Chương 99: Chân tướng phơi bày

Con Trai Nuôi Nhà Hào Môn Trọng Sinh, Cầm Chắc Kịch Bản Hắc Hóa thuộc thể loại Linh Dị, chương 99 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong mắt Cố Thành Tiêu thoáng hiện vẻ kinh ngạc, nhưng y nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh, nhẹ giọng nói: "Điện hạ nói đùa, ngài là Thái Tử điện hạ, thần đâu dám..."
Lời còn chưa dứt, y đã chợt ngưng bặt khi Cố Thanh Yến rút kiếm chĩa thẳng mũi kiếm vào y.
Gò má thiếu niên đỏ bừng vì tức giận, vẻ đẹp rực rỡ như ánh bình minh, đôi mắt nhìn chằm chằm y sáng như sao trời, đôi môi đỏ mọng thốt ra từng tiếng: "Đừng nói nhảm nữa, đến đánh một trận với ta!"
"Nếu ta thắng, ngươi phải thật thà nói hết mọi chuyện! Nếu ta thua..."
Cố Thanh Yến cắn răng, vung kiếm đâm tới.
"Thái Tử điện hạ!" Mọi người kinh hãi kêu lên, đồng loạt xông lên can ngăn.
"Cút ngay!"
Cố Thanh Yến lạnh giọng quát, dáng vẻ tức giận bộc phát khiến các tướng sĩ vốn đã quen với sự khiêm tốn, lễ độ và bình dị của cậu phải chần chừ.
Cố Thành Tiêu hơi nhíu mày, khẽ nhấc tay không đón lấy. Dù trên tay y không có binh khí, Cố Thanh Yến cũng không thể nào đánh trúng y được.
Nhận ra điều này, Cố Thanh Yến tức giận đến đôi mắt đỏ ngầu, chiêu thức càng trở nên hung bạo. Cố Thành Tiêu lại cố tình chỉ né tránh mà không ra tay, chẳng mấy chốc Cố Thanh Yến đã thở hổn hển. Ban ngày trên chiến trường chém giết, lúc ấy hưng phấn như được tiêm máu gà, nhưng khi đại thắng trở về, toàn thân thả lỏng, người đã rệu rã, lúc này làm gì còn sức lực nữa? Muốn đánh với Cố Thành Tiêu một trận cũng chỉ có thể dựa vào lửa giận, chiêu thức cũng trở nên lộn xộn, lung tung.
Các tướng sĩ vây xem bên cạnh mồ hôi lạnh chảy ròng. Thái Tử điện hạ hoàn toàn không phải đối thủ của đại tướng quân. Nhìn vẻ mặt vô cảm và chiêu thức hời hợt của vị đại tướng quân này, quả thực giống như đang đùa giỡn với một đứa trẻ. Thái Tử điện hạ dường như cũng đã nhận ra, càng đánh càng tức giận, mà càng tức giận thì chiêu thức lại càng loạn xạ...
Đột nhiên Cố Thành Tiêu chộp lấy cổ tay đang cầm kiếm của Cố Thanh Yến. Cố Thanh Yến lập tức bùng nổ cơn giận, thẹn quá hóa giận mà quát: "Cố Thành Tiêu ngươi là tên khốn!"
Ánh mắt hai người giao nhau trong không trung. Đôi mắt thiếu niên hơi ửng hồng, long lanh ngấn lệ, chóp mũi thanh tú cũng đỏ ửng, môi run rẩy.
Không cam lòng, ủy khuất, buồn bã...
Cố Thành Tiêu nhất thời ngây người, đôi mắt đẫm lệ của cậu đã trói chặt linh hồn y. Trong phút chốc, mọi thứ xung quanh dường như biến mất, âm thanh bên tai cũng tan biến hết, những hình ảnh khắc sâu trong tâm khảm lần lượt hiện lên trước mắt——
Ngày ấy, nắng chiều ngả về tây, trên tường thành, thiếu niên một thân long bào kim tuyến bốn móng. Ánh nắng vàng buổi chiều tà chiếu rọi lên sườn mặt tuấn tú của gã, lông mi khẽ chớp như cánh bướm rung rinh, đôi môi đỏ mọng cong lên, ngậm ý cười. Đôi mắt sáng nhìn quanh, chói lóa như vị thần trên chín tầng mây.
