Cúc Non Trong Tầm Mắt - Sầm Mạn
Ký Ức Gọi Về
Cúc Non Trong Tầm Mắt - Sầm Mạn thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Người đàn ông cất tiếng: “Tôi là Tần Siêu.”
Tôn Lập Côn khựng lại một lúc, chưa kịp phản ứng ngay.
Người đàn ông nhìn điện thoại, thấy tín hiệu bình thường, lại hỏi thêm một tiếng: “Côn Tử, nghe thấy không?”
“Tôi đây, anh Tần.” Một tiếng “Côn Tử” kéo suy nghĩ anh trở về.
Cả hai đều im lặng vài giây, nhiều năm không liên lạc, một tiếng gọi như vậy thực sự khơi gợi bao nhiêu ký ức.
Nhưng nếu chẳng ai lên tiếng, cuộc điện thoại này cũng trở nên vô nghĩa.
Vẫn là người đàn ông lên tiếng trước: “Dạo trước Bùi Dương đến chỗ tôi sửa xe cho ba cậu ấy, buổi tối ăn cơm còn nhắc đến cậu, nếu không thì tôi còn tưởng cậu biến mất khỏi thế giới này rồi!”
Tôn Lập Côn ngồi dậy, với lấy hộp thuốc lá trên đầu giường: “Tôi thì có gì đáng để nói đâu chứ, cứ sống bình thường thôi.”
Anh nói thật lòng, từ sâu thẳm lòng mình, anh cảm thấy cuộc sống bình dị còn quý giá hơn bất cứ điều gì.
Người đàn ông bật cười, trò chuyện vài câu: “Tôi nghe Bùi Dương nói cậu mở tiệm sửa xe, dạo này sống sao rồi?”
Tôn Lập Côn châm điếu thuốc, đầu ngón tay nhen lên một đốm lửa nhỏ: “Là chú Hà mở, sau này tôi tiếp quản, mấy năm nay vẫn làm việc đó.”
Tần Siêu hỏi: “Chú Hà?”
Tôn Lập Côn chợt nhớ đến khuôn mặt đó, nhớ đến người đàn ông chất phác mộc mạc ấy, nhớ đến mỗi lần gặp con gái, ông đều nhẹ nhàng dịu dàng dỗ dành cô bé.
Có lẽ nếu không có vụ tai nạn đó, ông cũng có thể nhìn thấy con gái mình từng chút một lớn lên.
“Chú Hà là người tôi gặp khi vừa mới ra tù, lúc đó gặp chuyện không may, ông ấy từng cứu tôi, sau này cũng chẳng có nơi nào để đi, nên đã theo ông ấy học một cái nghề.”
Tôn Lập Côn thuận miệng giải thích đôi chút, nhưng thực ra có những chuyện chẳng thể nói rõ trong đôi ba câu, cũng có những cảm xúc chẳng thể diễn tả bằng lời.
“Ừ, tôi có nghe Bùi Dương nói qua.” Người đàn ông như chợt nhớ ra điều gì, ngập ngừng một lúc: “Năm đó là anh em không có năng lực, không thể giúp được cậu, để cậu chịu khổ như vậy.”
Tôn Lập Côn phả ra một làn khói, cổ họng nghẹn lại: “Đừng nói vậy, anh Tần, không liên quan đến anh.”
Tôn Lập Côn chưa từng trách ai cả, năm đó Tần Siêu thiếu tiền, mẹ già cần phẫu thuật, anh ấy không thể không làm theo Quách Quảng Hồng. Khi ấy, đối với những người đó, bọn anh chẳng khác gì những con kiến nhỏ bé có thể bị Quách Quảng Hồng giết chết bất cứ lúc nào.
Tần Siêu lắc đầu, thở dài: “Ban đầu cậu không cho tôi đến thăm, tôi còn tưởng cậu trách tôi, sau nghe Dương Tử nói cậu không cho ai đến gần, càng không cho ai đến van xin Quách Quảng Hồng, tôi mới hiểu cậu đã quyết tâm rời khỏi bến cảng.”
