Cục Bộ Có Mưa
Chương 1: Cơn Mưa Đầu Mùa Và Nốt Ruồi Bên Má
Cục Bộ Có Mưa thuộc thể loại Ngôn Tình, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hôm nay, Trình Song bị mẹ trực tiếp kéo ra khỏi chăn ấm nệm êm.
Năm nay thời tiết Nam Giang lạnh hơn mọi khi, mà hình như không chỉ riêng Nam Giang, bản tin thời sự liên tục phát đi cảnh báo nhiệt độ thấp trên khắp cả nước.
Kể từ khi được nghỉ đông, Trình Song gần như dính chặt vào ghế sofa, cái lò sưởi nhỏ dưới bàn cũng phải hoạt động hết công suất ngày đêm không ngừng nghỉ.
Khi cô còn đang nằm trong chăn lấy hết can đảm để chui ra khỏi chăn và mặc quần áo, giọng nói của bà Trần Lệ Bình đã từ bếp vọng thẳng vào tai: “Trình Song, hôm nay con mà không ra khỏi cửa thì cả đời này đừng hòng bước chân ra ngoài nữa.”
Trình Song thở dài, chậm chạp xốc chăn lên. Vệ sinh cá nhân xong xuôi, cô dùng kẹp càng cua kẹp tóc lên qua loa rồi chuẩn bị theo bà Trần ra ngoài.
Lên xe rồi mà bà Trần Lệ Bình vẫn thấy ngứa mắt, bèn lôi thỏi son trong túi xách ra bắt cô tô lên.
Trình Song với đôi mắt vô hồn cất tiếng hỏi: “Mẹ, hôm nay rốt cuộc là con gái bạn mẹ cưới hay là con gái mẹ cưới thế?”
Bà Trần nghe vậy cũng không giận, thản nhiên ngồi ở ghế phụ, nhìn sang ông Trình Tuyết Phong đang lái xe, giọng điệu đầy ý cười: “Này lão Trình ông nghe xem, con gái ông còn tưởng nó như thế này mà cũng cưới được chồng đấy. Lời này nói cho người nhà nghe thôi, chứ nói ra ngoài người ta cười rụng răng.”
Trình Tuyết Phong nghe hai mẹ con lại bắt đầu màn đấu khẩu thường lệ thì cũng quen rồi, nhưng vẫn không nhịn được cười, chẳng biết là thật lòng muốn giảng hòa hay muốn đổ thêm dầu vào lửa.
Ông nói: “Không sao, bố có thể nuôi Dựu Dựu cả đời.”
Bà Trần Lệ Bình lười để ý đến ông, ngược lại Trình Song thì phấn khích hẳn lên, thuận thế nói: “Hì hì cảm ơn bố, con biết bố thương con nhất mà. Số tiền hôm qua bố thắng cờ chú Lưu con cầm đi rồi nhé, chắc chắn bố sẽ không giận đâu nhỉ.”
Trình Tuyết Phong bị đánh úp bất ngờ, nếu không phải đang lái xe thì bà Trần Lệ Bình chắc chắn sẽ cho ông biết thế nào là nóc nhà.
Cả nhà ồn ào náo nhiệt đi đến khách sạn. Xuống xe, để đề phòng đồng chí lão Trình tìm cơ hội trả thù, Trình Song sau khi xuống xe liền nhanh nhẹn chạy sang mở cửa cho ông.
Đi đến cửa khách sạn, cô còn tiện tay chỉ vào một chiếc xe Mercedes đang chạy tới, bắt đầu vẽ vời: “Sau này con sẽ mua cho bố cái này.”
Trình Tuyết Phong lại được dỗ dành đến mức tâm phục khẩu phục.
Sau khi nhân viên phục vụ dẫn họ vào phòng bao, Trình Song bắt đầu thu mình lại, ngoan ngoãn theo sau bố mẹ chào hỏi các cô các bác, không còn chút vẻ “cá muối” lười biếng, ương bướng như ở nhà.
Trình Song có ngoại hình thanh tú đáng yêu, gặp ai cũng cười tươi roi rói nên từ nhỏ đã được người lớn yêu quý. Chưa được bao lâu, đã có mấy dì qua hỏi cô có bạn trai chưa.
Cô cười lắc đầu: “Con có bạn trai rồi ạ.”