Gã nghiêng đầu mỉm cười với y: "Cố tướng quân, ngươi nói ngày sau nếu cô có thể thuận lợi đăng cơ, có thể trở thành một Hoàng Đế tốt hay không?"
Y chân thành nói: "Thái tử điện hạ thông tuệ uyên bác, cần chính ái dân, có ngài là phúc của bá tánh."
"Vậy Cố tướng quân sẽ luôn ở bên cạnh cô đúng không?"
Y gật đầu, thiếu niên cười cong cả mắt.
"Cố tướng quân, không bằng sau này cô gọi ngươi một tiếng Thành Tiêu, như thế nào?"
"Ngươi là người cô tin tưởng nhất, cô biết ngươi thật lòng với cô, từ nay về sau chúng ta xem nhau như huynh đệ, ta kính trọng ngươi như một người huynh trưởng!"
"Khi ta bước lên đại bảo, chắc chắn sẽ thống trị vạn dặm non sông này thật tốt đẹp, Thành Tiêu đến lúc đó ngươi chính là phụ tá đắc lực của ta!"
"Thần Cố Thành Tiêu, xin dốc hết sức mình phò tá Thái Tử điện hạ!"
Cảnh tượng thay đổi. Hàng lông mày dài càng tôn lên vẻ quý phái tao nhã của Thái Tử, lúc này mặt đầy phẫn nộ: "Cố Thành Tiêu! Vân Khê là nữ nhân của ta! Sao ngươi dám!!"
Y sắc mặt khó coi giải thích: "Ta không hề chạm vào nàng, là nàng ta tự mình lao vào..."
"Đủ rồi! Ngươi còn ngụy biện?! Ngươi đã mơ ước Vân Khê từ lâu! Nếu hôm nay không phải bị ta bắt quả tang, phải chăng ngươi còn định cưỡng ép nàng ta?" Thái Tử tức giận đùng đùng, rút bảo kiếm treo trên tường xuống: "Ta tôn kính ngươi như huynh trưởng, ngươi lại báo đáp ta như vậy sao?"
"Ta cảnh cáo ngươi! Nếu để ta biết ngươi lại có hành động bất kính nào với Vân Khê, ta muốn ngươi đầu lìa khỏi cổ!"
"Cút!"
Hình ảnh lại thay đổi. Thiên lao tối tăm, dơ bẩn. Thái giám cúi đầu nâng khay rượu, nhẹ giọng nói với y: "Đại tướng quân, Thái Tử điện hạ chúc ngài thượng lộ bình an..."
Y nhìn chằm chằm ly rượu hồi lâu, cuối cùng duỗi tay nhận lấy, một hơi uống cạn!
Rượu kia là độc dược cực mạnh, đau đến mức y muốn lăn lộn dưới đất. Cảm giác lục phủ ngũ tạng như bị dao cùn cắt nát, lại giống như bị một khối sắt nung đỏ đè ép lên người, đau đớn đến muốn chết!
Thần trí bị cơn đau đớn tột cùng trước khi chết cuốn đi. Ánh mắt kinh ngạc của Cố Thành Tiêu lập tức bị bóng tối bao trùm. Vừa nãy trái tim y còn mềm lòng trước biểu cảm cứng rắn cố kìm nén nước mắt của Cố Thanh Yến, thì thoáng chốc nó đã bị bao phủ bởi sự lạnh lùng cứng rắn như nham thạch.
Ngay khi y muốn thô bạo đẩy Cố Thanh Yến ra, y bỗng nhiên lại nhìn thấy một bức họa khác——
Gương mặt thanh niên phía sau rèm giường không còn chút huyết sắc, gầy đến trơ xương gò má, môi trắng bệch, giữa mày lộ ra một luồng khí đen âm u, vừa nhìn đã biết thời gian chẳng còn bao lâu.
