúc, cậu bắt gặp Cố Thành Tiêu đang luyện thương trên sân.
Có lẽ đoạn ký ức ngắn ngủi này đặc biệt sống động trong tâm trí Nam Cung Ngọc, nên cảnh tượng ấy lập tức hiện lên trong đầu Cố Thanh Yến.
Dưới ánh mặt trời chói chang, cây ngân thương trong tay nam nhân vung lên như giao long vượt biển, dũng mãnh sắc bén, khí thế mạnh mẽ. Nam Cung Ngọc nhìn thấy mà chấn động, muốn đi qua thỉnh giáo y vài chiêu. Kết quả, Cố Thành Tiêu càng lúc càng nhanh, mỗi một chiêu thức đều hiện lên sát ý, khiến Nam Cung Ngọc phải chần chừ.
Khi Cố Thành Tiêu đột nhiên cắm ngân thương vào giữa cọc gỗ rồi quay đầu liếc nhìn Nam Cung Ngọc, cậu đã bị đôi mắt đỏ ngầu thô bạo của y làm cho kinh ngạc.
Cái liếc mắt ấy lạnh như băng, thậm chí còn lộ ra sát ý thấu xương. Ngay cả Cố Thanh Yến cũng có chút kinh ngạc, tự hỏi vì sao Cố Thành Tiêu lại dùng ánh mắt như thế nhìn Nam Cung Ngọc?
Dường như bắt đầu từ lúc này, Cố Thành Tiêu đã có chút không thích hợp...
Cố Thanh Yến thu lại suy nghĩ, nhìn thẳng vào đôi mắt đen của Cố Thành Tiêu, không bỏ lỡ bất kỳ biến hóa nào trên khuôn mặt y. Đáng tiếc, nam nhân kia tựa như tảng đá trên đỉnh núi cao, vừa lạnh lùng vừa cứng nhắc!
"Ngươi!" Cố Thanh Yến thở phì phì, lại trừng mắt nhìn y, rồi phất tay áo rời đi.
Trong khoảnh khắc ấy, đáy mắt Cố Thành Tiêu hiện lên một tia phức tạp. Nhưng cuối cùng, y vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, xoay người đi ngược hướng Cố Thanh Yến.
Hai người cứ thế chia tay trong không vui, cho đến tận ngày xuất chinh.
Đại quân trùng trùng điệp điệp xuất phát. Cố Thanh Yến vốn muốn thử cảm giác đạp gió mà đi, nhưng vì lý do an toàn, thân là Thái Tử, cậu chỉ có thể ngồi trong xe ngựa xa hoa đi phía sau và được binh lính bảo vệ.
Trận chiến này chắc chắn sẽ giành thắng lợi, Cố Thanh Yến không hề lo lắng sẽ xảy ra bất kỳ biến cố nào. Cậu vô cùng chờ mong chuyến đi biên cảnh lần này. Nhưng so với tâm trạng vui vẻ của cậu, Liễu Vân Khê – người vốn đã thành công mê hoặc Nam Cung Ngọc, giờ lại nghe tin y không cưới mình – đang có tâm trạng cực kỳ tệ.
Con gái vợ lẽ nhà họ Liễu cứ ngỡ mình sắp được bay lên cành cao hóa thành phượng hoàng, nào ngờ Thái Tử đột nhiên đổi tính, vậy mà lại đổi ý muốn lập nghiệp trước rồi mới thành gia!
Chừng nào thánh chỉ còn chưa được ban xuống, Liễu Vân Khê còn ngày nào đứng ngồi không yên ngày đó. Nhưng Cố Thanh Yến sắp xuất chinh, ả không có cách nào tự mình đi gặp cậu, chỉ có thể nghĩ cách làm cho cậu nhớ thương ả!
Vì thế, trước khi xuất phát, thái giám hầu hạ bên cạnh Cố Thanh Yến vội vàng chạy đến trước mặt cậu, dâng lên một hộp điểm tâm và nói: "Điện hạ!"