Mấy dì nghe vậy đều có chút tiếc nuối, lại khen con cái nhà mình mà ngoan ngoãn được như cô thì tốt biết mấy. Trình Song kéo vạt áo mẹ, ám chỉ bà nên dừng lại ở đây.
Lần này bà Trần Lệ Bình lại như không nhận được tín hiệu của cô, vẫn đang nhiệt tình trò chuyện với người bên cạnh.
Được rồi, người này vẫn chưa dỗ xong.
Đến khi bà Trần cảm thấy tạm ổn rồi thì cũng chẳng còn bao nhiêu chỗ ngồi cho họ lựa chọn, chỉ còn một bàn trong góc tường là còn trống vài ghế.
Để tránh đề tài rớt trúng đầu mình, Trình Song vừa ngồi xuống đã cắm cúi ăn uống.
Ăn chưa được bao lâu thì nghe thấy một dì vừa bắt chuyện với cô đang vẫy tay gọi ai đó qua đây ngồi.
Trình Song tò mò không biết còn ai đến muộn hơn cả mình, bèn ngẩng đầu khỏi bát nhìn về phía trước.
Người đến mặc một chiếc áo khoác dạ màu đen, nước da trắng có vẻ yếu ớt, gọng kính bạc gác trên sống mũi cao thẳng, đôi môi đỏ thẫm mím nhẹ, màu môi đậm hơn hẳn so với sắc đỏ ửng do gió tuyết thổi trên mặt.
Anh ta có vẻ đang bị nóng trong người. Trình Song vừa nghĩ thầm trong bụng vừa cúi đầu xuống tiếp tục ăn.
“Đùa à, thấy trai đẹp mà vẫn bình chân như vại là tố chất cơ bản của nghiên cứu sinh thời nay.”
Trình Song vừa ăn vừa trả lời tin nhắn của cô bạn cùng phòng đang hỏi cô gặp trai đẹp sẽ có phản ứng gì.
Phản ứng của những người khác trên bàn ăn thì ngược lại với cô, đặc biệt là mấy dì kia, khoảnh khắc nhìn thấy một chàng trai tuấn tú bước tới, mã QR WeChat đều đồng loạt hiện lên.
Anh có vẻ không quen với kiểu xã giao này, cứng nhắc xin lỗi, nói mình không mang điện thoại.
Có lẽ mọi người thường dễ dàng tin tưởng những người có vẻ ngoài ưa nhìn, mấy dì lại nhiệt tình nói không sao không sao, còn ân cần hỏi anh thích ăn món gì.
Đến lúc này Trình Song mới cảm thấy có một ánh mắt như có như không đang đánh giá mình.
Cô ngẩng đầu nhìn về phía trước, chạm phải đôi mắt sâu thẳm, chính là anh chàng đẹp trai cao ráo đang được các dì vây quanh kia.
Trình Song chớp chớp mắt, liền thấy anh dời tầm mắt sang con cua cuối cùng mà cô đang gắp.
Nhìn đống vỏ cua chất cao như núi trước mặt mình, Trình Song chột dạ rụt tay về.
Khi cô ăn hết đĩa dưa hấu cuối cùng, tiệc rượu cũng tàn. Mọi người lần lượt ra khỏi khách sạn, đứng ở đại sảnh chào tạm biệt.
Trình Song chán nản chờ bố mẹ, lướt xem các bản cập nhật của các ứng dụng trên điện thoại.
Ngay khi cô đang cân nhắc xem có nên tham gia sòng mạt chược mới mở của bạn cùng phòng hay không, thì bà Trần Lệ Bình đi đến bên cạnh. Bà còn dẫn theo một dì vừa nãy bắt chuyện với cô, giọng điệu dịu dàng nhưng đầy kiềm chế: “Dựu Dựu, chú Thẩm hôm nay uống chút rượu, con giúp đưa gia đình dì Sang về nhé. Mẹ và bố con sẽ lái xe đi theo sau các con.”
Trình Song nhận ra đây là cơ hội để chuộc lỗi mà mẹ trao cho. Cô nhìn dì Sang đứng bên cạnh có vẻ hơi ngại ngùng, cười híp mắt nhận lời.
Bà Trần Lệ Bình còn ở bên cạnh khuyên dì Sang: “A Hòa cậu đừng lo, con bé này những cái khác thì không đáng tin, nhưng lái xe thì khá lắm. Cậu cứ coi như cho nó cơ hội rèn luyện đi.”
