Cúc Non Trong Tầm Mắt - Sầm Mạn
Hồi Ức Dưới Màn Tuyết
Cúc Non Trong Tầm Mắt - Sầm Mạn thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bước ra khỏi cầu thang, Tôn Lập Côn từ tốn đi về phía tòa nhà số sáu.
Bỗng nhiên, vài bông tuyết nhỏ li ti rơi xuống vai anh, trắng muốt và nhẹ tênh.
Vừa chạm đất đã tan biến ngay lập tức.
Khóe môi Tôn Lập Côn khẽ cong lên. Thời tiết năm nay quả thật bất thường, đây là lần đầu tiên anh thấy tuyết ở thành phố này sau hơn mười năm. Nhớ lại chuyện cũ, mọi thứ chỉ như làn khói thoảng qua.
Anh ngẩng đầu nhìn lên tầng ba, chắc Hà Viện vẫn chưa về, nhìn qua cửa sổ, bên trong vẫn tối om, anh cũng không lên nữa.
Anh lùi lại vài bước, tựa vào chiếc xe máy, châm một điếu thuốc và lặng lẽ hít từng hơi trong ánh sáng nhập nhoạng.
Năm Tôn Lập Côn mười sáu tuổi.
Anh một mình từ Thanh Hải đến Lư Thành, đeo chiếc ba lô đen, kéo theo một chiếc vali, đổi xe khách rồi tàu hỏa mới đến được nơi này. Khi đó, kinh tế phía Nam phát triển nhanh chóng, người ở quê cứ ùn ùn kéo đến. Anh không còn thiết tha với việc học hành, cũng đành cuốn theo dòng người. Mặc cho Tôn Chính Hùng ra sức ngăn cản, anh cứ năn nỉ mãi cuối cùng ông ấy mới chịu đồng ý.
Chiều hôm đó, anh tìm được một nhà nghỉ tồi tàn để nghỉ chân, bắt đầu nghĩ xem kế tiếp nên làm gì.
Ba Tôn miệng thì nói mặc kệ, nhưng lúc đi vẫn ném cho anh một tờ giấy ghi số điện thoại và địa chỉ sơ lược, ngẩng cổ nhìn anh: “Đến thì gọi cho người này trước, không biết có giúp được gì không, nhưng còn hơn là chết bờ chết bụi bên ngoài.”
Đó là một người bà con xa xôi đến mức không thể xa hơn của nhà họ Tôn.
Sáng hôm sau, Tôn Lập Côn thu dọn hành lý gọn gàng, xếp chồng lại rồi đi xuống dưới tầng gọi điện ở bốt điện thoại công cộng, bấm số ghi trên giấy. Đợi đầu dây bên kia nhấc máy rồi mới bắt đầu giới thiệu bản thân.
Người đàn ông bên kia trầm mặc vài giây rồi nói: “À à, chú biết con, ba con có nói qua với chú. Thế này nhé, hôm nay chú không xin nghỉ được, chiều mai con đến nhé?”
Tôn Lập Côn không giấu nổi vẻ phấn khích, liên tục cảm ơn rối rít: “Dạ được, chú Vương, con sẽ đến đúng địa chỉ đó.”
“Ừ đúng rồi, tới cổng thì báo tên chú là được.”
“Dạ.”
Khi đó anh chỉ mới mười mấy tuổi, lần đầu đến thành phố mới phát triển, mắt sáng rỡ, cái gì cũng thấy mới mẻ.
Cúp máy xong, anh sờ túi quần, tiện đường ghé vào một quán ăn sáng gần đó. Anh đảo mắt nhìn quanh, nào phở, nào bún đủ loại, cuối cùng gọi món đặc trưng là bột hấp.
Chưa nói đến mùi vị, anh gọi hai suất mà vẫn không đủ no. Anh lau miệng rồi đứng dậy đi ra ngoài.
Anh đi dọc con đường đó dạo một vòng, vốn định hôm nay kiếm được chỗ tạm ổn, mai là có thể đi làm. Dù gì thì cũng không thể để lãng phí một ngày, vì tiền trong túi cứ vơi đi nhanh chóng.