Hộp điểm tâm kia cực kỳ tinh xảo, Nam Cung Ngọc nhìn rất quen mắt, dù sao Liễu Vân Khê đã dùng chiếc hộp này để đưa không ít đồ ăn cho cậu.
Cố Thanh Yến cho thái giám đứng lên nói chuyện. Thái giám thì thầm vài câu với cậu, Cố Thanh Yến hơi gật đầu, nói: "Lui xuống đi."
Hộp điểm tâm là do chính tay Liễu Vân Khê làm, mới ra lò, còn nóng hổi. Thái giám kia nói rằng mấy ngày nay Liễu Vân Khê không gặp được Nam Cung Ngọc nên rất nhớ mong cậu, biết cậu đi rèn luyện thì tuy lo lắng nhưng cũng rất ủng hộ, hy vọng cậu bình an trở về, và hôm nay sẽ đứng trên thành lâu tiễn cậu.
Xem ra, Liễu Vân Khê quả là một đóa hoa yêu kiều, xinh đẹp ôn nhu, lại còn rất thức thời, khó trách Nam Cung Ngọc lại bị mê hoặc.
Nhưng khi Cố Thanh Yến biến thành Nam Cung Ngọc, những đóa hoa yêu kiều như vậy đều không lọt được vào mắt cậu.
Bảo người mang hộp điểm tâm lui đi, Cố Thanh Yến từ xa nhìn về phía đội ngũ phía trước. Nam nhân ngồi trên tuấn mã màu đen, eo lưng thẳng tắp, cả người trong bộ áo giáp sáng rực, vô hình trung tản mát ra vẻ uy nghiêm lạnh lùng khiến người khác không rét mà run.
Cố Thanh Yến khẽ cong khóe môi, vén rèm xe ngựa lên. Đúng khoảnh khắc cậu ngồi vào xe ngựa, Cố Thành Tiêu quay đầu lại nhìn thoáng qua.
Khi đi qua tòa thành, thị vệ đánh xe hô: "Thái Tử điện hạ..."
Chỉ thấy trên tường thành, một thiếu nữ mặt tựa phù dung, dáng người uyển chuyển đang nhìn về hướng này, trong đôi mắt hạnh tràn đầy lo lắng.
Cố Thanh Yến vừa thấy mặt, liền cảm giác được cảm xúc của Nam Cung Ngọc trở nên cực kỳ kích động.
Kẻ đầu sỏ hại chết Nam Cung Ngọc, Liễu Vân Khê, hiện tại cũng chỉ đang mê hoặc Nam Cung Ngọc. Ả vẫn chưa đưa ra lựa chọn giữa Nam Cung Ngọc và Tam hoàng tử.
Ả ngưỡng mộ Tam hoàng tử Nam Cung Kỳ đã nhiều năm, nhưng lại luyến tiếc ngôi vị Thái Tử Phi danh giá. Còn Nam Cung Kỳ, đối với ngôi vị Thái Tử như hổ rình mồi, vẫn luôn tính toán làm thế nào để thay thế. Tất nhiên, y sẽ không hy vọng Liễu Vân Khê và Nam Cung Ngọc xa cách, lãng phí quân cờ tốt nhất này!
Việc Liễu Vân Khê đến tiễn Nam Cung Ngọc đã nằm trong dự đoán của Cố Thanh Yến. Mấy ngày nay cậu đột ngột không liên lạc với ả, Liễu Vân Khê nhất định sẽ nghi ngờ, muốn đích thân đến xem tình hình ra sao.
Cố Thanh Yến chiều theo ý ả, vén rèm lên, mắt đối mắt với ả.
Trong mắt thiếu niên không có niềm vui cháy bỏng như quá khứ, mà là dùng ánh mắt bình tĩnh xa xa đánh giá ả. Ánh mắt kia thậm chí có chút nghiền ngẫm, khiến vẻ luyến tiếc và ủy khuất trên mặt Liễu Vân Khê lập tức căng cứng lại.