Nữ nhân cài trâm ngọc trai, chiếc váy lụa khẽ lay động, ánh mắt đầy vẻ khinh thường. Nàng múc một muỗng thuốc, thô bạo nhét vào miệng thanh niên.
Thanh niên bị sặc, không ngừng ho khan, đôi gò má gầy gò, bệnh tật ửng đỏ. Nước thuốc màu đen từ khóe miệng chảy dọc theo chiếc cằm nhọn, rơi xuống lớp áo trắng tinh khiết...
Đôi mắt đen nhánh của Cố Thành Tiêu khẽ trợn to.
"Là ngươi, là tiện nhân ngươi vẫn luôn hại ta!" Khóe mắt thanh niên nứt toác, cặp mắt vẩn đục phóng ra tia sáng lạnh lẽo đáng sợ: "Không phải Thành Tiêu! Là ngươi!!"
"Tiện nhân! Ta muốn giết ngươi!!"
Bởi vì phẫn hận đến cực điểm, ngũ quan thanh niên vặn vẹo, gân xanh nổi đầy, tiếng nói khàn khàn, thô ráp, nghe như ác quỷ gào thét. Nhưng thanh niên chỉ là nỏ mạnh hết đà, nữ tử nhẹ nhàng vung tay, đã đẩy y rớt xuống giường.
Nữ tử từ trên cao nhìn xuống thanh niên, không hề che giấu sự khinh thường trong lòng, mỉa mai nói: "Thái Tử điện hạ, thần thiếp không hiểu ngài đang nói gì. Kẻ hại ngài chính là người ngài xem như cánh tay phải, huynh trưởng Cố Thành Tiêu, Cố đại tướng quân! Ngài đã quên hắn cấu kết với Tam hoàng tử, khiến ngài bị Hoàng Thượng xa lánh?"
"Cố Thành Tiêu lòng lang dạ sói, vẫn luôn đùa bỡn ngài trong lòng bàn tay, nhưng hiện tại hắn đã chết, bị một ly rượu độc của ngài đưa đi gặp Diêm Vương, ngài rốt cuộc đã có thể thoát khỏi cái thứ hôi thối đó rồi!"
Nghe được lời này, con ngươi thanh niên co rút kịch liệt, phun ra một ngụm máu tươi ——
"Thực xin lỗi... Thực sự xin lỗi..."
Nước mắt nóng tràn ra từ khóe mi, thanh niên rên rỉ đến đau đớn tê tâm liệt phế. Tròng mắt đỏ ngầu, xen lẫn đau đớn, hối hận và không cam lòng. Môi run run không ngừng trào ra máu đỏ lẫn đen, trông vô cùng ghê rợn.
Hô hấp Cố Thành Tiêu cứng lại.
Biểu cảm trên mặt nam nhân thay đổi liên tục. Cố Thanh Yến cực kỳ nhạy cảm với cảm xúc nên tự nhiên cũng nhận ra sự bất thường của y.
Đối phương ngơ ngẩn nhìn cậu, tiêu điểm lại không đặt trên người cậu, mà là xuyên qua cậu để nhìn một người nào đó.
Vừa rồi nam nhân đã bị cậu làm mềm lòng, nhưng giờ đây lại trở nên cứng rắn, lạnh băng. Cậu cảm giác được lực ở bàn tay nam nhân đang nắm lấy tay cậu đột ngột tăng thêm. Cậu cũng không biết nam nhân lại nhìn thấy điều gì, chỉ thấy đáy mắt u ám sâu thẳm lóe lên vô vàn cảm xúc: đau lòng, phẫn nộ, hối hận...
Cuối cùng, suy nghĩ của nam nhân một lần nữa tập trung lại, ánh mắt kiên định xen lẫn nghi ngờ một lần nữa dừng lại trên người cậu.
Trong đầu Cố Thanh Yến thoáng nảy ra một ý tưởng. Một giọt lệ đọng trên mi trượt xuống gò má trắng nõn, thân thể mềm nhũn, cả người đổ sụm xuống một bên.
Gương mặt Cố Thành Tiêu thoáng hiện vẻ hoảng hốt, hai tay duỗi ra phía trước, vững vàng đỡ lấy cậu!