Tôn Lập Côn bỗng gọi anh ấy: “Anh Tần, chuyện đã làm thì cũng đã làm rồi.” Một lát sau, anh nghiêng đầu nhìn ra ngoài: “Giờ thì ổn rồi, mọi chuyện đều đã qua.”
Từng luồng gió mạnh luồn qua khe cửa sổ thổi vào, lành lạnh.
Tần Siêu vuốt tóc, nét mặt thả lỏng bật cười: “Nghĩ được vậy là tốt rồi. Dạo này tôi rảnh, hay là đến làm vài bữa? Bao nhiêu năm rồi không gặp.”
Tôn Lập Côn còn chưa kịp lên tiếng thì đã nghe anh ấy nói tiếp.
“Đừng có mà nói lần sau nữa đấy!”
Tôn Lập Côn nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy một bóng người đang lặng lẽ đi trong sân, khẽ cười thầm: “Dạo này thật sự không được, em gái tôi chân không tiện, không đi đâu được.”
Tần Siêu như có cả trăm câu hỏi muốn hỏi cho rõ: “Em gái cậu? Là con gái của ân nhân ấy hả?”
Tôn Lập Côn nghe cách anh gọi ấy, bỗng bật cười: “Ừ.” Anh ngập ngừng rồi đề nghị: “Hay là anh qua đây? Nhưng chỗ tôi hơi chật.”
Người đàn ông nói: “Được chứ, tôi chỉ đợi câu này của cậu thôi!”
“Vậy anh đến thì báo trước, để tôi đi chợ mua đồ nấu cho anh ăn.”
Đầu dây bên kia vang lên tiếng cười sảng khoái: “Cậu còn biết nấu cơm nữa hả? Lúc đó để tôi đưa vợ theo, hai người thi nấu nướng xem sao.”
Tôn Lập Côn thản nhiên hỏi: “Anh lấy vợ rồi? Với Mạn Ni sao?”
“Ừ.” Người đàn ông vừa định nói tiếp thì bị tiếng còi xe cắt ngang, một lát sau mới nói tiếp: “Côn Tử, chờ tôi gọi lại nhé, có khách đến lấy xe, tôi chờ cả tối rồi.”
Tôn Lập Côn không nói thêm, chỉ dặn anh ấy cứ lo việc, rồi bên kia vội vàng cúp máy.
Hình như ai cũng đang bận rộn chạy về phía trước, anh xoay nhẹ cổ, bắt đầu tính toán cho ngày sắp tới.
Hà Viện đi đi lại lại ngoài cửa, chẳng chịu ngồi yên.
Cô đưa Trần Tiểu Như ra tận cổng lớn, rồi quay lại dọn dẹp bàn ghế, cứ nhìn chằm chằm vào cửa phòng anh, bên trong im lìm, chắc anh ngủ rồi?
Tò mò khiến cô không thể ngồi yên, cô giơ tay gõ cửa: “Anh, xong chưa vậy? Em vào nha?”
Khói thuốc nghi ngút, có thể là do phòng nhỏ, cũng có thể do anh hút quá nhiều.
Hà Viện chỉ thấy ngột ngạt, nhăn mày khó chịu, lên tiếng càu nhàu: “Anh, anh hút gì mà nhiều vậy, sao không mở cửa sổ?”
Tôn Lập Côn không đứng dậy, vươn tay mở cửa sổ, rồi quay đầu tìm cái gạt tàn, nhìn quanh không thấy, đang định ném tàn thuốc qua cửa sổ thì Hà Viện đã đưa tay ra.
“Tìm đâu ra vậy, anh tìm mãi không thấy.”
Hà Viện dở khóc dở cười, có mỗi mấy chỗ đó thôi chứ đâu: “Cạnh ti vi, ở ngay đây này.”
Cô chỉ vào cái tủ thấp bên trái.
Tôn Lập Côn nhìn cô, khóe môi cong lên: “Thấy rồi mà không đưa anh, em cũng ác thật.”
Hà Viện gom đống quần áo đã phơi từ chiều trên giường, nhét lại vào tủ, lén nhìn anh một cái.
Tôn Lập Côn ngáp dài, nheo mắt hỏi cô: “Chén đũa em dọn rồi?”
“Em rảnh quá nên dọn rồi.”
