Cưng Chiều Riêng Em - Thời Tinh Thảo
Chương 67: Cầu hôn và những chuyện nhỏ
Cưng Chiều Riêng Em - Thời Tinh Thảo thuộc thể loại Linh Dị, chương 67 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Một năm trước, với Nhạc Nịnh, chuyện kết hôn vẫn còn xa vời lắm, xa lắm.
Lúc đó, cô vẫn chưa gặp lại Chu Nhiên. Cô sống cùng Nguyễn Thu và Quý Sơ Sơ, cuộc sống tự do tự tại.
Muốn làm gì thì làm, đi đâu không cần báo trước. Vui vẻ thì cùng bạn bè ra ngoài, buồn bã thì ru rú ở nhà suốt ngày. Cuộc đời cô là như vậy, hoàn toàn theo sở thích của riêng mình.
Sau này gặp Chu Nhiên, hai người vô tình gặp gỡ nhiều lần, những sợi dây ràng buộc dần dần xuất hiện. Dù có chút bất ngờ, nhưng trong lòng cô lại cảm thấy vui sướng lắm. Đối với Chu Nhiên, cô mong chờ lắm.
Đến bây giờ…
Mấy hôm trước, khi Nguyễn Thu hỏi cô chuyện này, cô còn nói là sớm lắm, chưa nghĩ đến.
Nhưng giờ đây, khi nhìn thấy anh quỳ xuống trước mặt mình, trong lòng cô chỉ có một suy nghĩ: Đồng ý với anh.
Khát vọng chân thật nhất trong lòng cô bỗng nhiên bùng dậy. Không biết từ bao giờ, cô đã mong chờ khoảnh khắc này.
Dù yêu nhau chưa lâu, chỉ mới hơn một năm, nhưng cô thật sự muốn ở bên anh. Cô mơ ước sẽ cùng anh đi qua hết cuộc đời, mỗi ngày được nhìn thấy anh, được tìm anh bất cứ khi nào cô muốn, được làm bất cứ điều gì với anh. Cô cảm thấy thật hạnh phúc.
Cô nhìn xuống chiếc nhẫn trên ngón tay mình, không chớp mắt, cũng không nghe thấy Chu Nhiên đang nói gì.
Đến khi Chu Nhiên hôn lên môi cô, cô mới theo bản năng lùi lại một chút.
Anh nói gì thế?
Chu Nhiên mỉm cười, day day môi cô: "Thích không?"
"Rất thích."
Cô nhìn anh: "Viên kim cương hồng này không nhiều lắm đúng không?"
"Ừm."
Chu Nhiên nói: "Lúc trước Lục Gia Tu ra nước ngoài, mình nhờ cậu ấy giúp mua được."
Người như Chu Nhiên không thể tùy tiện ra nước ngoài, nhưng anh biết Nhạc Nịnh thích đồ màu hồng. Màu trắng có vẻ quá bình thường, nghĩ đi nghĩ lại, anh bèn nhờ Lục Gia Tu tìm kiếm, nhưng kim cương hồng hiếm quá, tỷ lệ đẹp lại càng ít.
Lúc trước Lục Gia Tu ra nước ngoài, Chu Nhiên cố tình nhờ cậu ấy chạy một chuyến đến buổi đấu giá.
Nghe vậy, Nhạc Nịnh không nhịn được cười: "Đàn anh Lục đúng là…"
"Đúng cái gì?"
Nhạc Nịnh nói: "Hai người làm không ít chuyện."
Chu Nhiên cười khẽ, vén mớ tóc rối của cô ra sau tai, "Ừm" một tiếng: "Là rất nhiều."
"Anh đi làm đi."
Chu Nhiên gật đầu, xoa đầu cô: "Ngủ thêm đi."
"Ừm."
Nhạc Nịnh nhìn anh một hồi: "Em có cần nói với mọi người không?"
Chu Nhiên nhướng mày: "Tùy em, khi nào chúng ta đi gặp ba em?"
"Gặp ba em làm gì?" Nhạc Nịnh kinh ngạc nhìn anh.
Chu Nhiên: "Bàn chuyện kết hôn?" Anh cúi đầu nhìn cô, ôn nhu hỏi: "Sang năm làm đám cưới không?"
"Gấp như vậy sao?" Cô sửng sốt, nhìn chằm chằm Chu Nhiên một lúc.
"Không muốn kết hôn à?"
"Không phải."
Cô dở khóc dở cười: "Em chỉ là không ngờ anh cầu hôn xong lại lập tức nói chuyện kết hôn."
