Sau những năm tháng rong ruổi nơi xa, tôi trở về quê, chọn một góc nhỏ yên bình trước cổng trường tiểu học để mở một tiệm tạp hóa nho nhỏ. Cuộc sống trôi qua nhẹ tênh: bán vài gói kẹo, vài cây xúc xích cay, vừa nhâm nhi trà đá vừa xem phim trên điện thoại. Không thị phi, không toan tính — chỉ có tiếng cười trong trẻo của lũ trẻ tan học mỗi buổi chiều.
Cho đến một ngày, một cậu bé bước vào tiệm, đứng bất động, ánh mắt dán chặt vào tôi như thể đang dò xét một kẻ khả nghi. Tôi chưa kịp hỏi mua gì, thì bỗng dưng — *tiếng lòng* của cậu bé vang lên trong đầu tôi.
*"[Đây là người sẽ cưới ba mình? Trông đâu có xinh, sao ba lại thích cô ta được?"*
*"[Trên mạng bảo cô ta sẽ đánh mình mỗi khi ba đi vắng… Lớn lên nhất định mình sẽ đánh gãy chân cô ta trước!"]*
*"[Nhưng… ở đây có cả đống xúc xích cay và xúc xích nướng… Mình thèm quá… Làm sao giờ?"]*
Tim tôi như thắt lại. Một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra: tôi bị trói, bị đá gãy chân, nằm trong góc nhà tối — chỉ vì… bán quá nhiều đồ ăn vặt cho con trai khách hàng?
Rồi bất ngờ, cậu bé bước tới, nghiêm trang như một điều tra viên:
"Cô ơi… Cô có biết ba cháu đi vệ sinh mà không lau không?"
Tôi ngơ ngác.
Cậu bé tiếp: "Ba cháu bảo, chỉ người tương lai sẽ sống cùng nhà mới được biết bí mật này. Cô… có nghiêm túc với ba cháu không?"
Tôi đứng hình.
Chuyện nhỏ giữa tiệm tạp hóa trước cổng trường, hoá ra lại là *cuộc chiến sinh tử* để giành lấy danh phận… *mẹ kế tương lai*.
Truyện Đề Cử