“Ừ, về ngủ đi, sáng mai dậy sớm anh đưa đi tiêm.”
“Dạ, em về phòng đây, em tắt đèn bên ngoài luôn nha?”
Tôn Lập Côn xoay người, dùng chân kéo chăn, đáp lại: “Đi đi.”
Hà Viện cảm thấy không khí xung quanh anh có vẻ trầm lắng, không dám làm phiền.
Có lẽ là vì cuộc điện thoại kia, nhưng cô không dám hỏi, đành đi ra.
Cô vẫn nhớ không được để chân dính nước, từ từ bước vào phòng tắm, tắm qua loa rồi quay lại phòng ngủ.
Đêm buông xuống, đen đặc, tĩnh lặng đến lạ thường.
…
Hà Viện mơ một giấc mơ màng, thời gian trong mơ dường như là rất lâu trước đây. Cô lờ mờ thấy Hà Kiến Bình, cô rất hiếm khi mơ, ký ức về Hà Kiến Bình cũng đã nhạt nhòa, vụn vặt.
Trong mơ là ở ga tàu, Hà Kiến Bình nắm tay cô, dịu dàng dỗ dành: “Ba đưa con đến Lư Thành, từ nay chỉ còn hai cha con mình, nếu con muốn tìm mẹ, đến đó rồi tìm.”
Khi ấy bà nội Hà Viện vừa mất, Hà Kiến Bình nhận được điện thoại từ cán bộ thôn mới vội vàng về, lo liệu xong xuôi hậu sự, chuẩn bị đưa cô đi.
Hà Viện chỉ ngoan ngoãn gật đầu, thực ra cô không thể tự quyết định điều gì, khi đó cô mới mười tuổi, nếu có thể lựa chọn, cô mong mình cũng như bao đứa trẻ khác, có đủ ba mẹ bên cạnh.
Nhưng, đó chỉ là nếu thôi.
“Con muốn nói gì, muốn gì thì cứ nói với ba. À đúng rồi, nhà mình còn có một người chú nữa sống cùng… hay con gọi là anh đi, anh ấy tên là Tôn Lập Côn…”
Ngồi trên toa tàu đầy mùi mì ăn liền, có lẽ để cô dễ dàng chấp nhận môi trường mới, Hà Kiến Bình liên tục kể về Lư Thành.
Và, đó cũng là lần đầu tiên cô nghe cái tên Tôn Lập Côn — người đàn ông có ảnh hưởng sâu sắc đến cả cuộc đời cô.
…
Cốc cốc cốc!
“Hà Viện!” Tôn Lập Côn gọi hai tiếng liên tiếp.
Hà Viện giật mình mở mắt, tiếng gõ cửa đánh thức cô, kéo cô ra khỏi giấc mơ chưa có hồi kết.
Cô vội vàng ra mở cửa, không để ý chân bị thương bị dép cọ vào, “hừ” một tiếng kêu đau.
“Ra ngay đây, anh.” Hà Viện gãi đầu, mở cửa cho anh.
Bên ngoài nắng đẹp, nhưng lại bất ngờ đối diện với một gương mặt không chút biểu cảm.
“Làm gì lâu vậy, giờ mới dậy hả?”
“Em vừa rồi mới mơ một giấc mơ, bị anh gọi tỉnh.” Hà Viện mắt còn ngái ngủ, nói một cách bình thản.
Tôn Lập Côn thấy cô ngáp dài, tóc mái rủ xuống, chắc là ngủ ngon lắm.
“Mấy giờ rồi mà còn mơ mộng, đi rửa mặt đi.”
Tôn Lập Côn đứng bên bàn, đổ phần ăn sáng trong túi ra bát, sờ thử thấy đã nguội.
“Sao vậy? Đứng ngẩn người ra đó làm gì, đi đánh răng rửa mặt đi chứ?” Tôn Lập Côn thấy bộ dạng vẫn còn ngái ngủ của cô, đoán chừng là quên mất hôm nay là ngày gì.
Hà Viện mím môi cười: “À, em quên sáng nay phải đi tiêm, đi ngay đây.”
Tôn Lập Côn hít một hơi, cảm thấy như đấm vào không khí.