Nhiều người cầu hôn xong cũng không vội vàng bàn chuyện kết hôn, ngược lại từ từ mà đến.
Chu Nhiên hơi dừng lại, nói: "Cầu hôn rồi không lập tức kết hôn, không phải là lưu manh sao?"
Nhạc Nịnh bật cười. "Nói có lý."
Cô chớp mắt nghĩ: "Vậy nghe anh, em sao cũng được."
Chu Nhiên hôn lên khóe miệng cô: "Chuyện này không thể nghe anh, xem ý em là chính, muốn thì chúng ta sang năm làm, không muốn thì, dựa theo ý em, muộn một chút cũng không sao."
"Được."
Đến lúc Chu Nhiên ra ngoài đi làm, Nhạc Nịnh vẫn không nhịn được ngắm nhìn chiếc nhẫn trên tay mình. Nhìn thế nào cũng thấy đẹp.
Chu Nhiên tuy thẳng thắn, nhưng ở một số phương diện, anh lại rất có ý tưởng.
Nhạc Nịnh vuốt ngón tay mình, không nhịn được nở nụ cười. Cô suy nghĩ một chút, chụp một tấm ảnh gửi vào nhóm chat.
Vừa gửi đi, liền nhận được loạt dấu chấm hỏi của Nguyễn Thu.
Nguyễn Thu: 【???????】
Nguyễn Thu: 【Vãi chưởng!!! Ai tặng?!】
Nhạc Nịnh còn chưa trả lời, Quý Sơ Sơ đã xuất hiện.
Quý Sơ Sơ: 【Cậu chưa ngủ tỉnh à? Ngoài đàn anh Chu ra còn có thể là ai.】
Nguyễn Thu: 【?????!!! Cầu hôn à?】
Nhạc Nịnh: 【Đúng vậy!】
Quý Sơ Sơ: 【Chúc mừng Nịnh Nịnh của chúng ta!】
Nguyễn Thu: 【Chúc mừng chúc mừng, nhưng trọng điểm đến rồi, tại sao cầu hôn tớ không biết, Sơ Sơ, cậu cảm giác cũng không kinh ngạc lắm, có phải các cậu đều biết chỉ giấu mình tớ không?】
Nhạc Nịnh dở khóc dở cười.
Cô cũng tò mò, tại sao Sơ Sơ chẳng hề kinh ngạc chút nào.
Nghĩ đến tối qua nhìn thấy ở rạp chiếu phim, cô nhướng mày, cũng không biết bây giờ có thích hợp để hỏi không.
Kết quả không đợi cô hỏi, Quý Sơ Sơ chủ động nói: "Lục Gia Tu nói với tớ."
Nguyễn Thu: 【?】
Nhạc Nịnh: 【?】
Quý Sơ Sơ: 【À, quên nói với các cậu, Lục Gia Tu đang theo đuổi tớ.
】
Nguyễn Thu: 【?????】
Nguyễn Thu: 【Cậu quên sao!!! Cậu không phải cố ý sao! Tại sao sáng sớm hôm nay, hai người các cậu lại k*ch th*ch như vậy?】
Nhạc Nịnh: 【… Cứ thế thản nhiên mà quên?】
Nhạc Nịnh: 【Hôm qua tớ ở rạp chiếu phim nhìn thấy cậu với đàn anh Lục… Nhưng tớ tưởng cậu còn chưa muốn nói, nên không hỏi.】
Quý Sơ Sơ: 【Vậy sao cậu không gọi tớ.】
Nhạc Nịnh: 【Sợ cậu còn chưa muốn nói, hai người sao rồi?】
Quý Sơ Sơ: 【À, tớ phải đi làm, lát nữa nói với các cậu sau.】
Cô ấy vừa đi, trong nhóm chỉ còn lại Nhạc Nịnh và Nguyễn Thu.
Nguyễn Thu đối với việc Nhạc Nịnh ở rạp chiếu phim gặp Quý Sơ Sơ cũng không nói cho mình biết tỏ vẻ tức giận.
Chuyện này quả thật… một mình mình bị không hay biết gì, quá khó chấp nhận rồi.
Hơn nữa còn chuyện cầu hôn, Nguyễn Thu cảm thấy mình bị cô lập. Nhạc Nịnh dở khóc dở cười, nhưng vẫn kiên nhẫn dỗ dành cả buổi. Cô biết Nguyễn Thu nói đùa, nên cũng không tức giận.
Đến cuối cùng, Nguyễn Thu phạt Nhạc Nịnh và Quý Sơ Sơ, mỗi người mời một bữa cơm mới được.
