Cứ Ngỡ Anh Là Nam Phụ
Chương 5: Cõng Em Trên Núi
Cứ Ngỡ Anh Là Nam Phụ thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tạ Quan Nam cao to, chân dài, mới đi thoắt cái đã mất hút.
Tôi leo được một đoạn thì thấy anh ấy đang nghỉ chân trong một cái chòi giữa sườn núi.
Tôi vịn lan can, thở hồng hộc rồi cằn nhằn: “Trò leo núi trong buổi team building này chắc chắn là ý tưởng ‘vĩ đại’ của anh đúng không? Thật cảm ơn anh quá đi!”
Anh ấy đáp tỉnh bơ: “Không cần khách sáo, em thích là được rồi.”
Tôi tức đến nghẹn thở.
Chưa kịp phản ứng, bỗng mấy đứa trẻ nô đùa lao vào lưng tôi, suýt nữa ngã khỏi lan can. May mà kịp bám vào, nhưng tim tôi đã đập thình thịch.
Tạ Quan Nam nhanh tay kéo tôi vào lòng. Tựa đầu lên vai anh, nhìn gương mặt đầy lo lắng không hề giả vờ, tôi chợt thấy bối rối.
“Em không sao chứ? Sợ lắm à?”
Anh căng thẳng hỏi, rồi vòng tay siết lấy tôi: “Đừng sợ, có anh ở đây.”
Vòng tay ấy ấm áp lạ thường, khiến tôi quên cả việc giãy ra.
Anh khẽ nói bên tai tôi: “Anh đưa em leo núi vì trên đỉnh có ngôi chùa, nghe nói cầu duyên rất linh.”
Nghe vậy, tôi bừng lên nỗi ngượng ngùng vô cùng.
Tôi lúng túng đẩy anh ra, ngồi thẳng dậy: “Đi thôi, leo cho xong còn đi ăn.”
Lời vừa dứt, chưa đầy mười phút sau tôi đã phải tự trách mình.
Cây gậy leo núi trong tay tôi dùng còn khéo hơn cả ông nội tôi.
Chân tôi run rẩy không ngừng.
Anh vừa đi vừa dừng, liên tục đợi tôi, rồi bất chợt ngồi xổm trước mặt: “Lên đi, anh cõng em.”
Tôi lắc đầu: “Không cần, em không leo nổi nữa thì thôi, ở lại cũng được.”
Anh nửa đùa nửa thật: “Anh ngồi thế này trông nhục lắm đó. Làm ơn cho anh chút thể diện đi, tiểu thư.”
Tôi đành leo lên: “Anh mà mệt quá thì cứ thả em xuống, em sẽ không đi tiếp nữa.”
Tựa vào lưng anh, tim tôi cứ đập thình thịch. Dù cố gắng kiểm soát đến mấy, chỉ cần nhìn thấy anh, mọi phòng bị đều sụp đổ.
Cái gọi là “thích” quả thật là thứ cảm xúc chẳng thể kiềm chế. Nó đến nhẹ như làn gió, nhưng đủ sức khuấy đảo cả cõi lòng. Đến khi nhận ra thì đã muộn, trái tim từ lâu đã nghiêng về một phía, ánh mắt cũng chẳng còn biết nhìn về nơi nào khác.
Tôi úp mặt lên vai anh, nghe thấy anh nói: “Lúc này có làm Trư Bát Giới anh cũng thấy đáng.”
Tôi bật cười, vội lái chuyện sang hướng khác: “Bụng Trư Bát Giới to quá, em không thích.”
Leo thêm một đoạn, tôi chủ động yêu cầu xuống đất.
Anh không phản đối, vừa định đặt tôi xuống thì bị một đồng nghiệp đi lẻ nhìn thấy.
“Ơ, Dư Thi, cô với Tạ Tổng… hai người…?”
Gương mặt anh ta hớn hở: “Tôi đang hóng chuyện đấy.”
Nhưng vì giữ thể diện nên không dám hỏi toạc ra.
Tôi nhìn tư thế hiện tại của mình vẫn đang bám trên lưng Tạ Quan Nam, đúng là khó mà giải thích cho trôi chảy.
Vì thế tôi vội vàng trèo xuống, giải thích: “Lý Thắng à, đừng hiểu lầm. Tôi leo núi bị trẹo chân. Tạ Tổng bảo sẽ cõng tôi đi cáp treo.”
Lý Thắng cũng không nghĩ nhiều, đập tay lên trán: “Thế à, không sao chứ? Tổng Tạ cũng mệt rồi, hay để tôi cõng cô nhé?”
Tôi xua tay: “Không cần đâu, giờ đỡ nhiều rồi.”
Anh ta tưởng tôi khách sáo: “Đừng ngại, tôi khỏe lắm.”