Trình Song gật đầu phụ họa: “Yên tâm đi dì Sang, con nhất định sẽ đưa dì về nhà an toàn.”
Hai mẹ con phối hợp tấn công, cuối cùng cũng khiến Sang Hòa đồng ý.
Hai gia đình cùng đi đến bãi đậu xe, bà Trần Lệ Bình dặn dò Trình Song chú ý an toàn rồi yên tâm đi theo ông Trình Tuyết Phong ra xe nhà mình. Trình Song thì đi theo Sang Hòa đến cạnh xe của dì ấy.
Trình Song không rành về xe cộ lắm, trừ một vài thương hiệu quen thuộc. Và nếu cô nhớ không nhầm thì chiếc xe này chính là chiếc Mercedes mà cô vừa vẽ vời cho lão Trình lúc nãy.
Cô còn đang ngẩn người thì một người đàn ông bước xuống từ ghế lái.
Anh đi đến bên cạnh dì Sang, gọi một tiếng "Mẹ".
Trình Song nhìn đôi mắt sâu thẳm kia đến gần mình, nghe dì Sang nắm tay cô giới thiệu: “Dựu Dựu, đây là con trai dì, tên là Thẩm Triệt. Gần đây tay nó bị thương không lái xe được, dì bảo nó ra mở máy sưởi trong xe trước.”
Vừa nãy đứng xa không phát hiện ra, lúc anh hơi nghiêng đầu chào cô, Trình Song nhìn thấy trên má anh có một nốt ruồi nhỏ, vị trí rất giống chỗ cô hay đánh má hồng.
Cô cũng ngoan ngoãn chào lại, sau đó ngồi vào ghế lái, Thẩm Triệt vô cùng tự nhiên ngồi vào ghế phụ.
Xe đã nổ máy sẵn. Điểm khác biệt lớn nhất giữa chiếc Mercedes này và chiếc SUV của bố cô chính là đèn viền nội thất xung quanh xe. Ánh sáng xanh u tối chiếu sáng thân xe đen tuyền, khiến Trình Song ngồi ở ghế lái bỗng cảm thấy đặc biệt có cảm giác “nghi thức”.
Cô chỉnh lại gương chiếu hậu và ghế ngồi rồi vững vàng lái xe ra khỏi bãi đậu xe. Đến chỗ rẽ, không cần cô hỏi, người bên cạnh đã chỉ đường cho cô.
Không cứng nhắc như trí tuệ nhân tạo, giọng nói của Thẩm Triệt thuộc loại trầm ấm, hơi có từ tính, đúng kiểu Trình Song thích.
Có lẽ anh có thể thử đi lồng tiếng cho kịch truyền thanh, Trình Song tranh thủ nghĩ ngợi thoáng qua trong lúc lái xe.
Gần đến Tết, xe cộ từ tỉnh ngoài đổ về quê nườm nượp tràn vào thành phố nhỏ miền Nam dường như bị lãng quên này. Trục đường chính vốn đã không rộng nay bị tắc nghẽn đến mức không nhìn thấy đường phía trước.
Dì Sang an ủi cô bảo không vội, Trình Song ngoan ngoãn vâng dạ.
Tiếng thông báo WeChat vang lên khi đèn đỏ 99 giây lại sáng. Trình Song cầm điện thoại trong túi áo, là tin nhắn thoại của bạn cùng phòng gửi đến.
Cô do dự một giây rồi bấm mở, hoàn toàn không đề phòng chế độ loa ngoài của điện thoại.
Giọng nói của cô bạn cùng phòng Hạ Dịch Ca vang lên, được khuếch đại không giới hạn trong khoang xe nhỏ hẹp – “Tao khuyên mày mau chóng gửi ảnh trai đẹp ở tiệc rượu qua đây…”
Câu sau là gì Trình Song không kịp nghe, ngay khi từ “trai đẹp” thốt ra, tim cô đã ngừng đập ngay khi tin nhắn thoại kết thúc.
Đèn đỏ đã chuyển sang 66 giây, Trình Song hít sâu một hơi, bắt đầu cười gượng gạo.
Dì Sang cũng thật tâm lý, ngồi ở ghế sau lên tiếng giúp cô giải vây: “Dựu Dựu, đây là bạn học của con à, con bé hài hước thật đấy.”