Đương nhiên, cuối cùng, Nguyễn Thu tự mình cũng mời một bữa.
Không vì gì khác, cô ấy và Kỷ Nhiên cũng ở bên nhau rồi.
Chuyện lớn như cầu hôn, Chu Nhiên tự nhiên vẫn nói với người nhà và bạn bè một tiếng.
Nhạc Nịnh theo Chu Nhiên về nhà gặp mẹ Chu, đối với hiệu suất này của con trai, mẹ Chu rất hài lòng.
Bà kéo Nhạc Nịnh thảo luận đủ mọi chuyện.
Chu Nhiên nhìn, mí mắt giật giật: "Mẹ, không vội."
Nghe vậy, mẹ Chu không đồng tình nhìn anh một cái: "Cái gì gọi là không vội? Con không vội mẹ sốt ruột, nói nữa, con đã cầu hôn rồi, sao nào, con định chỉ cầu hôn không kết hôn à? Con thế này không phải là lưu manh sao."
Nhạc Nịnh buồn cười.
Không thể không thừa nhận, người một nhà chính là người một nhà, ngay cả nói chuyện cũng giống nhau như đúc.
Mẹ Chu mắng Chu Nhiên xong, lúc này mới nhìn Nhạc Nịnh.
"Nịnh Nịnh, cứ theo ý con mà làm, con muốn qua Tết xong làm đám cưới hay là khi nào?"
Nhạc Nịnh suy nghĩ một lát: "Mùa xuân đi ạ, con thích tháng 5."
Chu Nhiên ngẩn ra, kinh ngạc nhìn cô.
"Không phải nói suy nghĩ thêm một chút sao?"
Nhạc Nịnh liếc nhìn anh, đè thấp giọng nói: "Em cảm thấy… có thể sớm một chút gả cho anh, rất vui vẻ."
Chu Nhiên dừng lại, không nói gì thêm, nhưng tay nắm tay cô càng thêm dùng sức.
Nhạc Nịnh khều nhẹ lòng bàn tay anh an ủi.
Sau khi được Nhạc Nịnh mở lời, mẹ Chu đã hứng thú bừng bừng đi xem lịch vạn niên, thậm chí còn tìm thầy xem ngày.
Xem xem ngày nào tháng 5 là thích hợp nhất.
Kết quả không nhanh như vậy, hai người cũng không vội.
Ăn cơm xong ở bên này, Chu Nhiên theo Nhạc Nịnh về nhà gặp Đường Quang Viễn.
Trước đó Nhạc Nịnh đã nói với Đường Quang Viễn, Chu Nhiên cầu hôn mình.
Đường Quang Viễn tuy tiếc nuối, nhưng cũng biết Nhạc Nịnh thích. Ái Đường Quang Viễn này cũng không khó qua.
Huống chi có lời hứa của Chu Nhiên ở đó, ông cũng tin tưởng ánh mắt nhìn người của mình và của Nhạc Nịnh.
Khoảng cách đến tháng 5 còn sớm, bản thân Nhạc Nịnh không mấy sốt ruột, ngược lại là những người xung quanh sốt ruột.
Mẹ Chu phụ trách mọi việc chuẩn bị cho hôn lễ, sau khi hỏi ý thích của Nhạc Nịnh, liền bắt tay vào làm.
Bạn bè và người quen biết của nhà họ đông, rất nhiều chuyện đều phải suy xét trước.
Càng gần cuối năm, Chu Nhiên càng bận.
Có đôi khi Nhạc Nịnh ngủ rồi, anh mới về.
Nửa đêm bên cạnh có người, sáng hôm sau Nhạc Nịnh tỉnh dậy, người lại không thấy đâu.
Hôm nay tỉnh dậy, Chu Nhiên còn ở nhà.
Nhạc Nịnh còn kinh ngạc một chút. "Sao anh còn ở nhà?"
Chu Nhiên: "…"
Anh dở khóc dở cười, "Không muốn nhìn thấy anh đến vậy sao?"
"Không phải."
Nhạc Nịnh đứng dậy, chui vào lòng anh, cọ cọ hơi lạnh trên người anh.
Có chút lạnh, nhưng cô lại luyến tiếc buông ra. "Anh mới từ bên ngoài về, trên người lạnh."
"Em mặc kệ."
Nhạc Nịnh rúc đầu vào cổ anh cọ cọ, hít sâu một hơi hỏi: "Hôm nay anh không cần đi làm sao?"
Chu Nhiên đáp một tiếng: "Không cần, buổi sáng anh xin nghỉ nửa ngày."
"Xin nghỉ làm gì?"
