1. Bắt Đầu Từ Đây

Cứ Ngỡ Anh Là Nam Phụ

Bắt Đầu Từ Đây

Cứ Ngỡ Anh Là Nam Phụ thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

1
Vừa nghe hai chữ ấy, tôi như bị sét đánh, đứng chết cứng tại chỗ.
Tôi lục lại ký ức, suốt bao nhiêu năm qua, tôi chưa bao giờ xem chuyện đó là sự thật!
Phản xạ của tôi dài đến nỗi như trải dài tận mấy năm ánh sáng.
Tôi ngập ngừng như đứa trẻ mới biết nói: "Gì thế? Nói thật à? Em cứ tưởng anh thua… với lại chúng mình cũng thân mà…"
Thôi, không nói nữa thì hơn.
Càng nói càng lộn xộn.
Căn phòng bật điều hòa mát lạnh, vậy mà tôi cảm thấy nóng ran như ngồi trên lửa, đành gượng gạo đánh trống lảng: "Ê… trời nóng nhỉ?"
Anh ấy vẫn không buông tôi ra, áp sát như cũ: "Ừ, nóng thật."
Tôi bị anh hít đến mức choáng váng, mặt đỏ bừng như tôm luộc. Người mà ngày thường tôi có thể choàng vai bá cổ, giờ đến ánh mắt cũng chẳng dám nhìn.
Tôi giơ hai tay lên, khẽ đẩy anh: "Có chuyện gì nói thẳng thắn, nóng thì anh tránh xa em ra chút."
Anh bỗng cười khẽ: "Dư Thi, em đỏ mặt rồi."
Đúng vậy, tôi đỏ mặt thật.
"Không dám nhìn anh à?"
Đương nhiên không dám rồi, anh giai!
"Sờ thử chỗ này xem, cơ ngực anh có đạt tiêu chuẩn không?"
Nóng bỏng tay.
Cái tên chết tiệt này, từ khi nào học được cách trêu người như thế chứ?
"Hay là em sờ xuống chút nữa, xem cơ bụng có vừa ý em không?"
2
Nghe thế tôi liền bỏ chạy.
Tạ Quan Nam cao 1m89, tôi khiêm tốn 1m65, đẩy anh không nổi nhưng lách dưới cánh tay anh được.
Chỉ là… động tác hơi mạnh, khiến khăn tắm tuột mất.
Vị tổng tài vừa còn đùa cợt, giờ thì đỏ cả vành tai, mắt chỉ dám nhìn lên trần nhà.
Tôi cuống cuồng mặc đồ ngủ, mặt đỏ như gấc chín.
Dù từng gặp nhau nhiều lần, nhưng chưa bao giờ "thành thật" với nhau như lần này!
"Xin lỗi…" Tôi hoảng loạn, lời nói chẳng ra đầu, thần kinh như bị chập mạch.
Anh ấy bị tôi chọc cười, quay người lại: "Không sao, anh không để tâm đâu."
Lần này tới lượt tôi chất vấn: "Đêm khuya khoắt, anh chạy qua đây làm loạn gì?"
Anh nhìn tôi chằm chằm, dứt khoát: "Chẳng phải em nhờ anh giới thiệu bạn trai cho em sao?"
Tôi chết lặng… Tâm tư rối như tơ vò.
Anh ấy lại gật đầu: "Sao thế? Tuổi gần nhau, cao tám thước, bụng tám múi, giàu đẹp, lại chung tình, anh thấy mình khá hợp với tiêu chí em đưa ra."
Anh ấy tiếp tục ép hỏi:
"Vậy anh tự tiến cử, còn tự đến tận nơi, em thấy thế nào?"
3
Giới thiệu đối tượng mà thành ra giao hàng hỏa tốc, tốc độ này đúng là đáng gờm.
Nhưng vừa nghĩ đến nụ hôn lúc nãy, lửa giận trong tôi lại bốc lên ngùn ngụt.
"Em thấy chuyện anh hôn em lúc nãy, chúng ta cần phải nói rõ ràng với nhau."
"Anh hôn em, em giận à?" Bỗng nhiên anh hỏi ngược lại.
Nói thật thì… tôi chẳng giận gì cả.
Tôi giải thích: "Em nhờ anh giới thiệu chủ là lúc đó em say, nói đùa thôi."
Nghe tôi nói vậy, Tạ Quan Nam thở phào nhẹ nhõm, như trút được gánh nặng: "Nhưng anh tưởng là thật đấy."
Anh không có ý định cho qua: "Với lại anh thừa nhận, lúc đó anh thật sự muốn hôn em."
Tôi giơ tay vỗ nhẹ lên mặt anh: "Về đi, khuya rồi."
Tôi cảm thấy bây giờ mình chẳng khác gì đang nói chuyện với người say, mà người say không phải tôi… Mà là anh ấy!
Anh ấy cũng không còn xúc động như trước, ngồi xuống rồi cũng ngoan ngoãn hơn nhiều.
Tôi khó khăn lắm mới đưa anh ra tận cửa lớn.
Ngay lúc đó điện thoại vang lên, là cuộc gọi của cô bạn thân tôi, Du Du.
Giọng cô ấy vang to như pháo nổ giữa đêm, như mũi tên xuyên mây, đâm thẳng vào tai tôi và Tạ Quan Nam:
"Dư Thi, mẹ cậu nhờ tớ tìm đối tượng cho cậu, dạo này tớ vừa nhắm được một người, mai gặp thử luôn nhé?"