**Công chúa nói không ngừng, hoàng tử câm lặng—một cuộc hôn nhân đầy nghịch lý và bí ẩn.**
Tôi là Lý Lạc An, công chúa duy nhất của Đại Lương, được tiên đoán sẽ là phúc tinh của giang sơn. Khi chào đời, Khâm thiên giám tuyên bố tôi sẽ bảo vệ Đại Lương an bình trăm năm. Phụ hoàng yêu quý tôi vô cùng, nâng niu tôi như báu vật suốt mười năm trời—cho đến khi người băng hà.
Rồi hoàng huynh Lý Thừa Cảnh lên ngôi, nhưng cũng thừa hưởng căn bệnh "đau đầu" của phụ hoàng. Và nguyên nhân không gì khác… chính là tôi.
Từ khi biết nói, tôi chưa bao giờ ngừng nói. Từ số ngói lưu ly của Đông cung đến chuyện đàn kiến chuyển tổ, tất cả đều trở thành đề tài khiến tôi không ngừng luyên thuyên. Cung nữ tránh tôi như tránh dịch, các vị Thái phó trước khi dạy học đều phải uống hai bình trà tĩnh tâm.
Hoàng huynh từng mỉm cười lắng nghe tôi khi còn là Thái tử, nhưng khi đăng cơ, với núi tấu chương chất đống, chỉ cần nghe tiếng tôi là sắc mặt ngả đủ màu—trắng, xanh, rồi đen.
Năm tôi mười sáu tuổi, hoàng huynh không thể chịu đựng thêm được nữa. Ông ấy ra lệnh gả tôi đi—đến tận phủ Trấn Quốc Công, Cố Yến.
Cả kinh thành đều biết, Cố Yến là huyền thoại. Mười lăm tuổi đã theo cha chinh chiến, lập công hiển hách. Nhưng một năm trước, trên chiến trường phía Bắc, vì cứu chủ soái, hắn bị thương nặng—để lại di chứng không thể hồi phục.
Hắn không chỉ mất giọng, trở thành kẻ câm, mà thân thể cũng tàn tạ, đi từng bước như thở gấp.
Hoàng huynh chọn đối tượng gả tôi vô cùng cẩn trọng: một cô công chúa suốt ngày nói không ngừng… sánh đôi với một hoàng tử câm lặng. Một Lý Lạc An hoạt bát… kết đôi với một kẻ tàn phế.
Đẹp đôi. Hoàn hảo. Nhưng liệu đây có phải là hạnh phúc… hay chỉ là sự sắp đặt đầy mưu kế?
Truyện Đề Cử






