Cánh cửa thành công đã cận kề, chỉ một bước nữa thôi là nhiệm vụ công lược sẽ hoàn tất. Thanh độ hảo cảm của Đại Ma Vương đã chạm mốc 99%. Trong vòng tay của hắn, ta tựa vào lồng ngực vững chãi, ngón tay khẽ lướt trên gương mặt tuấn mỹ. Giọng ta nỉ non, nghẹn ngào thốt lên: "Chàng có thể... đừng quên ta quá nhanh được không?" Hắn đột ngột nở nụ cười, một nụ cười ẩn chứa sự thâm sâu khó dò. Ngón tay thon dài lướt nhẹ, lau đi những giọt lệ giả tạo còn vương trên khóe mi ta: "Được thôi." Và rồi, ngay khoảnh khắc tiếp theo, ta trơ mắt chứng kiến thanh độ hảo cảm từ 99% lao dốc không phanh, tụt thẳng xuống con số 1% đầy nghiệt ngã. Rốt cuộc, hắn đã nhìn thấu mọi thứ từ khi nào? Khi nhiệm vụ công lược hoàn toàn sụp đổ, Tiểu Hoa Tinh bé nhỏ sẽ làm gì để đối phó với Đại Ma Vương thâm sâu khó lường này?