Chu Nhiên hôn lên mắt cô: "Còn buồn ngủ sao?"
Nhạc Nịnh: "… Hỏi anh đấy, xin nghỉ làm gì?" Cô đưa tay chọc chọc vào ngực Chu Nhiên.
Chu Nhiên bất đắc dĩ cười, cưng chiều nhìn cô: "Quên rồi sao?"
"Cái gì?"
Chu Nhiên nói: "Đi dạo với em."
Nhạc Nịnh: "…"
Cô chớp mắt, nhìn sắc trời bên ngoài.
"Hôm nay ra ngoài đi dạo, muốn làm gì sao?"
Chu Nhiên lắc đầu: "Không làm gì cả, chỉ đơn thuần ở bên em thôi."
Anh nói: "Khoảng thời gian này bận quá, tối qua không phải em nói nhàm chán à?"
"…"
Nhạc Nịnh suy nghĩ một chút, nhớ ra rồi.
Tối qua Chu Nhiên vẫn về muộn, Nhạc Nịnh chỉ có thể nhắn tin với anh trên điện thoại.
Quý Sơ Sơ cũng bận, huống chi cô ấy gần đây cùng Lục Gia Tu phát triển không tệ, nên không gặp được.
Còn Nguyễn Thu… thì càng khỏi phải nói, cô ấy cùng Kỷ Nhiên chạy ra nước ngoài rồi, đến 30 Tết mới về.
Nhạc Lạc đang học lớp học thêm, cho nên nhất thời, Nhạc Nịnh thật sự tìm không thấy bạn bè ra ngoài.
Cô thuận miệng nhắc với Chu Nhiên một câu, không ngờ người này còn để bụng.
"Nhưng anh cứ thế xin nghỉ, có phải quá qua loa không?"
"Không qua loa."
Chu Nhiên nói: "Hôm nay cả ngày đều là của em, muốn làm gì sao?"
Nhạc Nịnh trầm tư một chút, nhìn anh: "Dọn dẹp nhà cửa đi."
"Cái gì?"
"Sắp đến Tết rồi, anh không dọn dẹp nhà cửa à?"
Chu Nhiên: "…"
Đội trưởng Chu thật vất vả xin nghỉ một ngày, cuối cùng lại trải qua trong việc dọn dẹp nhà cửa.
Tuy mệt, nhưng hai người ở bên nhau, làm gì cũng thú vị và vui vẻ.
"Mệt không?"
Nhạc Nịnh gật đầu: "Sớm biết vậy nên thuê người."
Chu Nhiên không nói gì.
Anh ban đầu nói thuê người đến dọn dẹp là được rồi, Nhạc Nịnh kiên trì nói đây là cái Tết đầu tiên, muốn tự mình dọn dẹp.
Anh đưa tay, xoa đầu Nhạc Nịnh. "Nhạc Nịnh."
"A?"
Chu Nhiên hơi dừng lại, thấp giọng nói: "Không có gì."
Nhạc Nịnh nghi ngờ nhìn anh vài lần, xác định Chu Nhiên sẽ không nói sau đó, cũng không hỏi nữa.
Một lát sau, Chu Nhiên nói: "Khi nào về nhà?"
Nhạc Nịnh lúc này mới nhớ ra, cô phải về bên Đường Quang Viễn ăn Tết.
Tuy đã cầu hôn, nhưng hai người chưa đăng ký kết hôn, ở cùng một nhà ăn Tết là không thích hợp.
Huống chi Đường Quang Viễn cũng già rồi, trong thời gian hữu hạn, Nhạc Nịnh phải ở bên ông nhiều hơn.
"Ngày kia về đi."
Nhạc Nịnh nói: "Ngày 29."
"Được."
Chu Nhiên ghi nhớ.
"Đến lúc đó anh đưa em về."
"Ừm."
Nhạc Nịnh muộn màng nhận ra, cô kinh ngạc nhìn Chu Nhiên: "Anh vừa rồi muốn nói lại thôi, chính là muốn nói với em chuyện này à?"
Chu Nhiên mỉm cười: "Gần như vậy." "Hỏi em khi nào về nhà?"
Cô nói đùa trêu chọc Chu Nhiên: "Anh nói thật đi, có phải không nỡ xa em không?"
Chu Nhiên rất thẳng thắn: "Ừm."
Anh nói: "Anh muốn cùng em trải qua mỗi một cái Tết."
Một cái cũng không muốn bỏ lỡ, từ năm này đến năm khác, mỗi một thời khắc năm tháng đổi thay, anh luôn muốn cùng em trải qua.
------oOo------