Đi một vòng, đúng là khá nhộn nhịp, nhưng chưa đến mức phồn hoa đô thị. Anh lại nghĩ, có khi vì chưa đến tối.
Quay về nhà nghỉ, có lẽ do cả ngày hôm trước mệt mỏi, tối qua không cảm thấy gì, nhưng giờ đây mùi ẩm mốc trong phòng xộc thẳng vào mũi, tường thì bong tróc đến thảm hại.
Chiều hôm sau, Tôn Lập Côn đến trước cổng xưởng đúng giờ, đó là một xưởng sửa chữa ô tô.
Một người đàn ông trung niên vội vàng chạy ra, dáng người thấp bé, tròn trịa, lúc chạy cả người cứ lắc lư.
Tôn Lập Côn mỉm cười chào: “Chào chú Vương, con là Tôn Lập Côn.”
Ông ta cười vui vẻ, định đưa tay vỗ vai anh nhưng thấy cậu bé này cao hơn mình cả cái đầu, bèn lúng túng rụt tay lại.
“Vào đi vào đi.” Chú Vương khẽ bóp cánh tay anh, thấy rất rắn chắc, hỏi: “Tiểu Côn à, năm nay con bao nhiêu tuổi rồi?”
Tôn Lập Côn định khai gian thêm vài tuổi, thì bị ông ấy ngắt lời.
“Chuyện này không được nói bừa đâu, đây là xưởng chính quy, phải kiểm tra chứng minh thư. Nếu muốn làm chính thức thì không dễ đâu, giờ kiểm tra rất gắt, người như chú cũng không có tiếng nói.”
Tôn Lập Côn hiểu ý trong lời ông ta, liền hỏi: “Chú Vương, vậy con chỉ được làm tạm thời thôi sao? Làm tạm thời thì được lương bao nhiêu?”
Ông ấy nghe anh hỏi dồn dập, nghĩ anh vẫn còn là trẻ con thôi, cười nói: “Tạm thời cũng phải qua kiểm tra kỹ thuật mới được, chỉ có thể bắt đầu từ vị trí học việc.”
Tôn Lập Côn nhíu mày, hỏi lại: “Học việc? Tức là không có lương hả chú?”
Ông ấy cười hiền lành và nói thật lòng: “Đúng vậy, thật ra giờ xưởng cũng không thiếu nhân lực, nhưng ba con gọi điện cho chú kể về con, chú nghĩ dù gì cũng là người nhà, nên mới xin trưởng xưởng cho một suất. Chú nói rồi, đây là xưởng chính quy, người như chúng ta không có quyền quyết định, trưởng xưởng đồng ý để con bắt đầu từ vị trí học việc. Qua được kiểm tra tay nghề rồi thì có thể làm việc tạm thời, sau này nếu làm tốt thì đợi đủ tuổi có thể chuyển thành nhân viên chính thức. Tất nhiên đó là chuyện sau này, còn bây giờ thì xem con nghĩ sao.”
Tôn Lập Côn nhìn về phía phân xưởng cách đó không xa. Quy mô khá lớn, chắc chắn không chỉ là xưởng sửa xe, nhưng không có lương, điều đó khiến anh do dự.
Ông ấy dường như nhận ra suy nghĩ của anh, thẳng thắn nói: “Tiểu Côn à, chú nói thật nhé, con mới đến nên có thể chưa rõ, chỗ này không tốt đẹp như con nghĩ đâu, bao nhiêu người lúc bắt đầu đều phải chịu đựng khó khăn… Giờ con có đi ra ngoài tìm việc khác thì lương cũng chẳng đáng là bao, phải từ từ thôi. Hơn nữa, làm học việc ở đây không những được học kỹ thuật mà còn bao ăn ở, cũng tiết kiệm được một khoản chi phí. Con cứ suy nghĩ kỹ đi…”
Tôn Lập Côn im lặng một lát, cuối cùng cũng gật đầu đồng ý.