Trình Song nhanh chóng nắm lấy cơ hội: “Haha, vâng ạ dì. Là bạn cùng phòng của con. Con vừa bảo với cậu ấy là Thẩm Triệt khá đẹp trai.”
Nói xong cô hào phóng nở nụ cười với Thẩm Triệt, ngược lại khiến bầu không khí đang ngưng trệ bắt đầu lưu thông trở lại.
Dì Sang và chú Thẩm nghe xong cười vui vẻ ở ghế sau, khiêm tốn nói đâu có đâu có. Chỉ có đương sự thì biểu cảm không thay đổi nhiều, khẽ gật đầu với cô coi như đáp lại.
Trình Song cũng chẳng để ý, đèn đỏ chuyển xanh, cô đạp ga từ từ tăng tốc. Chẳng bao lâu sau, xe đã đến khu chung cư nhà dì Sang.
Trình Song lái xe vào hầm để xe, xe bố mẹ cô phía sau cũng dừng lại, không tránh khỏi lại là một màn hàn huyên nữa.
Dì Sang nhiệt tình mời họ lên nhà ngồi chơi, từ chối không được, Trình Song đành phải theo bố mẹ lên lầu.
Nhà dì Sang là một căn hộ thông tầng nhỏ, vừa mở cửa đã có một chú chó Samoyed chạy ra, thấy chủ về thì phấn khích đứng dậy đòi ôm. Thấy gia đình Trình Song đi phía sau, nó lại bắt đầu sủa gâu gâu, bảo vệ lãnh thổ.
Thẩm Triệt đi cuối cùng, vào nhà xong đặt chìa khóa xe lên tủ, co ngón tay gõ nhẹ vào đầu chú chó, lên tiếng mắng: “Tiểu Mỹ, không được sủa khách.”
Trình Song nghe xong không nhịn được cười khẽ thành tiếng. “Tiểu Mỹ” đúng là một cái tên hay.
Dì Sang và chú Thẩm đều đang bận rộn rót trà nóng cho mọi người, Trình Song tưởng sẽ không ai nghe thấy tiếng cười của mình, ít nhất là chú chó từ lúc thấy Thẩm Triệt về thì ánh mắt chẳng thèm liếc sang cô lấy một cái.
Nhưng khi cô đi xong bọc giày ngẩng đầu lên, lại bắt gặp ánh mắt có phần không hài lòng của Thẩm Triệt.
Nhận ra mình bị bắt quả tang, cô ngại ngùng gãi gãi mặt, mở miệng giải thích: “Tôi thấy cái tên này khá đáng yêu.”
Trình Song tưởng anh sẽ không tin lời giải thích của mình, nhưng không ngờ hôm nay lần đầu tiên thấy anh nở nụ cười. Biên độ không lớn, nhưng nốt ruồi trên má cũng theo khóe miệng nhếch lên khẽ động đậy, bị cô bắt gặp.
*
“Người này kỳ lạ thật đấy.” Trình Song nằm trên giường vừa đánh mạt chược vừa trả lời những câu hỏi dồn dập của bạn cùng phòng.
Nói xong còn không quên chỉ trích: “Dịch Ca, mày có biết hôm nay mày suýt hại chết tao không hả?”
Hạ Dịch Ca chẳng hề thấy áy náy, ngược lại còn chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: “Tao tạo cơ hội tốt thế cho mày, thế mà còn không mau chóng ra tay. Mày định đợi quay lại trường tiếp tục ngắm mấy tên con trai kỳ quái ở trường mình à?”
Trình Song thì vẫn cứ trơ ra, bộ dạng như đã nhìn thấu hồng trần: “Hồng trung cống! Cống thượng khai hoa! Năm nay tao phát tài rồi!”
Ba người còn lại chửi ầm lên, nhao nhao bảo phải tập trung đánh bài, không thể để cô ăn ba nhà như thế mãi được.
Ngược lại Trình Song sau khi ù bài thì tâm trạng thoải mái hơn hẳn, bắt đầu khơi lại chủ đề: “Bố mẹ tao cứ tưởng tao vẫn còn bạn trai, nên bây giờ tao mà ra tay thì gia pháp nhà tao sẽ không tha cho tao đâu.”
Hạ Dịch Ca không dám tin: “Mày chia tay hơn nửa năm rồi mà vẫn chưa nói với người nhà à?”
Trình Song lười biếng trả lời: “Chưa, loại bạn trai cyber này mới là mê người nhất.”