Tạ Quan Nam bỗng lên tiếng: “Cậu cứ đi trước đi, ở đây có tôi là được rồi. Nhân viên của tôi, tôi sẽ chịu trách nhiệm đến cùng.”
Lúc này, gương mặt anh nghiêm túc vô cùng.
Lý Thắng thấy tình hình không ổn, vội vàng nói “vâng vâng vâng” rồi nhanh chân chuồn mất.
Tôi vừa buồn cười vừa bực mình.
Nhưng ít ra tôi không phải giả què nữa.
Sợ làm Tạ Quan Nam mệt, tôi cũng chọn đi cáp treo lên núi.
Chẳng mấy chốc đã đến ngôi chùa nổi tiếng linh thiêng về chuyện tình duyên.
Khói hương nghi ngút.
Người người thành tâm quỳ lạy.
Chỉ khác là, ai cũng cầu tài lộc, riêng Tạ Quan Nam lại quỳ trước tượng Quan Âm cầu nhân duyên.
Nhìn dáng vẻ đó của anh, tôi càng tò mò về chuyện cá cược ban nãy.
Đặc biệt là việc tôi nghe lén được câu nói “không thích em” của anh ấy, ngoài Du Du ra, không còn ai biết.
Trên cáp treo, tôi không nhịn được nữa, hỏi thẳng:
“Sao anh biết em nghe được câu anh nói không thích em? Anh nhìn thấy em rồi à?”
Anh suy nghĩ một lát rồi đưa ra câu trả lời còn khó tin hơn:
“Là chính em nói với anh.”
Tôi cũng chẳng truy hỏi thêm.
Chỉ nghĩ là anh ấy đang qua loa với mình thôi.
Ngồi trên phiến đá trước chùa, tôi đếm số người đến được đây, tôi biết mình đã thua trắng trong vụ cá cược này.
Giờ thì đến lượt tôi lo lắng.
Người leo núi thì dừng lại tại đây, người đi cáp treo thì chẳng ai muốn nhích thêm bước nào nữa.
Đang thở dài, tôi nhận được tin nhắn của anh:
[Chút nữa đến tìm anh, anh sẽ nói cho em biết đáp án.]
Xem như vẫn còn có chút lương tâm.
Mọi người ngồi cáp treo xuống núi, ai nấy đều thi nhau kêu đói, kéo nhau thẳng tới nhà hàng.
Bình thường giữ kẽ là thế, hôm nay mấy chị em cũng xõa, ai cũng ăn như chưa từng được ăn.
Vì nhà hàng gần khách sạn nên nhiều người cũng tranh thủ uống vài ly.
Không biết ai là người khơi mào, cả bọn thay phiên nhau cụng ly với Tạ Quan Nam.
Một ly rồi lại một ly.
Tôi biết tửu lượng anh vốn không cao, thấy anh không từ chối ly nào mà lo muốn chết.
Nhìn biểu cảm của anh, có vẻ mấy năm nay đã rèn luyện kha khá.
Tôi vừa thở phào…
Thì có cô đồng nghiệp lên tiếng hỏi: “Tạ Tổng, anh kết hôn chưa ạ?”
“Chưa.”
“Vậy chắc có người yêu rồi?”
Anh lại lắc đầu: “Cũng chưa.”
Rồi anh nói tiếp một câu khiến tôi suýt nghẹn:
“Nhưng tôi có người mình thích rồi, chỉ là cô ấy mãi không chịu đồng ý.”
Cả bàn xôn xao.
Ai mà lại có thể từ chối được Tạ Quan Nam chứ?
Tôi cúi đầu ăn cơm, chỉ mong anh đừng nói gì thêm nữa.
Nhưng đồng nghiệp càng hứng chí muốn hóng chuyện:
“Không thể nào! Tạ Tổng đùa đấy à? Trên đời này ai lại từ chối được anh?”
Anh mỉm cười, lắc đầu: “Thật đấy. Cô ấy rất đặc biệt. Tôi đã thích cô ấy nhiều năm rồi.”
Lúc anh nói những lời đó, ánh mắt vẫn dõi thẳng về phía tôi.
Anh nói, anh đã thích tôi nhiều năm rồi.
Sau khi tan tiệc, xe bus đưa cả đoàn về lại khách sạn.
Tôi cũng muốn hỏi cho rõ ngọn ngành nhưng nghĩ khuya rồi cũng không tiện nên thôi.
Các đồng nghiệp đều ở phòng đôi, chỉ riêng tôi được xếp vào một phòng đơn.
Tôi vừa dọn dẹp hành lý xong thì điện thoại vang lên.
“Ra mở cửa, là anh.”
Tôi ngập ngừng một lát rồi ra mở cửa.