Anh biết chú Vương nói hoàn toàn đúng, hiện tại có một chỗ nương thân đã là tốt lắm rồi, cứ làm tạm thời, rồi dần dần tính tiếp.
Rất nhanh sau đó, Tôn Lập Côn đã quen việc. Người thầy hướng dẫn anh là một chú thợ gần năm mươi tuổi. Tuy lớn tuổi nhưng tay nghề cực kỳ vững, điều này cũng nhờ có chú Vương, có người quen quả thật thuận tiện hơn nhiều.
Tôn Lập Côn ngày nào cũng vùi đầu vào công việc trong xưởng. Ban ngày làm việc, tối về mệt lả người chỉ muốn đổ vật ra ngủ. Ký túc xá mười hai người, lớn thì bốn mươi năm mươi, nhỏ thì bằng tuổi anh, đủ mọi lứa tuổi.
Tối đến, mệt rã rời chỉ mong chui vào chăn ngủ một mạch đến sáng, nhưng mấy người khác thì toàn là những tay lão luyện. Lâu dần anh cũng học được kiểu có thể lười biếng thì tuyệt đối không làm thêm của họ.
Người ta thường nói phụ nữ tụ lại là có chuyện, đàn ông cũng chẳng kém là bao.
Người nằm giường bên cạnh là một người lớn hơn anh vài tuổi, mới hơn hai mươi tuổi, đang độ tuổi sung sức nhất.
Tối tắm xong trở về, việc đầu tiên anh ta làm là cởi quần chui vào chăn. Chiếc giường sắt ọp ẹp kêu cót két. Tôn Lập Côn lúc ấy cũng chỉ là một thanh niên chưa mọc đủ râu ria, mí mắt díp lại vì buồn ngủ, lại phải nghe tiếng hắn ta thở hổn hển.
Tức giận quá, anh nhảy phắt xuống giường, giật tung chăn của hắn ta. Người kia khựng lại, suýt nữa thì sợ chết khiếp.
Tôn Lập Côn trừng mắt: “Mẹ kiếp, sao không ra ngoài mà làm?”
Anh ta lấy lại bình tĩnh, rút vài tờ giấy lau tay, mặc lại quần lót, rồi cười gian xảo nhìn anh.
Tiểu Lưu cười hề hề: “Không lẽ cậu cũng có phản ứng rồi à? Anh biết cậu còn ‘zin’, không để ý đến cảm xúc của cậu, lần sau chắc chắn anh sẽ để ý hơn.”
Mặt Tôn Lập Côn lúc trắng lúc đỏ.
Tiểu Lưu cười khẩy: “Mùi con gái thơm lắm, mai mốt anh dạy cậu, nếu có cảm giác thì tự xử bằng tay trước đi.”
Tôn Lập Côn trừng mắt.
Tiểu Lưu vẫn không buông tha: “Không được nhịn, nhịn không tốt đâu. Anh đang dạy sinh lý cho cậu đấy, cái ánh mắt kia là sao vậy?”
Tôn Lập Côn giận dữ mắng: “Cút đi!”
Mấy người trong phòng sững lại vài giây rồi phá ra cười. Một người nhe răng cười: “Ê, thằng Côn là nhỏ tuổi nhất phòng mình đấy, đừng làm hư nó.”
Tôn Lập Côn cảm thấy nói với đám này đúng là đàn gảy tai trâu, thầm rủa một tiếng rồi quay vào chăn ngủ.
Cuộc sống của đàn ông thực ra cũng khá đơn giản, ban ngày làm việc, tối tìm niềm vui. Dù ký túc xá mười hai người nhưng chưa bao giờ đủ người, hoặc là người này không về ngủ, hoặc người kia thì thay đồ chuẩn bị ra ngoài.
Nửa năm sau đó, Tôn Lập Côn cuối cùng cũng đợi được kỳ kiểm tra tay nghề.
May mà anh phát huy ổn định, thuận lợi vượt qua. Sau đó, tổ trưởng gọi anh lên văn phòng một chuyến. Lúc đi, nét mặt Tôn Lập Côn còn mang theo nụ cười tươi rói.
Lúc về thì chửi thề liên tục.