"Tiểu thư, người có nhìn thấy Thái Tử điện hạ không?" Nha hoàn bên cạnh nhìn ngó xung quanh hỏi.
"… Thấy rồi." Liễu Vân Khê nhíu chặt mày liễu, không hiểu vì sao Thái Tử lại dùng ánh mắt ấy nhìn ả, giống như đang nhìn một thứ gì đó rất buồn cười.
Chẳng lẽ là do mấy ngày nay ả ngủ không ngon, nên mới xuất hiện ảo giác?
Liễu Vân Khê không tin Nam Cung Ngọc, người đang si tình mê đắm ả, sẽ đột nhiên thay lòng đổi dạ, nên chỉ có thể tự an ủi mình như vậy.
Vốn ả cho rằng mình sẽ lập tức trở thành Thái Tử Phi, nhưng lại trăm triệu lần không ngờ tới Thái Tử lại tòng quân xuất chinh vào thời khắc mấu chốt. Hơn nữa, chuyện này Nam Cung Ngọc vậy mà lại không hề thương lượng với ả!
Nghĩ đến đây, sắc mặt Liễu Vân Khê thật sự rất khó coi.
Nếu Hoàng Thượng đã tứ hôn thì còn tốt, nhưng thánh chỉ ban hôn còn chưa được ban xuống, Thái Tử đã ra chiến trường. Những kẻ nịnh hót ả lập tức lật mặt. Dù bên ngoài không nói, nhưng Liễu Vân Khê biết có không ít người đang chờ xem trò cười của ả!
Trong lòng ả buồn bực cực độ, chỉ muốn Nam Cung Ngọc cho ả một lời giải thích. Nhưng chờ mãi chờ mãi, đừng nói Nam Cung Ngọc tự mình đến giải thích, ngay cả một phong thư cũng không có!
Thấy đại quân sắp ra khỏi thành, ả chỉ có thể bảo thái giám bị mình mua chuộc đi đưa hộp điểm tâm, mượn thứ này để dò xét thái độ của Nam Cung Ngọc.
Kết quả...
Thấy ả siết chặt khăn tay, tâm trạng rõ ràng không tốt, nha hoàn bên cạnh cẩn thận hỏi: "Tiểu thư, lúc nô tỳ ra ngoài nghe tiểu Chương Tử nói Tam hoàng tử phái người đến tặng lễ vật, người không quay về xem một chút sao?"
Liễu Vân Khê vừa nghe lời này, thái độ trên mặt lập tức thay đổi, lộ ra vẻ thẹn thùng của một cô gái nhỏ, ánh mắt oán trách nhìn nha hoàn: "Sao ngươi không nói sớm?!"
Nha hoàn thở phào nhẹ nhõm một hơi, cười nói: "Biết là bảo bối của tiểu thư, lễ vật đã cho người cất trong phòng người rồi ạ!"
"Trở về!" Liễu Vân Khê gạt bỏ mọi buồn bực trong lòng, gót sen nhẹ nhàng bước xuống lầu.
Cố Thanh Yến rời khỏi kinh thành cũng không lo lắng thế cục trong triều sẽ biến hóa lớn đến mức nào. Hoàng Đế che chở cậu, Tam hoàng tử Nam Cung Kỳ dù lòng lang dạ thú cũng phải cẩn thận kiềm chế. Cùng lắm thì y cũng chỉ nhận thêm chút công lao, nhân lúc cậu không có mặt mà thể hiện một phen để thu hút các đại thần, lấy danh tiếng tốt.
Cậu không vội.
Trong thế giới cổ đại, trò chơi chính là quyền mưu!
Xem ai giảo hoạt gian trá, tàn nhẫn độc ác hơn ai?
Xin lỗi nhé, cậu cân tất!