Anh đã tính kỹ thời gian, buổi sáng trạm y tế đông, không muốn phải xếp hàng nên mới quyết định đi sớm một chút.
Trước khi ra ngoài mua đồ ăn, thấy cửa phòng cô đóng, tính theo giờ thì chắc sắp dậy rồi, nên anh cũng không gõ cửa gọi.
Không biết dân cư khu này có phải lại đông lên không mà hôm nay phải chờ đến nửa tiếng mới mua được món bánh gạo mật nâu mà Hà Viện hay ăn, lúc quay lại từ phố, thấy cửa vẫn đóng kín, anh mới sầm mặt lại đi gõ cửa, vừa nghe thấy cô nói vẫn còn nằm trên giường rồi mơ này mộng nọ, sắc mặt lại càng khó coi hơn.
Đợi hai người thu dọn đồ đạc chuẩn bị xuất phát, Hà Viện vô tình nhìn đồng hồ, lúc này mới hiểu vì sao lúc ngồi ăn sáng anh lại không nói năng gì.
Cô theo sau anh, chủ động tiến lại gần bắt chuyện, cười trừ: “Anh, hôm nay nóng ghê, anh đổi sang áo trắng ngắn tay đi!”
Tôn Lập Côn quay đầu liếc cô một cái, rồi lại thản nhiên quay đi: “Ngày nào chẳng nóng.”
Hà Viện xấu hổ, bĩu môi sau lưng anh. Lúc đến gần xe máy, mới nhớ ra là mình không tự trèo lên được.
Tôn Lập Côn đứng dịch sang bên, cười như không cười, hất cằm ra hiệu cô lên xe.
Hà Viện nghiêng đầu, quyết định đổi cách để anh nguôi giận.
Cô mỉm cười, nhích lại gần anh, giơ tay chọc chọc vào tay anh, làm vẻ đáng thương: “Anh… giận rồi hả? Em không cố ý đâu, thực sự đã quên mất lời anh dặn tối qua rồi, nhưng mà trong mơ em cũng mơ thấy anh đó.”
Vừa nói, cô vừa chăm chú nhìn Tôn Lập Côn. Điều này không phải nói dối, cô đúng là mơ thấy anh, chỉ là mới bắt đầu thì đã bị anh đánh thức rồi.
Tôn Lập Côn rõ ràng không ngờ cô lại có chiêu này, nhưng lại cảm thấy khá hài lòng.
Anh đâu có dễ nổi giận như vậy, chỉ là muốn dùng cách của mình để dạy cô vài điều: “Chuyện đã hứa thì phải nhớ kỹ, ở nhà thì còn đỡ, nhưng ra ngoài thì sao? Nhớ lấy, giữ chữ tín là nguyên tắc cơ bản của một con người.”
Hà Viện gật đầu, thật ra chẳng nhớ được gì, vì chỉ nghe được mỗi chữ “nhà”. Cô ngẩng đầu lên, mỉm cười thản nhiên, ánh mắt trong veo.
Tôn Lập Côn nhìn cô, vốn dĩ chẳng phải chuyện gì to tát, anh cũng không để tâm, “Lại đây.”
Anh đưa tay kéo tay cô, Hà Viện vịn vào người anh, giơ chân lên ngồi vào xe.
Hà Viện vỗ nhẹ vào lưng Tôn Lập Côn, bám lấy anh: “Rồi, đi thôi anh.”
Lúc này cũng không vội nữa, anh giảm tốc độ xe, dù sao giờ này cũng không tránh khỏi phải xếp hàng.
Xe chạy chậm lại, tay Hà Viện đang nắm lấy vạt áo anh cũng dần thả lỏng.
Cây cối ven đường lùi dần về phía sau, vài chiếc lá rụng rơi rải rác dưới đất.
Cô không có việc gì làm, cứ quay đầu nhìn hai bên đường, thấy bảng quảng bá Olympic dựng trên nóc trung tâm thương mại gần đó, chợt nhận ra đã sang năm 2008 từ lúc nào.
Hà Viện thu ánh mắt lại, lơ đãng nhìn vào tấm lưng rộng của người đàn ông trước mặt, tâm trí trôi về nơi xa xôi.
Năm năm, thật sự trôi qua nhanh quá.