Vị tổ trưởng là một phụ nữ, nói: “Tiểu Côn à, giờ cậu không cần làm học việc nữa, có muốn vào xưởng làm không?”
Tôn Lập Côn tất nhiên là rất muốn, nhưng vẫn kiềm chế cảm xúc, cười nói: “Dạ, muốn chứ.”
Tổ trưởng đẩy gọng kính trên sống mũi, như thể đã đoán trước: “Nhưng không phải chính thức đâu, cậu biết mà đúng không?”
“Dạ biết.”
“Chỉ làm tạm thời, lương không cao, cậu chịu được không?”
“Không cao là bao nhiêu hả cô? Tính thế nào ạ?”
Tổ trưởng mỉm cười, giơ một ngón tay và nói ra con số.
Mặt Tôn Lập Côn lập tức tối sầm lại, anh lặp lại con số đó, cười nhạt: “Cái này không phải là không cao nữa, mà là thấp đến mức không thể thấp hơn được.”
Tổ trưởng đoán được ý anh, cố gắng thuyết phục: “Nhưng làm khoảng một năm là có thể lên chính thức rồi, cậu nghĩ kỹ đi!”
Tôn Lập Côn không đáp lời, nhìn chằm chằm vào bà ta, đến mức khiến bà ta cảm thấy lạnh sống lưng, anh mới mở miệng.
“Tôi tuy còn nhỏ tuổi nhưng đầu óc vẫn đủ tỉnh táo, bà tính ép tôi làm việc nặng thêm một năm nữa đúng không? Mức lương bà nói, cộng lại cũng không đủ tiền ăn dưa muối cả tháng, vậy tôi phí hoài một năm làm gì?”
Nói xong, anh mặc kệ bà ta, xoay người rời đi.
Về đến ký túc xá, anh thu dọn hành lý. Lúc đến mang theo bao nhiêu, lúc đi vẫn chừng ấy. Ra tới cửa, anh quay đầu nhìn lại, mười hai giường giờ chỉ còn bốn năm chỗ còn hành lý, những người khác cũng lần lượt rời đi.
Trước khi đi, anh mua hai chai rượu tặng chú Vương, dù sao lúc anh mới đến, chú ấy đã cho anh một nơi nương thân, về tình về lý đều nên cảm ơn.
“Tiểu Côn, vậy bước tiếp theo con định thế nào?”
Tôn Lập Côn nhìn dòng xe cộ qua lại phía đối diện đường, bỗng thấy chẳng còn suy tính gì nhiều, chỉ muốn có một công việc tử tế, rồi có thu nhập ổn định.
“Con định lên khu phố trong nội thành xem thử, lần trước thấy ở đó tuyển nhiều người.”
Chú Vương nhìn cậu trai trước mặt, so với lúc mới tới đã vạm vỡ và cao lớn hơn, ông ấy cười cười, cuối cùng ông ấy cũng vỗ mạnh lên vai anh một cái, nặng trĩu tình cảm.
“Chú chỉ đưa con đến đây thôi, sau này con phải tự đi bằng chính đôi chân mình rồi.”
Tôn Lập Côn gật đầu, xách hành lý đi vào con đường nhỏ.
Đây có phải là khởi đầu không, anh cũng không biết.
Anh chỉ biết một điều, mình sẽ không bỏ cuộc. Đường thì còn rất nhiều, mà cơ hội cũng vẫn còn hàng vạn.
……
Hà Viện khựng lại, bỗng nhiên nhìn thấy bóng lưng quen thuộc phía trước. Cô nhét hai củ khoai lang nóng hổi vào túi áo, chăm chú nhìn.
Người đàn ông chìm trong suy nghĩ, cúi đầu. Anh đang nghĩ gì thì cô không biết, chỉ thấy ánh sáng lấp lánh nơi kẽ tay anh, hòa quyện trong màn đêm.
Cô mở bàn tay, tùy ý đón lấy những hạt tuyết đang rơi xuống.
Rồi cô ngồi ở đầu kia của chiếc ghế gỗ trong khu dân cư, lặng lẽ quan sát anh.